Nước Mỹ Bị Dồn Nén

01 Tháng Giêng 20165:11 CH(Xem: 1230)
... giữa một bà cụ gian xảo và một ông già playboy mát giây...

Ông tỷ phú Donald Trump càng ngày càng được hậu thuẫn mạnh, hoàn toàn trái với mọi tiên đoán hay suy luận của các chuyên gia cũng như truyền thông. Những con số mới nhất cho thấy hậu thuẫn của ông lảng vảng đâu khoảng từ 25% tới 50% cử tri CH, tùy tiểu bang, tùy thời điểm, và tùy cơ quan thăm dò.(anh minh hoa BT)
blank
Điều đáng nói là mỗi lần ông này tuyên bố một câu mà thiên hạ cho là quá lố bịch hay quá ngông cuồng thì y như rằng hậu thuẫn của ông lại tăng vọt lên.

Vài ví dụ điển hình.

Một lần bàn về bà ứng viên Carly Fiorina, ông Trump mỉa mai chê bai bà này quá xấu xí, làm sao làm tổng thống được. Giới truyền thông, nhất là mấy bà nhà báo, tả cũng như hữu, nhao nhao đả kích thái độ “xúc phạm, khinh thường phụ nữ” của ông. Ông Trump xin lỗi? Không, ông chẳng xin lỗi xin phải gì hết. Lên TV tranh luận, bỏ nhỏ một câu “tôi thấy bà ấy cũng đẹp thôi”. Việt Nam ta gọi đây là chuyện “giỡn mặt”. Dù vậy, tỷ lệ hậu thuẫn vẫn chẳng thấy giảm sút gì hết.

Một lần khác. Ông Trump miệt thị một anh nhà báo có tật ở cánh tay. Ông nhái giọng cà lăm của anh ta rồi phẩy phẩy cánh tay y hệt anh nhà báo. Cả truyền thông bị “sốc”. Sao ông Trump có thể tàn nhẫn và vô ý thức đến vậy? Mang chuyện tật nguyền của người ta ra làm trò như vậy. Coi như cuộc chạy đua của ông Trump đến ngày tàn? Nhưng không, vài ngày sau tỷ lệ hậu thuẫn của ông này lại tăng vọt tiếp tục. Chỉ vì đa số cử tri của ông ghét giới truyền thông phe ta suốt ngày phủ phục tung hô Đấng Tiên Tri. Ngay khi ông Trump miệt thị một nhà báo cấp tiến khuyết tật, khối cử tri bảo thủ của ông chẳng thấy có gì đáng khiếu nại, còn hoan hô nữa.

Cái thái độ phe đảng của truyền thông phe ta ngày càng lố bịch, không ai có thể chấp nhận được nữa. Con cái của các tổng thống thường là bất khả xâm phạm, vùng cấm địa, với lý do rất cao cả là trẻ con vô tội, không thể ghét bố mẹ chúng rồi mang chúng ra đánh. Cũng đúng thôi. Nhưng bây giờ Washington Post đăng tranh hí họa TNS Ted Cruz của CH làm trò xiếc với hai con khỉ con bằng máy. Hai con khỉ con chính là hai cô con gái nhỏ của ông Cruz. Bức tranh sau đó đã bị thu hồi không đăng trong ấn bản sau của báo, nhưng đã được phổ biến trên mạng, cả thế giới đều đã thấy. Cho dù đã thu hồi, nhưng việc cho đăng trong ấn bản đầu cũng đủ nói lên cách cư xử của truyền thông dòng chính với khối CH. Đã có nhà báo nào dám làm vậy với hai cô con gái của TT Obama hay với con gái của TT Clinton không?!

Trong khi tất cả thiên hạ, nhất là các chính khách, cố gắng tránh những thái độ hay lời nói mang ẩn ý kỳ thị chủng tộc, thì ông Trump chẳng có vẻ gì là muốn dấu diếm tính kỳ thị của mình. Ông công khai tố tất cả khối di dân bất hợp pháp từ biên giới Mễ tràn qua là đám trộm cướp, chuyên hiếp dâm phụ nữ,...

