Cách Mạng Văn Hóa Trung Quốc : Tháng 08/1966, Mùa Hè Đỏ Máu Đầu Tiên

26 Tháng Bảy 201610:25 CH(Xem: 526)

Cách Mạng Văn Hóa Trung Quốc : tháng 08/1966, mùa hè đỏ máu đầu tiên

mediaMột chân dung chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông, do chính tác giả trình bày, nhân kỷ niệm 95 năm ngày thành lập đảng Cộng Sản Trung Quốc. Ảnh ngày 30/06/2016.Reuters

Le Monde gọi mùa hè năm 1966 là mùa hè đỏ máu đầu tiên, mở đầu 10 năm Cách Mạng Văn Hóa tại Trung Quốc – giai đoạn bạo lực và gây chấn thương tinh thần cho dân chúng nhiều nhất trong lịch sử nước này.

Le Monde tập trung vào các sự kiện diễn ra trong tháng 08/1966 dựa trên hồi ức của một số người đã từng là những Hồng Vệ Binh tích cực trong cách mạng văn hóa Trung Quốc.

Hồng Vệ Binh - « những tiểu tướng của Mao Trạch Đông»

Đội Hồng Vệ Binh đầu tiên được bí mật thành lập ngày 29/05/1966 tại một trường phổ thông cơ sở trực thuộc Đại học Thanh Hoa, một trong những trường đại học danh tiếng nhất Trung Quốc. Chỉ những người sinh ra trong những gia đình không có tì vết gì, tức là những người có bố mẹ là Đảng Viên trước năm 1949 mới được gia nhập Hồng Vệ Binh.

Ngày 18/08/1966, trên quảng trường Thiên An Môn đông nghịt người, Mao Trạch Đông tiến đến trong tiếng reo hò, niềm vui vỡ òa của các Hồng Vệ Binh. Và Mao Trạch Đông đã trao quyền cho các Hồng Vệ Binh. Đứng bên cạnh Mao Trạch Đông, Lâm Bưu khích lệ các Hồng Vệ Binh phá hủy « tất cả các tư tưởng, văn hóa, tập quán, thói quen cũ của các tầng lớp bóc lột ». Đó là dấu hiệu của chiến dịch bạo lực và phá hủy của Hồng Vệ Binh - « những tiểu tướng của Mao ».

Sau cuộc gặp gỡ của Hồng Vệ Binh và Mao Trạch Đông trên quảng trường Thiên An Môn, rất nhiều vụ bạo lực đã xảy ra, và máu đã nhuộm đỏ dưới danh nghĩa cuộc cách mạng vĩnh cửu. Le Monde trích lời một người đã từng là Hồng Vệ Binh cho biết họ rất ngạo nghễ. Họ làm thế vì họ có phù hiệu của Hồng Vệ Binh. Tất cả các xe hơi phải dừng lại đón họ và đưa tới bất cứ nơi nào họ muốn tới.

Các Hồng Vệ Binh cảm thấy họ được làm những nhiệm vụ rất thiêng liêng. Họ đi xẻ những ống quần bó sát vào người mặc, cắt những mũi giầy họ thấy quá nhọn. Khi họ vào một cửa hàng và chỉ cần hét lên là chủ cửa hàng là nhà tư bản thì ngay lập tức của hàng bị đóng cửa.

Đấy mới chỉ là điểm khởi đầu. Sau đó mọi chuyện nhanh chóng trở nên tồi tệ. 27 giáo viên đã bị đánh chết trong các trường học. Các con số chính thức cho biết trong những ngày cuối tháng 08/1966, mỗi ngày có 100-200 vụ giết người ở Bắc Kinh. Tổng số trong tháng Tám và tháng Chín năm1966 có 1772 người bị giết hại. Vài ngàn người bị đưa vào trại tập trung vì có « xuất thân giai cấp xấu ». Vài trăm người khác đã tự sát. Người ta cáo buộc họ đã làm mất sự tín nhiệm của dân chúng.

Các vụ giết người bùng nổ

Rồi sau đó, làn sóng giết người lan về nông thôn. Chẳng hạn như ở các làng thuộc huyện Đại Hưng, chính quyền địa phương tin rằng những người thuộc « hạng đen » như chủ đất, nông dân giàu có, những người phản đối cách mạng và các phần tử xấu sẽ trả thù nên đã hành động : 325 người bị giết hại, 22 gia đình bị giết cả nhà, kể cả trẻ sơ sinh cũng bị chặt làm đôi. Sự thanh trừng « những kẻ thù giai cấp » ở Đại Hưng là dấu hiệu báo trước các vụ sát hại sẽ nhuốm máu các vùng nông thôn Trung Quốc hai năm sau đó.

