Đằng Sau Tiếng Súng Đâu Chỉ Vài Mạng Người - Thái Độ Thương - Ghét Của Người Dân Là Tấm Gương Phản Chiếu Bộ Mặt Của Chế Độ

21 Tháng Tám 20161:07 SA(Xem: 1323)


Nguyễn Quang Dy: ĐẰNG SAU TIẾNG SÚNG ĐÂU CHỈ VÀI MẠNG NGƯỜI

blank

Nguyễn Quang Dy
Lời dẫn của Kim Dung: Vụ việc bắn nhau ở Yên Bái giữa các quan chức đã khiến cả xã hội chấn động mạnh, và nhìn nhận dưới góc độ rất khác nhau. Tác giả Nguyễn Quang Dy vừa gửi cho Blog Kim Dung một bài viết ngắn bàn về chủ đề này. Cảm ơn tác giả và xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ. 

Vụ việc này phản chiếu một sự suy thoái đạo lý, một sự khủng hoảng sâu sắc trong guồng máy chính quyền, trong bối cảnh các lợi ích nhóm hoành hành, mà Yên Bái là một điểm “mục”…

Thường sau vụ nổ súng gây án mạng “xong rồi”, người ta mới giật mình xử lý “quyết liệt” và bình luận ồn ào, rồi sau đó đâu lại vào đấy. Bi kịch bạo lực tại Yên Bái không phải lần đầu và chắc không phải lần cuối. Đó không phải là khủng bố mà là hình sự. Nó tương tự như vụ Đoàn Văn Vươn (Hải Phòng) và Đặng Ngọc Viết (Thái Bình), mà chắc nhiều người đã quên. Phải chăng xã hội quá nhạy cảm với hiện tượng, nhưng lại quá vô cảm với nguyên nhân và hệ quả? Muốn ngăn chặn nó, cần hiểu đằng sau tiếng súng là gì. 

Thứ nhất, nó phản ánh não trạng bạo lực và cực đoan trong xã hội ngày càng gia tăng, đến mức báo động. Người ta xử lý nhau vì “ân oán giang hồ” không phải chỉ trên đường phố hay tư gia, mà ngay trong cơ quan công quyền (Tỉnh ủy và UBND). Xã hội đã trở nên cực đoan và bạo lực toàn diện, từ trên xuống dưới và từ dưới lên trên. 

Thứ hai, nó phản ánh mâu thuẫn nội bộ (đặc biệt là xung đột lợi ích nhóm và cá nhân) đã tới đỉnh điểm, vì tham nhũng và tranh giành quyền lực cho “chuyến tàu vét”, như ung thư giai đoạn cuối. Khi ân oán không còn lối thoát thì dùng bạo lực. Đó là quy luật (luật rừng). Vụ Dương Chí Dũng khai ra tướng Phạm Quý Ngọ (dẫn đến cái chết của tướng Ngọ) là một ví dụ. Vụ “Chân dung Quyền lực” là một ví dụ khác, về ân oán giang hồ. 

Thứ ba, nó phản ánh sự bất lực của hệ thống an ninh xã hội và “bảo vệ nội bộ”, tuy dầy đặc và tốn kém, nhưng không hiệu quả. Lực lượng công an tuy khổng lồ, ngân sách an ninh không kém quốc phòng. Hệ thống tổ chức xã hội và kiểm soát “chính trị tư tưởng” chặt chẽ, từ trung ương tới các địa phương. Tuy dầy đặc nhưng vẫn bất lực. 

Thứ tư, nó phản ánh tâm trạng và thái độ bất hợp tác của dân chúng. Họ vừa bất bình đối với vấn nạn tham nhũng và cơ chế bất bất minh/bấtlực trước những nguy cơ đối với chủ quyền quốc gia và môi trường sống. Họ vừa thờ ơ, vô cảm đối với những mất mát của quan chức và chính quyền. Cái hố ngăn cách giữa quan và dân ngày càng lớn. 

Thứ năm, nó cảnh báo về làn ranh đỏ (red line) là giới hạn chịu đựng của một xã hội trước các vấn nạn quốc gia không được tháo gỡ, do ách tắc về hệ tư tưởng làm chậm cải cách thể chế. Nếu không cải cách hệ thống tư pháp để mọi người ứng xử theo pháp quyền (law and order), thì người ta sẽ xử lý nhau bằng luật rừng. Nếu không có luật biểu tình thì chính quyền sẽ tự do dùng bạo lực để đối phó với dân chúng. Nếu thiếu tự do dân chủ và nếu môi trường sống quá bất an thì người ta sẽ ôm tiền ra đi để định cư tại một nước khác. 

