Càng Lớn Tuổi, Con Người Ta Càng Nói Ít Đi. Họ Nghĩ Nhiều Hơn

10 Tháng Năm 20165:32 CH(Xem: 4212)
Trong cuộc sống, suy nghĩ và lời nói đều thể hiện sự hiếu tri và truyền đạt thông tin giữa mọi người với nhau.

nghi.jpg  

Đồng thời, hai hành vi này cũng nói lên sự trưởng thành và sâu sắc của một người. Tùy theo mỗi giai đoạn phát triển, hoàn cảnh sống hay đặc tính cá biệt của từng người mà điều này có sự thể hiện và hành xử khác nhau. Đối với tôi thì một trong những câu nói làm cho có nhiều suy nghĩ và ấn tượng: “Càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn.” (Trích từ chương 2, truyện ngắn: Tôi Là Bê-tô của tác giả Nguyễn Nhật Ánh).

 

Suy nghĩ và lời nói là hai mặt tổng hòa trong mỗi người để diễn đạt điều chúng ta mong ước cho người khác.

 

Suy nghĩ là một hành vi rất bình thường của mỗi người, ngoại trừ một số người không may mắn mất đi sự kiểm soát lý trí. Suy nghĩ thể hiện những ước muốn, đánh giá, xem xét hay nhìn nhận về một vấn đề, một hiện tượng hay sự vật mà chủ thể đối diện trong đời sống của họ. Tất cả những điều này diễn ra một cách sống động bên trong tâm trí của mỗi người. Ngược lại, lời nói là cách thức con người ta diễn đạt những điều mình suy nghĩ ra bên ngoài cho người khác. Hay nói cách khác, lời nói chính là phương tiện để bày tỏ ước muốn, quan điểm, những điều mà người ta suy nghĩ, đánh giá và là phương tiện để giao tiếp với người khác.

 

Mối tương quan giữa suy nghĩ và lời nói

 

Suy nghĩ và lời nói có tương quan hết sức chặt chẽ với nhau, chúng không mâu thuẫn, nhưng lại diễn tả tính cách, hành vi hay thái độ sống của mỗi người. Người suy nghĩ hời hợt, nông cạn và thiếu sự suy xét thì thường những lời họ nói ra cũng thiếu sức cảm hóa, hàm hồ và gây khó chịu cho người khác. Ngược lại, những người có suy nghĩ chín chắn và có chiều sâu, nói ít nghĩ nhiều thì luôn có những lời nói hay và cảm hóa đối với người khác.

 

Thường người ta có xu hướng càng ngày càng suy nghĩ nhiều và ít nói hơn. Nghĩa là, trước khi nói ra điều gì hay bày tỏ quan điểm của mình, người ta phải đắn đo và suy nghĩ nhiều hơn trước khi bày tỏ ra bên ngoài cho người khác.

 

Tôi nghiệm thấy rằng, chúng ta bắt đầu khám phá thế giới xung quanh khi bắt đầu biết nói. Những đứa trẻ mới biết nói thường khởi đầu bằng cách đặt ra vô số những câu hỏi và thắc mắc. Chúng suốt ngày đặt ra vô vàn những câu hỏi cho cha mẹ hay ông bà: Cái này là cái gì? Tại sao lại làm thế này? Tại sao lại thế khác? Rồi thì mẹ sinh ra con thế nào? Tại sao mình lại có cái bóng khi đi ngoài nắng? Và vô số những câu hỏi tương tự như thế. Nói tóm lại, đứa trẻ khám phá thế giới xung quanh nó bằng cách nói ra những thắc mắc của chúng và lắng nghe các đáp án từ những người thân yêu của chúng. Bởi đơn giản đối với chúng, mọi thứ dường như rất lạ lẫm và cần phải khám phá.

 

Tuy nhiên, trẻ cũng sẽ giảm dần việc thắc mắc và đặt vấn đề qua từng ngày lớn lên. Chẳng hạn khi đứa trẻ bắt đầu đi học cấp I thì sẽ ít đặt vấn đề hơn, vì nó có đủ trí khôn để hiểu biết nhất định về những điều xảy ra xung quanh, hơn nữa nó cũng có nhiều bận tâm hơn với việc học, bạn bè… Tiến trình này cứ phát triển ngày một rõ nét, đứa trẻ sẽ dần thể hiện cái tôi và cá tính của nó đối với các vấn đề mà nó đối diện trong cuộc sống. Thậm chí, một số trẻ còn tỏ thái độ khó chịu khi ý kiến của nó không được chấp nhận, thường thì những điều này xảy ra khi trẻ ở trong giai đoạn tuổi dậy thì.

 

“Càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn.”