Ông cũng nhiều lần phô bầy thái độ kỳ thị dân Á Châu. Ông miả mai dân Tàu và Nhật chỉ là đám con buôn suốt ngày chỉ nghĩ đến mua bán, đổi chác; mỗi lần nói về dân Á Châu là ông nhái tiếng Anh ngọng của dân Tầu. Một sinh viên với vẻ mặt Á Châu có lần đặt một câu hỏi cho ông Trump, vừa mở miệng bị ông này hỏi ngay “anh là người nước nào?” Anh sinh viên trả lời “tôi là người Mỹ”. Có nghiã là ông Trump không coi anh gốc Á Châu này là dân Mỹ. Chỉ có dân da trắng như ông thì mới đích thực là dân Mỹ, còn lại toàn là đám di dân hay tỵ nạn ăn bám. Những ông bà tỵ nạn Việt trước khi hoan hô ông Trump nên nhìn lại ông này cho kỹ. Ông Trump trước đây làm tổng thống thì đã không có anh HO nào được vào Mỹ, ngồi Phước Lộc Thọ uống cà phê đọc báo cả ngày.

Chuyện gì đang xẩy ra? Dân Mỹ mất trí rồi sao? Tại sao lại có thể hồ hởi, hầu như vui vẻ hả hê hay thích thú hoan nghênh những thái độ và lời nói ngạo mạn, xấc xược quá lố như vậy được? Hay là cái ghế tổng thống đã mất hết tính uy nghiêm để trở thành chỗ đổ dồn những ấm ức, giận dữ? Tổng thống có quyền ăn nói vung vít sao cho sướng miệng mình và sướng lỗ nhĩ cử tri, bất cần hậu quả?

Phải nói cho ngay, cứ tính đổ đồng hai chính đảng lớn CH và DC, mỗi đảng có được hậu thuẫn của 40% dân Mỹ, phần 20% còn lại độc lập, không thiên về bên nào hết; như vậy thì cái số 25% tới 50% cử tri CH ủng hộ ông Trump có thể coi như chỉ là khoảng từ 10% đến 20% của tất cả dân Mỹ. Nói cách khác, những người giận quá mất khôn quay qua ủng hộ ông Trump thật ra không lớn lao ghê gớm gì lắm, nhưng cũng đáng lo ngại. Vì thật sự, một người với tư cách ngông nghênh như ông Trump không xứng đáng để được tới 1% ủng hộ chứ đừng nói tới 10%-20%.

Nhìn vào sự thành công của ông Trump, nhất là việc tỷ lệ hậu thuẫn tăng vọt sau mỗi câu tuyên bố tát vào mặt thiên hạ, ta phải nhìn nhận ông Trump là người có một khả năng rất đặc biệt: rất hiểu tâm lý những người ủng hộ ông. Ông biết đánh trúng cái tâm lý đó, khai thác tối đa sự tức giận của họ, và thành công rực rỡ, chứng minh tất cả các chuyên gia tự phong và truyền thông đều sai bét, thua ông xa.

Một cách tổng quát, ta có thể nhận định một số không nhỏ dân Mỹ, đặc biệt là dân da trắng từ lớp thợ thuyền đến trung lưu, đã bị dồn nén, bức tức và lo sợ trong suốt bẩy năm dưới TT Obama, bây giờ quá vui mừng khi thấy có người dám nói lên những ấm ức của họ, nói huỵch tẹt hết mà chẳng thắc mắc một giây phút nào về những hậu quả chính trị.

Đám người này nhìn thấy quá nhiều chuyện mà họ cho là trái tai gai mắt mà không làm gì được.

Hiển nhiên điều gai mắt nhất là chuyện “phải đạo chính trị” càng ngày càng điên dưới ảnh hưởng của khối cấp tiến, một đề tài đã được bàn qua trên cột báo này mới đây. Theo một thăm dò mới nhất, 70% dân Mỹ bực mình về những cái vô lý của phải đạo chính trị do các chính khách cấp tiến và truyền thông dòng chính phổ biến. Những nhóm dân thiểu số như Hồi giáo, da màu, đồng tính, chuyển giới, ngay cả phụ nữ,... bất thình lình trở nên bất khả xâm phạm, không ai được nói bóng nói gió đụng chạm đến họ. Cái phải đạo chính trị này đưa đến tình trạng dân da trắng cảm thấy như mang nước da trắng tự nó đã là một cái tội tầy đình đáng phỉ nhổ rồi.

