Vụ Tai Tiếng Chất Kích Thích : Cuộc Chiến Thầm Lặng Tại Thế Vận Hội

07 Tháng Tám 20166:09 SA(Xem: 745)

Olympic mùa hè Rio 2016 chính thức khai cuộc

mediaLễ khai mạc Thế vận hội mùa hè Rio 2016, Brazil, ngày 05/08/2016REUTERS

Tối qua, 05/08/2016, trên sân vận động huyền thoại Maracaña tại thành phố Rio de Janeiro, Brazil, Thế vận hội Olympic mùa hè lần thứ 31, đã chính thức khai cuộc. Buổi lễ khai mạc Thế vận hội đầu tiên tại Nam Mỹ đã kéo dài gần 4 giờ trước hơn 78 nghìn khán giả và 45 nguyên thủ quốc gia và lãnh đạo chính phủ trên thế giới có mặt trên sân chứng kiến sự kiện thể thao lớn nhất thế giới.

Đúng 20 giờ, giờ địa phương, lễ khai mạc Olympic Rio 2016 bắt đầu. Sau nghi thức thượng cờ trong tiếng quốc ca do ca sĩ nổi tiếng Brazin Paulinho da Viola, 73 tuổi thể hiện, là màn trình diễn nghệ thuật đầy màu sắc và âm thanh độc đáo tái hiện lại toàn bộ lịch sử đầy biến động của đất nước Brazil. Tiếp đó là màn diễu hành truyền thống của hơn 200 đoàn thể thao.

Từ Rio de Janeiro, đặc phái viên RFI Eric Mamruth tường trình:

207 đoàn nối tiếp nhau tiến vào sân vận động Maracana trong tiếng hoan hô của khán giả trên sân, đặc biệt như các đoàn Brazil, Bồ Đào Nha, đoàn Pháp với người cầm cờ là võ sĩ Judo Tedy Riner hay đoàn vận động viên của những người tị nạn.

Sau khi quyền tổng thống Brazil Michel Temer tuyên bố khai mạc Thế vận hội Rio trong tiếng la ó phản đối của một bộ phận khán giả, đến màn châm đuốc lên đài lửa Olympic. Đây là màn được giữ bí mật đến tận phút chót. Cuối cùng không phải Vua bóng đá Pelé hay vận động viên Guga Kuerten, ba lần vô địch giải quần vợt Roland Garros như dự đoán, mà Vanderlei Cordeiro, cựu vận động viên marathon, huy chương đồng tại Olympic Athens 2004, là người cầm đuốc Olympic châm lên đài lửa thắp sáng bầu trời Rio cho đến tận ngày 21/8 tới đây.

Rio 2016 : Ngày hội trong một đất nước khủng hoảng toàn diện

Thế vận hội mùa hè Rio 2016 lần đầu tiên tổ chức tại Nam Mỹ như vậy đã chính thức khai cuộc, tuy nhiên đất nước Brazil đón nhận ngày hội thể thao lớn trong bối cảnh đang bị khủng hoảng, kinh tế chính trị và xã hội.

Trước lễ khai mạc, cách không xa sân vận động Maracana, một cuộc biểu tình của khoảng gần 1000 người phản đối quyền tổng thống Michel Temer và Thế vận hội.

Thông tín viên François Cardona tại Rio de Janeiro ghi nhận :

Với khẩu hiệu “ Temer cút đi”, người biểu tình tụ họp trước bãi biển nổi tiếng Copacobana của thành phố Rio để phản đối quyền tổng thống Michel Temer như là kẻ đảo chính chiếm quyền. Đa số là những người ủng hộ bà Dilma Rousseff, đang bị đình chỉ chức tổng thống. Không những thế, người biểu tình còn phản đối Thế vận hội Olympic lần này.

Bà Renata, giáo viên dạy toán cho biết: Rio de Janeiro đang ở trong tình trạng khẩn cấp về tài chính. Chính quyền đã vung hết tiền ra để tổ chức Thế vận hội Olympic, trong khi đó dân chúng không còn được hưởng gì về giáo dục hay về chăm sóc y tế. Họ không được gì hết...

Rất đông người biểu tình sau đó tìm cách tiến về sân vận động Maracana, nơi chuẩn bị diễn ra lễ khai mạc Thế vận hội. Cảnh sát đã phải dùng hơi cay can thiệp.

