Phận Người Câu Cá Khu Little Saigon

24 Tháng Tám 20164:31 CH(Xem: 1538)

Phận người câu cá khu Little Saigon

Niềm vui câu được chiến lợi phẩm. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)
Niềm vui câu được chiến lợi phẩm. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Quốc Dũng/Người Việt

ORANGE COUNTY, California (NV) – Mùa Hè, các bãi biển Huntington Beach, Newport Beach, Seal Beach… ở Orange County không chỉ đón đông đảo người dân đến tắm biển, chơi lướt ván… mà trên những cầu tàu của những nơi này còn có chi chít cần câu cá. Có người đến câu cá vì một thú vui, thư giãn, nhưng có người đến câu cá vì mưu kế sinh nhai… dù cá trong chợ không thiếu!

Nghề câu cũng lắm công phu, bởi vì câu cá phải thức khuya, phải dậy sớm trong lạnh lẽo, hoặc đội nắng chịu gió là chuyện thường. Và câu cá không dễ như mọi người tưởng, đằng sau đó là cả một thân phận người cực nhọc mưu sinh.

1. Lục đục rời khỏi phòng trọ của mình ở Fountain Valley từ 4 giờ 30 phút sáng, ông Quang Phạm đã ngoài 65 tuổi nhưng gầy gò, khắc khổ như chính cuộc đời ông, và như chính cái vùng đất miền Trung cằn cỗi đã sinh ra ông vậy. Trên chiếc xe Toyota Corolla đời 1997, bảy năm nay, từ Tháng Ba tới Tháng Mười Một, ông đều ra cầu tàu Huntington Beach Pier để câu cá. Ông bảo: “Con cá nó nuôi sống tôi mấy chục năm nay ở cái xứ này đó chớ!”

Ngậm trên miệng điếu thuốc và rít một hơi dài, ông thoăn thoắt dọn ra nào là cần câu, lưỡi câu, mồi câu, dây cước, chì, phao… rồi các loại kềm, kéo, dao chuyên dùng chuẩn bị một ngày “bắt cá kiếm cơm.”

Ông nói: “Câu cá trên cầu tàu này không cần phải có giấy phép (license), còn câu trên bờ đá, bờ biển thì mới cần giấy phép. Mà đâu cần giấy phép làm gì, tôi có làm ăn gì lớn đâu, ngày nào câu được nhiều, bán chừng $20-$30 là sống khỏe rồi.”

“Sống khỏe” là vì ông chỉ sống một mình, và được nhận tiền SSI hằng tháng nên có tiền trả tiền nhà, dư chút đỉnh để dành.

“Chứ chục năm trước, sau khi thất nghiệp, tôi lao đao lắm. Lúc đó chưa lớn tuổi nhưng sức khỏe yếu, đi đâu xin việc cũng không ai nhận. May sao có bạn bè chỉ, tôi ra cầu tàu này làm bạn với biển, với cá,” ông cười tươi kể.

Ông chỉ tay vào phía trong cùng của cầu tàu, nói: “Bắt cá nục thì vào trong đó, một cần câu móc 5-10 lưỡi câu có khi dính hết nhiêu đó cá trong lưỡi, nhưng có khi cũng chỉ vài con bị mắc câu. Còn bắt cá sửu, hay các loại cá lớn lớn thì đứng ở ngay đường dẫn vào cầu tàu này. Tôi thường bắt được nhiều nhất là cá sửu, trung bình một con từ 2 đến 6 pound, bán cũng được kha khá tiền.”

Ngày mới được bảo lãnh sang Mỹ cách đây hơn 20 năm, ông Quang Phạm cũng làm đủ thứ nghề để sống. Từ rửa chén, chạy bàn, cắt cỏ… nhưng lâu nhất là làm ở quầy cá của chợ với các công việc làm cá, cắt thịt, lóc xương, chiên cá… “Tanh hôi, ẩm ướt, máu cá, vẩy cá văng tứ tung, nhiệt độ lạnh nhưng làm riết rồi cũng quen, có việc làm nuôi miệng là vui lắm rồi,” ông kể.

