Dẫu Có Lỗi Lầm

10 Tháng Năm 20161:42 SA(Xem: 1567)

DẪU CÓ LỖI LẦM

Có một câu chuyện như sau:

Chị - từng là một gái bán hoa. Cuộc sống gia đình nghèo khổ, gánh nặng những đứa em tuổi ăn tuổi học đẩy chị sa chân vào công việc đó lúc nào không hay. Nghĩ tới người bố gầy gò, từng vì vác nặng mà bị giãn dây chằng; mẹ bán hàng xén ngoài chợ, tối lại đi gói bánh chưng thuê cho hàng xóm chị lại bất lực…
nho - nts

Chị nói dối bố mẹ lên thành phố làm công nhân, hàng tháng cố lăn lộn kiếm đủ tiền gởi về cho 3 em ăn học. Càng lúc, chị càng mệt nhoài với đủ thứ tiền. Và rồi, chị trượt chân trở thành gái bán hoa.

Làm nghề gần 3 năm, chị gặp anh - chồng chị hiện giờ. Nói trắng ra, ban đầu, anh tìm đến chị cũng chỉ để mua vui. Sau những việc mua bán trao đổi bình thường, anh chị nằm nói chuyện với nhau. Lần đầu trong đời, chị kể cho một người khách nghe về hoàn cảnh của mình. Khi kể, hai hàng lệ trên khóe mắt chị tuôn rơi. Anh chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ôm chị vào lòng. Cũng lần đầu tiên, chị cảm nhận được cái ôm đầy ấm áp và chia sẻ.

Anh tìm đến chị nhiều hơn, vẫn một mục đích nhưng anh chị còn đi ăn, đi dạo phố với nhau. Dần dần, anh chi tiền giúp chị thoát khỏi nghề nghiệp đó, nhưng chỉ với tư cách một người bạn.

Cũng chính anh giúp chị tìm một công việc khác, lương ít hơn nhưng sạch sẽ. Sinh nhật 23 tuổi của chị, anh chính thức tỏ tình, anh hứa sẽ giúp đỡ chị tìm lại con người thật của mình. Chị vừa mừng, vừa lo lắng. Chị im lặng sau đó 2 tuần để suy nghĩ, trong lòng chị rộn lên hàng trăm suy nghĩ khác nhau. Cuối cùng, chị đồng ý dù biết trước mắt còn rất nhiều khó khăn, bởi chị yêu anh. Anh vừa là ân nhân, vừa là người đầu tiên trân trọng chị.

Anh chị yêu nhau trong bí mật được 8 tháng thì anh quyết định đưa chị về ra mắt gia đình . Ban đầu, bố mẹ anh cũng quý mến chị như bất kỳ một người bạn gái nào của con trai. Nhưng khi họ biết công việc chị từng làm, họ thay đổi thái độ. Họ miệt thị, xúc phạm, thậm chí ném tiền vào mặt chị để chị biến khỏi cuộc đời anh. Họ mắng chửi anh điên, mắng chửi chị bỏ bùa mê thuốc lú cho anh. 

Chính chị cũng từng có suy nghĩ bỏ cuộc. Nhưng anh lại ở bên, lại nhẫn nhịn chịu đựng những lần chị đau lòng phát điên vì cách cư xử của bố mẹ anh. Anh chị cứ như có gì đó ràng buộc, dứt cũng không dứt được mà tiến cũng không tiến được.

Một thời gian sau, anh cố bắt chị về nhà anh lần nữa. Chị đã muốn vứt bỏ tất cả ngay khi xe đỗ trước cánh cổng cao, rộng nhà anh. Nhưng anh nắm chặt tay chị, nhìn chị trìu mến để tiếp thêm động lực cho chị.  Chị khẽ nhún vai, tim đập mạnh nhưng tự trấn an mình: “Có anh, mọi chuyện không hề gì”. Vừa thấy chị, bố mẹ anh đã hầm hầm mặt. Mẹ anh còn to tiếng mắng anh là không có mắt, đi yêu trúng loại đàn bà hư hỏng, loại gái bán hoa.

Nhưng anh giữ chặt tay chị và nói dõng dạc: “Con lấy gái về làm vợ còn hơn nhiều người lấy vợ về làm gái. Cô ấy bị hoàn cảnh xô đẩy, chứ có phải bản thân muốn như thế đâu. Huống chi đến giờ cô ấy đã bỏ nghề rồi, đó là quá khứ thì mọi người cố xét nét làm gì. Mẹ xem có cô gái nào hy sinh được như cô ấy? Một tay cô ấy nuôi được 3 đứa em trưởng thành, học hành đàng hoàng. Còn đám con gái chỉ biết tiêu tiền của bố mẹ thì con lấy về con khổ đầu tiên”.

Nói rồi, anh dắt chị đi trước sự ngạc nhiên đến độ không thốt nên lời của bố mẹ mình. Còn chị, chị khóc như điên như dại khi nghe những lời nói đó của anh. Bố mẹ anh cuối cùng cũng chịu chấp nhận chị sau lần đó. 

Sau khi về thăm nhà chị, ngôi nhà ngói lụp xụp ở một làng quê nhỏ. Nhìn những đứa em chị, còn nhỏ dại, bộ dạng nghèo khổ nhưng lễ phép. Nhìn những cây cột dán đầy giấy khen của chị và các em, bố mẹ anh bắt đầu thay đổi thái độ với chị. Ngày họ đưa cho anh một số tiền lớn để xây nhà cho bố mẹ chị, chị đã khóc nấc vì không tin được. Anh chị trở thành vợ chồng sau một đám cưới nho nhỏ theo đúng ý chị. 

