Người Trẻ Xuống Đường: Bất Chấp Bạo Lực?

15 Tháng Năm 201612:25 SA(Xem: 1113)

Người trẻ xuống đường: bất chấp bạo lực?

GNsP (14.05.2016) – Nhiều bạn trẻ sinh viên xuống đường bảo vệ môi trường sạch vào ngày 01.05 và ngày 08.05.2016 đã bị lực lượng công an hành hung đến thương tích. Sự tấn công này không làm nhụt ý chí của người trẻ bởi vết thương về sự an nguy của đất nước, của dân tộc sẽ đau xót hơn nếu người trẻ không lên tiếng trước các vấn nạn xã hội.

Xuống đường cất tiếng nói bảo vệ tương lai đất nước

Lần đầu tiên tham dự , bạn trẻ Phạm Tấn Thăng, sống ở Kiên Giang vượt hơn 300 cây số để hòa mình với đoàn biểu tình ở Sài Gòn, chia sẻ: “Nếu người trẻ như mình không lên tiếng thì ai sẽ lên tiếng, vấn đề môi trường sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của mình, của con cái mình sau này nên mình quyết định lặn lội từ Kiên Giang lên SG một mình để nêu lên chính kiến. Mình muốn người thân của mình không còn sợ xuống đường biểu tình nữa.”

Còn bạn trẻ tên Bình, sống ở Sài Gòn, từng tham gia nhiều cuộc xuống đường, bộc bạch: “Người dân biểu tình để nói lên những bức xúc, những đau thương của những con người bị mất mát như ngư dân để cùng nhau bảo vệ môi trường.”

Trước khi tham dự cuộc biểu tình, bạn Thăng đã chuẩn bị những kiến thức cơ bản về quyền biểu tình được quy định ra sao trong Luật pháp và Hiến pháp của VN. Không những thế, bạn còn chuẩn bị nhiều biểu ngữ với nội dung “Dân muốn minh bạch Formosa”, “Dân muốn cá sống”… và những chai nước suối nhỏ để phân phát cho các biểu tình viên.

Sức mạnh và tinh thần đoàn kết của đoàn biểu tình

Bạn Thăng nói rằng, khi tham gia điều bạn xúc động là chứng kiến thấy các biểu tình viên – chưa một lần gặp mặt, chưa một lần chào nhau… – mà lại bảo vệ nhau khi bị lực lượng áo xanh xô đẩy, nhào vô bắt bớ. Bạn Thăng nhớ lại:

“Lực lượng công an đánh đập rất dã man, 7-8 người cứ xông vào đánh và lôi người dân một cách không thương tiếc. Thái độ của những người tham gia cuộc biểu tình là có trách nhiệm với môi trường. Có một số người đứng đối diện với lực lượng áo xanh, họ vừa nói vừa khóc, họ nói về môi trường, họ nói các anh cũng có gia đình, người thân mà các anh lại đối xử với người dân tham gia biểu tình như vậy là không đúng. Một người dân quân lớn tuổi chỉ vào mặt người dân và nói rằng, đối với tụi mày là phải bắt nhốt hết. Khi bị trấn áp người dân đã ùa vào giành giật lại những người bị lực lượng áo xanh kéo và lôi đi, tuy không phải là người thân của nhau nhưng tất cả mọi người đều xông ra và giật lấy lại bạn của mình.”

An ninh giả dạng biểu tình viên

Trong các cuộc biểu tình, an ninh chìm nổi len lỏi vào đoàn biểu tình, họ hô hào như các biểu tình viên, lần này mỗi viên an ninh mặc thường phục đeo dây ruybăng màu xanh lá cây trên ngón tay để dễ nhận ra nhau. Họ là những người hay gây rối, chia rẽ đoàn biểu tình để cho lực lượng công an dễ bắt các biểu tình viên. Bạn Thăng cho hay:

“An ninh mặc thường phục họ giống như người tham gia biểu tình vậy, họ cũng cầm biểu ngữ hô hào nhưng khi họ phát hiện ra người nào hô hào, họ nháy mắt với nhóm an ninh đứng ở vòng ngoài, họ hất người này ra thì lực lượng an ninh ở ngoài xông vào bắt bớ. Mình cách chiếc xe buýt khoảng 20m, lúc đó đoàn biểu tình đã bị chia nhỏ ra, mình đứng ở giữa nhóm bị bố ráp thì những người đằng trước mình bị an ninh bắt thì mình xông lên, tụi mình quàng tay nhau, đứng đối diện trước công an thì mình hô to: “đả đảo công an bắt dân, đả đảo công an bắt người…” thì bảy tám an ninh nhao vô lôi mình lên xe buýt. Đến xe buýt thì họ xô mình và đẩy mình như súc vật vậy.”

Bạn trẻ Phạm Tấn Thăng vượt hơn 300 km lên Sài Gòn hòa mình vào đoàn cuộc biểu tình vì tương lai của đất nước.

Bạn trẻ Phạm Tấn Thăng vượt hơn 300 km lên Sài Gòn hòa mình vào đoàn cuộc biểu tình vì tương lai của đất nước.


