Tản Mạn Nhân Ngày Của Mẹ

05 Tháng Năm 20163:51 SA(Xem: 1424)

Tản mạn nhân Ngày của Mẹ


Ngọc Lan/Người Việt

1.
Thứ Hai đầu tuần, tôi đã được nghe câu chuyện này từ cô bạn, một người đang làm công việc “cán sự xã hội”.

Bạn kể, “Khách của mình là một bà 78 tuổi. Ở trong housing dành cho người già. Con trai con dâu xin vào trọ ké, lén lút. Mới đầu kêu là chỉ 3 tuần. Sau ở lì tới 6 tháng. Bà già thì cần yên tĩnh, dù hơi lẫn một chút nhưng sức khỏe rất tốt cho một người 78 tuổi.

Bà dậy sớm 6 giờ sáng đi ngủ 7 giờ tối đều đặn. Con trai con dâu đi cả ngày, tối khuya mới về ngủ đậu nên không ai biết. Con gái của bà có biết nhưng cũng không báo cáo. Người Việt Nam trong nhà hay du di với nhau như thế. Kệ. Nó là em của mình, giờ nó chưa có nhà, mà cũng đi suốt ngày, tối khuya mới về ngủ tạm thôi.”

Bạn kể, “Mới đây, cô con gái mới thổ lộ, là em trai em dâu ở ké mà không biết điều. Đi về tối mới lục đục nấu ăn, nói chuyện rào rào, rồi thêm thằng con nhỏ bật TV ầm ầm. Bà ngủ không được. Bà không muốn cho ở nữa thì họ bảo là bà... ác.”

Bạn nói bạn tới thăm nhà buổi sáng thì đâu có ai. Mà mỗi lần tới nhà, bạn có hẹn trước nên mấy người đó sẽ không có ở nhà vào lúc bạn tới. Thêm nữa là bạn cũng không bao giờ muốn tới đột ngột không lấy hẹn.

Bạn kể, “Tới hôm nay bà mới khai là bị con dâu đánh tuần trước. Thoạt đầu nghe bà nói vậy, cô con gái bảo là bà lẫn, nói năng lung tung. Cho đến lúc cô giúp tắm cho bà, lật tay ra mới thấy vết bầm bự tổ chảng thì cô con gái mới tá hỏa lên. Rõ ràng sức khỏe, thần thái của bà đi xuống hẳn so với lần trước mình tới thăm.”

Bạn kể, “Hên là con trai con dâu bữa nay đã cuốn gói đi thẳng. Nhưng người trong housing phải làm báo cáo. Mình phải làm báo cáo. Bút sa là gà chết. Phải họp hành bàn phương hướng giải quyết. Người ta hỏi bà muốn báo cáo cho Adult Protect Services (APS-Cơ Quan Bảo Vệ Người Cao Niên) cho người ta điều tra không. Bà chưa trả lời thì cô con gái đã nhao nhao lên, 'Đừng mẹ ơi. Dầu gì nó cũng là con của mẹ. Nó mới bị tội say rượu lái xe xong. Giờ lại tố con vợ nó đánh mẹ thì tội nghiệp nó lắm.'”

Bạn nói bạn phải “rất là cố gắng để nhỏ nhẹ” nói rằng gia đình không nên can thiệp vào, vì đây là quyền lựa chọn của bà mẹ. Cô con gái bảo, “Nhưng mẹ tôi lẫn. Mẹ không biết gì đâu.” Trong khi đó, bà mẹ từ từ trả lời, “Ừa làm gì thì làm. Không cho chúng nó đánh tôi. Tôi đau lắm.”

Bạn kể, “Mình nghe mà xót hết cả dạ. Họp bàn xong thì quyết định là con trai con dâu sẽ bị cấm cửa. Và APS sẽ cho người xuống điều tra coi chuyện gì đã thật sự xảy ra.

“Hiện nay chưa biết là con dâu có đánh bà như thế không. Người ta sẽ điều tra. Nhưng xin đừng bao giờ kêu là người già lẫn rồi muốn làm chi thì làm. Bởi vì bên Mỹ này, cũng như con nít, người già luôn luôn được bảo vệ bởi những người có chức năng,” bạn khẳng định.

blank

Mẹ con (Hình minh họa: Getty Images)

2.
Nghe chuyện bạn kể xong, tự dưng thấy lòng mình chông chênh quá.

Bởi

Cuối tuần này là Ngày Lễ Mẹ. Và ít nhất là có một người mẹ đang bị chính con mình làm đau, đến sợ hãi...