Đúng như một câu nói  :“ Bao dung là một điều tuyệt vời nhất của tình yêu. Nó tạo nên một người mạnh mẽ để có thể nói lời xin lỗi và một người mạnh mẽ hơn cả để có thể tha thứ”.

Trong cuộc sống, bất kỳ ai cũng đều mắc phải những sai lầm. Nếu ai cũng nhìn vào cái sai của nhau, dằn vặt nhau thì mấy ai trong chúng ta có được hạnh phúc? Thế mới nói, điều quan trọng không phải ở chúng ta làm sai điều gì mà chúng ta biết được ta sai ở đâu? Có đứng dậy được sau lần ta sai đó hay không? Trước tiên ở nhận thức mỗi người, và thứ hai đó chính là khía cạnh “cư xử” giữa người với người.

Ngày Chúa Phục sinh đang đến gần kề, hi vọng mỗi người trong chúng ta đều biết chia sẻ và tha thứ cho nhau. Cùng hiệp nhất và mang tâm tình sốt sắng để đón mừng ngày Chúa đến. Mến Chúa cầu bầu cho toàn thể giáo dân chúng ta!

 Ngọc Anh

(Bài viết dịp Lễ Phục Sinh vừa qua, nay Binhtrung moi có dịp đăng lên,xin cám ơn Tác Giả Ngọc Anh)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày lễ bắt đầu với ý kiến của của một phụ nữ Mỹ, tên Sonora Smart Dodd, ở Spokane, tiểu bang Washington, muốn ghi nhớ và vinh danh công ơn của cha . Cha của Dodd sanh vào tháng Sáu, nên Dodd đã tổ chức ngày lễ Kính Cha đầu tiên của nước Mỹ ở Spokane, Washington vào ngày 19, tháng 6, năm 1910.
Bom đạn đã gây bao nhiêu cái chết, vết thương tật nguyền cho con người! Vậy mà có một thứ vô tri vô giác cũng mang đầy “mảnh đạn” trong thân mình, để lại những “vết sẹo suốt đời” nữa! Đó là…cây rừng!/01 Tháng Năm 2013(Xem: 2377) Đặng Xuân Hường /
Từ ngoài Bắc di cư vào Nam, hay sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất Bình Giã, những bà Mẹ đã góp bàn tay cùng chồng con xây dựng lên một thị trấn trù phú đầy sức sống sinh động. Từ nhà tranh vách lá, đường đất lầy lội, nay mọc lên những ngôi nhà gạch khang trang, đường trải nhựa bằng phẳng, phong cảnh xanh tươi…/12 Tháng Năm 2013(Xem: 9716) Đặng Xuân Hường/
Buổi chiều hôm ấy, hồn nhỏ thơ thẩn lang thang đi xa mãi! Con đường đầy hoa lá xôn xao, nó mời gọi hồn nhỏ đi xa nữa vào cõi mộng mơ. Bước chân trên đường, lòng cố gắng lãng tránh những lôi cuốn phù phiếm, nhưng dù đã cố gắng đến mấy hồn nhỏ vẫn hướng về con đường/30 Tháng Ba 2013(Xem: 4335) Đặng Xuân Hường/
...với những phát triển phương tiện giải trí thông tin mới đã làm suy giảm lòng đạo đức của mọi người, nhất lớp Trẻ, vậy biết đâu việc hồi sinh “Truyền thống học Kinh Bổn” trong mùa Chay, lại có thể là phương cách hay nhất để chống lại “căn bệnh tân tiến” phát sinh đủ thứ tệ nạn trong xã hội, đặc biệt nơi lớp Trẻ ngày nay!/24 Tháng Ba 2013(Xem: 4256) Đặng Xuân Hường/
Âm nhạc Việt Nam có hai truyền thống, truyền thống dân gian và truyền thống bác học. Truyền thống dân gian dính liền với đời sống trong xã hội và đi dài theo suốt cuộc đời của người Việt Nam từ lúc sơ sanh cho đến khi trở về với cát bụi. Bắt đầu là tiếng hát ru khi còn nằm nôi, vừa lớn lên có đồng dao dành cho các trò chơi, đến tuổi lao động thì có câu hò trong khi làm việc...TRẦN VĂN KHÊ - Nguon tranvankhe.vn
Tôi cảm thấy lưu luyến quê hương, tình cha nghĩa mẹ, thân thiết xóm giềng. Những kỷ niệm thời thơ ấu không thể nào phai mờ trong tâm trí tôi, mà hình ảnh đậm nét, gợi nhớ hương vị quê nhà vào những ngày đón Xuân : là những chiếc bánh chưng xinh xắn, giản dị với gạo nếp đậu xanh, đã đi vào huyền sử của Dân tộc tự ngàn xưa./11 Tháng Hai 2013(Xem: 5566) Đặng Xuân Hường/
Có thể nói ngày Tết đã đem đến cho mọi người một "cửa mở" soi rọi vào tâm khảm, không khí Tết bên ngoài sôi động bao nhiêu thì bên trong tâm lòng mỗi người có thể cũng có những xao động chợt đến chợt đi, ẩn hiện như đùa giỡn cùng với một suy tư nào đó trong ngày đầu năm mới./20 Tháng Hai 2015(Xem: 5422) Đặng Xuân Hường/
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Bảo Trợ