Tổ Quốc

30 Tháng Bảy 20166:14 SA(Xem: 1661)

Tổ Quốc
(Từ bài La Patrie)

Con ơi đã biết gì về Tổ Quốc ?
Như thể đây cha dốc bảo con này
blankLà căn phòng mẹ đỡ bé trong tay
Vừa mới lọt lòng oe ngay tiếng khóc

Căn nhà nhỏ trong lòng nôi ngà ngọc
Kẽo kẹt đưa bé đỏ bọc hòn hon
Ru giấc thần tiên đến mộng cỏn con
Mẹ nhìn mãi bao vuông tròn trìu mến

Là cửa sổ mà con thường hay đến
Mới hôm qua lặng ngắm bến bình minh
Ánh mặt trời rọi áng mây thân tình
Những chiều đọc nhất tâm kinh cầu nguyện

Tổ Quốc cũng là lối mòn sương quyện
Dạo vườn cây hay gẫu chuyện ngoài đồng
Bước tuổi thơ ngày tháng trải mênh mông
Cùng bạn nhỏ lạc đường ngông khám phá

Tổ Quốc ấy nhà thờ, đâu xa lạ
Rửa tội con, lễ thánh tạ ban đầu
Là mái trường con uốn lưỡi những câu
Yêu đất nước quê hương cầu Thượng Đế

Là anh chị mẹ cha cùng tập thể
Chốn linh thiêng mồ mã để cha ông
Là chiến trường nơi đã đẫm máu hồng
Người tử đạo và dân đồng giữ nước

Tổ Quốc đấy! Canada mà mượt
Là non sông gấm vóc ướt tình thương
Ta sẵn lòng nung nấu chí kiên cường
Bầu nhiệt huyết lên đường đem phụng sự

Thái Huy Long

Đây là bài La Patrie mà thầy Phan Khôi (GS TH Trần Quý Cáp, Hội An) đã dạy vào năm đệ lục. Lời lẽ chân tình giản dị nhưng gắn bó dịu dàng của bài văn thật khó quên. Và tôi như còn nhớ mồn một giọng đọc, gương mặt và dáng điệu của ông thầy dạy Pháp Văn đáng kính mến!

Thời gian qua mau, nay tìm kiếm trên Internet mới được biết tác giả là một tu viện trưởng ở Canada, quê hương thứ hai của tôi.

Thế hệ tỵ nạn mình thì tuy được đi học lại lâu năm, thành đạt và sống hơn nửa đời còn lại ở nơi viễn xứ cưu mang mình, nhưng có lẽ lúc nào cũng nặng lòng với Tổ Quốc Việt Nam.

Các thế hệ về sau rồi sẽ dần dần xem Tổ Quốc là Canada, Mỹ, Pháp, Úc ?….Nhưng chỉ cầu mong là con cháu, dù phải quay cuồng trong nhịp sống văn minh mới vẫn còn dịp để thấu hiểu lịch sử. Hãy kiên định rằng dòng máu, giống nòi, cội nguồn và quê cha đất tổ vẫn là Việt Nam!…


Orthographe

1/ Savez- vous ce que c’est que la patrie ?
(Orthographe page 21 of Link)

Je vais vous le dire. La patrie, pour vous, chers enfants, c’est la chambre où votre mère vous embrassa pour la première fois, c’est la maison qui a entendu vos premiers vagissements et les premiers roulis de votre berceau, c’est cette fenêtre près de laquelle, hier encore, vous assistiez au lever du soleil dans les brumes dorées et sur laquelle vous posiez vos petites main jointes, à l’heure de prière du soir. La patrie, c’est le jardin, ce sont les champs et les sentiers où l’an dernier, vous égariez vos pas d’enfants.

2/ La patrie, c’est l’eglise de vos baptêmes, de vôtre première communion. C’est l’école où vous apprenez à lire, à aimer Dieu et vôtre pays; la patrie, c’est votre père, c’est votre mère, vos petits frères, vos petits soers, vos parents et vos amis, c’est la cimetière où dorment le aieux; la patrie, la grande patrie, celle qui est teinte du sang de nos soldats et de nos martyrs, c’est le pays que nous aimons au plus du monde, et le plus beau, pour lequel nous serions prêts à mourir, n’est-ce pas, mes petits amis ? La patrie, pour nous, c’est le Canada