Tự nguyện xuống đường

Bạn Thăng và nhiều người khác nữa bị đưa về sân vận động Hoa Lư. Tại đây, nhà chức trách không cho các biểu tình viên đi vệ sinh, hay uống nước… Một số người đã bị hành hung, bạn Thăng kể:

“Có hai người phụ nữ chia sẻ cho mọi người về kiến thức luật biểu tình được quy định như thế nào trong pháp luật và hiến pháp thì lực lượng an ninh nhắc nhở, nhưng hai chị ấy vẫn kiên quyết nói thì những người này đã chỉ huy những an ninh đeo khẩu trang, mặc thường phục khoảng mười mấy người đến trấn áp hai người này. Nhiều biểu tình viên bị đánh đập nặng, đổ máu ở các chỗ mắt, mang tai…”

Tại sân vận động Hoa Lư, lực lượng công an yêu cầu các biểu tình viên lập biên bản và viết lời khai. Bạn Thăng cho biết: “Họ hỏi mình: ai xúi mày đến đây? Mày xuống đây để làm gì?… Tôi thẳng thắn trả lời, tôi xuống đây để biểu tình ôn hòa về vấn đề môi trường, điều này pháp luật cho phép.”

Một vài dư luận cho rằng, đằng sau các cuộc biểu tình là do cá nhân hoặc tổ chức nào đó giật dây và những người tham gia cuộc biểu tình sẽ được cho tiền. Bạn Thăng quả quyết:

“Những thông tin này hoàn toàn sai lệch, mình lặn lội từ Kiên Giang lên Sài Gòn là do cá nhân tự túc. Biểu tình xuống đường là xuất phát từ bản thân. Nếu như mình không bận công việc thì mình sẽ tham gia các buổi biểu tình tiếp theo. Hãy thể hiện chính kiến của mình vì đó là quyền lợi cá nhân của mỗi người. Biểu tình được Pháp luật và Hiến pháp cho phép.”

Bị hành hung vì tội “đòi người”

Khác với bạn Thăng, bạn Bình không thể xuống đường cùng với đoàn biểu tình do lực lượng công an đã phong tỏa các ngả đường đi ra công viên 30.04. Tuy nhiên, sau khi cuộc biểu tình kết thúc, bạn Bình cùng với một số người bạn đã đến các phường công an để đòi người vì bạn của Bình bị câu lưu. Tại đồn công an phường Bến Nghé, Quận 1, nhóm bạn đi đòi người này lại bị công an câu lưu, còng tay và đánh đập nhiều. Bạn Bình thuật lại:

“Mình bị công an bắt, một số anh em vào giải vây nhưng cũng bị đánh đập luôn. Công an đã còng tay mình và đưa vào phòng riêng làm việc. Họ còng tay mình vào ghế, công an tên là Bùi Tấn Minh phường Bến Nghé đập liên tục vào người mình, yêu cầu mình đưa điện thoại ra nhưng mình quyết định không mở điện thoại thì lại bị đập tiếp. Cuối cùng họ kiểm tra điện thoại thì họ thấy cảm biến vân tay nên ba bốn công an vào trấn áp, lấy từng ngón tay của mình vào cảm biến vân tay thì họ mở được điện thoại, họ đọc được tất cả các tin nhắn điện thoại và facebook.”

“Đêm mồng 9 mình bị đánh từ 12 giờ cho đến hơn 4 giờ. Gần 10 người, họ mặc thường phục, người có mùi rượu. Họ đánh chủ yếu vào đầu và vào sương sống. họ đánh chủ yếu là tay và bằng dép. Họ xem mình như một con vật, họ vừa đánh vừa nói: “Tụi tao không xem mày như một con người. Tao muốn giết mày khi nào thì giết”. Mình bị giam ở phường Bến Nghé 2 ngày một đêm. Sáng ngày 10.05.2016 bị đưa về huyện Bình Chánh và được thả”. Bạn Bình nói tiếp.

Bạn trẻ Sỹ Bình bị công an phường phường Bến Nghé, quận 1 hành hung vào ngày 08-09.05.2016.

Bạn trẻ Sỹ Bình bị công an phường phường Bến Nghé, quận 1 hành hung vào ngày 08-09.05.2016.


Các cuộc biểu tình tiếp tục diễn ra?

Mới đây, Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh tuyên bố sẽ tọa kháng vì môi trường vào lúc 15 giờ ngày 15.05 sắp tới, tại đường đi bộ Nguyễn Huệ bởi vì nhà chức trách “dùng đến bạo lực công khai đánh dân như đánh kẻ thù, nhà cầm quyền đã bộc lộ dấu hiệu cùng quẫn.”

Theo Phóng viên Minh Nhật của GNsP  cho biết, nhà cầm quyền địa phương ở Đà Nẵng đe dọa, theo dõi, cấm cản nhiều sinh viên đang theo học ở đây, đặc biệt là sinh viên Công giáo nếu như lên tiếng vụ cá chết và môi trường đang bị ô nhiễm.

Được biết, chưa kể các sinh viên học tại Sài Gòn thì nhiều bạn trẻ khác sống ở các tỉnh Đồng Nai, Vũng Tàu và các tỉnh Miền Tây tự sắp xếp công việc, tự túc lo xe, thức ăn, nước uống dọc đường lên Sài Gòn tham dự cuộc biểu tình vào ngày 01.05 và 08.05.2016 vừa qua.

Bạo lực chắc chắn không ngăn cản được quyết tâm “Biển cần trong sạch- Dân cần minh bạch” của người dân.

Huyền Trang, GNsP

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