Vì Sao Không Nên Hỏi Người Khác Làm Nghề Gì?

04 Tháng Mười 20164:49 CH(Xem: 904)

Vì sao không nên hỏi người khác làm nghề gì?

blankImage copyrightOTHER
Image captionBạn càng có ít mối quan tâm ra bên ngoài thì bạn càng phụ thuộc vào nghề nghiệp đang làm, Al Gini nói (Ảnh: iStock)

Vì sao chúng ta lại hỏi người vừa mới gặp là họ làm nghề gì? Điều đó có thể cho thấy một kết nối không hay giữa công việc và con người.

Trong vài phút đầu tiên bắt đầu câu chuyện với một người lạ, Yasaman Hadjibashi không thoát khỏi bị hỏi câu hỏi câu thường tình “Chị làm nghề gì?”

Cô cố tình trả lời mù mờ.

Cô có thể nói cô đỗ thạc sĩ của trường kinh doanh Harvard, hoặc cô là cán bộ lãnh đạo của hãng Barclays Africa Group.

Tuy nhiên, cô (trưởng phòng dữ liệu ở Johannesburg) đưa ra câu trả lời chung chung với hy vọng nó tách hình ảnh con người cô khỏi công việc làm. “Tôi thích người ta biết về tôi trước khi biết chức danh nghề nghiệp của mình,” cô nói.

“Đó gần như là việc thử nghiệm vì dù sao tôi cũng muốn biết họ có bắt đầu biết tôn trọng hay không.”

Hadjibashi không phải là người duy nhất cảm thấy bị tách bạch giữa danh tính xã hội và danh tính công việc: Những chuyên gia về nghề nghiệp nói, trong một bối cảnh xã hội, ngay cả những người thành công nhất cũng sẽ được lợi từ việc tách bạch bản chất con người khỏi nghề họ làm.

Gìn giữ ý thức rõ rệt về con người mình làm ta không đau khổ khi mất việc, tạo ra những giao kết thực sự ngoài cơ quan và giúp ta cảm thấy được tôn trọng hơn ngay cả khi không có một công việc có nhiều ảnh hưởng.

Nhưng do các công ty yêu cầu một sự liên kết thường xuyên cho công việc nên nhiều người thấy không thể tách hình ảnh con người họ khỏi nghề họ làm. Điều này làm họ cảm thấy không thoải mái, Al Gini, giáo sư về đạo đức nghề nghiệp của đại học Loyola ở Chicago và tác giả cuốn “Nghề của tôi và con người tôi,” nói. “Chúng ta càng ít có mối quan tâm ở nơi khác thì chúng ta càng phụ thuộc nhiều vào công việc đang làm. Do vậy nếu mất việc là ta hoàn toàn rã rời,” Gini nói.

Chắc chắn rằng những người hỏi về nhân dạng nghề nghiệp chẳng qua là để định ghép nối thông tin với nhân dạng xã hội, kiểu như một số nền văn hoá châu Á tập trung vào dòng dõi và vào sự giàu có của cha mẹ hơn là vào nghề nghiệp, Ho Shee Wai, nhà tâm lý và giám đốc của Counselling Place ở Singapore, nói.

Nhưng ngay cả khi những người khác hỏi về nghề nghiệp là để muốn biết vị thế của bạn thì việc nêu một cách quá vội vã tên công ty và những thành tích của bạn có thể tạo ra một cảm tưởng sai về bản thân mình hoặc gắn bạn với công việc mà bạn đang muốn rời bỏ. “Đừng rơi vào bẫy nghĩ rằng những thương hiệu đó xác định con người của bạn,” bà nói.

Bỏ lại công việc ở phía sau

Trong một bối cảnh xã hội thì việc tạo ra sự đánh giá đa dạng là đặc biệt quan trọng.

