Đàn Ông Ưa Làm Anh Hùng Rơm Lắm!

12 Tháng Năm 20162:20 SA(Xem: 1195)

Đàn ông ưa làm anh hùng rơm lắm!


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: conguyetnga@gmail.com

tetua05-content
Dạ thưa, em nói điều này thì sợ bị cho là vơ đũa cả nắm, mà em nói thật đó, rằng là 100 người đàn ông thì hết 99. 99 ưa làm anh hùng rơm! Họ không chừa một cơ hội nào để chứng tỏ mình là phái mạnh, là phải luôn bảo vệ phái yếu, là “bờ rồ”...
Thì cũng cho là đúng đi, nhưng cũng vừa phân hai phải, làm quá, hóa lanh chanh, đa sự...

Em uất ức quá nên phải gửi thư này để nói cho hả tức. Nhìn quanh, biết bao nhiêu ông đàn ông bị gái dụ, cứ thấy gái liếc mắt đưa tình, ỏn a ỏn ẻn là biểu làm gì cũng làm. Họ không biết rằng tất cả đàn bà bất kể già trẻ, khi muốn dụ đều có thể ỏn ẻn, chỉ có một điều là không phải ai cũng thích ỏn ẻn với đàn ông. Mà đàn ông thì gần như... mù hết.

Trong đó chắc chắn là có ông chồng em, mà không chừng chồng em... mù triền miên luôn!
Hồi xưa ổng có một bà vợ, vì bị đi cải tạo quá lâu, nên ở nhà vợ bỏ, rồi đem đứa con về giao cho bà nội nuôi. Ổng về hận đời lắm, thề rằng không bao giờ tin đàn bà, không bao giờ dây với phụ nữ, thề không đội trời chung với cái giống “tóc dài trí vắn” đó. Nhưng thời gian luôn là liều thuốc mầu nhiệm. Ổng gặp em, và quên mất lời thề.

Tụi em sống hạnh phúc, ăn yên ở yên, cho đến ngày bà vợ cũ tình cờ bắt liên lạc lại. Câu chuyện bắt đầu từ một người trong gia đình bà vợ cũ qua đời. Không biết bà ta ỏn ẻn thế nào mà chồng em nhảy vô lo lắng mọi chuyện, sắp đặt công việc tang gia, in thiệp tang, liên lạc với nhà quàn, túc trực ở nơi quàn... Em quả thật ngứa mắt. Thà ngày xưa, ông bỏ vợ, nên giờ kiếm cớ để chuộc tội, thì em còn thông cảm. Ai đời ngày xưa, trong lúc hoạn nạn bà vợ bỏ cho, bỏ luôn con cái, mà giờ làm như tình nghĩa đắm say! Em có nói thì bảo: “Em nhỏ nhen quá! Gia đình người ta đang bối rối...”.

Đến ngày đưa tang, thì vì lịch sự em cũng đi. Ôi chao! Thấy mà ngứa mắt, ai đời ông chồng em lại là một trong những người chính đi sau quan tài. Tức là anh con trưởng cầm bát nhang, anh con thứ cầm hình còn chồng em thì cầm mấy cành huệ, sau đó là cháu chắt và cả người vợ cũ, mỗi người cầm một cành hoa... Thấy mà gai mắt quá đi trời ạ! Ảnh muốn chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ với người chết cũng như gia đình hai họ, bằng hữu rằng mình quảng đại tha thứ hết hành động của người vợ phản bội? Chứng tỏ mình là người lấy ân báo oán...

Em tức là vì, trong chuyện này ảnh sai, mà mọi người đánh giá ảnh cao thượng, rộng lượng... Trong khi em rất đúng khi tỏ ra bực mình, thì bị mọi người, kể cả những người trong gia đình em, cho em là ích kỷ, nhỏ nhen.
Thịnh Lưu

Góp ý của độc giả:

*Bambino:
Cô Thịnh Lưu! Chuyện của cô, cũng như bao chuyện bực mình khác từng được gởi gấm tới cô Nguyệt Nga, rất phổ biến, rất "hà rầm", cô à.
Cô nói đúng đó, đàn bà già trẻ bất kể, ai cũng biết ỏn ẻn hết... Chỉ có một điều khác biệt là người này có lòng tự trọng, kẻ kia "mặt dạn mày dày", người này biết giữ nhân phẩm, kẻ nọ không biết danh dự đạo đức là gì, miễn đạt được mục đích...

