Đoạn Cuối

22 Tháng Chín 20165:41 CH(Xem: 1360)

blank
(Hình minh họa: Getty Images)

 

Tuyết Vân

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: Ngoclan@nguoi-viet.com

Hai hôm nay khi đưa má tôi ra xe về nhà lòng tôi cứ thấy bùi ngùi. Má tôi nhìn thấy yếu hơn nhiều lắm. Đôi chân hơi run bước trên nền xi măng, tay cầm chiếc gậy màu đà nhũ, má tôi chầm chậm lên xe ngồi. Má đã chín mươi mốt tuổi rồi còn gì. Nhưng chỉ mới hai hôm nay thôi sao thấy bà yếu hẳn đi. Tôi ngạc nhiên khi thấy lòng mình nao nao muốn khóc.

Tôi cứ thường nói với chị tôi và những bạn bè khác là có cha mẹ già như ở tuổi má tôi thì không còn lo gì nữa. Trời Phật đã lo cho họ rồi. Ở tuổi này nếu không là Trời Phật thì ai chứ? Mình cứ làm đúng bổn phận làm con lo cho cha mẹ, phần còn lại hãy để cho ơn trên quyết định. Và tôi cảm thấy nhẹ nhàng lắm. Nếu má tôi có lười tập thể dục hay bỏ sữa Insure một hai bữa cũng được, tôi không quá bận tâm lo lắng lắm. Người già cũng như mình thôi, cũng có những hôm chỉ muốn thưởng thức sự lười biếng như là một phần thưởng cho những ngày siêng năng trước đó. Vậy mà sao hôm nay tôi lại thấy nao nao. Rồi một lúc nào đó, cũng gần thôi, tôi sẽ không còn đưa má tôi ra xe nữa. Má tôi yếu lần mỗi ngày.

Đầu năm 2015, ở tuổi chín mươi, chị tôi theo gia đình người cậu dẫn bà về Việt Nam. Đó là một chuyến đi lịch sử vì cuộc hành trình đi từ Bắc vào Nam, thăm từng thành phố, danh lam thắng cảnh. Điều đáng nói nhất là bà đã về quê thăm những bà con hàng xóm còn lại, và thắp nhang cúng mộ ông bà ngoại tôi. Những người quen trên chuyến đi ai cũng khen bà đẹp quá và khoẻ nữa. Má tôi nghe vui lắm. Khi về Mỹ bà cứ khoe hoài. Chị em tôi thật mãn nguyện với chuyến đi này. Thôi, đâu còn lần thứ hai.

Cuối 2015 má tôi yếu đi theo từng tháng. Cái thay đổi đến rõ trước mắt mình, có lẽ vì vậy làm tôi thấy xót xa chăng? Một trong những niềm vui của bà là đọc báo và đi chợ Việt Nam. Ngày nào ba chị em tôi cũng đều đem báo về. Nhiều lúc má tôi mê đọc đi ngủ trễ. Chị tôi không cho vì sợ bà đọc nhiều hại mắt nhưng tôi nói cứ để má đọc, đã ở tuổi này rồi còn mê đọc báo là một ân sủng. Cứ mỗi sáng Thứ Bảy, chúng tôi chở bà đi chợ Việt Nam. Bà cũng còn tinh tế khi lựa chọn đồ mua về nấu ăn cho con cháu lắm. Nhưng cũng được hơn hai tháng nay má tôi cảm thấy lười đi chợ mà chỉ dặn chị tôi mua những món nọ món kia cho bà.

Ngày trước, chúng tôi đi đâu bà cũng đi theo chơi. Bây giờ thì không thế nữa. Vừa rồi, gia đình tôi đi Dana Point theo đường Pacific Coast Highway, phải ép mãi má tôi mới chịu lên xe. Và tôi thấy rõ là má tôi không còn hứng thú thưởng ngoạn như trước đây, tôi tự nhủ lòng lần sau sẽ không ép bà đi nữa.

