Nguyên văn bài giảng của ĐTC Phanxicô trong thánh lễ bế mạc ĐHGTTG 2016 tại Krakow

01 Tháng Tám 201611:33 CH(Xem: 1486)

Nguyên văn bài giảng của ĐTC Phanxicô trong thánh lễ bế mạc ĐHGTTG 2016 tại Krakow

GNsP‬ – Đức Thánh Cha Phanxicô đã giảng trong Thánh Lễ bế mạc Ngày Giới Trẻ Thế Giới tại Krakow, Ba Lan, trước sự tham dự ước tính hơn một triệu bạn trẻ. Chủ đề bài giảng mà Đức Thánh Cha nhắm đến là làm thế nào để vượt qua những cản trở nhằm xây dựng một mối quan hệ thực sự với Chúa Giêsu – cho dù người trẻ có những cản trở phát sinh trong tâm hồn, cũng như cản trở chắc chắn sẽ gặp phải trong thế giới và trong xã hội của mình sống.

Sau đây là nguyên văn bài giảng

EPA2158884_Articolo

Các con thân mến,

các con đến Krakow để gặp gỡ Đức Giêsu. Bài Tin Mừng hôm nay cũng nói với chúng ta về cuộc gặp gỡ giữa Đức Giêsu và một người tên là Dakêu, tại thành Giêricô (x. Lc 19,1-10). Tại thành phố này, Đức Giêsu không chỉ rao giảng hay chào hỏi mọi người, nhưng như thánh sử kể cho chúng ta (c.1), Ngài đi băng qua thành phố. Nói cách khác, Đức Giêsu muốn đến gần chúng ta một cách cá vị, muốn đồng hành với chúng ta cho đến cuối hành trình, để cuộc sống của Ngài và của chúng ta được thật sự gặp nhau.

Một cuộc gặp gỡ thật ngạc nhiên đã diễn ra tại đây, với Dakêu, trưởng thu thuế danh tiếng. Dakêu hẳn là một người thu thuế giàu có, đã hợp tác với kẻ chiếm nước Roma đáng ghét, một người đã bóc lột chính dân tộc mình, một người mà bởi danh tiếng không mấy tốt đẹp không thể tiến gần đến Vị Thầy. Cuộc gặp gỡ giữa ông với Đức Giêsu đã thay đổi cuộc đời ông, cũng như đã thay đổi và vẫn tiếp tục thay đổi cuộc sống của mỗi người chúng ta. Nhưng Dakêu đã đối diện với rất nhiều cản trở để có thể gặp được Giêsu. Ít nhất là ba trong số những cản trở này có thể cho chúng ta biết.

Cản trở đầu tiên là thân hình nhỏ bé. Dakêu không thể nhìn thấy được Vị Thầy vì ông nhỏ con. Thậm chí ngày nay, chúng ta cũng cảm thấy mình không thể đến gần Thầy Giêsu vì chúng ta thấy mình không đủ lớn, vì chúng ta nghĩ mình không có giá trị. Đây là một cám dỗ rất lớn; đến với Giêsu không phải bằng lòng tự tôn nhưng bằng chính niềm tin. Vì niềm tin nói với chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa… đó là những gì chúng ta là (x. 1 Ga 3,1). Chúng ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa; Đức Giêsu đã mặc lấy nhân tính và con tim của Ngài sẽ không bao giờ tách lìa khỏi chúng ta; Thánh Thần muốn ngự trong chúng ta. Chúng ta được mời gọi để vui hưởng niềm hạnh phúc vĩnh viễn với Thiên Chúa!