Với anh Maorisur, sinh viên luật, kỳ Thế vận hội này chỉ là bề mặt đánh lừa thiên hạ. Anh nói: Chúng tôi không chống gì các du khách, nhưng chúng tôi phản đối Thế vận hội vì nó chỉ tạo ra bất công. Chúng tôi lên án sự trấn áp thô bạo đối với chúng tôi.

Brazil đã chi ra hơn 12 tỷ euro cho Thế vận hội Rio 2016. Đây là khoản chi phí khổng lồ khiến người Brazil ngày càng thêm phẫn nộ.

Sau màn lễ hội khai mạc là đến các cuộc so tài của các vận động viên. Ngày thi đấu đầu tiên hôm nay tại Rio sẽ có 12 danh hiệu vô địch Olympic 2016 được trao.

Môn khai cuộc là môn bắn súng ngắn và môn đua xe đạp đường trường. Tiếp đó lần lượt các vận động viên bơi lội, judo, đấu kiếm, bóng rổ… cũng bắt đầu ra quân với các trận đấu loại.
Theo RFI


Vụ tai tiếng chất kích thích : Cuộc chiến thầm lặng tại Thế Vận Hội

mediaTổng thống Nga Vladimir Putin.Reuters

Thế Vận Hội Olympic 2016 chính thức khai mạc hôm nay, 05/08/2016. Đây cũng là chủ đề chính chiếm trang nhất các báo Pháp. Hầu hết các tờ báo đều tập trung khai thác bối cảnh khủng hoảng chính trị - kinh tế tại nước chủ nhà Brazil cũng như là mối họa tấn công khủng bố từ tổ chức Nhà nước Hồi giáo. Riêng Libération cho rằng: Thế Vận Hội Olympic Rio 2016 còn là đấu trường ngoại giao giữa Nga và Ủy Ban Thế Vận Hội Olympic Quốc tế. 

 

« Rio vào thời khắc Thế Vận Hội », nhật báo Công giáo La Croix loan báo. Thế Vận Hội năm nay diễn ra tại một đất nước đầy biến động chính trị, kinh tế và xã hội. Đến mức, Le Figaro bi quan thốt lên : « Thế Vận Hội Rio trong bầu không khí căng thẳng ».

« Thế Vận Hội lần này diễn ra tại một Brazil trong cơn khủng hoảng » như nhận xét của Le Monde. Một đất nước bên bờ hỗn loạn. Đất nước Nam Mỹ này đang trải qua một giai đoạn khủng hoảng kinh tế và chính trị lớn chưa từng có trước các vụ tai tiếng tham nhũng.

Các kết quả thăm dò cho thấy phân nửa người dân (50%) Brazil chống lại sự kiện và cảm thấy chẳng được lợi ích gì từ việc tổ chức sự kiện thể thao này. Dù vậy, nhật báo kinh tế Les Echos cũng tỏ ra khá lạc quan, hy vọng rằng tại « Rio : Những cuộc đua tài để quên đi khủng hoảng ».

Bên cạnh đó, các báo Pháp cũng lo lắng đến mối họa khủng bố. Cho tới giờ phút này, Brazil chưa từng bị một vụ tấn công khủng bố nào, nhưng cũng không có nghĩa là Brazil nằm ngoài tầm ngắm của tổ chức Nhà nước Hồi giáo. Bởi vì, sự kiện thể thao này cũng là dịp quy tụ các vận động viên thể thao đến từ các nước trong liên quân chống thánh chiến. Ngay từ cuối năm 2015, nhiều lời đe dọa đã xuất hiện trên những trang mạng xã hội, khuyến khích các thành viên hay các cảm tình viên tiến hành các vụ tấn công theo kiểu những « con sói đơn độc ».

Rio : Chiến tranh lạnh trở về

Báo Libération đặc biệt lưu ý Thế Vận Hội Rio năm nay không chỉ đơn giản là một sân chơi thể thao bình thường như những lần trước, mà còn là một đấu trường ngoại giao đầy kịch tính. Tờ báo chạy tít : « Dùng chất kích thích : Một cuộc chiến thầm lặng tại Thế Vận Hội ».

Báo cáo McLaren đã đưa ra ánh sáng các thủ đoạn dùng chất kích thích của chính phủ Nga trong các kỳ tranh tài quốc tế. Căng thẳng giữa Nga với Ủy Ban Thế Vận Quốc Tế đã diễn ra sau khi Ủy ban này quyết định cấm toàn bộ các vận động viên Nga tham gia Thế Vận năm nay.