Từ khi ba tôi mất, cứ mỗi cuối năm ba chị em tôi rủ đi Las Vegas và dẫn má đi luôn. Năm nào cũng có những kỷ niệm đáng nhớ. Có năm đi Valley of Fire, Red Rock, có năm đi Death Valley. Cũng có năm chỉ đi dọc trên đại lộ, nhìn người, nhìn đèn và những tòa cao ốc kiến trúc thuộc hàng quốc tế. Không biết má có còn khoẻ để đi thêm một năm nữa không.

Và tôi cầu nguyện nhiều lắm. Cuộc sống của tôi mấy năm nay luôn bắt đầu bằng lời cầu nguyện cho một ngày bình an. Năm ba tôi đau nặng tôi đã cầu nguyện thật nhiều xin ơn trên cho ba tôi qua được kỳ này để chúng tôi còn làm được một điều mong ước cho ông. Và tôi đã được toại nguyện. Tôi nhớ lời cầu nguyện của tôi như là một lời mặc cả với Trời Phật. “Con chỉ xin lần này thôi, xin Ơn Trên cho ba con qua khỏi. Sau này, nếu lúc nào Trời Phật muốn dẫn ba con về thì con sẽ không hề than van, trách móc.” Hai năm sau, ba tôi mất ở tuổi tám mươi chín sau một vài tuần nhập viện. Lòng tôi nhẹ nhàng.

Tôi tạ Ơn Trên trước đã cho tôi có cha mẹ già. Thương lắm chứ, nhớ lắm chứ, nhưng tôi cảm thấy ân sủng tôi nhận được đã nhiều lắm rồi, tôi không còn lý do gì để than trách nữa. Cái walker màu đỏ ba tôi dùng trước đây xếp cất trong garage để dành sau này má tôi dùng. Cho đến nay bà vẫn còn khỏe chỉ cần đến chiếc gậy thôi. Vậy mà sao tôi phải lo phải buồn? Có phải tôi đã quá tham lam và quên mất luật tự nhiên của làm người?

Mùa Hè đã qua. Buổi sáng khí trời se sắt lạnh với chút sương mù làm tôi nhớ tới Indiana, thành phố gia đình tôi đã định cư vào đầu thập niên tám mươi. Đó là những năm có rất nhiều người tị nạn. Nhà thờ Disciple of Christ đã bảo trợ chúng tôi, một gia đình người H’mong và một gia đình nữa người Cuba. Indiana như là quê hương thứ hai, cho đến bây giờ chúng tôi vẫn còn giữ liên lạc với họ. Trong những người chúng tôi thường liên lạc, giờ này chỉ còn hai. Tuổi họ cũng khoảng tuổi ba má tôi. Nhiều khi nghĩ lại, tôi thấy đúng là phải có duyên thì mới gặp nhau. Tại sao trong muôn vàn nhà thờ gia đình tôi lại đến đây, tại sao ở hai thế giới khác nhau từ địa lý đến nhân sinh quan mà lại gặp nhau được.

Thời gian qua nhanh thật. Một giờ, một ngày thì lâu nhưng một năm, hai năm qua nhanh lắm. Chúng tôi đang ở cái tuổi mà cách đây mấy chục năm ba má tôi và những người bảo trợ đã đi qua. Đời sống mà, nó là một cái vòng quay âm thầm như đường quỹ đạo. Đường quỹ đạo có thể đi mãi nhưng đời người thì phải dừng chân lại. “Tôi nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.” Chẳng phải cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói vậy sao.

Đôi khi ngồi một mình nghĩ chuyện vớ vẫn cho vui, tôi thấy ông Trời thật thông minh và công bình. Ai rồi cũng phải ra đi và ra đi một cách giống nhau, không sang hèn phân biệt. Vậy thì cái đoạn cuối của mỗi chúng ta cũng trật tự và không đến nỗi phải ảm đạm lắm. Tôi thấy vui một chút với ý nghĩ này bởi tôi vốn dĩ là người không thích buồn. Lúc nào tôi cũng nhìn đời với ly nước đầy một nửa hơn là ly nước thiếu một nửa.

