Ai Biết Aleppo Là Gì Không?

18 Tháng Chín 20162:23 SA(Xem: 1150)

Ai biết Aleppo là gì không?

Ngô Nhân Dụng

Ngô Nhân Dụng

Hỏi quý vị độc giả báo Người Việt câu trên, chắc 9 trên 10 người không biết trả lời sao. Câu hỏi này được ứng cử viên tổng thống Mỹ Gary Johnson, thuộc Đảng Tự Do (Libertarian) nêu ra. Một nhà báo phỏng vấn: “Nếu đắc cử tổng thống Mỹ, ông sẽ làm gì về Aleppo?” Johnson hỏi lại: “Aleppo là cái gì?” Nhà báo: “Ông nói đùa?” “Không!”

Nhà báo phải giải thích: Aleppo là một địa điểm chiến lược ở Syria. Không Quân Nga đang giúp chính quyền Bashar Assad chiếm lại, còn bên trong Aleppo là nhiều đạo quân nổi dậy, trong đó có lực lượng IS và cả những dân quân được Mỹ ủng hộ, các đám quân nổi dậy cũng đánh nhau. Trận Aleppo có thể quyết định tương lai cuộc nội chiến đã kéo dài hơn 5 năm. Ông Johnson cũng như đại đa số độc giả không theo dõi tin tức ở Syria thường xuyên nên không biết những chi tiết “nhỏ” này. Không thể trách ai được.

Đầu tuần này, ngoại trưởng hai nước Mỹ và Nga đã ký một “thỏa hiệp đình chiến” ở Syria mà mục tiêu đầu tiên là các bên đang đánh nhau sẽ ngưng bắn một tuần lễ, mở một con đường cho đoàn xe tiếp tế của Liên Hiệp Quốc có thể đem thực phẩm, thuốc men, vân vân, vào nuôi 300,000 người dân còn sống bên trong thành phố. Hai cường quốc Nga Mỹ ký kết, nhưng cuộc đình chiến có thành hay không còn tùy thuộc các nước Saudi Arabia, Iran, Thổ Nhĩ Kỳ (Turkey) và dân quân Kurds. Tất nhiên, lực lượng IS và Fath al-Sham, một hậu thân của al-Qaeda, cũng phải ngưng bắn, mà họ đều chống tất cả các quốc gia trên, cũng như chính quyền Assad. Một đoàn xe tải 20 chiếc chờ ở biên giới Thổ Nhĩ Kỳ, khi nào thấy ngưng bắn là sẽ lăn bánh trên quãng đường 40 cây số tới Aeppo.

Quân nổi dậy IS dùng Aleppo làm điểm dưỡng quân, chuyển tiếp tế vũ khí, trong khi các lực lượng được Mỹ và Thổ hỗ trợ cũng làm chủ một phần thành phố. Các lực lượng nổi dậy, quân IS và quân chính quyền Assad đánh lẫn nhau, dân chúng chết oan. Máy bay Nga đã bỏ bom Aleppo giúp chính quyền Assad từ hai tháng nay. Bom Nga tấn công cả quân IS lẫn các lực lượng nổi dậy khác chống Assad; có lúc người ta tưởng Nga Assad sắp đại thắng.

Trước chiến tranh, thành phố Aleppo có hơn 2 triệu người, nay chỉ còn khoảng 300 ngàn dân sống trong những khu do đám quân này hay quân kia kiểm soát. Tính ra có 700 thường dân đã chết oan, với 160 trẻ em trong vòng 40 ngày.

Một nạn nhân chết đầu Tháng Tám vừa qua là Qusai Abtini, không biết nên coi là người lớn hay trẻ em. Cậu mới 14 tuổi, nhưng trong mấy năm qua đã trở thành một tài tử truyền hình nổi tiếng. Lần đầu tiên tôi biết tên Qusai Abtini là trong bản tin buồn (Obituary) trên tuần báo Economist, sau khi cậu qua đời vì trúng hỏa tiễn của Nga, trong khi đang chạy khỏi Aleppo. Câu chuyện Abtini cho thấy trong một thành phố bị chiến tranh tàn phá suốt năm năm, con người vẫn cố sống một cuộc đời “bình thường.”