Tóm lại, đằng sau vụ nổ súng giữa các quan chức cấp tỉnh tại Yên Bái đầy tính giang hồ, là một loạt lỗ hổng về thể chế, phản ánh các vấn nạn xã hội chưa được tháo gỡ. Để càng lâu càng phải trả giá cao hơn. Trước sức ép quốc gia và quốc tế hiện nay, muốn thoát Trung và thoát hiểm về kinh tế và quốc phòng, phải hội nhập kinh tế tòn cầu và an ninh khu vực. Phải cải cách thể chế và nới lỏng quyền tự do dân chủ. Không còn cách nào khác! 
N.Q.D
20/8/2016
Nguồn: Kim Dung Blog.

Thái độ thương-ghét của người dân là tấm gương phản chiếu bộ mặt của chế độ 

blank
Quảng Tín (Danlambao) - ...Xin hỏi các vị có lương tri không khi ruộng đất của người dân bị cưỡng chế, cướp đi miếng cơm manh áo của người dân và đền bù cho họ với một cái giá rẻ mạt? Các vị có lương tri không khi để cho đồng bào miền Trung điêu đứng vì thảm họa môi trường? Các vị có lương tri không khi chính ngư dân, đồng bào các vị ngã xuống dưới họng súng giặc Tàu ngay trên chính quê hương mình? Các vị có lương tri không khi ra lệnh đàn áp đẫm máu những người biểu tình ôn hòa phản đối nhà máy Formosa thải chất độc ra biển...?
*
Vụ trọng án xảy ra tại tỉnh Yên Bái sáng ngày 18 tháng 8 năm 2016 đã lấy đi sinh mạng của ba cán bộ cộng sản cấp cao của tỉnh này.
Nghi phạm duy nhất cho tới lúc này là Đỗ Cường Minh: Chi cục trưởng chi cục kiểm lâm tỉnh Yên Bái. Hai nạn nhân là Nguyễn Duy Cường - Bí thư tỉnh ủy và ông Ngô Ngọc Tuấn - Chủ tịch hội đồng nhân dân kiêm Trưởng ban tổ chức tỉnh ủy Yên Bái. Nghi phạm Đỗ Cường Minh được cho là đã sát hại hai nạn nhân trên bằng một khẩu súng K59 và tự sát ngay sau đó.


Đối với những người trong gia đình, người thân, bạn bè của những nạn nhân thì đó là những mất mát lớn và không gì bù đắp được, tất nhiên những người đó sẽ đau buồn và khóc thương cho họ.


Những người đồng chí, đồng nghiệp của họ thì sẽ có những phản ứng, những thái độ và cảm xúc khác nhau. Vì chuyện tranh giành quyền lực và đấu đá nội bộ ở các cơ quan công quyền từ thấp tới cao trong hệ thống bộ máy của chính quyền cộng sản, đặc biệt là đối với những người giữ các chức vụ lớn như họ thì mức độ tranh giành quyền lực chắc chắn sẽ rất khốc liệt.


Đối với những người cấp phó của họ thì tất nhiên, những kẻ đó sẽ mừng (tất nhiên là họ không biểu lộ cảm xúc ra ngoài rồi) vì chiếc ghế quyền lực mà bấy lâu nay họ mơ ước với bổng lộc và lợi ích sẽ sớm thuộc về họ. Vì một chiếc ghế trống ở chức vụ cao nhất của một sở sẽ đẩy những người ở cấp thấp hơn lấp vào, và cứ thế những người ở cấp thấp hơn sẽ lấp vào vị trí mà người ngay ở trên sẽ để lại…


Đối với những người giữ chức vụ đồng cấp với họ và những người đang đứng ở những vị trí cao hơn họ trong hệ thống công quyền, chắc chắn họ cũng có những lo lắng và suy tư cho riêng mình. Họ sẽ tự soi xét lại bản thân mình, những mối quan hệ với cấp dưới, những mối quan hệ làm ăn, những ân oán bấy lâu nay trên con đường làm quan của họ có gì khuất tất? Chắc chắn rằng họ sẽ tự đặt ra câu hỏi: liệu một ngày mình có rơi vào thảm cảnh giống ba nạn nhân xấu số kia?


Những phản ứng và cảm xúc của những thành phần được nhắc tới trên đây, chỉ có chính họ, những người trong cuộc mới được biết.
Ngay sau khi tin vụ thảm án được đưa lên các phương tiện truyền thông trong nước. Người dân bắt đầu bày tỏ cảm xúc của mình xung quanh cái chết của ba vị cán bộ xấu số.