Tại đại học Yale, sinh viên da đen với hậu thuẫn của sinh viên cấp tiến, công khai đi xin chữ ký, đòi hủy bỏ tu chính án thứ nhất của Hiến Pháp –First Amendment- bảo đảm tự do ngôn luận, vì họ cho rằng tự do ngôn luận chỉ đưa đến những phát biểu xúc phạm họ. Nôm na ra, những sinh viên da đen tự cho mình quyền bất khả xâm phạm, không ai được đụng đến họ, trong khi họ có toàn quyền “tự bảo vệ”, tức là quyền sỉ vả bất cứ ai họ không ưa. Còn đòi khu đại học riêng, lớp riêng, thầy giáo da màu riêng. Cái oái ăm là trước đây dân da màu đòi hội nhập tuyệt đối, không được phân biệt, kỳ thị màu da, bây giờ ngược lại, có phong trào đòi tách biệt ra lại, nhưng đòi được ưu tiên hơn dân da trắng. Trước đây, hội nhập –integration- là xu thế thời đại, bây giờ đa dạng văn hoá –cultural diversity- mới là mốt thời thượng.

Một nhà báo đã nhận định lúc trước dân da đen bị ngồi hàng cuối xe buýt, đòi được ngồi chung, rồi sau khi được ngồi chung thì bây giờ đòi lên hàng đầu, đẩy dân da trắng xuống hàng cuối.

Ông Trump cũng hiểu rõ ý nghĩ của dân trung lưu hay lao động da trắng trong vấn đề di dân bất hợp pháp. Họ nhìn thấy cả chục triệu di dân qua ở lậu, mà chính quyền chẳng thể ngăn cản, hay chẳng muốn ngăn cản. Qua tin tức báo chí, họ thấy mỗi ngày cả ngàn đứa trẻ không bố mẹ được đẩy qua biên giới Mễ chạy vào Mỹ. Một gánh nặng xã hội, y tế, giáo dục, và tài chánh vĩ đại cho họ. Rồi mấy đứa trẻ đó cuối cùng cũng được cho ở lại vì TT Obama đã ra lệnh cấm trục xuất trẻ vị thành niên, đưa đến giai đoạn đoàn tụ gia đình, bố mẹ anh em, cả nhà qua theo.

Một nghiên cứu của Bộ An Ninh Quốc Nội cho thấy con số di dân bất hợp pháp bị trục xuất khỏi Mỹ đã giảm đều đặn trong suốt mấy năm dưới TT Obama, từ 409.000 năm 2012 xuống mức thấp nhất là 235.000 trong 2015. Trong số này, có 165.522 bị đuổi trở ra khi bị bắt trong lúc băng qua biên giới, có nghiã là họ thật sự không phải là bị “trục xuất” vì chưa vào đến đất Mỹ, chỉ là cách tính thống kê “ăn gian” của Nhà Nước Obama để cho có vẻ là trục xuất rất nhiều. Sự thật là trong năm 2015, chỉ trục xuất có 69.478 người trong đó có 63.127 phạm tội và 6.351 không phạm tội. Nói cách khác, không kể những người phạm tội, chính quyền Obama trong năm 2015 chỉ trục xuất có hơn 6.000 di dân lậu, tức là 0,5% tổng số di dân ở lậu, được ước lượng khoảng ít nhất là 12 triệu.

Bây giờ, chính quyền Obama lại còn muốn cho cả khối dân Hồi giáo vào nữa. Trong 5 năm qua, gần 700.000 người đã được nhận vào, cho đến nay 90% vẫn sống bằng trợ cấp do khối da trắng trung lưu đóng thuế để nuôi.(anh minh hoa BT)
blank
Đảng DC hoan nghênh di dân vì tuyệt đại đa số di dân bỏ phiếu cho đảng DC vì đảng này là đảng của trợ cấp và cũng là đảng mở rộng cửa đón họ vào. Gọi là lưỡng lợi, có qua có lại mới toại lòng nhau.

Vấn đề bây giờ lại là cái nạn khủng bố Hồi giáo trà trộn chui vào nữa. Cái bà khủng bố Malik làm hôn thú gấp với một anh chồng Hồi từ Mỹ qua đón về, chẳng qua thủ tục thanh lọc chờ đợi gì hết. Qua tới Mỹ một năm sau, tuyên thệ thi hành sứ mạng xong, vác súng đi bắn giết loạn đả.