Qusai Abtini đã đi biểu tình chống Assad ngay từ ngày đầu tiên dân Syria nổi lên đòi chống chế độ độc tài khát máu, khi đó mới 8 tuổi, còn ngồi trên vai ông anh. Chiến tranh nổ ra, gia đình cậu vẫn sống trong thành phố vì không biết chạy đi đâu. Nhưng một ông thầy giáo đã khám phá ra khả năng đóng kịch của cậu bé 13 tuổi, giới thiệu cậu với một nhà đạo diễn ti vi. Cậu được cả thành phố biết đến trong vai trò một ông chồng, mà vai bà vợ do Rasha, một cô gái 11 tuổi đóng. Ông chồng thường đi làm về, ném cái túi xuống đất rồi ngả mình trên sofa nằm phưỡn bụng, xỉa răng trong khi bà vợ bưng cà phê đến. Vở tuồng diễn hàng tuần trên đài Halab Today TV, của quân nổi dậy. Tuồng mang tên bà vợ, Umm Abou, cho dân chúng ở Aleppo những giờ phút cười cợt giải trí, trong tiếng súng. Nhiều khi tuồng đang diễn xuất thì có tiếng bom nổ, các diễn viên vội chạy tìm chỗ ẩn.

Một màn trong chương trình có cảnh bà vợ Umm Abou tuyên bố bà sẽ lập một đội nữ binh cách mạng, toàn phụ nữ. Ông chồng Abu Abdou, do Abtini thủ vai, chê bà vợ: “Bà tính ra mặt trận hả? Đến mấy con gián bà cũng sợ kìa!” Nói xong, ông chồng chỉ tay: “Kìa, có con chuột kìa!” Thế là bà Umm Abou hét to, nhảy tót lên ghế. Khán giả nổ ra cười, quên cảnh bom đạn chung quanh. Trong một cảnh khác, có một bà mối đến xin hỏi một cô con gái của Umm Abou cho một “chiến sĩ” chống Assad. Trong khi mời bà mối uống trà, Umm Abou nói, các con gái bà đều lấy các chiến sĩ Dân Quân Tự Do (một đội quân do Saudi và các nước Tây phương yểm trợ.) Bà mối tiết lộ chú rể tương lai là dân quân Hồi Giáo cực đoan. Bà mẹ vợ tương lai bèn đòi một khoản tiền thách cưới khổng lồ, bà mối phải rút lui. Trong một màn khác, ông chồng Abu Abdou lên đường theo đội quân nổi dậy để tập kích quân chính quyền Assad. Bà vợ thì thào kể với các bà láng giềng. Sau đó Abu Abdou trở về, đầu băng bó vì vết thương. Băn khoăn hỏi: “Không biết tại sao quân Assad nó lại biết tụi tôi tập kích nó!”

Ngày 8 Tháng Bảy vừa qua, ông bố của Abtini tìm được đường dây “vượt biên” cho các con ra đi khỏi Aleppo. Một hỏa tiễn Nga đã bắn trúng chiếc xe. Dân chúng Aleppo đã làm một đám tang giả, đưa chiếc quan tài trên các con đường hai bên nhà cửa tan hoang. Cậu được gọi là Người Anh Hùng Tí Hon.

Câu chuyện “cậu bé” Qusai Abtini cho chúng ta nhìn thấy một “bộ mặt người” giữa cuộc nội chiến rối tung ở Syria.

Thứ Tư vừa rồi, hai tháng sau khi Abtini chết, hai ngoại trưởng Nga và Mỹ họp báo loan tin họ đã ký một thỏa hiệp đình chiến, để dân Aleppo được tiếp tế. Chắc các đám quân nổi dậy chống cả Nga lẫn Mỹ cũng đồng ý, vì chính họ cũng cần nghỉ ngơi, cần thức ăn và thuốc men.