Nhớ cách đây vài tuần, một đứa bạn thời đại học ghi vài dòng trên Facebook, như thế này, “Bữa nay có việc phải khai tên họ ngày tháng năm sinh cha mẹ. Ghi cho chồng, còn đầy đủ. Tới mình, hổng còn ai để mà khai, ghi có hai chữ “đã mất” cho cả bố và mẹ.”

“Ủa sao mình già rồi vẫn thấy cần có bố có mẹ như mình còn con nít vậy ta?” Bạn viết tiếp. “Có những thứ mà kêu là tử huyệt đó, hễ đụng cách đó 1 mm cũng trơ ra không sao hết, mà lỡ đâm trúng nó y như bấm cái nút nước mắt nước mũi chảy tè le.”

Đọc đến câu cuối, mắt mũi tôi cũng tè le. Tôi chưa bao giờ hình dung ra tôi của ngày tháng đó.

 

Lại nhớ, một đứa bạn thời đại học khác, viết trong blog nỗi niềm nhân 49 ngày tang mẹ, “Tôi cùng hai đứa bạn lên chùa trong ngày hôm đó. Ba đứa chúng tôi ôm nhau khóc. Hình như tôi khóc như chưa từng được khóc. Tôi khóc cho hả. Khóc hờn khóc mát cho cái ngày tôi bị mồ côi. Chẳng có ai dạy chúng ta phải cư xử làm sao khi mồ côi. Chả trường chả lớp hay văn bằng nào cấp cho chúng ta cái cái chứng chỉ mồ côi. Làm sao nguôi ngoai, cái phận mồ côi sẽ theo suốt đời chúng ta? Làm sao nguôi ngoai? Tôi không biết. Chỉ biết ngày theo ngày, cái đau càng nặng nề hơn, tan hoang hơn và u ám hơn.”

Sao tâm sự của đứa con mồ côi nào cũng chất ngất những tan hoang...

“Chẳng có ai dạy chúng ta phải cư xử làm sao khi mồ côi” - câu bạn viết như một nỗi gì đâm thẳng vào tim. Chới với.

Lại nhớ, mới đây, người bạn viết những dòng ký ức nhân ngày giỗ mẹ, “Nhớ nhiều nhất là lúc bó gối nhìn má nó nấu xôi chè. Bà tẩn mẩn vích từng miếng xôi dẻo quẹo óng nâu màu cánh gián, trong đó nào là đường, là đậu phộng, mè, vỏ quýt đã được nấu chín lên cái sàng tre lót lá chuối xanh mươn mướt. Rồi bà cầm vỏ chai bia Con Cọp lăn đều lên miếng xôi còn nóng hôi hổi cho dẹp ra. Bà nhìn thằng con đang lom lom nhễu nước dãi, ngắt cho nó một miếng, kèm theo lời dặn 'xôi chè phải để cho thiệt nguội mới ăn được nghen, con. Nhưng đừng có lén ăn, má nấu để làm đám giỗ đó!"

Ký ức đó, dễ chừng cũng phải 40 năm. Mà sao vẫn thắt lòng cho tâm tình của một người đi đến nửa cuộc đời vẫn còn nhớ về mẹ với những điều bình dị nhất.

Để rồi bạn kết luận, “Nỗi nhớ nào về má cũng đều như có cái gì đè nặng lồng ngực.”

3.
Chợt nhớ sáng nay gọi điện thoại cho má, mà không chờ đến khi má gọi hỏi thăm mới trọ trẹ, tí tởn vài câu. Cũng chỉ là những chuyện ầu ơ dí dầu, hỏi về món ăn này, nói về cây hoa nọ. Trước khi cúp phone, má nói một câu, “Con gọi cho má như vậy mà vui lắm đó!”