Câu hỏi còn lại của tôi là vậy thì mình phải sống sao với đoạn cuối còn lại này. Bạn tôi bảo rằng, còn sống sao nữa, phải sống tốt, sống tử tế thôi. Những gì chưa làm được thì hay cố hoàn tất, xấu thì sửa lại cho tốt và đã tốt rồi thì làm tốt hơn thôi. Cứ mỗi ngày chọn một niềm vui. Bạn tôi quả là một người khôn ngoan, hiểu đời và biết sống.

Có lẽ tuần tới nay tôi sẽ nấu cái gì đặc biệt để gia đình anh em về ăn với nhau, với má tôi. Hình như bây giờ đó là niềm vui còn lại của bà.

Theo nguoi-viet.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đến màn thứ hai để quảng cáo cho những chai dầu gió Thần Dược, là phần tôi rất khó quên, là những bài học ca dao “đầu đời” bình dân, đầy vần điệu do ông thầy võ múa máy, ngâm nga lớn tiếng: -“Đàn bà đau bụng chổng khu, - Xức vô một tí, xách cái dù đi chơi!” - -“Đàn bà chồng bỏ chồng chê, - Xức vô một tí, chồng mê về liền!”/31 Tháng Năm 2012(Xem: 4617) /
Tiếng Việt thì mênh mông lắm, bởi vậy tôi dùng đề tài "Nhâm nhi cà phê" thay vì "Uống Cà Phê" để viết lại cái thú được ung dung nhấm nháp, từng ngụm cà phê để thưởng thức hương vị. Đám bạn già chúng tôi bây giờ có cả đống thời giờ dư thừa mà không biết ai để cho bớt, nên đành nhâm nhi cà phê vậy!
Xưa nay chỉ thấy tô phở bò, gà theo chân người Việt tỵ nạn tràn lan và nổi danh toàn thế giới; còn tô hủ tiếu quê mình hình như đã tàn phai nhan sắc. Chớ hồi xưa trong nước, nhứt là Lục tỉnh Nam Kỳ tô hủ tiếu quê mình vẫn vô địch quyền vương, độc cô cầu bại. Tô phở Bắc mon men về tới cái đất Mỹ Tho danh trấn giang hồ về hủ tiếu cũng đành phải chịu xếp ve luôn. Mỹ Tho có cả hàng chục tiệm hủ tiếu chỉ loe ngoe vài ba tiệm phở tái, nạm, gầu… Phở Bắc chỉ làm ‘đại ca’ trên chốn giang hồ Sài Gòn, ngay cả vô Chợ Lớn cũng phải chào thua. Hủ tiếu là của người Tàu, người Quảng Đông; còn người Triều Châu thì ăn hủ tiếu bò vò viên, tức ‘ngầu dục viễn’! Nổi tiếng nhứt là hủ tiếu Mỹ Tho! Nó khác với hủ tiếu Nam Vang, phở Bắc, bún bò Huế, bún mắm Sóc Trăng. Hủ tiếu Mỹ Tho của người Quảng Đông nhưng bánh hủ tiếu lại do người Việt ở Gò Cát, bên bờ kia sông Bảo Định, vùng ven thành phố Mỹ Tho làm.
Trong thời gian làm việc tại Việt Nam vừa qua, tôi viết rất nhiều về kỹ năng, phẩm chất, và chia sẻ nhiều công cụ giúp các bạn trẻ phát triển bản thân. Tuy nhiên, tôi nhận thấy có rất nhiều trường hợp bản thân các bạn trẻ không biết mình thiếu kỹ năng gì, hoặc tưởng là mình đã có kỹ năng rồi, nên không có kế hoạch rèn luyện. Hôm nay, đứng từ góc độ ngược lại của người sử dụng nhân sự, tôi muốn chia sẻ với các bạn những triệu chứng bệnh thường ngày tại nơi làm việc mà tôi ghi nhận được. Những căn bệnh này chính là nguyên nhân gây ra sự mất tập trung, cản trở việc phát triển bản thân. 1. Bệnh im: do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im. Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua.