Chính sách chống khủng bố của TT Obama có thể tóm lược lại là hết sức giản dị và quả thật là ngây ngô: theo ông, khối cực đoan Hồi ghét và chống Mỹ vì Mỹ can thiệp vào Trung Đông, yểm trợ các chế độ độc tài tại đó, đánh Hồi giáo tại Afghanistan, chiếm Iraq vì dầu hỏa. Đó là những sai lầm của anh cao bồi Bush. Bây giờ TT Obama lật ngược chiến lược, một mặt giúp lật đổ những chính quyền độc tài như tại Tunisia, Ai Cập, Libya, và Syria; mặt khác rút hết quân lính ra khỏi Trung Đông không can thiệp vào thế giới của họ nữa. Thêm vào đó, đặc biệt thi hành một chính sách “phải đạo”, kính trọng tôn giáo và văn minh Hồi giáo, và chân thành cúi đầu xin lỗi họ về tất cả những tội lỗi thật hay tưởng tượng của Mỹ từ ngày lập quốc đến giờ để cho họ vui lòng. Như vậy “hy vọng” dân Hồi sẽ mãn nguyện và Mỹ sẽ được tha mạng, không bị đánh nữa.

Chỉ tiếc là mỗi lần Mỹ lùi một bước là khối cuồng tín Hồi giáo tiến hai bước. Bây giờ đánh luôn tới cả Cali. Mấy ông cao bồi Mỹ nhìn cảnh này không bực mình mới là chuyện lạ.

Từ bực mình bất mãn, bây giờ chuyển qua sợ hãi. Ra đường thấy cả đám dân có vẻ Ả Rập là run. Lên máy bay mà thấy vài ba ông có tướng Ả Rập là phập phòng lo sợ, không biết có phải là khủng bố chuẩn bị đánh cướp hay đặt bom máy bay không. Mấy bà đi shopping thấy một đám mấy bà chùm áo đen từ đầu đến chân cũng muốn tránh xa xa một chút.

Trong nỗi sợ hãi đó, thì họ nhìn vào ông tổng thống. Chỉ thấy ông này tỉnh bơ đi Hawaii tắm biển đánh gôn, vỗ về “tôi đã kềm chế được chúng rồi”, “chúng không có khả năng đánh chúng ta đâu”. Một thái độ chẳng những có vẻ coi thường sự sợ hãi thật sự của họ, mà lại còn được mau mắn chứng minh là lạc quan tếu một cách cụ thể nhất qua hai cuộc tấn công của khủng bố ngay sau đó tại Paris và San Bernardino.

Nhìn xa hơn về tương lai, khối dân da trắng thấy rõ họ đang từ khối đa số dần dà biến thành khối thiểu số. Những tài liệu về dân số Mỹ cho thấy đang có những chuyển động lớn trong khối dân Mỹ. Dân da trắng càng ngày càng ít đi trong khi khối dân da màu, từ da đen đến da vàng, dân Mễ, dân Trung Đông,... càng ngày càng đông, đông hơn vì chính sách nhập cư quá dễ dãi của TT Obama, và cũng đông hơn vì những khối dân này chịu khó mang bầu nhiều hơn dân da trắng.

Đám dân trung lưu da trắng này lo sợ sẽ bị kỳ thị ngược lại, bị mất quyền lợi, bị đàn áp, bị... đẩy xuống hàng ghế cuối trên xe buýt. Bằng chứng rõ ràng từ nhiều năm qua: nhân danh chính sách đền bù cho công bằng gọi là “affirmative action”, không ít anh sinh viên hay công nhân da trắng đã bị bắt phải nhường chỗ cho các sinh viên và công nhân da màu ít khả năng và ít kinh nghiệm hơn.

Rồi họ cũng thấy ông tổng thống, là người có trách nhiệm bảo vệ họ lại cũng không phải là dân... da trắng nữa, mà lại thuộc khối đa số mới, và ông này cũng rõ ràng lại thiên về phiá khối đa số mới.

Khi một anh du đãng cướp vặt da đen bị cảnh sát bắn chết thì TT Obama lên TV mạnh mẽ kết án rồi cử đại diện Tòa Bạch Ốc đi dự đám ma tên du đãng, trong khi cảnh sát trắng bị dân da đen bắn chết thì TT Obama chỉ cho phát ngôn viên lên án vài câu cho có lệ. Khi cảnh sát bắt một ông giáo sư đen thì tổng thống mau mắn chửi cảnh sát ngu xuẩn ngay, cho dù chưa biết rõ chuyện gì đã xẩy ra. Thái độ như vậy có trấn an được khối dân da trắng không?