Nhưng rồi cuộc nội chiến có thể chấm dứt hay sẽ còn tiếp diễn? Không ai biết được. Vì Syria đã trở thành một “mớ bòng bong rối rít” người ngoài không biết đâu là lần. Đó là kết quả của cuộc phân chia vùng đất do Đế quốc Ottoman kiểm soát, sau cuộc Chiến Tranh Thứ Nhất kết thúc, năm 1918. Gia đình Assad đã làm chủ nước Syria, trước do Pháp cai trị, dựa vào một thiểu số người theo giáo phái Shi A, trong khi đa số dân theo phái Sun Ni. Dân nổi lên biểu tình ôn hòa chống chế độ độc tài vào năm 2011 và bị đàn áp tàn nhẫn. Quân Sun Ni từ Iraq, đa số do các sĩ quan cũ của Saddam Hussein chỉ huy, đã được nhiều người Syria ủng hộ, lập thành lực lượng IS. Những đám quân nổi dậy khác được Á Rập Saudi, Thổ Nhĩ Kỳ, Mỹ, Anh, Pháp giúp, chống cả chính quyền Assad và IS. Lực lượng người Syria gốc Kurd mạnh lên, muốn thành lập một vùng tự trị. Nga nhảy vào giúp chính quyền Assad bằng không quân, Iran cũng giúp Assad để bảo vệ một vòng đai Shi A giữa các nước Sun Ni gốc Á Rập. Nga và Iran nói họ chỉ đánh quân IS và Mặt trận Nusra, đám tàn quân của al-Qaeda; nhưng trong thực tế đã bỏ bom cả những lực lượng khác chống Assad.

Đầu Tháng Chín, Thổ Nhĩ Kỳ đưa quân vào Syria, lần đầu tiên, ngoài mặt là để giúp một lực lượng chống IS, nhưng mục đích chính là ngăn không cho quân người Kurd chiếm mấy thành phố sát biên giới Thổ. Họ có lý do, vì nếu người Kurd mở rộng vùng tự trị của mình ở Syria, thì sẽ giúp cho 4 triệu “đồng bào” gốc Kurd sống trong nước Thổ cũng đòi hỏi được tự trị. Quân Kurd là lực lượng đánh IS hiệu quả nhất, nhưng cũng chỉ lo cho tương lai của chính họ. Họ chống chính quyền Assad, cho nên có khi cũng bị Nga ném bom. Chính phủ Mỹ vẫn ủng hộ các lực lượng quân Kurd ở Iraq và Syria, bây giờ phải đóng vai trung gian giữa người Kurd và chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ. Bây giờ Nga và Mỹ ký thỏa ước đình chiến, nếu tiếng súng im được trong một tuần ở Aleppo thì có thể sẽ tiến tới các thỏa ước lâu dài hơn.

Nhưng thỏa ước mới, nếu có, được thi hành hay không, còn tùy thuộc bao nhiêu quốc gia khác. Những người dân còn sống trong thành phố Aleppo đang chờ những chuyến xe tải đầu tiên tiếp tế dưới lá cờ Liên Hiệp Quốc.

Nhưng ai đọc lịch sử đều biết Aleppo là một địa danh nổi tiếng từ hai ngàn năm trước. Quân đội quân Ba Tư, quân La Mã đã giành nhau đánh chiếm Aleppo, Đại Đế Alexander đã tới trước đó. Thập Tự Quân và quân Hồi Giáo đã tử chiến nhiều lần giành giật địa điểm trọng yếu này. Quân Thành Cát Tư Hãn và hậu duệ của ông là Tamerlane cũng vây rồi chiếm Aleppo. Đó là một trong ba thành phố lớn nhất của Đế quốc Ottoman, cùng với Istanbul (Constantinople) và Cairo. Khi các nước Anh, Pháp chia nhau tài sản của Đế quốc Ottoman, Aleppo được trao cho Syria. Các đế quốc tới rồi đi, nhưng người dân Aleppo vẫn sống ở đó. Họ sắp được sống một ít ngày im tiếng súng. Họ sẽ tưởng nhớ Qusai Abtini, cậu bé đã tặng cho bà con cô bác những nụ cười hồn nhiên trong khi súng nổ chung quanh. Loài người cần những anh hùng tí hon như cậu.