Nhưng đến phút chót đã có những thay đổi ngoạn mục : 271 trên tổng số 387 vận động viên dự kiến đã được phép tham dự Thế Vận Hội. Sự việc cho thấy rõ Matxcơva đang lấy lại được tầm ảnh hưởng của mình lên định chế thể thao quốc tế này.

Libération trong bài viết đề tựa « Sự trở về của chiến tranh lạnh tại Thế Vận Hội Rio » điểm lại những thăng trầm trong mối quan hệ giữa Nga với Ủy Ban Thế Vận Quốc Tế. Sự hiện diện của Nga trong Ủy Ban Thế Vận Quốc Tế bắt đầu được củng cố mạnh từ giữa những năm 1960 cho đến cuối thập niên 1970.

Với chủ trương ủng hộ các nước mới giành được độc lập tham gia thế vận, Nga đã dần tạo uy thế của mình lên các liên đoàn quốc tế. Thế nhưng, tầm ảnh hưởng đó gặp phải sự đối đầu mạnh mẽ của Hoa Kỳ, dưới thời tổng thống Jimmy Carter, với chính sách dùng thể thao như là một công cụ ngoại giao văn hóa. Tức là : dùng nhân quyền để chống kẻ thù. Và chiến lược này đã gặt hái thành công. Khoảng 50 quốc gia, trong đó có Hoa Kỳ đã tẩy chay Thế Vận Hội Olympic Matxcơva 1980.

Nhưng với việc tổ chức Thế vận Hội Mùa đông Sotchi 2014, nước Nga thời hậu Xô Viết đã thực hiện một chuyến trở lại sàn đấu thể thao đầy kiêu hãnh. Theo giải thích của ông Vitali Gorokhov, giám đốc Viện Hàn Lâm về Kinh tế và Quản trị công, sở dĩ mối quan hệ Nga với CIO hữu hảo, đó là do « một số vị trí chủ chốt được giao phó cho những người có quan hệ trực tiếp với ông Putin ».

Về vụ tai tiếng dùng chất kích thích với quy mô « quốc gia » như báo cáo McLaren, sau khi ra thông báo để tự các liên đoàn quốc tế xử lý theo từng trường hợp một, Ủy ban Thế Vận Quốc tế CIO vào phút chót đã quyết định lấy lại hồ sơ Nga để tự xử lý. Đối với những quốc gia phản đối kịch liệt sự tham gia của Nga trong thế vận này, sự việc cho thấy có sự ảnh hưởng mạnh mẽ của ông Putin trong các hồ sơ thế vận.

Theo phân tích của một chuyên gia, « quyết định đưa ra dựa trên nguyên tắc phân chia quyền lực của tổ chức thể thao quốc tế (…) Với tư cách là cơ quan có tính biểu tượng, vai trò của CIO là phải tìm một thế cân bằng, luôn bất ổn giữa các liên đoàn, các ủy ban thế vận quốc gia và các nước thành viên ».

Judo : Công cụ ngoại giao ưa thích của tổng thống Nga

Điều đó cho thấy rõ, sau nhiều năm bị bỏ lơ, nước Nga dưới thời ông Putin đã biến « thể thao thành một yếu tố trung tâm về chính sách ngoại giao và tạo hình ảnh nước Nga trên trường quốc tế ». Trên trang nhất, với tấm ảnh một tổng thống Nga trong bộ kimono trên sàn đấu tatami với ánh mắt nhìn đầy thách thức, Libération cho biết « Dojo : chiến lược ngoại giao của ông Putin », tựa bài viết trên trang 4.

Những môn thể thao thể hiện sức mạnh nam giới như hockey, võ thuật … đang là một trong những cột trụ chính trong chính sách tuyên truyền của ông Putin. Trong đó, bộ môn judo chiếm một vị thế đặc biệt. Bởi một lẽ hết sức đơn giản, đó là môn thể thao thời thơ ấu của ông Putin, cho phép ông tự vệ trong những trận ẩu đả ngoài phố và là môn thể thao được KGB khuyến khích thực hành.

Ngoài việc để giải trí, Judo đối với vị lãnh đạo Nga đầy quyền lực này còn là một ván cờ « quyền lực mềm ». Theo nhận định của Libération, trong nhiều môn thể thao khác, ông Putin chưa từng đưa các mục tiêu chính trị và tuyên truyền nhiều đến như thế. Sự hiện diện của bộ môn này trong đời sống chính trị tại Nga mạnh đến mức nhà báo Steven Lee Myers, từng là phóng viên thường trực của báo New York Times tại Matxcơva gọi hiện tượng đó là trật tự xã hội theo đẳng cấp judo của giới tài phiệt ("judocratie"), có sức « ảnh hưởng mạnh trong điều hành chính quyền cũng như trong mối liên hệ với KGB ».

