Lời nói đầu & Chương 1

28 Tháng Năm 20164:17 SA(Xem: 973)

Lời nói đầu
 
Luôn mấy tháng, trời đại hạn, nóng như thiêu đốt, khắp nơi không có lấy một trận mưa nhỏ. Ao hồ, sông ngòi khô cạn, cây cỏ xác xơ vàng úa hoặc đứng chết rũ dưới ánh nắng gay gắt chói chang. Thú vật trong rừng lâm vào cảnh đói khát.
 
Voi, Cọp đánh cuộc nhảy qua một cái khe, con nào thua sẽ bị ăn thịt. Cọp mình thon, lanh lẹ, đánh một phóc liền sang ngay bên kia bờ. Voi nặng nề chậm chạp, nhảy được hai phần lòng khe thì đã rơi tòm xuống, bùn văng tung tóe. 
Lẽ ra thì Voi bị Cọp ăn thịt theo như đôi bên đã giao kết, nhưng Thỏ lại dùng mưu để cứu Voi. Nó bôi đen mặt mày, lấy cành lá bao bọc quanh mình, hóa trang thành một con thú kỳ lạ.  

Nó bảo Voi nằm lăn ềnh ra giữa đường. Nó rưới mật ong lên đầu, lên lưng Voi trông như máu đang lênh láng chảy. Đoạn nó nhảy tót ngồi vắt vẻo trên mình Voi để chờ Cọp đến.  

Mới thoáng thấy bóng Cọp từ xa, Thỏ vừa cúi xuống liếm mật ong vừa làm điệu bộ xé xác Voi để đánh chén. Nó lớn tiếng nói : “Ta ăn một con voi rồi mà chẳng thấm vào đâu cả. Ăn hết con thứ hai nầy, chắc trong bụng cũng vẫn còn thèm. Ta phải bắt thêm một con vật gì nữa mà ăn mới thật vừa bụng.  

Cọp không hiểu con thú gì lại hung tợn đến thế ? Nó khiếp quá nghĩ thầm : “Nếu mình còn đứng quanh quẩn ở đây, nó ăn xong Voi thì tánh mạng của mình cũng chẳng còn”. Cọp đâm đầu chạy, giữa đường tình cờ gặp mấy con khỉ đang ngồi bắt chí. Chúng thấy Cọp vừa chạy vừa thở, mồ hôi ướt dầm như tắm thì lấy làm lạ, kêu lại hỏi : “Có việc gì mà ông hoảng sợ như vậy” . 

Cọp thuật lại những gì đã xảy ra. Bọn khỉ không tin trong rừng lại có một con thú ăn hai voi mà vẫn còn đói. Chúng nó nói với Cọp : “Bọn tôi lấy làm ngờ lắm. Chắc là ông bị lừa. Ông thử cõng bọn tôi trở lại  xem hư thực ra sao?”  

Thỏ vừa thấy Cọp và khỉ vội vàng la lớn : “Nầy mấy anh khỉ ơi! Sao mấy anh nợ tôi một con cọp béo, nay các anh lại kéo một con cọp gầy đến trả?”  

Cọp lầm tưởng bọn khỉ đánh lừa mình đem trả nợ cho con thú hung tợn ấy, quày lui chạy như bay, chui qua bụi rậm, nhảy qua khe suối, báo hại mấy con khỉ ngồi trên lưng Cọp, va đầu vào cành cây lăn nhào xuống đất, con vỡ đầu, con gãy tay trông rất thê thảm.  

Chẳng bao lâu, hầu hết thú vật trong rừng núi đều hay biết việc Thỏ dùng mưu kế đánh lừa Cọp để cứu sống Voi. Chúng thuật cho nhau nghe vui cười thích thú và loài người cũng đã chép vào pho sách Chuyện Cổ. Do đó Thỏ được tặng cái danh hiệu CHÚ THỎ TINH KHÔN. Trong đời Thỏ còn có nhiều chuyện lý thú các em đọc xong quyển sách nầy sẽ rõ.
 
 
 
Chương 01
blank

SƯ TỬ TRIỆU TẬP ĐẠI HỘI
 
 
Đại hạn vẫn tiếp tục léo dài. Sư tử, vua của loài thú, hết sức lo lắng, không những cho bản thân, cho gia đình mà còn cho tất cả con thú dưới quyền cai trị của nó. 

Sư tử mới triệu tập đại hội bất thường, bàn định kế hoạch để tìm cách đối phó với thiên tai đang đe dọa trầm trọng. 

Voi, cọp, lợn lòi, tê giác, trâu bò, chó sói, mang, nai, rùa, thỏ v.v… hoặc ngồi hoặc đứng, vây quanh thành vòng tròn. Chính giữa, những cây gỗ còn mang cả cành lá, chất ngang dọc thành một đống lớn. Lửa bốc ngọn cao, đỏ rực một vùng trong đêm tối. Củi nổ lách tách, cành lá cháy xèo xèo hòa với tiếng gió ù ù giữa khu rừng sâu thẳm. 

Sư tử nói: 

- Chúng ta chưa bao giờ khốn khổ vì nạn thiếu nước như bây giờ. Chúng ta không thể chịu đựng lâu hơn nữa. Vì thế ta mới gọi các ngươi đến tham dự vào cuộc hội họp khẩn cấp nầy, hy vọng sẽ cùng nhau giải quyết được vấn đề nước uống. 