Cái bà vợ cũ của chồng cô đó, có đủ nhẫn tâm để bỏ rơi đứa con mình sinh ra thì chuyện gì mà bà ta không dám làm? Phần chồng cô thì chẳng phải anh hùng rơm, cũng không mù đui gì, giản dị là ông ta thiếu tự tin và mặc cảm thôi cô.

Nói một cách đơn giản, ông chồng cô cũng như bao ông chồng khác bị vợ bỏ, họ mang cái mặc cảm bị "đá đít" cho tới ngày... (Ngày nào thì tôi cũng hổng có câu để viết cô ơi!) Cho dù bà kia có ngu, có dữ, có xấu, cho dù cô có giỏi, có hiền, có đẹp, thì cũng không thay đổi được tí nào cái mặc cảm trong lòng ổng. Khi bà vợ cũ "cần ổng" thì ngay lập tức ổng chứng tỏ cho thấy "À, ngày xưa bà đá đít tui. Bây giờ cho bà thấy tui ngon lành cỡ nào!" Ổng mà bỏ vợ thì chưa chắc ổng "feels guity" đâu cô. Chỉ có cái "tôi", cái ego vĩ đại của mấy ổng mới khiến họ làm những "chiện" lố bịch tày trời mà không hề mắc cỡ thôi! Họ có nhu cầu "feel needed", cô phải thuộc nằm lòng câu tôi mới viết nhen!

Cô sẽ còn tức dài dài vì sau vụ này, bà vợ cũ sẽ ỏn ẻn tiếp. Chồng cô sẽ ngày càng thấy mình là cần thiết cho bà ta. Cô có khi nào gặp trường hợp các bà vợ biết quán xuyến nhà cửa, tay hòm chìa khóa, quyết định mọi thứ, biết leo trèo sửa nhà, đóng đinh, cưa gỗ, v.v... để cho chồng rảnh rang, chơi tennis, "lướt mạng", được cơm bưng nước rót... Đùng một ngày mấy ông này cuốn gói đi theo "mấy chị nhà quê" ở Việt Nam mới sang vì "người ta cần anh, người ta không biết English, người ta không biết trả bill, người ta chân yếu tay mềm..."Đại khái là thế.

Rộng lượng, cao thượng, hay ích kỷ, nhỏ nhen, chỉ là những khái niệm rất tương đối của kẻ ngoài cuộc. Cô cứ cười ha hả, xác nhận, "Ùa, tui ích kỷ nhỏ nhen vậy đó..."

Chúc cô cứ thản nhiên chắp tay sau đít mà quan sát chồng cô đang "sắm tuồng"... Tuồng nào cũng có lúc hạ màn, chỉ tiếc là đôi khi màn hạ quá trễ, cùng lúc với sự từ giã cuộc sống của một đời người.

*Hai Kim:
Có một câu nói mà tôi được đọc qua sách ở hồi lâu lắm rồi: "Đàn ông thì dễ tha thứ nhưng khó quên; Còn đàn bà thì dễ quên nhưng khó tha thứ". Đại khái theo như tôi hiểu là đàn ông giữ nỗi đau ở trong lòng, nhưng ngoài mặt thì cười cười nói nói, xuề xòa, thậm chí còn uống tách trà nhịp chân, rung đùi như có vẻ quên hết mọi chuyện gì đã xảy ra trước kia; Còn đàn bà thì phần lớn là a lê hớp, dớt liền, tới đâu thì tới: Tỉ dụ như hoàn cảnh của cô thấy ông chồng làm những nghĩa cử đối với gia đình nhà vợ cũ như thế là cô không nhịn được. Mặc dù có cả người trong gia đình của cô cũng cho rằng cô ích kỹ nhỏ nhen. Nhưng theo tôi đó chỉ là nhất thời chứ chưa chắc cô sẽ để bụng giận hoài. Không giống như nỗi đau của người bị vợ bỏ trong lúc đi tù. Nó đau lắm, thậm chí sống để dạ chết mang theo nữa, cô ạ! Nhưng mà giờ này không phải là lúc anh ấy ngoảnh mặt làm ngơ để chứng tỏ là anh còn hận em, hận luôn cả gia đình em. Như vậy hóa ra là giận cá rồi chém thớt sao cô, để trả thù tình sao cô?