Libération đơn cửa trường hợp của ông Rotenberg, chỉ đơn giản là một võ sư judo và doanh nhân chẳng có tiếng tăm gì dưới thời ông Eltsine, nay đã trở thành một trong nhà tài phiệt quyền lực nhất của Nga, đứng đầu ban lãnh đạo nhà thầu cho Gazprom. Theo ước tích của Forbes năm nay, tài sản của Rotenberg sẽ phải lên đến 1,14 tỷ euro.

Chính ông Rotenberg và em trai ông là Boris (cựu vô địch judo thời Xô Viết) đã được giao đến 15% hợp đồng cho việc tổ chức Thế Vận Hội Mùa Đông Sotchi 2014, tức khoảng hơn 6 tỷ euro.

Philippines : Duterte cho phép dân tự xử lý trùm ma túy

Về thời sự châu Á, báo Le Monde có bài « Cuộc chiến bẩn thỉu của Rodrigo Duterte chống ma túy ». Ngày 04/06/2016, vừa mới đắc cử tổng thống và còn chưa nhậm chức, ông Rodrigo Duterte đã công khai kêu gọi cảnh sát và người dân triệt hạ những kẻ buôn ma túy, rằng ông ủng hộ việc mọi người có quyền báo cho cảnh sát hoặc nếu có súng thì tự xử lý. Trước các ống kính truyền hình, lãnh đạo Philippines không ngần ngại nói thêm cho rõ : Các bạn có thể giết những tên buôn ma túy. Hãy bắn chết chúng và tôi sẽ thưởng huy chương cho các bạn.

Theo báo Le Monde, dường như lời kêu gọi của ông Duterte đã được nghe theo và máu đã đổ kể từ khi ông nhậm chức vào ngày 30/06. Đài truyền hình ABS-CBN nêu ra con số 603 người nghiện hoặc buôn ma túy đã bị giết chết, trong đó, 211 người bị bắn hạ bởi những người không rõ danh tính. Số còn lại bị cảnh sát bắn chết.

Trong hai thập niên ông Duterte làm thị trưởng thành phố Davao, trên đảo Mindanao, nam Philippines, « trung đoàn tử thần » đã lộng hành tại đây. Giờ đây, khi ông lên làm tổng thống Philippines, phương pháp này dường như được nhân rộng trên phạm vi toàn quốc. Ngày 02/08, ở phía nam thủ đô Manila, cảnh sát tìm thấy một xác người dính đầy đạn, chân và tay bị trói và bên cạnh có hàng chữ : « Tôi là một trùm buôn ma túy ».

Ông Phelim Kine, phó giám đốc phụ trách khu vực châu Á, của tổ chức Human Rights Watch, cho biết là trong chiến dịch vận động tranh cử, ông Duterte nhiều lần hùng hồn khuyến khích giết những kẻ buôn ma túy, sau đó, ông lại ủng hộ các hành xử này.

Do vậy, theo báo Le Monde, hầu như ngày nào tại Philippines cũng xẩy ra các vụ hành quyết. Trong bối cảnh đó, có nhiều người bị sát hại một cách bí ẩn. Thế nhưng, theo nhận định của báo Le Monde, đa số những người bị bắn chết đều là những người nghèo khổ.

Làn sóng hành quyết này đã làm cho những người nghiện ma túy lo sợ và họ ra đầu thú cảnh sát. Nhà tù tại Philippines đã bị quá tải. Cơ quan chống ma tuy và tội phạm Liên Hiệp Quốc lo ngại các biện pháp « triệt để » này và lên án chính quyền Manila ủng hộ các vụ hành quyết không thông qua xét xử. Thượng nghị sĩ Philippines, bà Leila de Lima, nguyên là bộ trưởng Tư Pháp, đang vận động thành lập một tiểu ban điều tra về các vụ bạo lực, giết người.

Úc đối xử cực kỳ tàn nhẫn người xin tị nạn

« Amnesty International tố cáo Úc đối xử tàn nhẫn cùng cực đối với người xin tị nạn ». Với hàng tựa này, báo Le Monde tường thuật lại việc hai nhân viên của tổ chức phi chính phủ là Amnesty International và Human Rights Watch tới được đảo Nauru hồi tháng Bẩy vừa qua, để điều tra về điều kiện tiếp đón những người tị nạn bị Úc đưa sang đây. Theo các nhân chứng, trong hoàn cảnh cùng cực và đầy tuyệt vọng, dường như tự tử là lối thoát duy nhất.

