Mặt Trời Nhỏ 9

20 Tháng Chín 20169:17 SA(Xem: 725)

9

- Bánh chi kỳ vậy nè!

- Bánh chưng đó, giống bánh tét mà, tại gói khác đó. Tụi mày biết sự tích bánh dầy, bánh chưng không?

- Không.

- Vua Hùng Vương sai các con đi kiếm của ngon vật lạ về dâng. Vua hứa hễ ai kiếm được đồ ngon nhất, vua sẽ nhường ngôi cho. Tiết Liêu là con út của Hùng Vương. Ông này không ham làm vua nhưng muốn có món ngon tuyệt cú mèo dâng vua cha. Ông ta ngồi khóc. Một vị thần hiện ra dạy Tiết Liêu lấy gạo nếp thổi xôi, giã nát làm bánh dầy và gói vuông đem luộc chín làm bánh chưng dâng vua cha. Tiết Liêu vâng lời. Vua Hùng Vương ăn bánh dầy, bánh chưng khen ngon quá xá. Tiết Liêu được làm vua. Sau này, bánh chưng, bánh dầy xuất hiện trong dịp Tết, dịp cưới hỏi...

Tư giải-phóng xoa cái đầu trọc đã lởm chởm tóc:

- Ngộ thiệt đa.

Dzũng Đakao hỏi:

- Ngộ gì?

Tư giải-phóng cười xoà. Chiếc bánh chưng đã bóc ra. Đây là chiếc bánh chưng cuối cùng bên nhà bác Năm xich-lô đã được bọn trẻ chiếu cố hết nhẵn. Bồn lừa lo ngại vô cùng song nó không dám cho bọn Tư giải-phóng biết...

- Ăn đi, tụi bay!

Năm xà-lỏn ngó Dzũng Đakao:

- Mày không ăn à?

- Tao ngán bánh chưng rồi. Ăn hoài ngán hết sức.

Năm xà-lỏn mời Hưng mập:

- Ăn đi, mầy!

Hưng mập vạch áo, vỗ bụng bình bịch:

- Tao no ứ hơi. Mày ăn đi rồi tao cho mày đấm bụng tao.

Năm xà-lỏn nháy Chương còm:

- Mày ăn chứ?

Chương còm xua tay:

- Tao đang bị đau bao tử.

Bồn lừa sợ Năm xa-lỏn mời mình vội nói trước:

- Sao tao buồn ói thế!

Năm xà-lỏn, Tư giải-phóng, Ba AK đành ăn hết chiếc bánh chưng. Chúng nó khen nhân đậu xanh thịt nạc ngon ơi là ngon. Chiếc bánh này ba thằng Bồn lừa mua ở hiệu Nguyên Hương lận, không ngon sao được. Ăn xong, theo thói quen, ba ông nhãi mò xuống bếp uống nước lạnh. Xá-xị con cọp, cam vàng, cam đỏ chỉ còn vỏ chai. Gạo cũng hết rồi. Không ai ngờ chiến tranh đã kéo dài trên mười ngày ở con ngõ nhà Bồn lừa. Và không ai ngờ, bẩy ông nhãi vẫn còn sống. Chúng sống không biết thời gian. Chỉ lấy sự bụng đói mà đo giờ giấc. Đến chiều, khi bụng cồn cào, Năm xà-lỏn giục Bồn lừa;

- Mang bánh của... Tiết Liêu ăn nữa đi, mầy!

Bồn lừa vỗ vai Năm xà-lỏn:

- Mày thuộc bài ác, dự thi đố vui để học "đề tài sử lớp tư", mày sẽ được bột ngọt là cái chắc!

Năm xà-lỏn bóp bụng:

- Tao đói quá.

Dzũng Đakao buồn rầu:

- Năm à, chúng tao cũng đói. Hiềm vì hết trơn đồ ăn rồi.

Tư giải-phóng nói:

- À, tao biết...

Chương còm hỏi:

- Mày biết gì?

Tư giải-phóng ngó bọn Dzũng Đakao bằng đôi mắt chứa chan tình yêu:

- Tao biết tại sao bữa trưa tụi mày không ăn. Tụi mày nhường tụi tao.

Dzũng Đakao vuốt tóc:

- Đâu có, bữa trưa chúng tao no.

Tư giải-phóng mím môi:

- Mầy nói láo! Mầy thương tụi tao, tụi bây thương tụi tao..

Bồn lừa nhận đại:

- Ừa, tụi tao thương tụi mày. Chúng tao ăn nhiều rồi, chúng tao nhường tụi mày. Anh em mà... Chúng mình là anh em.