Đó là “thể trạng” thực sự của chúng ta, căn tính thiêng liêng của chúng ta: chúng ta là những người con yêu dấu của Thiên Chúa, luôn luôn là thế. Vì thế, các con có thể thấy không chấp nhận chính mình, sống một cách buồn tẻ, trở nên thụ động có nghĩa là không nhận ra căn tính sâu thẳm nhất của mình. Nó giống như việc mình bỏ đi chỗ khác khi Chúa muốn nhìn đến chúng ta, cố gắng xóa giấc mơ Ngài dành cho chúng ta. Thiên Chúa yêu thương chúng ta như chúng ta là, và không có tội lỗi, khuyết điểm hay sai lầm nào có thể khiến Ngài thay đổi ý định này. Như Tin Mừng cho chúng ta thấy, đối với Giêsu, không ai lại không xứng đáng, hay xa cách với Ngài, ra khỏi suy nghĩ của Ngài. Không ai là vô nghĩa với Ngài. Ngài yêu thương hết tất cả chúng ta với một tình yêu đặc biệt; với Ngài, tất cả chúng ta đều rất quan trọng: các con rất quan trọng! Thiên Chúa biết đến các con vì các con là, chứ không phải vì những gì các con sở hữu. Trong mắt Ngài, quần áo các con mặc hay loại điện thoại di động mà các con đang sử dụng hoàn toàn không có nghĩa lý gì. Ngài không quan tâm đến phong cách thời trang của các con. Ngài chỉ quan tâm đến chính con người các con mà thôi. Trong mắt Ngài, các con rất quý giá vô cùng và mang một giá trị không đo lường được.

Bất cứ khi nào trong cuộc sống, chúng ta cảm thấy bị trì xuống, hãy nhớ Thiên Chúa luôn trung thành, thậm chí là ngoan cố, trong tình yêu Ngài dành cho chúng ta. Sự thật là, Ngài yêu thương chúng ta còn hơn chúng ta yêu thương chính mình. Ngài đặt niềm tin vào chúng ta còn hơn chúng ta đặt niềm tin vào chính mình. Ngài luôn “vỗ tay khen chúng ta”; Ngài là một người cực kỳ hâm mộ chúng ta. Ngài luôn ở đó với chúng ta, đợi chờ chúng ta với sự kiên nhẫn và hy vọng, ngay cả khi chúng ta loay quay với chính mình và gặm nhấm mãi những thất bại và nỗi đau của quá khứ. Kiểu gặm nhấp ấy không xứng đáng với phẩm giá thiêng liêng của chúng ta! Nó là một loại virus xâm nhập và ngăn chặn mọi thứ; nó đóng kín các cánh cửa và không cho chúng ta thức dậy và bắt đầu. Thiên Chúa thì khác, Ngài luôn bên cạnh, tràn trề hy vọng. Ngài tin rằng chúng ta có thể luôn thức dậy, và Ngài ghét khih thấy chúng ta buồn phiền thiểu não. Bởi vì chúng ta luôn là những người con trai con gái dấu yêu của Ngài. Chúng ta hãy luôn ghi nhớ điều này vào mỗi ngày mới. Thật tốt khi chúng ta cầu nguyện như thế nào vào mỗi sáng: “Lạy Chúa, con cảm ơn Ngài đã luôn yêu thương con; xin hãy giúp con luôn biết yêu bằng chính cuộc sống của con!” Không phải những lỗi lầm của con nhưng điều cần là được sửa đổi, nhưng bằng chính cuộc sống của con, món quà lớn lao, vì đây là thời gian để yêu và được yêu.

Cản trở thứ hai của Dakêu để gặp gỡ Chúa Giêsu là: sự xấu hổ. Chúng ta có thể hình dung điều gì đang diễn ra trong lòng ông trước khi ông treo lên cây sung. Hẳn là một cuộc đấu tranh nội tâm – một mặt là sự tò mò và khao khát muốn gặp Đức Giêsu, mặt khác, ông có thể trở thành kẻ hoàn toàn ngớ ngẩn. Dakêu là một nhân vật công chúng, một người có quyền lực. Ông biết rằng, khi cố trèo lên cây sung, ông có thể trở thành trò cười cho thiên hạ. Tuy nhiên, ông đã chiến thắng được sự xấu hổ, vì sức lôi cuốn của Đức Giêsu quả rất mạnh mẽ. Các con đã biết rõ chuyện gì xảy ra khi có ai đó hết sức lôi cuốn khiến chúng ta phải yêu mến họ: chúng ta sẽ sẵn sàng làm mọi thứ mà ta chưa bao giờ dám nghĩ là mình có thể làm được. Điều gì đó tương tự đã xảy ra trong lòng Dakêu, khi ông nhận thấy rằng Đức Giêsu quá quan trọng với ông đến nỗi ông có thể làm bất cứ điều gì cho Ngài, vì chỉ có Đức Giêsu mới có thể kéo ông ra khỏi vũng lầy tội lỗi và buồn phiền. Chuyện liệt lào xấu hổ của ông còn gì nữa. Tin Mừng kể cho chúng ta thấy rằng Dakêu đã “chạy lại đàng trước”, “leo lên” cây và rồi, khi Đức Giêsu gọi ông, ông vội vàng “trèo xuống” (cc. 4,6) Ông đã đánh liều, ông đánh cược cuộc đời mình. Chúng ta cũng vậy, đây là bí quyết của niềm vui: đừng bóp nghẹt sự tò mò tốt lành của mình, nhưng hãy đánh liều, vì cuộc đời không phải để giấu kín. Khi chúng ta đến với Giêsu, chúng ta không thể ngồi khoanh tay chờ đợi; Ngài đã trao ban cho chúng ta một cuộc đời, chúng ta không thể đáp lại chỉ bằng việc nghĩ về nó hay “gõ” một vài từ.