Những người chỉ tự khẳng định mình qua nghề họ làm có thể sẽ thấy suy sụp nếu không còn nghề đó nữa, trong khi những người khác có thể bật dậy từ thất bại, theo quan điểm của Susan Krauss Whitbourne, giáo sư tâm lý học của đại học Massachusetts Amherst, Mỹ. Chủ động thảo luận những chủ đề không liên quan đến việc làm với bạn bè và gia đình có thể giúp tạo một ranh giới cần thiết giữa việc làm của bạn và con người xã hội của bạn, bà nói thêm.

Nhưng những người cảm thấy rất hài lòng với nghề của mình cũng cần có thời gian để ngắt nó ra.

Những người thích thú với công việc của họ vì những lý do sâu xa bên trong như cảm thấy nó hay thì gắn bó sâu sắc với việc nhận định con người qua nghề nghiệp hơn là những người làm việc vì tiền và vị thế, theo một nghiên cứu của Krauss Whitbourne.

Trong khi việc thích thú thực sự với nghề nghiệp hàng ngày có thể làm bạn thấy hài lòng thì việc phải bỏ đánh giá con người qua nghề nghiệp có thể là phức tạp hơn, bà nói thêm.

Những bước tới việc xác định đúng giá trị con người

blankImage copyrightOTHER
Image captionMất việc có thể gây nhiều đau khổ hơn với những người mà hình ảnh của họ gắn bó với việc làm (Ảnh: iStock)

Điểm quan trọng là tạo ra một nhãn hiệu duy nhất tập trung vào kỹ năng của bạn hơn là vào tên của công ty hoặc chức vụ của bạn, Francois Daumard, một quan chức IT (công nghệ thông tin) ở San Francisco, nói.

Khi ông chuyển công tác từ hãng Microsoft sang Apple, rồi nay sang một hãng ít tên tuổi hơn thì ông quyết định nói với những người ông gặp về vai trò của ông trong ngành IT mà không đả động gì đến các hãng hoặc chức danh của mình.

Việc chuyển đổi công tác giúp ông tạo một danh tính vững chắc, đặc biệt với những người quen nhưng không hẳn biết được việc chuyển đổi của ông. Ông nói mình là “người kết nối” để nhấn mạnh kinh nghiệm phát triển thương mại của mình. “Với tôi, hãng nào thuê tôi chỉ là vấn đề thứ yếu,” ông nói.

Nhưng đối với phần lớn mọi người thì thủ thuật là tìm được những thú vui riêng thực sự giá trị ngoài nghề nghiệp, Krauss Whitbourne nói. Bà dành nhiều giờ trong một tuần làm việc thủ công và may chăn bông.

“Bạn cần coi những thú vui riêng này là quan trọng chứ không phải là việc làm vớ vẩn,” bà nói. Nhiều người theo đuổi các hoạt động thư giãn (không phải việc cơ quan), nhưng rồi bỏ bễ khi việc cơ quan ùn tới. Mấu chốt là ưu tiên các hoạt động này bằng cách nêu bật khi giới thiệu về mình.

Ngay cả khi có một nghề thành công, Hadjibashi nói, sự đa dạng của quan hệ xã hội của bà (cho dù đó là bà mẹ nội trợ, giáo viên hay chủ doanh nghiệp) đã giữ cho bà không chỉ được thừa nhận trong công việc.

Với bạn bè thì công việc của bà tất nhiên không phải là vấn đề để bàn luận bởi vì nó mang nhiều tính kỹ thuật đối với người ngoài ngành.

Mặt khác, ngoài việc cơ quan, việc bà gắn bó với bạn bè cho bà nhiều thời gian hơn để được là chính mình nhất, bà nói thêm: "Chỉ dành thời gian cho những người đó thôi cũng giúp được tôi tắt máy, ngừng hoạt động.”

Bài tiếng Anh đăng trên BBC Capital.