Theo nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Phần 5: Vì sao nói thế giới đang rơi vào vòng xoáy khủng hoảng tài chính tồi tệ nhất trong lịch sử? Cuộc khủng hoảng tài chính - kinh tế lần này sẽ trở thành cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất trong lịch sử kinh tế thế giới, cái giá phải trả sẽ đắt đỏ hơn nhiều so cuộc khủng hoảng trước, bởi nó cùng một lúc hội tụ 3 hiện tượng không mong muốn trong kinh tế học: bong bóng nợ - “Voi trắng”, suy giảm tăng trưởng do yếu tố chu kỳ - “Tê giác xám” và dịch bệnh - “Thiên nga đen”...
Tuần lễ cuối tháng ba đầu tháng tư vừa rồi, Tập Cận Bình, Chủ tịch Trung Quốc đến thăm ba nước Pháp, Đức, Bỉ. Paris là điểm dừng chân đầu tiên. Ông giành ưu tiên này cho Pháp quốc bởi cách đây tròn 50 năm, tháng Giêng năm 1964, tổng thống Pháp, tướng Charles De Gaule là nguyên thủ phương Tây đầu tiên ban ân huệ cho Mao, công nhận nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Để tỏ lòng hiếu khách, Pháp không những trải thảm đỏ tận chân cầu thang máy bay, mà còn trải lòng ra đón. Yến tiệc xa hoa chưa từng có tại lâu đài Versailles nguy nga. Buổi hòa nhạc Trung Hoa tại nhà hát Opera. Dạ tiệc, khiêu vũ lu bù trong cung điện Roi-Soleil tráng lệ. Champagne trào bọt trắng lòa với những hợp đồng chục tỷ Euro. Khác hẳn Pháp, người Đức đón Tập không ồn ào, xa xỉ, nhưng cũng vẫn giành được những hợp đồng không thua kém. Đặc biệt là bà Thủ tướng Angela Merkel đã ghi hai bàn thắng ngoạn mục, mà vẫn giữ đúng những nghi lễ ngoại giao.
Phần 4: Trung Quốc đại sụp đổ? Nền kinh tế Trung Quốc đang phải đối mặt với việc sụt giảm hiệu suất trong hơn 1 hoặc 2 quý.
Như một phần của “Giấc mộng Trung Hoa”, việc quốc tế hóa đồng Nhân dân tệ (CNY) và khiến nó phổ biến không chỉ giúp Trung Quốc tăng cường năng lực ổn định tiền tệ - tài chính mà còn là công cụ để Bắc Kinh thao túng, mặc cả lợi ích chính trị, thu thập thông tin trái phép khi thay tiền giấy bằng tiền kỹ thuật số. Nhưng “giấc mộng Trung Hoa” đã dần tan đi mất, và đồng CNY cũng như vậy… Tham vọng quốc tế hóa đồng CNY là một phần của “Giấc mộng Trung Hoa”
Đô đốc Hải quân huyền thoại của Nhật Bản Yamamoto, sau khi thắng trận Trân Châu Cảng đã thốt lên: "Tôi lo sợ rằng những gì chúng ta đã làm sẽ đánh thức một gã khổng lồ đang ngủ và trao cho anh ta một quyết tâm khủng khiếp". Cũng như vậy, Mỹ đã từng “ngủ quên” trước Trung Quốc và giờ buộc phải tỉnh dậy khỏi giấc “mộng Trung Hoa” - giấc mộng không dành cho người dân Trung Quốc thiện lương, không dành cho hòa bình và tương lai của con người thế gian này
Virus Corona Vũ Hán đã giáng một đòn nặng nề vào kinh tế của mọi quốc gia. Tuy nhiên, Trung Quốc - nhà “xuất khẩu” con virus quái ác này, lại đang tài tình sử dụng sự bùng phát khủng khiếp hiện nay để làm giàu cho chính mình, xuất khẩu khối lượng lớn vật tư y tế kém chất lượng sang phương Tây và đánh bóng tên tuổi bản thân như thể là “vị cứu tinh của nhân loại” dù bản thân chính là “tội đồ” thế kỷ… Giấu dịch, lan dịch và tuyên truyền về “dập dịch thành công” nhờ nội lực và công nghệ y học để kiếm tiền trong sự hỗn loạn…