Tư giải-phóng chớp mắt mau:

- Chừng hết chiến tranh tụi bây về quê tao chơi, nghe? Tao sẽ đi kéo vó, bắt tôm, nướng thết tụi bây.

Dzũng Đakao gật đầu:

- Ờ, ờ, chúng tao sẽ về quê mày.

Năm xà-lỏn nói:

- Tao đi tát đìa, bắt con cá lóc bự nhất về nướng trui, tụi mình nhậu với... xá-xị.

Ba AK khoe:

- Má tao nấu cháo vịt ngon số dzách! Bọn mình ăn cháo vịt nghe ba tao ca vọng cổ.

Bẩy đứa trẻ quên đói. Chúng lôi bàn cờ cá ngựa ra chơi. Bên ngoài chiều xuống dần. Rồi bóng tối tràn lan. Rồi ánh trăng mờ nhạt. Đạn nổ giòn giã. Nhưng tiếng nổ từ xa vọng lại chứ không rít trên mái nhà Bồn lừa. Hưng mập, Dzũng Đakao nhường chân cho Ba AK, Năm xà-lỏn. Hưng mập chầu rìa, chỉ cách cho Năm xà-lỏn và Ba AK chơi. Tư giải-phóng không khoái cá ngựa. Dzũng Đakao rủ nó tới hố tránh bom. Mỗi đứa ngồi trên miệng một cái hố:

- Dưới ruộng có nhiều hầm không?

- Lu bù. Tao đã nấp bom dưới hầm hai ngày liền.

- Không ăn cơm à?

- Nhịn đói luôn.

Tư giải-phóng tụt xuống hố. Dzũng Đakao cũng tụt theo. Hai đứa cùng ngóc đầu nó chuyện:

- Mày nhớ nhà không hả, Tư?

- Nhớ hết sức.

- Mai mốt mày sẽ được về với ba má mày.

- Thiệt chứ?

- Thật.

- Mà sao mày biết?

- Đêm qua tao nằm mơ thấy bố tao đến đón tụi mình về nhà tao.

Tư giải-phóng chột dạ. Nó hơi lo lắng:

- Ba mày chắc không ưa tao đâu.

Dzũng Đakao vỗ con muỗi đốt gáy mình:

- Sao mày biết?

Tư giải-phóng vươn hai cánh tay dài trên miệng hố:

- Tại tụi tao bắn súng AK50, tụi tao làm tụi mày kẹt.

Dzũng Đakao nói:

- Bố tao không ghét con nít. Rồi mày sẽ thấy, bố tao thương mày, đưa mày đi coi xi-nê. Mày khoái coi phim chưởng hay phim cao-bồi?

Tư giải-phóng nghếch đầu về một bên:

- Tao chỉ khoái về với ba má tao.

- Thì bố tao sẽ đưa mày về.

- Tao sợ...

Dzũng Đakao biết Tư giải-phóng sợ gì rồi. Nó cướp lời bạn:

- Mày khỏi sợ. Bố Chương còm, bố Hưng mập, bố Bồn lừa cũng sẽ thương tụi mày. Mà bố tao không muốn đưa tụi mày về liền đâu. Phải dẫn tụi mày vô Sở Thú coi con kangourou, con cọp, con sư tử chứ. Rồi đi coi phim chưởng, về ăn hủ tiếu bò viên hay phở xe cuối đường Pasteur. Tao đưa mày lên Saigon Departo cưỡi máy bay, mô tô. Mà mày đi thang cuốn ở Crystal Palace mày sẽ sướng rên mé đìu hiu.

Tư giải-phóng khấp khởi:

- Đi nhiều dữ dzậy?

Dzũng Đakao đứng dậy:

- Đi hết Sàigòn.

- Mày biểu phim chưởng là phim gì?

- Là tuồng chưởng đó, đánh kiếm phi thân.

- Hay bằng cải lương không?

- Hay hơn, mà có có dzô sáu câu bật đèn đỏ.

- Ừa, tao khoái tuồng chưởng. Ậy, chưởng ra sao, mậy?

Dzũng Đakao xoè bàn tay, đẩy mạnh sang phía Tư giải-phóng.

- Đó, chưởng đó.

Tư giải-phóng phê bình:

- Lãng nhách vậy, hả?

Dzũng Đakao cười:

- Tao phóng chưởng lãng nhách chứ trong tuồng, thằng cha hiệp sĩ phóng chưởng cây cối đổ rầm rầm

Tư giải-phóng đã đứng dậy:

- Con căng gu ru nó hình thù sao, mậy?