Các con thân mến, đừng xấu hổ khi mang mọi thứ đến với Chúa nơi toà giải tội, đặc biệt là những yếu đuối của chúng ta, những đấu tranh và những tội lỗi của chúng ta. Ngài sẽ khiến chúng ta ngạc nhiên bằng sự tha thứ và bình an của Ngài. Đừng sợ khi nói “vâng” với Ngài với tất cả con tim, đáp lại Ngài một cách quảng đại và bước theo Ngài! Đừng để linh hồn của mình bị dúm dó nhưng hãy nhắm tới đích là một tình yêu tuyệt đẹp đòi hỏi sự hy sinh. Hãy nói “không” với cơn nghiện thành công bằng mọi giá và chỉ biết quan tâm đến bản thân và sự thoải mái của bản thân.

Sau hai cản trở kia, cản trở thứ ba của Dakêu là đối diện. Đó không phải là cản trở đến từ bên trong nhưng là những gì đang ở chung quanh ông. Đó chính là tiếng bàn tán nói xấu của đám đông, những người đã đóng kín ông và phê phán ông: làm sao Giêsu có thể vào nhà người này, nhà của một người tội lỗi! Thật là khó khăn để chào đón Giêsu, thật khó để đón nhận một Thiên Chúa giàu lòng từ bi (Ep 2,4)! Người ta luôn cố khóa các con, làm cho các con nghĩ rằng Thiên Chúa rất xa cách, cứng nhắc, khô khăn, đối xử tốt với người tốt và đối xử xấu với người xấu. Thế nhưng, Thiên Chúa là Cha của chúng ta ngự trên trời “cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt” (Mt 5,45). Ngài muốn chúng ta phải can đảm: can đảm để mạnh hơn sự dữ bằng cách yêu thương người khác, ngay cả kẻ thù mình. Người ta có thể chế giễu các con vì các con tin vào sức mạnh vô biên và huyền diệu của lòng thương xót. Nhưng các các con đừng sợ. Hãy nghĩ tới châm ngôn của những ngày này: “Phúc cho ai có lòng thương xót vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương” (Mt 5,7). Người ta có thể cho rằng các con là những kẻ mơ mộng, vì các con tin vào một nhân loại mới, một nhân loại loại trừ sự ghét bỏ giữa người với người, một nhân loại không muốn xem biên giới là rào cản và một nhân loại biết nuôi dưỡng những truyền thống của riêng mình mà không biến mình trở thành trung tâm và có đầu óc hẹp hòi. Đừng bao giờ nhụt chí: với nụ cười và đôi bàn tay mở rộng, các con hãy loan truyền niềm hy vọng và trở thành ân phúc cho một gia đình nhân loại mà các con là những đại diện tuyệt vời!