Qua tiếp xúc và trao đổi với 84 nhân chứng, đến từ nhiều quốc gia như Iran, Irak, Pakistan, Somalia, Bangladesh, Afghanistan, giám đốc phụ trách nghiên cứu của Amnesty International, bà Anna Neistat tố cáo chính sách của Úc đối với người xin tị nạn là « cực kỳ tàn nhẫn » và ít có quốc gia nào trên thế giới lại đi xa đến mức chủ ý hành hạ những con người đang mưu cầu an ninh và bình an.

Nhiều nhân chứng cho biết để khỏi phải sống cùng cực, họ đã nghĩ đến chuyện tự tử. Một số người đã dùng đến dao nhựa để cắt mạch máu hoặc uống cả chai xà phòng gội đầu. Theo bà Neistat, những người tị nạn đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng đến mức họ cho rằng tự hủy hoại bản thân là cách duy nhất để được chính quyền lắng nghe và tự tử là là lối thoát duy nhất.

Hiện nay, tại Nauru, có khoảng 1200 người xin tị nạn, trong đó có hàng chục trẻ em. 70% trong số này đã được quốc tế cấp quy chế tị nạn. Từ năm 2015, những người tị nạn được phép đi lại tự do tại đảo quốc có khoảng 10 ngàn dân này. Nhưng họ bị người dân ở đây bạo hành, xua đuổi, phụ nữ bị xâm hại tình dục.

Nauru là một hòn đảo rộng 21 km vuông ở Thái Bình Dương, một trong những quốc gia nhỏ nhất và khép kín nhất trên thế giới. Chính quyền quốc đảo này hầu như từ chối cấp thị thực nhập cảnh cho các nhà báo và nếu có cấp thì phí thị thực là 8000 đô la. Từ tháng Giêng 2014 đến nay, chỉ có hai cơ quan truyền thông được tới quốc đảo này. Amnesty International bị từ chối thị thực nhập cảnh sáu lần. Do vậy, nhân viên của tổ chức này đã quyết định tới nơi đây như khách du lịch.

Nauru khép kín cánh cửa đối với báo chí và các tổ chức bảo vệ nhân quyền vì chính quyền không muốn ai quan tâm đến số phận những người tị nạn hoặc đang xin tị nạn. Báo Le Monde cho biết, đó là những người trốn chạy chiến tranh, tìm cách nhập cư bất hợp pháp vào Úc. Thế nhưng chính sách của Canberra rất cứng rắn đối với thuyền nhân và đã chuyển tất cả số người này sang đảo Nauru. Đổi lại, quốc đảo này nhận được sự hỗ trợ về tài chính của Canberra. Và chính quyền Nauru lại giao cho các công ty tư nhân quản lý người tị nạn.

Theo báo Le Monde, đa số người tị nạn đã sống tại Nauru từ nhiều năm và họ không hề biết phải ở lại đây cho đến bao giờ, nơi mà họ coi như một « nhà tù ». Bất chấp các chỉ trích của Liên Hiệp Quốc và các báo cáo được công bố, chính quyền Canberra không làm gì để thay đổi tình hình tại Nauru. Do vậy, Amnesty International và Human Rights Watch kết luận : việc Canberra không hề làm gì trước các hành vi lạm dụng nghiêm trọng dường như là một chính sách chủ ý nhằm răn đe những người xin tị nạn khác tới Úc bằng thuyền. Và đưa những người tị nạn sang Nauru rồi để cho họ sống trong tình cảnh cùng cực hết mức dường như là một trong những mục tiêu của Úc.

Bộ Nhập Cư Úc trách cứ Amnesty International và Human Rights Watch không tham khảo chính quyền trước khi công bố báo cáo và « kiên quyết bác bỏ » các cáo buộc. Úc khẳng định sẽ tiếp tục chính sách này và cho rằng đã cứu sống được nhiều thuyền nhân. Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull còn hoan nghênh việc bắt giữ các tàu bè chở người tị nạn, cho phép bảo đảm an ninh ở biên giới. Lập trường của Canberra cho đến nay không hề thay đổi : đó là những người nhập cư bất hợp pháp, bất kể vì mục đích gì, cho dù họ được hưởng quy chế tị nạn, thì vẫn không được quyền định cư tại Úc.