Dzũng Đakao co cẳng nhẩy lên:

- Nó lạ lắm. Ở tận Úc đại lỵ đem qua đó. Hai chân trước của con kangourou ngắn cũn ạ...

- Nó cắn chết người ta không?

- Con cọp dữ không?

Mông xừ Lơ tăng ấy à, xừ toóng bị nhốt trong chuồng sắt.

Tư giải-phóng đần mặt ra giống hệt Y Pàm, Y Kut đã đần mặt ra khi nghe Dzũng Đakao gọi con hổ là ông ba mươi, tức mông xừ Lơ tờ răng, tức xừ toóng, tức ông kễnh.

- Cọp đế quốc hả, mậy?

- Cọp Việt.

- Sao tên đế quốc?

- À, tờ răng là ba mươi. Ngoài Bắc gọi cọp là hổ, là ông ba mươi.

Tư giải-phóng cười khúc khích. Nó đã được Dzũng Đakao ..giải phóng sự hiểu biết. Tư giải-phóng chỉ biết nói:

- Ngộ hết sức, hén!

- Ừ.

- Nè, Dzũng...

- ... Đakao

- Dzũng Đakao

- Gí?

- Thiệt là hễ hết bắn nhau thì hoà bình.

- Ừ.

- Tụi tao được lên thành sống, tụi mày về đồng, hả?

Tư giải-phóng nhìn Dzũng Đakao không chớp mắt:

- Thiệt tụi mình là anh em, hả?

Dzũng Đakao bông nhông đè ngã Tư giải-phóng.

Hai đứa trẻ ôm nhau vật lộn. Bên ngoài hoả châu thi nhau bay lên trời. Nhưng ánh sáng của hoả châu không thể soi rõ được khuôn mặt rạng ngời của Tư giải-phóng, không soi rõ được trái tim rộn ràng hoà cùng một nhịp điệu. Chì có ánh mắt là soi rõ nổi mà thôi.

Và ánh mắt Tư giải-phóng đã soi rõ tâm hồn Dzũng Đakao. Hai đứa vật lộn nhau một lát rồi rớt xuống chung một cái hố. Những nụ cười giòn giã trỗi dậy, khinh thường súng nổ. Hoả châu không soi rõ nụ cười của Tư giải-phóng và Dzũng Đakao .

Dzui quá hén, mầy?

- Ừa. Hết bắn nhau còn vui nữa. Tụi mình ra vườn hoa lăn trên bồn cỏ. Ánh điện sáng rực à...

- Có ai đuổi không?

- Không, người lớn đều yêu thích trẻ con. Hết bắn nhau, chẳng còn ai ghét bỏ nhau.

Tư giải-phóng thở phào:

- Vậy Bồn lừa nó liệng súng đạn của tụi tao đi cũng phải, mầy hé?

Dzũng Đakao véo vào đùi bạn:

- Chơi súng thật nguy hiểm lắm! Hồi đó báo đăng, nhà ông nọ có súng, thằng em lôi ra chơi bắn vỡ óc thằng anh.

Tư giải-phóng hỏi:

- Thiệt hả?

Dzũng Đakao đáp:

- Thật.

- Rồi sao.

- Rồi cả nhà ông ấy buồn. Thằng em mang tội giết thằng anh. Bố mẹ nó khóc tối ngày. Mày thấy chưa, anh em giết nhau chỉ vì ham chơi súng thật.

Tư giải-phóng lặng thinh. Nó ngửa mặt nhìn lên bầu trời. Trời có trăng và nhiều sao. Trên nhà, dưới ngọn đèn cầy, các bạn nó đang ồn ào đánh cá ngựa. Tư giải-phóng bỗng mơ ước xa xôi. Mãi hôm nay nó mới biết mơ uớc. Và hiểu rằng chơi súng thật nguy hiểm vô cùng. Tư giải-phóng ôm chầm lấy Dzũng Đakao :

- Tao thương mầy hết sức.

Dzũng Đakao để mặc bạn ôm chặt mình. Nó luồn hai tay vào áo Tư giải-phóng mơn man trên da thịt bạn:

- Chúng mình là anh em mà, không thương sao được.

Súng đạn đã câm họng. Nhu thể súng đạn đứng quanh miệng hố, nghe hai đứa trẻ tình tự. Và hai đứa trẻ còn tỏ tình với nhau thật lâu. Cho đến khi chúng ngủ vùi.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