Ông kể tiếp: “Lúc đầu làm việc ở quầy cá tôi đeo găng tay để tránh tiếp xúc nhiều với nước, nhưng làm chưa được tuần là phải bỏ găng tay để làm cho nhanh và dễ dàng. Làm một thời gian thì lòng bàn tay trắng tinh không thấy chỉ tay đâu cả, móng tay bị hư vì phải tiếp xúc thường xuyên với nước lạnh, nước nóng. Ai làm cá cũng vậy, bàn tay đều bị nước ăn trắng tái. Bình thường rửa cá đang làm bằng nước lạnh, nhưng ở công đoạn cuối thì phải rửa nước nóng. Nước nóng lắm chứ không phải âm ấm đâu, vì nước nóng thì rửa cá mới sạch, làm con cá sạch sẽ, trắng trẻo hơn, nhất là nhớt cá.”

“Tôi làm việc ở quầy cá cũng có số má đó chứ, nhưng rồi sức khỏe kém quá, tay lở loét hết, nên cuối cùng phải nghỉ, dù chẳng đặng đừng. Cái kinh nghiệm lựa cá, rồi cân, mổ, rửa sạch và cắt khúc đến lúc không làm được nữa, đành chia tay. Nhưng may mắn sống gần biển, nên trở về với nghề cá cũng là phước đức ông bà ban cho, để tôi sống khỏe đến giờ,” ông tâm sự.

2. Ông Thành Lê, cư dân Santa Ana, vừa móc mồi vào lưỡi câu vừa nói: “Lúc còn ở Bạc Liêu tôi hay đi cắm câu hay đi nhấp cá như cơm bữa. Sang đến đây, không ngờ có ngày tôi lại cầm cần câu đi kiếm cơm. Kể ra cũng duyên quá trời quá đất!”

“Hồi ở quê câu cá dễ lắm, không có tốn tiền, không có nhiêu khê như ở đây đâu. Tôi chỉ cần lấy những cọng dây chì cắt thành từng khúc nhỏ, rồi mài nhọn và uốn lại, thế là thành lưỡi câu. Cần câu thì lựa những cây trúc có đọt sao cho có độ cong vừa phải, cùng độ dẻo, quặt vừa tay. Vậy là cứ thế mà móc nào trùng, nào thằn lằn, nào nhái, nào dế, nào ốc bươu… và câu thôi,” ông kể.

“Sang đến đây thì cái gì cũng tiền không hà. Chỉ tính lưỡi câu thôi mà một cái cũng từ $4 đến $20; kềm, kéo, dao chuyên dùng cũng cả chục cho đến cả trăm đô la; còn cần câu thì cũng cả trăm đến mấy ngàn đô la. Nói riêng về lưỡi câu thì chắc có cả ngàn loại chứ chẳng ít, từ loại một lưỡi, loại hai lưỡi, loại bốn, năm lưỡi… với đủ kích cỡ kiểu dáng khác nhau. Cá mà cắn câu thì khó mà thoát ra được nếu dùng loại có ngạnh ngược vướng lại, khi đó phải dùng kềm mới gỡ lưỡi câu ra khỏi miệng cá,” ông kể tiếp.

Điều bất ngờ nhất với ông chính là mồi giả, bởi vì “Vô số kiểu dáng mồi giả khác nhau. Nhiều loại được làm với hình dạng cá con, tôm nhỏ, trùng biển, ếch, nhái… và loại nào cũng có nhiều màu sắc lấp lánh, phản chiếu ánh sáng nhằm thu hút sự chú ý của các loài cá. Dùng mồi giả ít hao vì có thể sử dụng được nhiều lần, hay là ở chỗ này, mồi giả mà vẫn bắt được cá mới hay. Nhưng nói gì nói, tôi cũng phải dùng ‘cá ăn cá, cá lớn nuốt cá bé,” tức dùng mồi cá để câu cá thường là nhạy nhất.”