Theo BBC
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chuyện rằng từ thuở xa xưa Ông bà ta đã dây dưa ái tình Bởi thế nên tục truyền rằng: Ông Lãnh, Ông Tạ, Ông Đồn Ba người bạn thiết sớm hôm một nhà Ông Lãnh bản chất thiệt thà Thầm yêu nét đẹp mặn mà Bà Đen Nhưng nào ông dám bon chen Sáng đêm chong đèn nhung nhớ thiết tha Ông Đồn bản tánh nguyệt hoa Chờ Ông Lãnh kẹt, cà rà Bà Đen
Nhà hàng Asado Etxebarri gần như quá hoàn hảo. Thậm chí với những người đã từng dùng bữa ở đây, nơi đây ẩn chứa điều gì đó như bí ẩn trong tâm trí. Liệu chốn này có thật không? Liệu nó có thực sự tồn tại không? Không gian nhà hàng không có chút sơ xuất nào: Axpe, một ngôi làng Basque nhỏ xíu nằm giữa dãy núi hiểm trở của Tây Ban Nha, sương mù bao phủ với những trảng có xanh biếc.
Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc các địa điểm này khoác lên mình tấm áo màu sắc rực rỡ khiến du khách thích thú. 1. Các quán bar Kyoto được mệnh danh là “thánh địa” cho các hộp đêm. Thành phố này tập trung những trường đại học lớn nhất Nhật Bản nên sẽ có lượng lớn sinh viên tiệc tùng vào buổi tối. Bạn có thể đến bất kỳ quán bar nào ở Kyoto để hòa mình vào không khí sôi động và cuồng nhiệt. Giờ mở cửa muộn nhất của các quán bar là đến 6h sáng.
Bhutan được công nhận là "Quốc gia hạnh phúc nhất" trên thế giới. Người dân ở đây luôn thấy rằng mình rất hạnh phúc. Niềm hạnh phúc này không phải là sự thỏa mãn dục vọng vật chất, mà là là sự hài lòng đến từ tín ngưỡng và quan niệm. Bhutan là quốc gia nhỏ nằm giữa Ấn Độ và Trung Quốc, với diện tích chỉ bằng 1/10 Việt Nam, lại là quốc gia nằm trên con đường tơ lụa cổ đại nối liền Trung Quốc với Ấn Độ. Tuy là quốc gia có lịch sử lâu đời (khoảng 4000 năm), và có mối quan hệ lâu đời với các vương triều Trung Hoa, nhưng Bhutan lại là quốc gia duy nhất có biên giới với Trung Quốc mà không thiết lập quan hệ ngoại giao với nước này. Không những vậy, quốc gia có thủ đô cách biên giới với Trung Quốc chỉ 45 km này lại là nước duy nhất trong 48 quốc gia châu Á không có quan hệ ngoại giao với Trung Quốc.
Cuộc đời Nữ hoàng Elizabeth II qua ảnh: Vị nữ vương ngồi trên ngai vàng lâu nhất trong lịch sử các vương triều của nước Anh
PARIS, Pháp (NV) – Nữ đại minh tinh Olivia de Havilland vừa qua đời bình yên vào hôm Chủ Nhật, 26 Tháng Bảy, theo lời bà Lisa Goldberg, người đại diện, cho đài ABC News hay tin. Bà de Havilland, người chiếm hai giải Oscar, được nhớ đến nhiều nhất với vai diễn Melanie “Mellie” Hamilton trong bộ phim kinh điển “Cuốn Theo Chiều Gió”(Gone With The Wind) công chiếu năm 1939. Bà qua đời vì tuổi già, tại nhà riêng ở thủ đô Paris nước Pháp, theo lời người đại diện.