Chắc cô cũng nghe dân gian có câu :
- Mía sâu có đốt, nhà dột có chỗ.
- Vợ chồng dù ở với nhau một ngày cũng là tình nghĩa.
- Nghĩa tử là nghĩa tận.
Vì những lẽ đó. Người chồng của cô xử thế với gia đình nhà vợ cũ như bổn phận một người con rễ trong nhà, mặc dù đã over. Vậy không có gì gọi là sai nếu không muốn nói là chính nhân quân tử. Ai muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Vì:
- Cô vợ cũ có sai với anh ấy chứ người thân của cô ấy, tôi chưa nghe cô nói rằng họ sai với ảnh bao giờ!
- Không nói cô cũng hiểu, thế nào là đạo nghĩa vợ chồng. Ông cha ta thuờng khuyên dạy con cái trước khi thành hôn hay xuất giá là như vậy.
- Mà giả dụ như người thân bên vợ anh ấy có sai với ảnh đi nữa. Nhưng khi người đó mất, để đưa tiễn một người thân mà anh ấy lo lắng mọi điều một cách tích cực gì gì... cũng là một điều tốt. Vì mai đây họ có còn gặp lại nhau nữa hay không để mà giận với hờn?
Làm tất cả những việc tốt như thế, không có nghĩa là cao thượng, quảng đai hay tha thứ cho người vợ phản bội như cô tưởng đâu cô ạ! Chỉ trừ khi nào cô bắt gặp họ liếc mắt đưa tình, đá lông nheo hoặc cười mím chi như để vả lả chuyện ngày xửa ngày xưa thì chừng đó cô mới kết luận như thế mới được.
Thành thật mong cô thông cảm mà xét nhẹ lại cho anh

*Minh:
Ừ nha, đúng rồi đó, tôi cũng thấy đàn ông... xin lỗi mấy anh nghen: “ngu” quá! Tính tỉ lệ thì đàn ông dại gái số phần trăm hơn gấp bội số đàn bà dại trai. Nhưng mà đừng tưởng khi mấy ổng đang “dại” mấy ổng không biết, biết hết đó, nhưng hình như họ cưỡng không được. Trong sở tui, khi phỏng vấn mấy ổng chuyện con gái VN, thì thấy ông nào cũng biết về VN bị con gái nó dụ, nhưng họ bảo nghe ngọt ngào, từ chối không đặng.
Có phải “ngu” không?

Trở lại chuyện của chị Thịnh Lưu, tui nghĩ chị phải làm mạnh ngay từ bây giờ. Vì chắc chắn bà ta còn ỏn ẻn dài dài, rồi phát sinh ra chuyện này chuyện kia phiền lắm. Chẳng phải mình nhỏ mọn gì (mà nhỏ mọn đó thì sao?) Sống phải thoải mái, sống mà cứ ngay ngáy lo trong lòng thì ảnh hưởng đến sức khỏe, công việc. Cứ nói thẳng và nói mạnh: “Em không đồng ý”. Đàn ông họ hay ngủng ngẳng với vợ thế đó, nhưng nếu mình làm mạnh thì họ cũng sợ.
À mà mắc mớ chi chị đi đám ma, chị cũng đa sự nữa! “vì lịch sự”? Lịch sự cái gì, mình không đi, và cảnh cáo chồng: Thôi đi! Đừng có mà anh hùng rơm, chưa tởn sao.