Abbé J.- A. Gélinas, En veillant avec les petits de chez nous



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Như là bông huệ trắng Tỏa hương ngát thơm nồng Giữa cuộc đời mưa gió /post 14 Tháng Giêng 2015 (Xem: 3412)/ Vẫn ngàn lần trinh trong Như là ngọn nến nhỏ Cháy mãi trong lòng người
Con ước muốn làm một bài thơ Bằng đời con thuở bé đến giờ Bao Hồng ân Nhiệm mầu tình Chúa / 2 Tháng Mười 2014(Xem: 2037)/
Em đi qua mùa hạ- Lượm gió thu se hồn- Anh ngồi nhìn chiếc lá- Lòng những luống cô đơn - Lá vàng đưa vọng tiếng- Hồi chuông bên nhà thờ- Ru hồn anh trống vắng- Đầy những lời kinh thơ / post 07 Tháng Mười 2013 (Xem: 2297) Sa Mạc Hồng /
Tác giả: Phạm Lưu Vũ Tiết tháng bảy gió âm lạnh buốt Nỗi buồn dâng nghẹn khúc sông Hồng Thương thay một dải non bồng Bên ngoài giặc cướp, bên trong quan trường Vốn đường đường con nhà khuôn phép Bỗng chốc thành vạn kiếp dân oan Lê la xó chợ đường quan Già thương nỗi trẻ, trẻ than nỗi già Bãi tha ma bóng chiều hiu hắt Chốn công đường lạnh ngắt lương tri Đoàn người từ buổi ra đi Màn trời, chiếu đất biết khi nào về Người yêu nước không hề có tội Cửa lao tù nghẹn nỗi chia phôi Chỉ vì thương xót giống nòi Nỗi oan mờ cả mặt trời, mặt trăng Kìa những kẻ tham tàn xảo quyệt Rước quỷ về hủy diệt sơn khê Ngoài khơi giặc cướp bốn bề Gần bờ biển chết, mất nghề ông cha Dặm đường xa phí chồng lên phí Có đâu ngờ chướng khí còn dai Áo vàng lấp ló bụi gai Dùi cui nó trỏ, biên lai nó cầm Những linh hồn chọn nhầm kiếp sống Mới lọt lòng đã cõng nợ công Thác sinh vào chốn gai chông Hành không thành đạo,
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! '' … Có những mai nụ hồng ngoài hiên nở Chân em qua không buồn ngắm một lần, Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ Nhìn phai tàn rồi cúi xuống bâng khuâng ..
Hàng mấy vạn chiến thuyền treo lưới cá- Dùng biển người giặc đang cướp biển Đông- Sao Bộ quốc phòng lại ngồi tri ân giặc?- Hưng Đạo vương ơi, đâu Hội nghị Diên Hồng?- Đâu Dã Tượng, Yết Kiêu, đâu hàng triệu cánh tay Sát Thát?- Đâu cọc nhọn Bạch Đằng, đâu kế sách Bình Ngô?- Giặc đến nhà sao vẫn ngồi ca hát? /post 02 Tháng Tám 20122:00 CH(Xem: 5386) Trần Mạnh Hảo (Danlambao)/
Ngày xưa còn nhỏ ngày xưa - Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang - Lòng vui quần áo xênh xang - Tay cầm hương nến đình vàng mới mua - Chị tôi vào lễ trong chùa - Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên - “Lòng thành lễ vật đầu niên/ post 28 Tháng Tám 2012 (Xem: 10860) Hồ Dếnh - VNEBook /
Cảnh sắc Xuân sang mỡn lá cành Bướm vàng bay lượn giữa trời xanh Chim muông cánh vỗ như chào đón Nắng ấm ban mai dẫn mộng lành Những tưởng ni sư mãi ngắm Xuân Đề thơ vãn cảnh chẳng vơi nguồn Non xanh núi biếc sân si diệt Tu tập như vầy sẽ tuyệt luân
Hãy viết cho em những giòng thư luyến nhớ- Bên nhịp cầu thông cảm chớm yêu thương- Khi hồn ta vừa xao xuyến vương vương- Rồi chết lịm trong suối thần tiên mộng- Giòng chữ anh mang đến những đợi chờ- Khi trao em màu trắng thực đơn sơ/post 11 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5065) Trăng Mười Sáu /
Con sẽ không đợi một ngày kia - có người cài cho con lên áo một bông hồng - mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ - mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng- hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ ?- Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ - Sống tự do như một cánh chim bằng' 10 Tháng Tám 2012 (Xem: 5818)
Bảo Trợ