“Tôi thì chỉ dùng mồi cá để câu cá, vì không có vốn, chứ thấy những người câu cá chuyên nghiệp họ đều dùng những thứ mồi đặc trưng của mỗi loại cá đểu câu được nhiều cá. Câu cá ở đây chỉ tối đa một người được câu cùng lúc hai cần câu, nếu dùng hơn là phạm luật, bởi vì câu ở đây không cần giấy phép. Hay nữa là bên này những sợi dây cước nhỏ mong manh mà vẫn câu được những con cá to, có khi cả mấy chục pound mà dây cước không hề bị đứt,” ông nói.

Ông cho hay, vợ chồng ông cùng hai cô con gái sang Mỹ được hơn năm năm.

“Vợ tôi thì làm nail, hai đứa con thì đi học, tụi nó học giỏi lắm. Tôi đi làm ở chợ, từ nhân viên bốc dỡ hàng, họ ‘đì’ riết rồi chuyển tôi qua làm thu lượm những chiếc xe đẩy mà khách đi chợ ra. Trời nắng cháy da cũng như lạnh thấu xương phải ở miết ngoài đường mà tiền thì không bao nhiêu hết, lại cứ bị trừ vì lý do này đến lý do nọ. Làm cũng được hai năm thì tôi nghỉ, vì bỏ sức nhiều mà chẳng đem về nhà được bao nhiêu,” ông tâm sự.

“Sau đó thì tôi ra biển Newport Beach này câu cá. Lúc đầu là câu để có cá tươi mang về nhà ăn. Tới mùa câu được nhiều quá, ăn không hết, vợ tôi bán rẻ cho người quen. Rồi giờ thì tôi câu được bao nhiêu thì bán bấy nhiêu, cũng có đồng ra đồng vô, mà con người thư thái. Câu cá xong tôi làm cá tại chỗ, ở các cầu tàu đều có sẵn thớt, cũng như vòi nước phục vụ cho những người câu cá,” ông chia sẻ.

“Để chuẩn bị bữa ăn cho một ngày đi câu cá, tôi chủ yếu dùng những món khô như xôi, khoai lang, chuối và chắc nhất là cơm nguội. Bởi vì ra biển, gió lạnh, thức ăn sẽ nguội lạnh mau chóng, không thể hâm mà chỉ có khi nào đói thì mang ra ăn,” ông cho hay.

Cần mẫn đứng chờ cần câu rung. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)
Cần mẫn đứng chờ cần câu rung. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

3. Trái lại, có những người đi câu với mục đích chính không phải là để đem cá về ăn hay bán. Nhưng câu riết đâm ghiền. “Lúc đầu tôi đi câu thử cho biết, đi vài lần thấy cũng vui và có cảm giác thú vị. Cảm giác khi cần câu giật giật, biết là cá cắn câu, kéo lên được ‘một chùm’ cá nục thiệt là đã, lúc đó lâng lâng làm sao ấy,” ông Hữu Nguyên, cư dân Westminster, tươi cười nói.

“Loài cá nục ăn tạp lắm, mồi gì cũng ăn, ngay cả mồi giả. Cứ một cần móc năm lưỡi, dùng mồi là mực cắt dài, thả ra là kéo hàng loạt nục chuối to và dài khoảng 18 inch. Chỉ cần nó ăn 30 phút là coi như ba xô đầy. Lúc đầu thu hoạch hồ hởi vậy chứ nghe mùi máu cá thì tanh đến rợn người luôn, giờ thì cũng ‘quen’ với mùi máu rồi,” ông cười lớn.