Không có chi mà phải cao thượng, không nhắc lại cho ổng biết rằng, ngày xưa đã bị đá cho một cú trời giáng chưa tởn sao giờ con mon men lại gần?
Làm mạnh đi, đừng cho ông ban đầu ngoài sân sau lần vô bếp. Chúc chị đạt thắng lợi.

Vấn đề mới:

Chồng em là “hê rồ” (hero)!
Thưa cô Nguyệt Nga, tuần trước, đọc thư của chị Thịnh Lưu, em hoàn toàn đồng ý với chị ấy!
Nhiều khi thái độ, hành động tốt (hay làm ra vẻ tốt), cao thượng (hay làm ra vẻ cao thượng) của người này, lại đưa đến hậu quả khiến người kia trở nên xấu, nhỏ mọn, ti tiện!

Em cụ thể. Thí dụ, có hôm em đang sắp hàng mua đồ, một người đàn ông sau em, bị một bà đâu đó chen vào dành chỗ. Khi em mua xong, em nói với cô bán hàng là người đàn ông mới là người đến trước. Thì ngay lập tức ông ta nói với cô bán hàng: “Không sao, cô cứ bán cho bà này trước đi, tôi chờ được”. Em thật quê hết sức, thấy việc làm tốt, bảo vệ sự công công bằng của mình trở nên nhiều chuyện, vô duyên, đa sự, stupid! Ra xe kể lại cho chồng nghe, còn bị chồng la cho một trận nữa. Sau vụ này em thề là từ nay về sau, thân em, em lo, còn “sống chết mặc bây!”.
Đó là chuyện ngoài đường. Đây là chuyện trong nhà. Hằng ngày, em đi làm từ sáng sớm, trưa mới về, sở làm thì xa. Bao giờ cũng thế, trên đường về, em ghé vào một tiệm nào đó, khi thì ổ bánh mì, khi thì vỉ nem nướng, khi thì tô bún bò, mang vội vào sở chồng làm việc. Em chỉ mua một phần, do tiết kiệm tiền (mình về nhà ăn mì gói cho đở tốn), phần vì đứng chờ họ làm hai phần thì mất thì giờ, sợ chồng đói. Xong xuôi hộc tốc chạy đến chỗ chồng làm, đưa cho chồng. Mệt mà vui khi nghĩ chồng ăn ngon.

Nếu chuyện thế thì đâu có gì than phiền ở đây. Có lần em hỏi chồng ăn ngon không, thì mới khám phá ra, 5 ngày trong tuần, món ăn đó anh đã đưa cho người security. Thú thật là em điên lên, em nhịn đói cho chồng, em chạy hộc tốc mua đem đến cho kịp buổi trưa trong khi bụng đói meo, và biết bao ngày em nuốt không trôi miếng mì gói. Em vừa khóc vừa kể lể thì chồng em phán cho một câu: “Em nhỏ mọn quá, người ta không có ai lo, anh mới đưa, sao em nỡ lòng nào ác như vậy”. Và, tất cả mọi người chung quanh đều thương yêu và mến phục chồng em, vì việc làm nhân ái của anh, (việc làm mà em gọi là mượn hoa cúng Phật.) Chưa hết đâu, tụi em có căn nhà cho thuê, người thuê nhà tháng nào cũng trả trễ, trễ đến 5, 10 ngày. Em nói chồng nói chuyện với họ, thì anh cứ lần lữa không làm. Vì tiền tháng nào cũng hụt trong nhà bank nên em phải ra tay. Tháng nào cũng vậy, nếu họ phone gặp chồng em thì anh ấy sẽ cười cười nói không sao, không sao. Còn nếu gặp em thì đương nhiên em nói họ phải đưa đúng thời gian không thì buộc lòng em phải lấy nhà lại v.v... Em trở thành “con mụ ác giăng” mà tiền thì tiền chung.