Không giống như cảm xúc đau buồn và thương tiếc của người dân sau những tổn thất về sinh mạng trong sự kiện hai chiếc máy bay SU-30 và CASA212 bị tai nạn (theo cách gọi của truyền thông lề đảng) hồi trung tuần tháng 6 năm 2016 ngay trên không phận của Việt Nam. Lần này, nhìn qua các trang mạng xã hội hầu hết phản ứng của người dân là tỏ thái độ vui mừng, hoan hỷ và cảm thấy hả hê.


Đau buồn hay vui mừng hả hê là cảm xúc của con người. Và người ta cảm thấy đau buồn khi người thân yêu của họ hay những người mà họ kính trọng, những con người có ích cho xã hội... qua đời. Còn người ta chỉ có thể hả hê, vui mừng trước một cái chết của ai đó, thì cái chết đó chỉ có thể là cái chết của kẻ thù, của những ai mà người ta cảm thấy căm ghét.


Người dân Việt Nam không bao giờ vô cảm trước những đau thương, mất mát của đồng bào của mình. Họ thương xót và căm phẫn trước cảnh ngư dân mình bị giết hại, cướp bóc dưới họng súng của giặc Tàu. Họ đau buồn trước những thiệt hại của người dân mỗi khi những cơn bão đi qua. Họ chia sẻ với đồng bào, ngư dân miền Trung lâm vào cảnh thất nghiệp, khốn cùng khi thảm họa môi trường làm cá nổi trắng bờ do nhà máy Formosa gây ra - cái nhà máy mà nhà cầm quyền cộng sản đang tiếp tay và dung dưỡng.


Tại sao người dân họ lại hả hê và vui mừng khi ba lãnh đạo cấp cao của tỉnh Yên Bái lìa đời? Vì trong con mắt người dân bây giờ, những quan chức cấp cao của chính quyền cộng sản chính là kẻ thù của họ. Tại sao người dân lại khóc thương cho những người ăn tàn, phá hoại quê hương, trên chính mồ hôi và công sức của họ?


Người dân Việt Nam xưa nay sống trong một đất nước mà tư tưởng bị kìm kẹp, thì phản ứng hả hê, vui mừng trước cái chết của ba vị lãnh đạo kia cũng là cách để người dân bày tỏ quan điểm của mình, cho dù đó là một sự phản kháng yếu ớt.


Và những quan chức cấp cao của nhà cầm quyền cộng sản trước khi lên án người dân tỏ thái độ hả hê, vui mừng trước cái chết của ba vị lãnh đạo kia, họ phải tự đặt cho mình câu hỏi: các vị có xứng đáng lãnh đạo đất nước này không khi chính những người cầm quyền cấp cao lại ra tay sát hại lẫn nhau? - những người mà họ, không ít thì nhiều lần gọi với nhau bằng hai từ “đồng chí”.


Và người dân cũng sẽ hiểu, chính những người lãnh đạo họ - những người cộng sản, những người mà họ vẫn gọi nhau là “đồng chí” đã sát hại nhau như vậy thì những người đó có xứng đáng là những người lãnh đạo đất nước này không?


Sau phản ứng hoan hỉ của người dân trước cái chết của ba vị lãnh đạo xấu số, truyền thông lề đảng (cụ thể ở đây là trang VTC News) đã gọi người dân - những người tỏ thái độ là những “kẻ vô lương đùa cợt trên nỗi đau tột cùng vụ thảm án”.


Vậy thì xin hỏi các vị có lương tri không khi ruộng đất của người dân bị cưỡng chế, cướp đi miếng cơm manh áo của người dân và đền bù cho họ với một cái giá rẻ mạt? Các vị có lương tri không khi để cho đồng bào miền Trung điêu đứng vì thảm họa môi trường? Các vị có lương tri không khi chính ngư dân, đồng bào các vị ngã xuống dưới họng súng giặc Tàu ngay trên chính quê hương mình? Các vị có lương tri không khi ra lệnh đàn áp đẫm máu những người biểu tình ôn hòa phản đối nhà máy Formosa thải chất độc ra biển...?


Nếu các vị gọi phản ứng hoan hỉ của người dân là sự hoan hỉ ngay trên chính nỗi đau của đồng bào mình thì các vị hãy nghĩ lại mỗi dịp 30 tháng 4 hằng năm. Đó là cái ngày mà biết bao nhiêu gia đình đồng bào miền Nam phải chịu cảnh ly tán, mất mát và chia lìa. Bao nhiêu sinh mạng đồng bào miền Nam của các vị đã nằm xuống trên hành trình tị nạn cộng sản để tìm đến bến bờ tự do. Ngày 30 tháng 4 tang thương đó sao các vị không tưởng niệm những người đồng bào của mình mà thay vào đó là tổ chức những lễ kỷ niệm, ăn mừng hoan hỉ... để làm cho vết thương dân tộc thêm hằn sâu?