Ở Bắc Kinh, Hồng Vệ Binh quay sang giết hại những người bị chế độ ngờ vực và họ thực sự tin tưởng rằng các kẻ thù giai cấp đáng bị giết. Cảnh sát được lệnh không can thiệp và trên thực tế, chính cảnh sát cũng tham gia và các vụ giết người.

Trung Quốc vượt lên Mỹ để trở thành nước xuất khẩu lớn nhất thế giới

Les Echos trích dẫn Tổ Chức Thương Mại Thế Giới cho biết, năm 2015, Trung Quốc đã vươn lên trở thành nước xuất khẩu lớn nhất Thế giới, chiếm 14% thị trường xuất khẩu thế giới. Mỹ đứng thứ hai với 9%. Đức đứng ở vị trí thứ ba với 8%. Tính theo châu lục, châu Á đứng đầu danh sách, chiếm 35,17% thị trường và châu Âu chiếm 35.15%.

Tổ Chức này cũng cho biết triển vọng tăng trưởng thương mại thế giới không sáng sủa lắm nhưng điều này cũng không gây bất ngờ. Tính về sản lượng, tăng trưởng thương mại đạt gần 3%, nguyên nhân là sự suy giảm kinh tế của Trung Quốc, sự tăng trưởng chậm của châu Âu và suy thoái kinh tế ở nhiều nước lớn như Nga, Brazil. Nhưng giá trị trao đổi thương mại thế giới lại giảm sút : xuất khẩu hàng hóa giảm 13% còn xuất khẩu trong lĩnh vực dịch vụ giảm 6%.

Trung Quốc dẫn đầu về xuất khẩu trang thiết bị văn phòng, điện thoại và dệt. Trong lĩnh vực may mặc, Trung Quốc cũng dẫn đầu với tổng giá trị xuất khẩu đạt 175 tỉ đô la Mỹ, theo sau là Mỹ (112 tỉ đô la), Bangladesh (26 tỉ đô la) và Việt Nam (22 tỉ đô la).

Về dịch vụ, trừ châu Mỹ và Trung Đông, vận chuyển hàng hóa ở các khu vực còn lại trên thế giới đều giảm từ 7-14%. Du lịch cũng suy giảm 5%, do tác động của tỉ giá hối đoái và đồng đô la Mỹ tăng giá.

Giá trị xuất khẩu của châu Âu đã giảm 12% nhưng điều an ủi là châu Âu vẫn dẫn đầu thế giới trên nhiều lĩnh vực, chẳng hạn như, xuất khẩu nông sản, các sản phẩm trogn lĩnh vực khai thác mỏ và dầu khí, hóa nhất và xe hơi. Bất chấp các lo ngại gia tăng về vấn đề an ninh và các căng thẳng địa chính trị ở nhiều nơi, Tổ Chức Thương Mại Thế Giới ghi nhận số khách du lịch tới châu Âu đã tăng 4%. Châu Âu đã đón thêm được 24 triệu lượt khách du lịch so với năm 2014.

Apple sắp đạt ngưỡng bán ra 1 tỉ điện thoại iPhone

Les Echos cho biết, trong vòng chưa tới 10 năm, tính từ khi ra mắt điện thoại Iphone đầu tiên vào tháng 06/2007 cho tới cuối tháng 03/2016, Apple đã bán được 947 triệu iPhone.

Theo ước tính của hãng Apple, tính từ tháng 03/2016 tới nay, hãng này đã bán thêm được hơn 40 triệu iPhone. Như vậy, con số 1 tỉ iPhone bán ra sẽ đạt được trong những ngày sắp tới.

Hãng Apple đã bắt đầu làm quen với đơn vị hàng tỉ. Vào đầu năm 2016, Apple đã thông báo tổng cộng có một tỉ sản phẩm in hình quả táo cắn dở như iPhone, iPad, Mac, Watch, … đang được sử dụng. Năm ngoái, các sản phẩm có sử dụng hệ điều hành IOS cũng đã cán mốc 1tỉ. Các dịch vụ như WhatsApp, Messenger hay Facebook cũng có nhiều tỉ người sử dụng nhưng theo một nhà phân tích của Forrester, với một thiết bị cá nhân được bán với giá khá đắt như Iphone thì con số 1 tỉ khá là ấn tượng. Một nhà phân tích của IHS thì nhớ lại rằng, ban đầu, rất ít nhà quan sát hình dung ra một thành công như vậy. Apple đã thành công khi tạo ra hẳn một thị trường riêng chỉ với một sản phẩm duy nhất. Việc tung ra App Store vào năm 2008 với nhiều triệu ứng dụng trên mạng đã góp phần lớn vào thành công của Iphone.