“Thường sáng sớm đám cá nục không ăn mồi, nhưng chừng nắng lên thì chúng ăn liên tục, kéo mỏi cả tay. Lấy chính cá nục, cắt miếng thịt cá ra móc vào lưỡi câu, có mùi máu thì đám cá lại đến mắc bẫy nhiều hơn. Có lần tôi thấy một nhóm thanh niên đứng câu có mấy tiếng thôi mà được cả trăm con, không biết sao ăn hết nổi,” ông chia sẻ.

Ông Tony Lý, cư dân Costa Mesa, cho hay: “Chị tôi với mấy đứa cháu bên Texas thích cá nục ở đây của mình lắm. Mọi người nói thịt cá ở đây chắc, tươi hơn cá nục bên đó. Nên mỗi khi câu được nhiều thì tôi muối rồi gửi qua cho mọi người thưởng thức.”

“Khi rảnh thì 6-7 giờ sáng thì tôi đã ra đến đây, chừng 10, 11 giờ thì về. Trước đây tôi ra câu cá sớm lắm, 5 giờ sáng đã lọ mọ tới đây rồi và thấy đông người đến tắm, cũng như giương sẵn cần câu rồi. Nhưng mấy bận thấy câu sáng sớm không bằng lúc mặt trời lên nên tôi ra trễ hơn. Câu cá chứ cũng canh giờ, vì trước 8 giờ sáng thì được đậu xe miễn phí, còn sau đó thì phải mua vé đậu xe, $1.8 cho một giờ. Nếu không muốn tốn tiền thì phải chịu khó đi bộ hơi xa cầu tàu, coi như tập thể dục vậy,” ông chia sẻ kinh nghiệm.

Ông Thông Nguyễn, cư dân Santa Ana, nhận định: “Câu có ở đây có hai loại người, một là câu chuyên nghiệp, hai là câu nghiệp dư. Chuyên nghiệp thì câu loại cá nào mình muốn, còn nghiệp dư thì chỉ câu cá nục, cá suốt. Thường các loại cá này là loài cá tạp ăn, đa số mồi gì nó cũng xơi hết, hầu như bốn mùa, mùa nào cũng có.”

“Bắt đầu giữa Tháng Ba, nước ấm dần, các loại cá vào gần bờ để đẻ trứng, kiếm ăn, thì đây là bắt đầu mùa câu. Do công việc làm không bị gò bó nên khi rảnh thì tôi rủ anh em đi câu đỡ ghiền. Mùa nắng thì đi câu biển, mùa mưa thì đi câu hồ. Nhờ ăn cá tươi mà chống lại được nhiều thứ bệnh. Câu nhiều quá ăn không hết thì phải đi cho. Nhiều khi bà con mình thích ăn cá nhưng không biết làm cá, tôi phải làm luôn cả việc này,” ông nói.

—–

Liên lạc tác giả: truong.dung@nguoi-viet.comTheo http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/phan-nguoi-cau-ca-khu-little-saigon/