Vậy hóa ra em luôn luôn phải đóng vai ác, để chồng được tiếng thơm. Như thế là quá ích kỷ. Nên em có suy nghĩ thế này. Vợ chồng nên chia sẻ, đừng làm “ông thiện” mà bắt vợ mình làm “mụ ác giăng”.
Quý vị đàn ông nên để ý chuyện đó.
Mụ ác giăng.

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: conguyetnga@gmail.com
T
heo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Không biết hai tiếng ‘tòm tem’ xuất hiện trong ngôn ngữ Việt từ bao giờ nhưng cái chuyện tòm tem thì quả là xưa không kém gì quả đất. Tuy nhiên, dù có xưa cách mấy thì tòm tem vẫn không bao giờ cũ, vì loài người còn tồn tại tới ngày hôm nay cũng là nhờ vào ‘tòm tem’. Chính vì thế mà thiên hạ vẫn cứ mãi mãi tòm tem và sẽ còn nói nhiều về chuyện tòm tem. Sở dĩ tôi dùng hai tiếng ‘tòm tem’ này để nói về một chuyện mà ngôn từ dùng để diễn tả lại vô cùng phong phú và thường được thả nổi, ấy là tại vì hai tiếng này vừa có gốc có gác, vừa nôm na dễ hiểu, lại không bị coi là tục để các vị thích rao giảng đạo đức bắt bẻ mà cũng không khô khan như từ ngữ chuyên môn của nhà khoa học. Tôi học được hai chữ này trong bài ca dao sau: Đang khi lửa đỏ cơm sôi Lợn kêu con khóc chồng đòi tòm tem Bây giờ cơm chín lửa tàn Lợn ăn, con ngủ, tòm tem thì tòm
Bộ nào vỗ béo Ngân hàng -Khác nào siêu nạc cho đàn bầy heo -Lãi vay ngày một trèo leo -Bệnh phù Thống Đốc sao đèo nổi xe -Chuyện này mắt thấy tai nghe -Trên trang điện tử o oe mấy dòng/30 Tháng Năm 2012(Xem: 4070) Sỹ Hành/
Nữ nghệ sĩ Phùng Há tên thật là Trương Phụng Hảo, sanh ngày 30 tháng 4 năm 1911 tại làng Điều Hòa, tổng Thuận Trị, huyện Châu Thành Tỉnh Mỹ Tho, Việt Nam. Bà mất ngày 05 tháng 7 năm 2009, tại nhà riêng xây trong khuôn viên chùa Nghệ sĩ Gò Vấp, Saigon, hưởng thọ 99 tuổi./09 Tháng Sáu 2012(Xem: 4163) /
Đến màn thứ hai để quảng cáo cho những chai dầu gió Thần Dược, là phần tôi rất khó quên, là những bài học ca dao “đầu đời” bình dân, đầy vần điệu do ông thầy võ múa máy, ngâm nga lớn tiếng: -“Đàn bà đau bụng chổng khu, - Xức vô một tí, xách cái dù đi chơi!” - -“Đàn bà chồng bỏ chồng chê, - Xức vô một tí, chồng mê về liền!”/31 Tháng Năm 2012(Xem: 4617) /
Tiếng Việt thì mênh mông lắm, bởi vậy tôi dùng đề tài "Nhâm nhi cà phê" thay vì "Uống Cà Phê" để viết lại cái thú được ung dung nhấm nháp, từng ngụm cà phê để thưởng thức hương vị. Đám bạn già chúng tôi bây giờ có cả đống thời giờ dư thừa mà không biết ai để cho bớt, nên đành nhâm nhi cà phê vậy!