Tôi nghe ra tiếng cười lấp lánh trong mắt má, mà tự dưng lòng chùng xuống. Cho những vô tình cứ cuốn mình đi đâu, quên mất tiêu niềm vui của má chỉ là chừng ấy...

Chủ Nhật này là Ngày Lễ Mẹ.

---
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com

Theo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày lễ bắt đầu với ý kiến của của một phụ nữ Mỹ, tên Sonora Smart Dodd, ở Spokane, tiểu bang Washington, muốn ghi nhớ và vinh danh công ơn của cha . Cha của Dodd sanh vào tháng Sáu, nên Dodd đã tổ chức ngày lễ Kính Cha đầu tiên của nước Mỹ ở Spokane, Washington vào ngày 19, tháng 6, năm 1910.
Bom đạn đã gây bao nhiêu cái chết, vết thương tật nguyền cho con người! Vậy mà có một thứ vô tri vô giác cũng mang đầy “mảnh đạn” trong thân mình, để lại những “vết sẹo suốt đời” nữa! Đó là…cây rừng!/01 Tháng Năm 2013(Xem: 2377) Đặng Xuân Hường /
Từ ngoài Bắc di cư vào Nam, hay sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất Bình Giã, những bà Mẹ đã góp bàn tay cùng chồng con xây dựng lên một thị trấn trù phú đầy sức sống sinh động. Từ nhà tranh vách lá, đường đất lầy lội, nay mọc lên những ngôi nhà gạch khang trang, đường trải nhựa bằng phẳng, phong cảnh xanh tươi…/12 Tháng Năm 2013(Xem: 9716) Đặng Xuân Hường/
Buổi chiều hôm ấy, hồn nhỏ thơ thẩn lang thang đi xa mãi! Con đường đầy hoa lá xôn xao, nó mời gọi hồn nhỏ đi xa nữa vào cõi mộng mơ. Bước chân trên đường, lòng cố gắng lãng tránh những lôi cuốn phù phiếm, nhưng dù đã cố gắng đến mấy hồn nhỏ vẫn hướng về con đường/30 Tháng Ba 2013(Xem: 4335) Đặng Xuân Hường/
...với những phát triển phương tiện giải trí thông tin mới đã làm suy giảm lòng đạo đức của mọi người, nhất lớp Trẻ, vậy biết đâu việc hồi sinh “Truyền thống học Kinh Bổn” trong mùa Chay, lại có thể là phương cách hay nhất để chống lại “căn bệnh tân tiến” phát sinh đủ thứ tệ nạn trong xã hội, đặc biệt nơi lớp Trẻ ngày nay!/24 Tháng Ba 2013(Xem: 4256) Đặng Xuân Hường/
Âm nhạc Việt Nam có hai truyền thống, truyền thống dân gian và truyền thống bác học. Truyền thống dân gian dính liền với đời sống trong xã hội và đi dài theo suốt cuộc đời của người Việt Nam từ lúc sơ sanh cho đến khi trở về với cát bụi. Bắt đầu là tiếng hát ru khi còn nằm nôi, vừa lớn lên có đồng dao dành cho các trò chơi, đến tuổi lao động thì có câu hò trong khi làm việc...TRẦN VĂN KHÊ - Nguon tranvankhe.vn
Tôi cảm thấy lưu luyến quê hương, tình cha nghĩa mẹ, thân thiết xóm giềng. Những kỷ niệm thời thơ ấu không thể nào phai mờ trong tâm trí tôi, mà hình ảnh đậm nét, gợi nhớ hương vị quê nhà vào những ngày đón Xuân : là những chiếc bánh chưng xinh xắn, giản dị với gạo nếp đậu xanh, đã đi vào huyền sử của Dân tộc tự ngàn xưa./11 Tháng Hai 2013(Xem: 5566) Đặng Xuân Hường/
Có thể nói ngày Tết đã đem đến cho mọi người một "cửa mở" soi rọi vào tâm khảm, không khí Tết bên ngoài sôi động bao nhiêu thì bên trong tâm lòng mỗi người có thể cũng có những xao động chợt đến chợt đi, ẩn hiện như đùa giỡn cùng với một suy tư nào đó trong ngày đầu năm mới./20 Tháng Hai 2015(Xem: 5422) Đặng Xuân Hường/
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Bảo Trợ