– Bia ôm: Đàn ông nhân danh đi uống bia nhưng vào bar rồi lại uống ít mà tay chân thì làm việc nhiều. Các em chiêu đãi tự nhiên như người Hà Nội, mở bia lia lịa, giấu dưới bàn, đổ ra sàn gạch… rồi khổ chủ cứ tự nhiên trả tiền trước đứng dậy ra về mà… vẫn sướng! – Cà-phê ôm: Hình thức gần giống như bia ôm, nhưng một ly cà phê có thể lên hàng chục ngàn đồng nếu biết lợi dụng câu giờ ôm và tận tình thám hiểm thì không đến nỗi phí tiền phí bạc! Mvznymk – Karaokê ôm: Chưa có thú tiêu khiển nào thanh lịch và văn minh hơn hình thức ôm nầy. Khách vào mở nhạc, miệng hát mà tay chân thì làm việc thoải mái… đến một lúc nào đó chẳng biết mình đang hát cái gì và hát đến đâu nữa thì, một là ra về, hai tiếp tục dẫn em lên thiên thai hay đi xuống địa ngục!…
Facebook Bây giờ đa số ai cũng chơi Facebook. Facebook phổ biến đến nỗi người già, người trẻ ai cũng có riêng một trang FB. Thói quen hay bệnh mê FB đến một cách tự nhiên đầy quyến rũ làm điên đảo con người. Buổi sáng vội vã vào FB xem một lượt có gì mới không, like cho bạn bè vài cái. Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi vừa ăn vừa bấm FB, gửi vài cái hình góp mặt bạn bè. Buổi tối "lướt phây", messenger bấm bấm chuyện trò say sưa quên cả thời gian. Nấu món gì ngon trước khi cho chồng cho con ăn, cho FB ăn trước. Trang trí cho thật mỹ thuật, chụp vài tấm hình gửi ngay vào FB rồi chốc chốc mở xem bạn bè có comment gì không để trả lời. Có ai khen bấm "Thank you" kèm cái hình có con vật nhảy nhảy, cái bông lắc lư hoặc cái mặt cười rạng rỡ.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Đời người dài ngắn cũng chỉ có trăm năm. Trên hành trình ấy, 20 tuổi là sống với thanh xuân, 30 tuổi là sống cùng sự nghiệp, 40 tuổi thì sống bằng trí tuệ, còn 50 tuổi mới thực sự là cuộc sống đích thực của mỗi người. Đàn ông tuổi 50… Đối với nam giới, bước vào tuổi 50 là bước vào độ tuổi có phong thái trọn vẹn nhất. Thấu hiểu và sâu lắng, chín chắn lại điềm nhiên, trên nét mặt của họ thường mang nét ung dung, khoáng đạt, thể hiện sự trưởng thành sau khi đã vượt qua trăm điều cay đắng của đời người. Chỗ đứng của người đàn ông là sự nghiệp. Nếu công việc có thể thử thách năng lực, thể nghiệm sự tài hoa, tôn vinh giá trị của bản thân, và khiến họ phải một mình gánh vác mọi trọng trách, vậy thì công việc ấy chính là nơi họ gửi gắm trọn vẹn tinh thần, là toàn bộ vốn liếng và là một phần trong cuộc đời của họ.
Vợ tôi còn 69 ngày , 96 tiếng nữa là gia nhập Hội người cao tuổi, nhưng mụ bảo không thích vào cái Hội ấy vì mụ nghĩ mình còn trẻ.Tôi và mụ đã có cháu nội, cháu ngoại, con dâu , con rể đầy đủ. Cả tôi và mụ cũng không còn trẻ trung gì, cả một đời mụ vất vả vì chồng con nên nhan sắc cũng tàn tạ theo tháng ngày…Vả lại mụ không phải là típ người giữ được dung nhan “vượt thời gian”, nhìn cũng thương! Con người ta có nhiều cách để níu kéo thanh xuân nhưng cách của mụ thì không thể chấp nhận được… Mới đây, con gái tặng mụ một chiếc xờ-mát-phôn rất hiện đại, nó còn cài đặt cả phần mềm chỉnh sửa ảnh rất chuyên nghiệp, khỏi nói mụ vui như thế nào, mụ cười toe toét… Từ ngày có cái xờ-mát-phôn mới, mụ xao nhãng nhà cửa. Buổi sáng, mụ đi tập thể dục quanh hồ với hội bạn già đến tận trưa mới về vì các mụ bận seo-phì.
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Bảo Trợ