Xưa nay chỉ thấy tô phở bò, gà theo chân người Việt tỵ nạn tràn lan và nổi danh toàn thế giới; còn tô hủ tiếu quê mình hình như đã tàn phai nhan sắc. Chớ hồi xưa trong nước, nhứt là Lục tỉnh Nam Kỳ tô hủ tiếu quê mình vẫn vô địch quyền vương, độc cô cầu bại. Tô phở Bắc mon men về tới cái đất Mỹ Tho danh trấn giang hồ về hủ tiếu cũng đành phải chịu xếp ve luôn. Mỹ Tho có cả hàng chục tiệm hủ tiếu chỉ loe ngoe vài ba tiệm phở tái, nạm, gầu… Phở Bắc chỉ làm ‘đại ca’ trên chốn giang hồ Sài Gòn, ngay cả vô Chợ Lớn cũng phải chào thua. Hủ tiếu là của người Tàu, người Quảng Đông; còn người Triều Châu thì ăn hủ tiếu bò vò viên, tức ‘ngầu dục viễn’! Nổi tiếng nhứt là hủ tiếu Mỹ Tho! Nó khác với hủ tiếu Nam Vang, phở Bắc, bún bò Huế, bún mắm Sóc Trăng. Hủ tiếu Mỹ Tho của người Quảng Đông nhưng bánh hủ tiếu lại do người Việt ở Gò Cát, bên bờ kia sông Bảo Định, vùng ven thành phố Mỹ Tho làm.
Trong thời gian làm việc tại Việt Nam vừa qua, tôi viết rất nhiều về kỹ năng, phẩm chất, và chia sẻ nhiều công cụ giúp các bạn trẻ phát triển bản thân. Tuy nhiên, tôi nhận thấy có rất nhiều trường hợp bản thân các bạn trẻ không biết mình thiếu kỹ năng gì, hoặc tưởng là mình đã có kỹ năng rồi, nên không có kế hoạch rèn luyện. Hôm nay, đứng từ góc độ ngược lại của người sử dụng nhân sự, tôi muốn chia sẻ với các bạn những triệu chứng bệnh thường ngày tại nơi làm việc mà tôi ghi nhận được. Những căn bệnh này chính là nguyên nhân gây ra sự mất tập trung, cản trở việc phát triển bản thân. 1. Bệnh im: do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im. Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua.
– Bia ôm: Đàn ông nhân danh đi uống bia nhưng vào bar rồi lại uống ít mà tay chân thì làm việc nhiều. Các em chiêu đãi tự nhiên như người Hà Nội, mở bia lia lịa, giấu dưới bàn, đổ ra sàn gạch… rồi khổ chủ cứ tự nhiên trả tiền trước đứng dậy ra về mà… vẫn sướng! – Cà-phê ôm: Hình thức gần giống như bia ôm, nhưng một ly cà phê có thể lên hàng chục ngàn đồng nếu biết lợi dụng câu giờ ôm và tận tình thám hiểm thì không đến nỗi phí tiền phí bạc! Mvznymk – Karaokê ôm: Chưa có thú tiêu khiển nào thanh lịch và văn minh hơn hình thức ôm nầy. Khách vào mở nhạc, miệng hát mà tay chân thì làm việc thoải mái… đến một lúc nào đó chẳng biết mình đang hát cái gì và hát đến đâu nữa thì, một là ra về, hai tiếp tục dẫn em lên thiên thai hay đi xuống địa ngục!…
Facebook Bây giờ đa số ai cũng chơi Facebook. Facebook phổ biến đến nỗi người già, người trẻ ai cũng có riêng một trang FB. Thói quen hay bệnh mê FB đến một cách tự nhiên đầy quyến rũ làm điên đảo con người. Buổi sáng vội vã vào FB xem một lượt có gì mới không, like cho bạn bè vài cái. Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi vừa ăn vừa bấm FB, gửi vài cái hình góp mặt bạn bè. Buổi tối "lướt phây", messenger bấm bấm chuyện trò say sưa quên cả thời gian. Nấu món gì ngon trước khi cho chồng cho con ăn, cho FB ăn trước. Trang trí cho thật mỹ thuật, chụp vài tấm hình gửi ngay vào FB rồi chốc chốc mở xem bạn bè có comment gì không để trả lời. Có ai khen bấm "Thank you" kèm cái hình có con vật nhảy nhảy, cái bông lắc lư hoặc cái mặt cười rạng rỡ.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Bảo Trợ