Mọi cảm xúc và phản ứng của người dân đều có nguyên nhân gốc rễ của nó. Người dân chỉ cảm thấy tiếc thương cho những người mà họ tôn trọng, yêu quí, những người có ích cho xã hội.


Người dân vui mừng và hả hê không chỉ trước cái chết của ba vị lãnh đạo xấu số mà họ vui mừng vì đã nhìn thấy được sự thối nát không thể che đậy của nhà cầm quyền cộng sản.
20.08.2016
blank

Từ một thông báo của công an huyện, nghĩ về việc bưng bít thông bít thông tin của đảng cầm quyền

blank
Photo: Ngoc Nam
Thế Hiển (Danlambao) - Vừa qua Công an huyện Si Ma Cai ra một thông báo trong 6 tháng có 16 trường hợp bị bắt cóc và mỗ lấy nội tạng, kêu gọi người dân cảnh giác. Ngay sau đó Công an tỉnh Lào Cai, Hà Giang và Bộ Công an đã “cải chính” cho rằng không có việc đó xảy ra ở vùng biên giới Việt Trung. Việc “cải chính” thông tin thông báo này, cũng như một số biểu hiện lập lờ, ém nhẹm, bưng bít thông tin của Chính quyền trong thời gian gần đây đã lộ rõ hơn bản chất bưng bít, dối trá thông tin. Nó cũng vốn là “thủ thuật” tuyên truyền của Đảng cầm quyền trong suốt mấy chục năm qua.


Nguyên văn nội dung thông báo của Công an huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai do Thượng tá Trịnh Minh Phú - Phó trưởng Công an huyện, ký như sau: “Ngày 27/7/2016, Công an huyện Si Ma Cai nhận được công văn số 1177/CAT-PV11 Công an tỉnh Lào Cai thông báo: Tại địa bàn giáp ranh Việt Nam – Trung Quốc, tỉnh Hà Giang trong 6 tháng đầu năm đã xảy ra 16 vụ/ 16 nạn nhân bị bắt cóc, mổ lấy nội tạng (gan, thận, tim, mắt…)”
 

“Qua xác minh nắm được các đối tượng là người Trung Quốc, tổ chức thành từng nhóm từ 3 đến 5 đối tượng, sử dụng xe ô tô (không biển kiểm soát), đối tượng tập trung vào gia đình có người già, trẻ em ở, học sinh các trường tổ chức đi học ngoại khóa, trẻ em đi chăn thả gia súc, làm nương rẫy …”


Đây là một văn bản hành chính đầy đủ, rõ ràng rành mạch, đúng nguyên tắc cả nội dung lẫn hình thức. Một thông tin “động trời” như thế, liệu Công an huyện Si Ma Cai có dám tự động vẽ ra?!


Ông Bình Trưởng Công an huyện Si Ma Cai xác nhận: "Tôi đang không ở cơ sở tuy nhiên đây là công văn thật. Mục đích thông báo là để tuyên truyền người dân nâng cao cảnh giác”.


Tuy nhiên sáng 11/8, trao đổi với PV, Đại tá, Tiến sĩ Đinh Tiến Quân, giám đốc Công an tỉnh Lào Cai cho biết: "Thông tin này chưa chuẩn". Đại tá Tạ Quang Huy, phó giám đốc Công an tỉnh Hà Giang thì cho biết ông “sững sờ”, “sốc” khi nghe thông tin “tỉnh Hà Giang trong 6 tháng đầu năm 2016 đã xảy ra 16 vụ/16 nạn nhân bị bắt cóc, mổ lấy nội tạng”. 