Apple đã đưa Iphone trở thành một sản phẩm mang tính biểu tượng và hiện tượng dòng người dài vô tận nối đuôi nhau xếp hàng ở các cửa hàng trước giờ bán chính thức mẫu Iphone mới là một hiện tượng hiếm thấy trong lịch sử ngành công nghiệp.

Sự thành công của Iphone cũng cho thấy chưa bao giờ hãng Apple phụ thuộc nhiều vào Iphone như vậy. Vào tháng 03/2016, doanh thu từ Iphone chiếm 65% doanh thu của hãng nhưng điều đáng lo ngại là lần đầu tiên, việc bán Iphone đã suy giảm. Mức sụt giảm là 16%. Sau 13 năm tăng trưởng liên tục, doanh thu của hãng Apple đã giảm 13% và lợi nhuận thì giảm 23%. Les Echos nhận định, giải pháp đơn giản nhất và cũng là giải pháp sống còn của Apple là sự ra mắt thành công tới đây của Iphone 7.

Trang nhất các báo Pháp

Nhật báo Le Monde và nhật báo công giáo La Croix ra ngày hôm này đều đưa chủ đề các vụ tấn công diễn ra tại Đức trong những ngày qua lên trang nhất. Le Monde chạy tựa trang nhất : « Đức : cơn choáng váng sau hàng loạt vụ tấn công » và cho biết các vụ tấn công này đã lại làm dấy lên cuộc tranh luận về chính sách tiếp nhận người nhập cư của Thủ tướng Angela Merkel một năm sau khi làn sóng di dân đổ tới Đức. La Croix chạy tựa : « Sự điên rồ mang tính khủng bố » và nhận định các vụ tấn công vừa mang tính khủng bố vừa điên rồ xảy ra tại Pháp và Đức trong những ngày gần đây đều cho thấy sự bất ổn tâm lý của những kẻ đã gây tội ác.

Liên quan đến khủng bố tại Pháp, Libération chạy tựa với câu hỏi : «Liệu có phải nước Pháp đang trong tình trạng chiến tranh ? », cho biết chính quyền do dự khi đồng nhất cuộc chiến chống khủng bố với các xung đột vũ trang khác còn các nhà chuyên môn thì không thống nhất ý kiến.

Còn nhật báo kinh tế Les Echos chạy tựa trang nhất : « Iphone : sự thành công ngoài sức tưởng tượng với sản phẩm thứ một tỉ ». Le Figaro lại đưa lên trang nhất vấn đề thuế ở Pháp với hàng tít : « Người làm công ăn lương ở Pháp bị đánh thuế nhiều nhất châu Âu ».
Theo RFI