 

Khi bước qua tuổi dậy thì, qua những bồng bột của tuổi trẻ, nhất là khi bước vào tuổi trưởng thành. Con người ta sẽ dần đi vào chiều sâu nội tâm nhiều hơn. Họ bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn, cân nhắc hơn mỗi khi đưa ra những ý kiến, phát biểu, nhất là khi người ta ở trong những địa vị cao của xã hội. Chẳng hạn như: Một hiệu trưởng không thể nói gì cũng được khi đứng trước giáo viên và học sinh để trình bày về ý kiến của mình, hay một linh mục khi giảng ở nhà thờ phải rất cẩn trọng đối với những lời chia sẻ của mình.

 

Có bao giờ bạn tự hỏi chính bản thân mình, đâu là điểm làm nên sự khác biệt đó? Hay giống như tác giả Nguyễn Nhật Ánh viết: “Càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn.” Tôi nghĩ rằng, con người ít nói mà nghĩ nhiều hơn có thể đến từ hai yếu tố chính, bên ngoài và bên trong. Trước hết, về yếu tố bên ngoài, có thể vì tôi sợ người khác nhìn nhận không tốt về tôi, tôi muốn che đậy tâm hồn tối tăm của tôi, hay đơn giản vì tôi là người quan trọng nên phải cẩn trọng trong lời nói. Đối với yếu tố bên trong, đó là vì sự giáo dục mà tôi lĩnh hội được từ xã hội, tôi thấy mình cần suy nghĩ chín chắn hơn trước khi nói, vì tôi ý thức được phẩm giá cao quý của mình, tôi muốn làm gương sáng cho những người xung quanh tôi, hay một lý do nào đó.

 

Có lẽ trong cuộc sống hàng ngày, ít khi chúng ta để ý hay bận tâm đến những lời mình nói với mọi người. Qua kinh nghiệm của bản thân, tôi thấy thường mình chỉ suy xét khi phải trình bày một vấn đề quan trọng, chẳng hạn quyết định chọn lựa một hướng đi cho tương lai, còn trong cuộc sống thường ngày và trong các mối tương quan, thường ít khi tôi suy nghĩ hay bận tâm nhiều về những gì mình nói với bạn bè và những người xung quanh tôi. Do đó, tôi thấy qua câu nói: “Càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn” giúp cho bản thân tôi ý thức hơn trong những gì mình nói thường ngày, nhất là trong những hoàn cảnh mà tôi thường ít quan tâm nhất. Bởi vì, những gì tôi nói chính là con người nội tâm của tôi bày tỏ ra cho thế giới bên ngoài, và nó phản ảnh chính con người của tôi.

 