Ngày hôm đó, đám đông xét đoán Dakêu; họ dò xét ông từ trên xuống dưới, trong ra ngoài. Nhưng Đức Giêsu thì khác: Ngài nhẹ nhàng nhìn ông (c.5). Cái nhìn của Chúa Giêsu vượt qua những lầm lỗi và thấu đến con người. Ngài không để ý đến những điều xấu xa của quá khứ nhưng nhìn đến tương lai tốt đẹp. Khóe nhìn của Ngài vẫn luôn còn đó dù có khi mình không thấy; nó tìm kiếm sự đoàn kết và hiệp thông. Nó không chú ý đến cái bên ngoài nhưng thấu tận con tim. Với khóe nhìn này của Giêsu, các con có thể giúp mang đến một nhân loại khác, không tìm kiếm sự thừa nhận nhưng là điều thiện hảo, giữ vững con tim trong sạch và chiến đấu cách hoà bình cho lòng chân thực cho công lý. Đừng bao giờ chỉ dừng lại ở bề mặt của mọi sự, đừng bao giờ tin vào bề mặt của thế gian, không chịu cải hóa tầm nhìn của các con. Thay vào đó, hãy “tải xuống” từ những đường “đường dẫn” tốt nhất, giúp con tim biết nhìn thấy và chuyển tải những điều tốt đẹp mà không lo lắng gì. Hãy trao ban niềm vui mà các con đã nhận lãnh cách nhưng không cho người khác một cách nhưng không (x.Mt 10,8): rất nhiều người đang chờ đợi điều này.

Cuối cùng, chúng ta hãy cùng nghe những lời Đức Giêsu đã nói với Dakêu, nó rất có ý nghĩa với chúng ta ngày nay: “Hãy xuống đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông” (c.5). Chúa Giêsu cũng nới rộng lời mời gọi này đến chúng ta: “Ta phải ở lại nhà con hôm nay”. Chúng ta có thể nói rằng Ngày Giới Trẻ Thế Giới bắt đầu hôm nay và còn tiếp diễn vào ngày mai, tại nhà của các con, nơi mà Chúa Giêsu muốn gặp các con từ giờ trở đi. Chúa không muốn ở lại trong thành phố tươi đẹp này, hay chỉ trong những hoài niệm riêng tư. Ngài muốn đi vào nhà của các con, muốn cư ngụ trong đời sống thường ngày của các con: trong việc học, trong những năm đầu làm việc, trong tình bạn, tình yêu, cảm xúc, niềm hy vọng và giấc mơ của các con. Ngài mong muốn biết bao khi các con dám mang tất cả đến với Ngài trong lời cầu nguyện! Ngài hy vọng biết bao trong tất cả những “danh mục bạn bè” và “dòng chát” mỗi ngày của các con, có chỗ cho lời cầu nguyện! Ngài mong muốn biết bao cho lời của Ngài có thể nói với các con ngày từng ngày, để các con có thể biến Tin Mừng của Ngài thành của các con, để lời ấy có thể là la bàn chỉ lối cho các con trong hành trình cuộc sống.

Khi mời gọi các con về nhà, Đức Giêsu đã gọi các con bằng tên, giống như Ngài đã gọi Dakêu. Tên của các con rất có giá trị với Ngài. Cái tên “Dakêu” mang ý nghĩa “Thiên Chúa ghi nhớ”. Hãy tin vào trí nhớ của Thiên Chúa: trí nhớ của Ngài không phải là “ổ cứng”, “lưu” và cho vào “thư mục” tất cả những dữ liệu của chúng ta, nhưng là một con tim đong đầy lòng thương xót, một con tim luôn tìm niềm vui bằng cách “xoá” mọi dấu vết của sự dữ trong chúng ta.

Ước gì chúng ta cũng biết cố gắng noi theo trí nhớ trung tín của Thiên Chúa và xem mọi thứ chúng ta đã và đang lãnh nhận trong những ngày này là tài sản quý giá. Trong thinh lặng, chúng ta hãy nhớ lại cuộc gặp gỡ này, chúng ta hãy bảo tồn ký ức về sự hiện diện của Thiên Chúa và lời của Ngài, và chúng ta hãy một lần nữa lắng nghe tiếng nói của Đức Giêsu khi Ngài gọi chúng ta bằng tên.

Vì thế, lúc này đây, chúng ta hãy cầu nguyện trong thinh lặng, nhớ lại và tạ ơn Thiên Chúa vì đã muốn chúng ta ở đây và đã đến đây để gặp gỡ chúng ta.