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong khi một số các đảng viên đảng Dân chủ luôn chỉ trích, so sánh vị tổng thống của họ - Donald Trump - giống như một “kẻ khủng bố”, “nhà độc tài” thì chính họ lại có quan niệm khá “cởi mở” về một trong những nhà lãnh đạo tàn bạo nhất của ĐCSTQ. Không chỉ ca ngợi, họ còn treo ảnh chân dung của kẻ khát máu này trên tường nhà một cách trang trọng. Cựu dân biểu Đảng Dân chủ bang Tennessee Harold Ford Jr đã được người dẫn chương trình Brett Baier của Fox News phỏng vấn xoay quanh cuộc thảo luận về cuộc “nổi loạn” tại Tòa nhà Quốc hội ngày 6/1 với sự “liên đới” của Tổng thống Trump. Tuy nhiên, điều khiến độc giả gây chú ý không phải là nội dung cuộc thảo luận, vốn luôn mang tính “thiên vị” của các thành viên Đảng Dân chủ khi nhắc đến Tổng thống Trump, mà là góc quay vô tình đã hé lộ bức ảnh chân dung của Mao Trạch Đông treo trang trọng trên bục lò sưởi trong căn nhà của vị cựu dân biểu Harold Ford Jr.
Thông qua các chuyến du lịch “theo truyền thống hiếu khách” đến Trung Quốc và những bữa tiệc với giới tinh hoa, Bắc kinh cố gắng mua chuộc giới truyền thông Hoa Kỳ và lèo lái các bản tin của họ theo chiều hướng có lợi cho Trung Quốc. Kể từ năm 2009, như một phần của chiến dịch mở rộng ảnh hưởng của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tại Hoa Kỳ, một tổ chức liên đới của Bắc Kinh đã tổ chức các chuyến du lịch đến Trung Quốc cho hơn 120 nhà báo từ gần 50 hãng truyền thông của Hoa Kỳ.
Vị tổng thống gây tranh cãi lớn nhất lịch sử cận đại Mỹ ra đi trong vui mừng của nửa nước, cũng trong buồn hận của nửa nước. Vỏn vẹn trong bốn năm ngắn ngủi, ông đã để lại dấu ấn, một gia tài không xóa nhòa được ít nhất trong vài ba chục năm nữa. Lịch sử sẽ phán xét ông công bằng hơn, khi dư âm của những đánh phá tàn bạo nhất sẽ tàn lụi. Liên minh ủng hộ ông không lớn bằng cái đầm lầy chống ông, gồm chẳng những đảng đối lập Dân Chủ, mà còn có toàn thể khối TTDC, Nhà Nước ngầm, đám quan lại thối nát, nhóm CH Never Trump, các đại tập đoàn hi-tech Apple, Google, các trang mạng xã hội lớn Facebook, Twitter, tài phiệt Do Thái, đám dân ăn bám trợ cấp, trí thức thiên tả, phụ nữ ham vui nhưng vô trách nhiệm, thanh niên mê thuốc lắc, …
Ngày 6/1/2021, liên danh Joe Biden và Kamala Harris đã được Quốc Hội công nhận là bên thắng cuộc, qua các phương tiện truyền thông tôi được chứng kiến ngày lịch sử này học hỏi được khá nhiều điều về tự do và dân chủ tại Mỹ. Chuyện buồn đã xảy ra… Biểu tình là quyền tự do biểu đạt chính kiến được Tu chính án thứ nhất bảo vệ, nhưng bạo động và bạo loạn là vi phạm luật pháp quốc gia. Thật đáng buồn khi 1 người bị bắn chết, 5 người khác chết chưa rõ lý do (trong số có cả cảnh sát) và nhiều người cả hai phía bị thương khi đoàn biểu tình xông vào Quốc Hội. Hằng ngàn người biểu tình, tại một nơi được cho là an ninh nhất nước Mỹ, nhưng lại không thấy giới chức có thẩm quyền sửa soạn để đối phó với thành phần sách động bạo loạn thì thật là khó hiểu. Chưa kể tới nhiều đoạn phim cho thấy chính cảnh sát đã mở cửa Quốc Hội để những người biểu tình đi vào.
Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang đi đến đoạn đường cuối cùng.Thu hút biết bao nhiêu những đồn đoán, phân tích và các dự đoán trái ngược nhau. Người ta bỗng nhiên chú ý đến một bài dài đến 55 trang đăng trên một tạp chí từ cuối năm 2019 vì cho đến giờ phút này nó miêu tả cuộc bầu cử "chính xác đến từng milimet" Xin lược thuật. Đó là bài : “Chuẩn bị cho một cuộc bầu cử tổng thống có tranh chấp : Một bài tập về đánh giá và quản lý rủi ro bầu cử " được xuất bản vào bởi Tạp chí Luật của Đại học Loyola Chicago, tác giả là Edward B. Foley. Foley, là giáo sư đứng đầu chương trình luật bầu cử tại Đại học Ohio, là luật sư và là người cộng tác với Washington Post. Folye cũng là người khởi xướng "Lý thuyết dịch chuyển Xanh" đề ra chiến lược nhằm biến đổi các bang từ ủng hộ đảng Cộng hòa chuyển sang ủng hộ đảng Dân chủ.