Khỉ, xưa nay nổi tiếng kiến thức sâu rộng, đáp: 

-Theo như tôi đã đọc trong sách thì núi sập, sao chổi xuất hiện, đại hạn, đều là những điềm chẳng lành mà Ngọc Hoàng Thượng Đế cho xuất hiện để cảnh cáo Đại vương, hãy sớm sửa đổi những điều lỗi lầm, tu nhân tích đức, làm lành lánh dữ… 

Chồn vốn quen thói nịnh hót, vội ngắt lời Khỉ: 

- Anh nói như vậy là phạm tội bất kính anh biết không? Đại vương là bậc anh minh hiền đức, xưa nay chẳng lầm lỗi bao giờ. Chỉ có chúng ta mới cần phải ăn năn tu tỉnh để tránh khỏi cơn thịnh nộ của Ngọc Hoàng. 

Sư tử không lưu ý đến lời nói của Chồn, hỏi Khỉ: 

- Theo ý ngươi thì ta phải làm gì để cứu vãn tình thế? 

Khỉ đáp: 

- Một mặt Ngài đặt lễ vật trên chóp núi cao, thành tâm cầu đảo, tự trói mình lại như một kẻ phạm tội biết hối cải, cắt bớt một ít nanh vuốt thay thế sinh mạng của Ngài rồi hỏa thiêu theo lễ vật cúng tế, ngụ ý Ngài dám vì dân hy sinh, mong Ngọc Hoàng rủ lòng thương xót, cho Rồng mưa xuống trần gian. Nếu chúng ta thành tâm cầu đảo, cảm động đến lòng Trời thì chỉ trong vài ngày thế nào cũng có những trận mưa tầm tã đổ xuống tràn ngập khe suối sông hồ. 

Trâu hỏi Khỉ: 

- Nếu Trời vẫn không mưa thì sao? Anh có dám viết tờ cam đoan với Đại vương, xin chịu trừng phạt nặng nề nếu việc cầu đảo không có kết quả? Chắc anh cũng biết, đại hạn làm cho mùa màng mất sạch, kho tàng hầu như trống trơn. Việc cầu đảo tốn kém không ít, dân chúng quá khổ rồi, không sao đóng góp nổi nữa. 

Sư tử hỏi tiếp: 

- Ai có ý kiến gì khác không? 

Voi nói: 

- Hay chúng ta di cư? Tìm những nơi đất đai màu mỡ, cây cỏ tốt tươi mưa hòa gió thuận mà đến? Tôi còn nhớ rõ, trước kia chúng ta ở tại một khu rừng khác. Nhưng vì sét đánh vào gốc cây thông, lửa bốc cháy dữ dội, lan tràn khắp nơi. Biết thế nguy, Đại vương cấp tốc ra lệnh rời bỏ tất cả kéo nhau đến đây, kiến tạo một giang san mới rồi thì chúng ta sinh cơ lập nghiệp cho đến ngày nay. 

Nai cất tiếng rụt rè phản đối: 

- Về chuyến di cư ấy, một số đã chết vì đường sá vất vả, vì yếu sức đi theo không kịp, nhất là bọn trẻ sơ sinh. Nhưng trước kia khác mà bây giờ khác. Lần trước không di cư cũng không xong vì lửa tàn phá tất cả, nay thì tình thế chưa đến nỗi nguy ngập như vậy. 

Trâu xin nói tiếp: 

- Lúc tôi chưa thoát khỏi ách nô lệ của loài người mà chạy lên đây thì tôi thường thấy ông chủ tôi và những người lân cận hợp sức đào giếng, đào ao hồ mà lấy nước uống. Vì hình như dưới lòng đất bao giờ cũng có nước. 

Tôi xin đọc để Đại vương và anh em nghe mấy câu mà họ thường hát: 

“Mặt trời mọc hề! Ta làm việc. Mặt trời lặn hề! Ta nghỉ ngơi. Đào giếng hề! Ta lấy nước uống. Cày ruộng hề! Ta lấy gạo ăn”. Trong loài thú chúng ta có nhiều con sống ở hang sâu, thiện nghệ việc đào đất, sao chúng ta không biết bắt chước loài người đào giếng, đào hồ lấy nước mà uống, lại phải chịu chết khát như thế nầy? 

Rắn ngóc đầu lên cao bàn góp: 

- Theo tôi thiển nghĩ, chúng ta không cần cầu đảo cũng chẳng cần di cư hay đào hồ giếng. 

Sư tử hỏi: 

- Theo ngươi thì chúng ta nên làm gì? 

- Dạ chúng ta chẳng làm gì cả, chỉ việc kiên nhẫn chờ đợi. Vì theo lẽ tuần hoàn của tạo hóa thì hết đêm đến ngày, hết nóng đến lạnh, hết nắng đến mưa, hà tất phải lo lắng làm gì cho nhọc xác? Rồi đây thế nào trời cũng sẽ mưa. 

Trâu khốn khổ vì đại hạn, khát nước đến le lưỡi ra ngoài thở dốc, nghe Rắn nói lấy làm tức tối: 

- Đại vương không nên theo lời Rắn vì bản tính của anh ấy có tha thiết gì đến việc uống nước đâu? Còn bọn chúng tôi, nếu tình trạng nầy mà kéo dài thêm năm ba ngày nữa chắc đều phải ngã lăn ra mà chết khát, xin Đại vương sớm giải quyết cho. 

Sau một hồi thảo luận, Đại hội quyết định nghe theo lời Trâu, chung sức nhau để đào hồ lấy nước uống. 

Hồ nầy đào ở khoảnh đất trống, cách hang động của Sư tử chừng vài mươi thước. 
 
 
blank
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