Khi mà quá trình vận chuyển thư từ và bưu phẩm trễ nải ở nhiều trên thế giới, và Dịch vụ Bưu chính Hoa Kỳ (USPS) đang trên bờ vực sụp đổ vì thiệt hại tài chính do đại dịch gây ra, theo như tường thuật trên tạp chí Politico, thì đó cũng là lúc nhiều người nhận ra vai trò quan trọng của thư tín trong cuộc sống hàng ngày. Tuy nhiên, số người biết về nguồn gốc của dịch vụ bưu chính thời hiện đại còn ít hơn nhiều, và hiếm ai biết một cơ quan thời cổ đại ở Ba Tư đã là hình mẫu tạo cảm hứng cho USPS và các loại hình chuyển phát khác thời nay.
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền “Đây phương Nam, đây ruộng Cà Mâu no lành, với tiếng hát êm đềm trong suốt đêm thanh…”. Dẫu cung đàn đã xưa, lời nhạc đã cũ; nhưng sẽ không bao giờ trở thành xưa cũ, khi chúng ta, những người dân của nước Việt Nam Cộng Hòa đã một thời được sống trong cảnh thanh bình, tự do, no ấm; vì thế, hôm nay, chúng ta, dù mái tóc đã phai mầu, nhưng mỗi lần lướt đôi tay trên chiếc dương cầm, hay trên những cây đàn tuyệt hảo của đầu thế kỷ 21, thì có lẽ trong chúng ta, dễ mấy ai quên đi những chiếc phím ngà xưa cũ của những cây đàn Mandoline của thế kỷ trước, với bài hát Trăng Phương Nam, để rồi có thể có nhiều người sẽ rưng rưng, khi vọng tưởng về những năm tháng thanh bình xưa đã mất, và không bao giờ tìm thấy lại, dù một lần nào nữa! Hôm nay, ngày 20 tháng 7 năm 2012; để tưởng nhớ đến một ngày đất nước đã bị chia cắt, phân ly! Người viết muốn nhắc lại một bài đã viết trước đây: Kể từ khi nước Việt N
Ngày 4 Tháng Bảy là lễ “July 4th,” hay còn gọi Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, là ngày lễ rất quan trọng với người Mỹ. Tuy vậy, vì dịch COVID-19 đang hoành hành, nhiều nơi không thể tổ chức các sự kiện để đón mừng ngày lễ này. Pháo bông là một phần không thể thiếu với Lễ Độc Lập, nhưng một số nơi phải hủy sự kiện bắn pháo bông. Tuy nhiên, thành phố New York vẫn giữ truyền thống và vẫn cho phép tập đoàn Macy’s bắn pháo sáng rực rỡ. Vài quốc gia khác cũng đón Lễ Độc Lập Hoa Kỳ theo cách khác nhau. Lithuania ở Bắc Âu cho phép lính Mỹ đóng quân ở đây diễn hành. Trong khi đó, Dân Hồng Kông nhân dịp này biểu tình trước Lãnh Sự Hoa Kỳ để kêu gọi giúp đỡ giành tự do Dân New York xem pháo bông. (Hình: Byron Smith/Getty Images) Không tổ chức bắn pháo bông được, cư dân Pasadena, California đi xem phim ngoài trời. (Hình: David McNew/Getty Images) California đóng cửa bãi đậu xe ở bãi biển, làm vắng người trong Lễ Độc Lập. (Hình: Robyn Beck/AFP/Getty Images)
Bản Tuyên Ngôn Độc Lập khắc cốt, đi trước thời đại, vang vọng khắp thế giới: "Chúng ta khẳng định chân lý tự nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc". Black Lives Matter: Hãy đồng hành tư tưởng với con mình Vì sao các cuộc biểu tình tại Mỹ lần này mạnh mẽ như vậy? Thấm thoát 244 năm trôi qua, bao nhiêu thăng trầm. Ngay cả lúc đất nước mong manh nhất là cuộc nội chiến Mỹ với 618,222 người chết, bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến Pháp Hoa Kỳ vẫn đứng vững trước thử thách của thời gian, để làm nền tảng cho chẳng những nước Mỹ, mà cả thế giới tự do,
Bảo Trợ