Nếu nói dối của ĐCSTQ là bản chất cố hữu và không thể thay đổi, thì việc nói dối phổ biến trong dân chúng là do nền văn hóa nói dối và chuyên chế của ĐCSTQ tạo thành, có liên quan mật thiết đến môi trường xã hội đặc biệt của Trung Quốc. Từ xưa tới nay, ở trong và ngoài nước, việc không nói dối được xem như giới hạn cơ bản và là ý thức chung trong tiêu chuẩn làm người. Trong quan niệm truyền thống, Đạo gia giảng làm chân nhân, Phật gia giảng người xuất gia không nói dối, Nho gia giảng về chữ Tín. Tất cả đều cho rằng nói dối là sai, là xấu. Khổng Tử coi "nhân - nghĩa - lễ - trí - tín” là ngũ thường. Trong đó, sự thành tín giữa người với người là một trong những mỹ đức quan trọng nhất của con người. Đạo lý đối với việc trị quốc cũng như vậy. Tử Cống, một học trò của Khổng Tử, đã từng thỉnh giáo thầy về cách trị quốc. Khổng Tử nói: "Thứ nhất là cho dân có cơm no, áo ấm; thứ hai là quốc gia có quân đội hùng mạnh; thứ ba là có được lòng tin của người dân".
Cuối năm 2013, nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình đã thông báo về Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa và Con đường Tơ lụa trên biển thế kỷ 21, hai tuyến đường kết nối Trung Quốc với châu Phi và châu Âu. Kể từ đó, Sáng kiến Vành đai và Con đường (hay BRI) - tên gọi sau khi kết hợp cả hai dự án trên - đã được mở rộng đến mọi nơi trên hành tinh. Ví dụ, Trung Quốc đã rót hàng chục tỷ USD cho các khoản vay trong khuôn khổ BRI cho Venezuela. Trung Quốc đang xây dựng một cảng container trị giá 3 tỷ USD tại Freeport, cách Palm Beach của Florida chưa đến 150 km về phía Đông.
Chúng ta thường nghe nói: “Người dân được làm tất cả những gì luật pháp không cấm”, nó có thể đúng ở nhiều nước nhưng không đúng ở Mỹ. Tổng thống Mỹ có quyền ký sắc lệnh và Quốc Hội Mỹ có quyền ban hành đạo luật, nhưng người dân có quyền thách thức mọi sắc lệnh và đạo luật để luật pháp phải luôn trong vòng Hiến Pháp cho phép. Tu chính án thứ nhất của Hiến Pháp Mỹ nêu rõ: “Quốc hội không được quyền ra luật… ngăn cản tự do ngôn luận, tự do báo chí, hoặc ngăn cản hội họp ôn hòa, hoặc cấm đoán người dân khiếu nại về việc làm của chính phủ.” Khái niệm đã thế nên một bài viết ngắn không thể đi sâu vào chi tiết của từng vấn đề, tôi chỉ xin đưa ra một bức tranh tổng quát để có thể hình dung được quyền tự do báo chí tại Mỹ.
Vào ngày 6 tháng 1, một phiên họp chung của Quốc hội sẽ khai mạc - với Phó Tổng thống Mike Pence làm chủ tịch Thượng viện. Ông Pence sẽ có toàn quyền và quyền lực này là không thể đảo ngược. Nhiệm vụ của ông ấy sẽ là “hoàn thành lời tuyên thệ nhậm chức của mình” - để bảo Hiến pháp của Hoa Kỳ, và đảm bảo rằng các luật được thực thi một cách trung thực. Đúng như vậy. Với tư cách là chủ tịch Thượng viện, mọi quyết định đều do ông ấy phán quyết và ông ấy có thể phán quyết bất kỳ quyết định nào (trong trường hợp này là liên quan đến vấn đề đại cử tri) là "trái lệnh" hoặc "bị từ chối". Đây là một tiêu chuẩn cao trong thực thi nhiệm vụ và Ông Pence sẽ có hai lựa chọn. Ông Pence có thể ‘tán thành’ những cử tri ‘được chứng nhận’, hoặc ông ấy có thể bảo vệ luật pháp
lý của nhóm TT Trump về cơ bản là đã đi đến bước ngoặt cuối cùng và ít nhất 7 vụ kiện đã được gửi đến Tối cao Pháp viện. Nhưng kết quả cuối cùng như thế nào, rất khó để đưa ra kết luận. Rốt cuộc TT Trump sẽ dùng cách nào để cứu nước Mỹ? Tôi tin rằng có rất nhiều độc giả sẽ nghĩ đến các phương pháp như ban hành Thiết quân luật, viện dẫn luật chống phản loạn, bắt giữ, v.v. Nhưng trên thực tế, các thuật ngữ này mang các ý nghĩa pháp lý khác nhau, cơ sở thực hiện, phạm vi và quyền hạn cũng khác nhau. Vì vậy, hôm nay chúng ta sẽ dành chút thời gian để thảo luận về những khái niệm này, để chúng ta có thể nhìn thấy trên tổng thể thì TT Trump có những đặc quyền nào và ông ấy có thể làm những gì. Thiết quân luật: khái niệm mơ hồ khô
Bảo Trợ