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 THÍCH CỦA NGƯỜI CAO TUỔI Một thích trong túi có tiền Ai mời hiếu, hỷ ...khỏi phiền cháu con Hai thích được bát canh ngon Cao lương chẳng thiết bởi còn răng đâu Ba thích Con, Cháu, Rể, Dâu Gia phong giữ nếp hàng đầu Hiếu - Trung Bốn thích thoả mãn riêng - chung Ăn riêng nhưng vẫn vui cùng cháu con Năm thích Làng phố vuông tròn Đói no - Sướng khổ - Mất còn....có nhau Sáu thích sống thọ chết mau Ốm lâu con khổ lại đau thân mình Bảy thích xã hội gia đình Bạc cờ. ma tuý..... thực tình tránh xa Tám thích mồ mả ông cha Xây cất tôn tạo ít ra bằng người Chín thích đầy ắp tiếng cười Được hưởng không khí vui tươi hàng ngày Mười thích phút chót dương này Tuỳ nghi biện lễ, chớ vay mượn nhiều ***
‘Tinh thần hiệp sĩ’ được hiểu là những phẩm chất như: Trọng danh dự, lòng trung thành, dũng cảm, sự hào phóng và sẵn sàng bảo vệ kẻ yếu. Mặc dù tên và khái niệm nghe có vẻ cổ hủ nhưng nó vẫn tồn tại cho đến ngày nay, dưới nhiều hình thức khác nhau. 'Tinh thần hiệp sĩ' là gì? Một số những nhân vật lịch sử biểu trưng cho “Tinh thần hiệp sĩ” là Vua Arthur, ngài Galahad, và các Hiệp sĩ Bàn tròn. Khi nhắc tới tinh thần hiệp sĩ, người ta có thể hình dung một quý ông thời Victoria bảo vệ danh dự của một quý bà trước những lời xúc phạm của một nhân viên phục vụ. Những người khác có thể nghĩ đến việc đàn ông mở cửa cho phụ nữ hoặc kéo ghế và mời cô ấy ngồi trong nhà hàng.
Từ lâu, người Sài Gòn đã rất khâm phục cách đặt tên cho đường phố ở Sài Gòn-Gia Định-Chợ Lớn. Mọi người vẫn đinh ninh rằng đó là tập họp của một công trình có sự đóng góp trí tuệ của nhiều người, một Hội đồng gồm nhiều: học giả, sử gia, nhà văn uy tín… Nhưng thật sự bất ngờ khi được biết kiệt tác lịch sử này đã được hoàn thành bởi một công chức...! Người đó là Trưởng Phòng Họa Đồ thuộc Tòa Đô Chánh-Sài Gòn. Ông Ngô Văn Phát, Nhà văn – bút hiệu Thuần Phong, sinh ngày 16-10-1910 tại huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu....! Sau hiệp định Genève tháng 7 năm 1954 Pháp bàn giao chính quyền cho Chính Phủ Bảo Đại, với Thủ Tướng Ngô Đình Diệm. Để đánh dấu việc giành độc lập từ tay người Pháp, Toà Đô Chánh Sài Gòn được lệnh gấp rút thay thế toàn bộ tên đường từ tên Pháp qua tên Việt trong khoảng thời gian ngắn nhất.
Một danh sách những bản nhạc mùa thu BM Thưởng thức âm nhạc phù hợp với phong cảnh mùa thu. Với nghệ sĩ, thời điểm giao mùa là thứ khiến cho xúc cảm thăng hoa mãnh liệt, và sự giao mùa dường như luôn biết cách làm mới mỗi chúng ta. Trong âm nhạc, sự giao mùa cũng là niềm cảm hứng bất tận để những bài hát nổi tiếng và những tác phẩm kinh điển được viết nên. Bằng chứng là nhiều nhà soạn nhạc của dòng nhạc cổ điển như Antonio Vivaldi, Pyotr Ilyich Tchaikovsky, Joseph Haydn, Alexander Glazunov, Vaughan Williams và một vài tác giả của dòng nhạc đương đại đã khoác lên những tác phẩm của họ màu sắc của các mùa trong năm qua những cái tên có thể kể đến như “The Seasons,” hoặc “The Four Seasons”.
Dựa trên nhiều khám phá khảo cổ học, các nhà khoa học đã thừa nhận phụ nữ Viking ở Scandinavia (Bắc Âu) "quyền lực" hơn nhiều so với suy nghĩ trước đây. Ra trận Các nhà khảo cổ đã phát hiện ra nhiều ngôi mộ chứa hài cốt của các nữ chiến binh Viking. Từ lâu, người ta cho rằng, ngôi mộ cổ ở thị trấn Birka của người Viking thuộc về một người có tầm quan trọng về quân sự. Sau đó, các nghiên cứu toàn diện về DNA cho thấy chiến binh Birka thực chất là một phụ nữ.
Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
Bảo Trợ