Tác giả Pingping Yu đã có bài bình luận với tiêu đề “Đã đến lúc người Mỹ chống lại nạn trộm cắp công nghệ của Trung Quốc”, đăng tải trên Epochtimes ngày 15/4. Dưới đây là nội dung bài viết 30 năm trước, Hoa Kỳ bắt đầu mở cửa với Trung Quốc theo chính sách “can dự mang tính xây dựng”, với hy vọng giúp Trung Quốc tự do hóa và hướng nước này trở thành một quốc gia “ổn định, cởi mở và không hiếu chiến”, như cựu Tổng thống Bill Clinton đã hình dung. Vào thời điểm đó, công nghệ của Trung Quốc tụt hậu so với Hoa Kỳ. Không thể tưởng tượng được, một ngày nào đó, Trung Quốc sẽ trở thành một đối thủ cạnh tranh về công nghệ [với nước Mỹ]. Sau ba thập kỷ mở cửa thương mại, bây giờ Trung Quốc dường chỉ “cách gang tấc” là có thể thay thế nước Mỹ trở thành nhà cung cấp công nghệ hàng đầu thế giới. Chuyện này xảy ra như thế nào?
Thế là một tòa án ở Minneapolis đã đăng đường xét xử vụ viên cảnh sát Derek Chauvin, một người Mỹ da trắng, đã đè đầu gối lên cổ George Floyd, 46 tuổi, một người Mỹ da đen, trong chín phút rưỡi khi bắt giữ anh ta vì bị tình nghi xài tiền giả. Floyd chết, và chuyện đáng tiếc ấy đã xảy vào buổi tối hôm 25 tháng 5, 2020. Sau gần một năm, phiên xử đầu tiên đã diễn ra ngày 29 tháng 3 trong bầu không khí khá căng thẳng và nghi kỵ cả bên trong lẫn bên ngoài phòng xử. Trong gần một năm qua, cái chết của Floyd đã làm thay đổi nước Mỹ hoàn toàn. An ninh, trật tự tại những nơi công cộng không còn. Công lý nằm trong tay đám đông bạo động làm chủ trên đường phố, và nhiều tai to mặt lớn trong chính quyền đã hãnh diện được quỳ gối và vinh danh Công lý của BLM và Antifa, hai tổ chức đã công khai đứng ra nhận công lãnh đạo phong trào tranh đấu cho công lý và bình đẳng chủng tộc của dân Mỹ.
Ngay từ khi thành lập ngày 26/10/1955, Việt Nam Cộng Hòa chọn con đường phát triển xã hội lấy con người (người dân) làm trọng tâm và tự chủ quốc gia làm mục tiêu chiến lược, nên đến nay vẫn còn nhiều ảnh hưởng để chúng ta tìm hiểu và học hỏi. Tự cung tự chủ Trong thời thuộc địa người Pháp tập trung xây dựng kỹ nghệ ở miền Bắc Việt Nam, nên ngay khi thành lập Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã hướng đến phát triển kỹ nghệ nhẹ và kỹ nghệ tiêu dùng phục vụ nhu cầu quốc nội. Để có thể tự chủ về kinh tế, chính phủ khuyến khích các nhà tư sản ngoại quốc, đa số là người Hoa có quốc tịch Trung Hoa Dân Quốc, trở thành công dân Việt Nam Cộng Hòa. Với chủ trương kinh tế tự do, Chính phủ chỉ giữ một số hoạt động công ích, như điện, nước, hỏa xa, hàng không, còn hầu hết mọi hoạt động kinh tế đều để tư nhân vận hành.
Tổng thống Joe Biden muốn thực hiện chính sách 'nước Mỹ trở lại' tăng cường sự lãnh đạo của Mỹ trên toàn thế giới nên tình trạng đối đầu Mỹ-Trung ngày càng khốc liệt. Như thế liệu Chính phủ Biden có thực hiện được ý muốn hay lại lâm vào “bế tắc” như các chính phủ tiền nhiệm trước đây? Chính phủ Obama Chiến lược xoay trục Thái Bình Dương mở đầu những thay đổi về chính sách đối ngoại, chuyển trọng tâm về khu vực Á Châu, bao vây kinh tế và kềm hãm tình trạng trỗi dậy của Bắc Kinh. Về quân sự Chính phủ Obama vẫn lún sâu vào chiến tranh Trung Đông, mà ngân sách quốc phòng thì không được Quốc Hội đồng ý tăng thêm. Nên giữa tháng 4/2012 Trung cộng xâm chiếm Bãi cạn Scarborough thuộc Phi Luật Tân, họ còn liên tục xây dựng các đảo với phi trường quân sự trong khu vực Hoàng Sa và Trường Sa mà hề gặp phản ứng quân sự nào từ phía Mỹ.
Bảo Trợ