Theo RFI
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Liệu sự sụp đổ của nhóm khủng bố Nhà Nước Hồi giáo (IS) ở Syria và Iraq, và sự cáo chung của cái gọi là ‘vương quốc Hồi giáo’ của họ, có tạo ra sự khác biệt nào trong việc tuyển mộ chiến binh cho IS và cực đoan hóa giới trẻ sinh sống tại Âu Châu? Và liệu thất bại quân sự của IS có giảm các cuộc tấn công khủng bố thuộc loại “sói đơn độc” ở phương Tây?
Hãng tin Reuters hôm nay 24/07/2017 dẫn nguồn tin từ chính quyền Việt Nam cho biết tàu hải quân Indonesia vào cuối tuần qua đã bắn bị thương bốn ngư dân Việt Nam trên một tàu đánh cá ở Biển Đông. Theo Ủy ban Tìm Kiếm và Cứu Hộ tỉnh Bình Định, tối thứ Bảy 22/7 chiếc tàu cá Việt Nam đang ở cách Côn Đảo 132 hải lý, thì bị tàu hải quân Indonesia nổ súng vào làm bốn ngư dân bị thương, trong đó có hai người bị thương nặng. Các nạn nhân đã được đưa vào Côn Đảo để chữa trị.
Lầu Năm Góc kêu gọi các nước ở biển Hoa Đông và Biển Đông cùng kiềm chế và tránh những hành vi khiêu khích. Lời kêu gọi được phát ngôn viên bộ Quốc Phòng Mỹ đưa ra trong một buổi họp báo và được trang Economic Times đưa tin ngày 18/07/2017.
Theo trang mạng stripes.com ngày 05/07/2017, sau khi vào gần vùng đảo có tranh chấp giữa Việt Nam, Trung Quốc và Đài Loan tại Biển Đông, tàu chiến Mỹ đã tới quân cảng Cam Ranh để tiến hành các cuộc thao dượt với Hải Quân Việt Nam.
Căng thẳng tại Biển Đông với việc Trung Quốc không ngừng quân sự hóa các đảo nhân tạo tại Trường Sa không chỉ khiến các láng giềng châu Á hay Hoa Kỳ lo ngại. Sức mạnh trên biển của Trung Quốc có tham vọng vượt khỏi các vùng nước bao quanh quốc gia này gây lo ngại cho cả châu Âu. Trong bài viết « Cần làm gì trước sức mạnh hải quân Trung Quốc ? »,
Hai người đàn ông Việt Nam bị tổ chức Hồi giáo Abu Sayyaf chặt đầu, quân đội nước này cho hay. Thi thể của họ được tìm thấy trên đảo Basilan, miền Nam Philippines, nơi nhóm đặt căn cứ. Hai nạn nhân thuộc nhóm sáu thuyền viên Việt Nam bị các chiến binh bắt cóc vào năm ngoái.
Trước khi đặt chân đến Matxcơva ngày 03/07/2017, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã dành cho thông tấn xã Nga Itar-Tass một cuộc phỏng vấn, trong đó ông tập trung nói về hệ thống lá chắn chống tên lửa THAAD mà Hoa Kỳ triển khai ở Hàn Quốc, vì ông biết đây là hồ sơ mà tổng thống Nga Vladimir Putin cũng rất quan ngại.
Sự kiện một chiến hạm Mỹ tiến gần đảo Tri Tôn trong quần đảo Hoàng Sa hôm chủ nhật 02/07/2017 làm Bắc Kinh tức giận, lên án Mỹ « khiêu khích quân sự và chính trị một cách nghiêm trọng ». Vụ việc diễn ra vài giờ trước cuộc điện đàm Donald Trump-Tập Cận Bình về tình hình Bắc Triều Tiên.
Từ 1997 đến nay, tại Hồng Kông, mỗi năm đều có biểu tình nhân ngày nhượng địa trở về Trung Quốc. Hôm qua, 01/07/2017, khoảng 60.000 người, « vũ trang » dù và biểu ngữ đòi « dân chủ, nhân phẩm và tự do », đã tham gia tuần hành trong sự giám sát chặt chẽ của cảnh sát vào lúc chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đe dọa « không được vượt làn ranh đỏ » thách thức quyền lực Bắc Kinh.
Tap Cận Bình khẳng định Hồng Kông được tự do hơn bao giờ hết, đồng thời cảnh báo các thách thức « không thể chấp nhận được » đối với chính quyền Bắc Kinh, và ấn định một « lằn ranh đỏ » không thể vượt qua, 20 năm sau khi Hồng Kông được trao trả cho Trung Quốc.
Bảo Trợ