GNsP (theo news.va)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
...tôi nghĩ quà cho Chuá Hài Đồng là những gì mà mọi người chuẩn bị cho mùa Giáng sinh chung quanh những hang đá là "ý nghĩa" rồi!... cuối cùng tôi mới biết là tôi đã thua xa các chú mục đồng của 2000 năm trước, họ chẳng có gì trong tay, ngoài vài chục con bò, con lừa
Khám phá những qui luật, điều khó hiểu, bí mật là những tố chất cần có của những nhà tri thức, học giả, những con người may mắn sở hữu các bộ óc có chỉ số thông minh cao. Điều này không những đúng trong khoa học mà còn cả trong tôn giáo. Có hai mẫu truyện sau minh họa cho ý trên...
Lá xanh hay lá vàng có thể “rụng” bất kỳ lúc nào, dù gió to hay gió thoảng; trái xanh hay trái chín cũng có thể được (hay “bị”) người ta “hái” bất cứ lúc nào, dù sáng hay chiều. Không ai muốn nói đến sự chết.
ĐTC PHANXICÔ: TỰ DO XUẤT PHÁT TỪ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA VÀ LỚN LÊN TRONG TÌNH BÁC ÁI
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Một ngày nọ tại thành Athens cổ đại, các học trò của triết gia Plato thảo luận với nhau về một câu hỏi hóc búa: “Con người là gì?” Sau khi chưng ra rất nhiều lí lẽ, họ tiến đến một kết luận thế này: “Con người là động vật có hai chân và không có lông.” Dường như ai cũng lấy làm hài lòng về định nghĩa này, mãi cho đến khi Diognens bước vào cuộc tranh luận với một con gà tuy còn sống nhưng bị vặt trụi lông. Ông này la lớn lên rằng: “Nhìn đi thưa quí vị! Tôi gửi đến quí vị này đây một con người!” Ai ai trong cuộc họp cũng sửng sốt bàn tán xôn xao. Đợi đến khi không khí cuộc thảo luận tạm lắng xuống, các triết gia của chúng ta mới ngồi lại với nhau để cùng đưa ra một định nghĩa tốt hơn. Lần này, họ khẳng định: Con người là động vật có hai chân, không có lông nhưng có móng khá lớn.
Người chăm chú theo dõi câu chuyện của anh nhất là cô cháu bé chưa tròn 10 tuổi. Khi anh vừa chấm dứt thì cô bé đã bất thần đặt một câu hỏi như sau: “Thưa cậu, cháu đã thấy cậu làm được nhiều việc vĩ đại... Thế cậu đã làm được gì cho Thiên Chúa chưa?”//12 Tháng Mười Một 2012(Xem: 5092) Nguon XudoanThanhTam
Mẹ của con, ôi cao vời khôn sánh Dạy dỗ con nào ai biết bao điều Nên con viết cho Mẹ biết bao nhiêu Cầu xin Chúa ban ơn lành cho Mẹ./12 Tháng Năm 2012(Xem: 9682)/
Ngày còn nhỏ, tôi rất mê đọc truyện kiếm hiệp, và hình ảnh một môn sinh hoàn tất công việc học hỏi, bái tạ thầy để xuống núi luôn luôn là một hình ảnh gây xúc cảm. Người môn sinh sau một thời gian rất dài theo thọ giáo đã được vị thầy khả kính truyền hết bí quyết võ thuật, kiếm thuật...đôi khi cả những tuyệt chiêu mà chỉ có những môn sinh tài đức vẹn toàn mới được thầy thương mến truyền cho/24 Tháng Bảy 2012(Xem: 6420) Đặng Xuân Hường/
Khi cuộc sống trở nên phức tạp, hãy tìm sự an ủi nội tâm nơi Lời Chúa. Dưới đây là tuyển tập các đoạn Thánh Kinh nhằm thêm sức mạnh trong những lúc khó khăn của cuộc đời. 1 - “Đừng sợ, vì Ta đã chuộc ngươi về, đã gọi ngươi bằng chính tên ngươi: ngươi là của riêng Ta! " (Is 43, 1). 2 - “Kẻ cậy chiến xa, người nhờ chiến mã, phần chúng tôi, chỉ kêu cầu danh CHÚA là Thiên Chúa chúng tôi” (Tv 20,8). 3 - “Và toàn thể đại hội này sẽ biết rằng không phải nhờ gươm, nhờ giáo mà ĐỨC CHÚA ban chiến thắng, vì chiến đấu là việc của ĐỨC CHÚA và Người sẽ trao các người vào tay chúng ta!” (1 Sm 17, 47). 4 – “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào ĐỨC CHÚA, và có ĐỨC CHÚA làm chỗ nương thân.” (Gr 17,7)
Bảo Trợ