Tại sao lại có chuyện ngược đời như vậy? Dù có thoáng một chút nghi ngờ, nhưng sau đó người dân hiểu chuyện không lấy làm lạ lắm với kiểu “cải chính” của cấp trên như thế này. Người dân biết rõ họ muốn làm gì. Họ đã ém nhẹm, bưng bít thông tin, họ muốn để cho mọi người thấy tình hình biên giới yên ổn, không náo động lòng dân, họ muốn để cho người Việt thấy rằng người Trung Quốc không có sang Việt Nam bắt người mỗ lấy nội tạng. Sự thật là không muốn động chạm mất lòng “ông anh”. Cũng như TBT Nguyễn Phú Trọng cũng đã nói “Tình hình biển đông không có gì”


Việc cá chết hàng loạt những ngày đầu tháng tư, ở 4 tỉnh miền trung, dân chúng nghi ngờ xôn xao, nghi ngờ, và có một số bằng chứng cho rằng nhà máy Formosa Hà Tĩnh thải chất độc, nhưng các cơ quan chức năng Nhà nước ém nhẹm thông tin. Giới truyền thông nhà nước, hơn ngàn cơ quan với loại hình báo chí đều “câm như hến”. Dân chúng kêu than, biểu tình, đòi manh động, rồi sau nhiều lần úm a úm ớ, nói lòng vòng, tránh né, không đâu ra đâu, bịa ra lý do là “do thủy triều đỏ” tảo nở hoa,” “Nguyên nhân cá chết liên quan đến thủ phạm gây ra cá chết”… một Thứ Trưởng còn dở giọng “cá chết không liên quan gì với nhà máy Formosa".


Trong vòng chưa đầy ba năm nay, có gần 4.500 tàu cá của ngư dân Việt Nam bị bắn phá, đâm chìm và bắt bớ trên biển Đông, có hơn 2000 ngư dân bị bắt bớ, đánh đập và bắn giết. Vậy mà báo chí Nhà nước vẫn im re. Khi sự việc đổ bể, thì báo quốc doanh mới lên tiếng. Nhưng đưa tin rất ít, rất dè dặt và khi nói đến tàu Trung Quốc thì dùng từ “tàu lạ”, tàu “nước ngoài”. Tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá Ngư dân Việt Nam sờ sờ ra đó, thì nói là tàu va chạm nhau. Độc hại hơn nữa họ xem việc tàu Trung Quốc đâm chìm, bắt bớ đánh đập, bắn giết ngư dân Việt Nam là việc va chạm nhỏ, “anh em trong nhà còn xích mích…”. Tháng 3 năm 1988 hải quân Trung Quốc xua quân bắn giết 64 chiến sỹ, mà Quân đội Việt Nam được lệnh không một tiếng súng bắn trả, để cho chúng chiếm ngọt sớt đảo Gạc Ma. Báo chí Nhà nước tuyệt nhiên im phăng phắc không một câu một từ nói tới. Mãi cho đến sau này, khi chuyện đó ai cũng biết, thì mới ậm ừ nói qua loa vài chi tiết.


Mật ước Thành Đô năm 1990 giữa TBT Đảng CSVN với Đảng CSTQ nói gì, hoặc Công hàm mà Thủ Tướng Phạm văn Đồng ký năm 1958 với Trung Quốc nội dung gì. Đó là những tử huyệt mà Đảng cầm quyền ém nhẹm “chết mang theo”. Báo chí Nhà nước dĩ nhiên “không biết không hay”. Tất nhiên những thông tin đã rò rỉ và người ta biết nó qua những kênh thông tin khác.


Trở lại cái thông báo của Công an huyện Si Ma Ca. Nếu không phải dựa vào thông báo của Công an tỉnh Lào Cai, để cho dân chúng biết, cảnh giác phòng ngừa, thì Công an huyện Si Ma Ca tự vẽ ra một thông tin động trời. Một cơ quan có nhiệm vụ bảo vệ sự bình an của nhân dân, một đơn vị hành chính cấp huyện mà tự dưng bịa ra một thông báo làm hoang mang, xáo trộn đời sống người dân, phải xử lý ra sao? Không thể đỗ lỗi cho “thằng đánh máy” nào sơ suất đến nỗi toàn bộ văn bản một thông báo hoàn chỉnh. Thậm chí từng dấu phẩy cũng được cân nhắc. Vậy thì không chỉ ém nhẹm, bưng bít thông tin, mà chính quyền hiện nay còn có việc bịa ra thông tin làm người dân hoang mang nữa sao?!


Đưa một vài ví dụ trong hàng ngàn trường hợp, để thấy rằng, báo chí Nhà nước, tuân theo lãnh đạo của Đảng cầm quyền là bưng bít, ém nhẹm, dối trá trong thông tin khác.


Những việc làm là này ai cũng thấy, ai cũng biết, nhưng nó cứ diễn đi diễn lại suốt mấy mươi năm qua, từ khi chính quyền Việt Nam Dân chủ cộng hòa ra đời dưới sự “lãnh đạo tài tình của Đảng”.


Bưng bít và dối trá thông tin vốn là cái bản chất của CSVN.
20.08.2016
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