Paul Khuê, S.J.
Theo dongten.net 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
THÀNH THẠO BỐN PHÉP TÍNH CUỘC ĐỜI... ĐỪNG BIẾT MÀ GIỮ CHO RIÊNG MÌNH. 1. Nếu bạn muốn thật giàu có.. phải giỏi phép tính NHÂN đó là (nhân bản, nhân cách, nhân từ). 2. Nếu bạn muốn có nhiều bạn bè, nhiều người mến, nhiều người tin tưởng thì phải giỏi phép tính CHIA đó là (chia sẻ). 3. Nếu bạn muốn làm được những gì mình muốn, hãy khéo léo dùng phép tính CỘNG đó là đó là (hợp tác). 4. Nếu bạn muốn làm cái mới để thay đổi phải bỏ đi những thói quen, cách làm cũ, hãy dùng phép tính TRỪ đó là (buông bỏ). Thành thạo cả 4 điều trên bạn sẽ trở thành 1 người xuất sắc. Đơn giản hoá cuộc sống của chính bạn. Học đi đôi với hành Thực hành phải luôn đi trước lời nói.
Để đạt được một mục đích nào đó trong cuộc sống, dĩ nhiên người ta phải dùng phương tiện. Mục đích dĩ nhiên là cần, là quan trọng nhưng phương tiện như thế nào để đạt được mục đích đó cũng cần phải cân nhắc
1. Tài sản có thể trở về số 0 nhưng kiến thức phải càng ngày càng mở rộng. 2. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ. 3. Điếc, nhưng không phải là không biết gì bởi còn có thể đọc được sách báo. 4. Nếu không học tập, cho dù đi vạn dặm đường xa thì mãi vẫn chỉ là người đưa thư mà thôi. 5. Ai cũng than vãn thiếu tiền nhưng chả ai than thở thiếu trí khôn cả. 6. Trên đời có 3 thứ không thể bị ai cướp mất: Đầu tiên là thức ăn đã vào trong dạ dày, hai là ước mơ đã ở trong lòng, ba là những kiến thức đã học trong đầu. 7. Người lớn dạy trẻ con học nói, còn trẻ con dạy người lớn im lặng. 8. Một người chỉ ra sai sót của bạn chưa chắc đã là kẻ thù của bạn; một người luôn luôn ca ngợi bạn chưa hẳn đã là bạn của bạn.
Cuộc sống không phải là một mẻ lưới của số phận. Cuộc sống chính là một mối giao hoà bất tận giữa mỗi cá thể đang tồn tại, và trong mối giao hoà đó, những gì Bạn thể hiện sẽ nói lên Bạn là ai ? Hãy cùng khám phá cuộc sống/18 Tháng Bảy 2012(Xem: 6252) Hồng Phúc st /
Cười là một thần dược trị được cả bệnh thể xác lẫn bệnh tâm hồn. - Cười làm tăng hồng huyết cầu và lá lách hoạt động tích cực hơn. - Cười làm tăng sinh lực, khiến ta vui vẻ lanh lợi và thêm lòng yêu thương./15 Tháng Sáu 2012(Xem: 4777) Be Ta st/
Từ trước tới nay đã có không biết những câu nói hay, tốn không biết bao giấy bút bàn luận về vấn đề tình bạn. Những câu nói dưới đây càng ghi dấu thêm tình bạn quý giá đến chừng nào. Tình bạn thân thiết 1. Ai cũng lắng nghe điều bạn phải nói. Bạn bè lắng nghe điều bạn nói. Bạn thân lắng nghe điều bạn không nói. 2. Một người bạn trung thành là tuyến phòng thủ mạnh mẽ và người tìm thấy anh ta đã tìm thấy một báu vật. 3. Một người bạn tốt sẽ nhìn thấy giọt nước mắt đầu tiên, lau đi giọt nước mắt thứ hai và ngăn lại giọt nước mắt thứ ba. 4. Đã có những lúc chúng ta không thể diễn tả được nỗi đau của mình, ngôn ngữ của một người bạn còn có ý nghĩa hơn những gì được nói r
1. Nửa đời về sau, hãy học được cách trầm tĩnh. Có đôi khi bị người khác hiểu lầm, đừng tranh luận. Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng, thậm chí căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai. 2.Nửa đời về sau, hãy trở nên bình thản. Con người đến độ tuổi nào đó, tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo nhiệt, tâm thái bình thản, tự do. Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc. 3. Nửa đời về sau, hãy học cách khiêm nhường. Bạn bất đồng ý kiến với với con cái, nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, những điều này cũng không sao cả. Lúc này bạn cũng có thể về lau nhà ... Trong lúc lao động, bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống.
Tình yêu là câu chuyện muôn thuở. Tình yêu đã tràn ngập khắp vũ trụ trời đất cho con người, và còn bao trùm hơn nữa khi con người xuất hiện, cho đến ngày hôm nay. Tình yêu xưa quá, nhưng cũng vẫn còn mới lạ, vì hình như con người vẫn không hiểu được tình yêu.../16 Tháng Năm 2012 (Xem: 6209) Lm. Raphael Amore Nguyễn /
Đôi lúc, trong cuộc sống tất bật, bạn quên mất hoặc không nhận thức hết ý nghĩa của một cử chỉ biết ơn. Này, bạn có biết mình đang vô tình đánh mất những giá trị vô giá do lòng biết ơn mang lại? Biết ơn là có giáo dưỡng, là tự trọng Từ khi lọt lòng, bạn đã phải nhờ đến bàn tay chăm sóc của cha mẹ…/09 Tháng Bảy 2012(Xem: 4693) /
Dù đến cách đột ngột hay chậm rãi theo thời gian, không một ai thoát khỏi ý thức rõ ràng rằng cha mẹ của mình thực sự đang già đi. Chúng ta có thể trốn tránh, nhưng rồi ngày đó đến, khi mà sức khỏe của họ yếu dần đến mức trở nên không thể phủ nhận được nữa và chúng ta buộc phải đối diện với điều đó. Khi các vai trò bị đảo ngược Các dấu hiệu lão hóa lẻn vào trong cuộc sống hàng ngày: tivi bật hết cỡ, giấc ngủ ngắn trở nên không thể thiếu, những cuộc hẹn liên tục với bác sĩ, những khoảnh khắc lãng trí lặp đi lặp lại, những sở thích giảm dần. Bị ngắt kết nối với một cuộc sống chuyên nghiệp, một yếu tố của hội nhập xã hội, cha mẹ hưu trí nhận thấy nhịp sống của họ chậm lại và hình thành một sự rạn nứt giữa họ với thế giới “hoạt động”.
Bảo Trợ