Cảm Xúc Thời Cuối Cấp Của Tôi

03 Tháng Năm 201612:30 CH(Xem: 2295)

CẢM XÚC THỜI CUỐI CẤP CỦA TÔI

Thời gian qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm, kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô, bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn, nhớ những lúc quậy phá, những lúc mong chờ được nghỉ tiết hay là những giờ giải lao đầy vui vẻ và… kỉ niệm của những khoảng thời gian ôn thi tốt nghiệp THPT năm 2016.
nu sinh-pt


Vẫn câu hát lớp vẫn ngồi hát với nhau, yêu thương, tha thiết. Giờ giật mình thời gian qua nhanh đến lạ.. Ba năm dưới mái trường Nguyễn Văn Cừ, giờ đây chỉ còn là những ki niệm trong kí ức, trong giấc mơ. Có cái gì đó nghẹn nghẹn nơi lồng ngực không thể nói ra bằng lời. Thời gian trôi nhanh quá! Lặng lẽ như dòng sông đem phù sa bồi đắp cho cuộc đời, nghiêm khắc mà bao dung vị tha, thầy cô dạy cho những tâm hồn thơ ngây, non nớt của chúng tôi làm người “Tiên học lễ, Hậu học văn”, cho chúng tôi có cơ hội tự sửa đời mình để trở thành con người tử tế, thầy cô đã chấp cánh cho chúng tôi bay vào bầu trời tri thức. Ba năm đi qua, chúng tôi thấy mình lớn lên từng ngày, công lao của thầy cô, tôi luôn tạc dạ ghi tâm…Nhìn lên cây phượng, từng chùm hoa đỏ rực xen giữa vòm lá xanh nghe tiếng đàn của nghệ sĩ ve tấu lên khúc ca mùa hạ, trong tôi như có cái gì đó giục giã, lưu luyến, bịn rịn và rưng rưng, bởi vi, hôm nay chính là buổi học cuối cùng của chúng tôi trong ngôi trường này. Chỉ ngày mai thôi, tất cả đã trở thành kí ức đẹp đẽ của mỗi người. Ngày mai, chúng ta phải nói rời xa đi tất cả, xa sân trường còn nghồ nghề gạch đá, xa hàng ghế đá rêu xanh, xa hàng cây, xa bảng đen, cửa sổ, xa chỗ ngồi và lớp học thân quen, xa những gương mặt bạn bè ngày mai ta không gặp lại, xa gốc phượng và những trò tinh nghịch, xa cả con đường ngày ta đến lớp…Như một sự trải nghiệm trong cuộc sống, chúng tôi mới bước qua ngưỡng cửa tuyệt đẹp nhất của cuộc đời:tình bạn, tình yêu,cuộc sống và tất cả đều là kỉ niệm đẹp và không ít những chông gai thử thách nhưng chúng tôi đều chứa đưng những ước mơ tuyệt đẹp và trinh nguyên. Nhưng có buổi tiệc nào mà chẳng tàn, cuộc vui nào mà chẳng kết thúc. Và ẩn chứa đằng sau là những giọt nước mắt chứa đựng biết bao tình cảm đẹp của một thời học sinh cấp ba. Vậy, đó chính là một quy luật của tự nhiên một quy luật mà không ai có thể thay đổi được. Đã bao giờ ngồi ngẫm nghĩ và ước ao ta muốn níu thời gian  dừng lại, vụt qua và dịu ngọt từ những ngày đầu tiên bỡ ngỡ bước vào trường, tà áo dài trắng còn vụng về nguyên khôi. Qua thời gian tà áoí dài nghịch ngợm xưa kia nay đã lớn nhiều, đằm thắm nhiều và mái tóc vẫn xõa từ ngang lưng đã trông chững chạc hơn, duyên dáng hơn…thì chỉ vì ta đã lớn. Con đường vào đời đang dần rộng ra cho những cánh chim non đang háo hức được xòe cánh thử sức. Trường đời sẽ không đẹp, không êm ả như trường học, mà ta dẫu tiếc nuối thế nào cũng phải bước vào. Không biết từ lúc nào ta không mong thời gian trôi nhanh nữa, cũng không được nghỉ học bất ngờ như trước. Mái trường ơi! Giữ giúp ta hoài niệm nhé, để mai đây nếu không may mắn trước bão giông thì quay về ta vẫn còn chỗ sỡ hữu cho riêng mình một chỗ ngồi, một khoảng kí ức thật đẹp luôn còn mãi, tồn tại mãi, một bên đôc cho ta hạnh phúc, xoa dịu bớt nỗi đau vâp ngã.


Dẫu mai này mỗi đứa một phương trời, mịt mù vời vợi. Trên con đường cúng ta đi luôn có ánh mắt của thầy cô dõi theo từng giờ, từng phút  có kỉ niệm và thời gian nâng đỡ mỗi bước chân chúng ta đi. Hãy sống như những gì ta có, hãy nghĩ vê những gì ta đã trải qua bằng cảm xúc của mình, và những yêu thương, nồng nàn, chân thành nhất. Thời gian cách biệt, sẽ chẳng là gì nếu ta mãi nghĩ về nhau, mãi trân trọng, yêu thương hoài niệm cũ. Và biết đâu nó sẽ là cầu nối để ta lắng nghe nhịp đập của lòng mình, nghe được tiếng ngày xưa, dịu dàng, man mát, áp vào tim và cảm nhận.

Nguyễn Thị Diểm

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày lễ bắt đầu với ý kiến của của một phụ nữ Mỹ, tên Sonora Smart Dodd, ở Spokane, tiểu bang Washington, muốn ghi nhớ và vinh danh công ơn của cha . Cha của Dodd sanh vào tháng Sáu, nên Dodd đã tổ chức ngày lễ Kính Cha đầu tiên của nước Mỹ ở Spokane, Washington vào ngày 19, tháng 6, năm 1910.
Bom đạn đã gây bao nhiêu cái chết, vết thương tật nguyền cho con người! Vậy mà có một thứ vô tri vô giác cũng mang đầy “mảnh đạn” trong thân mình, để lại những “vết sẹo suốt đời” nữa! Đó là…cây rừng!/01 Tháng Năm 2013(Xem: 2377) Đặng Xuân Hường /
Từ ngoài Bắc di cư vào Nam, hay sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất Bình Giã, những bà Mẹ đã góp bàn tay cùng chồng con xây dựng lên một thị trấn trù phú đầy sức sống sinh động. Từ nhà tranh vách lá, đường đất lầy lội, nay mọc lên những ngôi nhà gạch khang trang, đường trải nhựa bằng phẳng, phong cảnh xanh tươi…/12 Tháng Năm 2013(Xem: 9716) Đặng Xuân Hường/
Buổi chiều hôm ấy, hồn nhỏ thơ thẩn lang thang đi xa mãi! Con đường đầy hoa lá xôn xao, nó mời gọi hồn nhỏ đi xa nữa vào cõi mộng mơ. Bước chân trên đường, lòng cố gắng lãng tránh những lôi cuốn phù phiếm, nhưng dù đã cố gắng đến mấy hồn nhỏ vẫn hướng về con đường/30 Tháng Ba 2013(Xem: 4335) Đặng Xuân Hường/
...với những phát triển phương tiện giải trí thông tin mới đã làm suy giảm lòng đạo đức của mọi người, nhất lớp Trẻ, vậy biết đâu việc hồi sinh “Truyền thống học Kinh Bổn” trong mùa Chay, lại có thể là phương cách hay nhất để chống lại “căn bệnh tân tiến” phát sinh đủ thứ tệ nạn trong xã hội, đặc biệt nơi lớp Trẻ ngày nay!/24 Tháng Ba 2013(Xem: 4256) Đặng Xuân Hường/
Âm nhạc Việt Nam có hai truyền thống, truyền thống dân gian và truyền thống bác học. Truyền thống dân gian dính liền với đời sống trong xã hội và đi dài theo suốt cuộc đời của người Việt Nam từ lúc sơ sanh cho đến khi trở về với cát bụi. Bắt đầu là tiếng hát ru khi còn nằm nôi, vừa lớn lên có đồng dao dành cho các trò chơi, đến tuổi lao động thì có câu hò trong khi làm việc...TRẦN VĂN KHÊ - Nguon tranvankhe.vn
Tôi cảm thấy lưu luyến quê hương, tình cha nghĩa mẹ, thân thiết xóm giềng. Những kỷ niệm thời thơ ấu không thể nào phai mờ trong tâm trí tôi, mà hình ảnh đậm nét, gợi nhớ hương vị quê nhà vào những ngày đón Xuân : là những chiếc bánh chưng xinh xắn, giản dị với gạo nếp đậu xanh, đã đi vào huyền sử của Dân tộc tự ngàn xưa./11 Tháng Hai 2013(Xem: 5566) Đặng Xuân Hường/
Có thể nói ngày Tết đã đem đến cho mọi người một "cửa mở" soi rọi vào tâm khảm, không khí Tết bên ngoài sôi động bao nhiêu thì bên trong tâm lòng mỗi người có thể cũng có những xao động chợt đến chợt đi, ẩn hiện như đùa giỡn cùng với một suy tư nào đó trong ngày đầu năm mới./20 Tháng Hai 2015(Xem: 5422) Đặng Xuân Hường/
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Bảo Trợ