Trong khi các công ty hãng xưởng đóng cửa hàng loạt vì những khó khăn kinh tế, TT Obama ngó lơ, để tỷ lệ thất nghiệp tăng lên đến trên dưới 10%, rồi nằm ở mức đó cả năm sáu năm trời. Kinh tế Mỹ ngày nay cũng là kinh tế của máy móc và computer, càng ngày càng cần ít nhân công, cho nên dù kinh tế tăng trưởng lại nhưng jobs vẫn không có. Nhưng dường như ưu tiên của TT Obama không phải là lo kiếm jobs mà lo tái phân phối lợi tức. Ông chỉ tìm cách giúp dân da màu bằng cách cho họ vào làm công chức hết. Số lượng công chức tăng vọt, với đại đa số công chức mới là dân thiểu số da đen hay da nâu. Ai có việc gì cần liên lạc với một văn phòng chính phủ, bảo đảm sẽ có 90% hy vọng gặp phải một bà đen hay một ông Mễ.

Một nhà báo da đen, ông Isaac Bailey đã viết bài trên báo Sun News tại South Carolina kêu gọi TT Obama cần trực diện sự nghi kỵ và lo sợ của khối dân da trắng, trong tư cách quốc trưởng có trách nhiệm với toàn dân, đen cũng như trắng. Ông nêu vấn đề hàng vạn dân da trắng đã bị mất jobs, mà tổng thống tỉnh bơ lo chuyện Obamacare hay tăng Medicaid cho đám dân da màu. Đã vậy, không biết bao nhiêu nhà máy đã bị đóng cửa hay bao nhiêu dự án bị hủy bỏ vì chính sách bảo vệ môi sinh của TT Obama khiến không ít dân da trắng mất việc làm hay không có cơ hội có việc làm (ghi chú của kẻ viết: việc hủy bỏ dự án xây ống dẫn dầu Keystone từ Canada tới Texas là bằng chứng rõ ràng nhất), sao TT Obama không đi gặp giới thợ thuyền da trắng đó để nghe họ khiếu nại, để giải thích và trấn an họ? Theo anh nhà báo này, TT Obama đã chú tâm quá nhiều vào khối dân da màu mà hoàn toàn lơ là dân da trắng, chỉ làm họ lo sợ thêm và hố cách biệt trắng đen lớn sâu hơn nữa. Một cái nhìn thực tế mà cũng hơi lạ từ một nhà báo da đen!

Chính trị Mỹ, sau 7 năm lãnh đạo của ông tổng thống của “đại đoàn kết toàn dân”, không còn trắng, đen, xanh, đỏ, giàu, nghèo, v.v... đã trở thành một thứ chính trị phe đảng nặng nề nhất trong lịch sử cận đại Mỹ. Chính sách của TT Obama đã tạo nên bực mình, bất mãn, lo lắng toàn diện, đưa đến chiến thắng của những khuynh hướng mỵ dân cực đoan nhất. Những ứng viên tổng thống nổi bật nhất cũng là những người cực đoan nhất. Những ông tương đối trung dung, ôn hoà như Jim Webb bên DC và Jeb Bush bên CH đều bị rơi vào lãng quên, chẳng ai rảnh hơi nghe mấy ông này nói chuyện... ba phải.

Thực tế đáng buồn là lần bầu tới, nước Mỹ sẽ có nhiều triển vọng được quyền lựa chọn lãnh đạo tối cao giữa một bà cụ gian xảo và một ông già playboy mát giây. Mặt trái của dân chủ kiểu Mỹ. Những người thật sự có khả năng và xứng đáng đều tránh né, không muốn dính dáng vào chuyện chính trị phe phái chỉ giỏi chửi bới moi móc nhau mà chẳng làm nên trò trống gì. Dân Mỹ kháo nhau “nếu anh không có khả năng, chẳng biết làm gì thì chỉ có một cách kiếm sống: tập nói phét để làm chính trị gia”. (27-12-15)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng mỗi Thứ Ba trên Việt Báo.
Theo Vietbao.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Không biết hai tiếng ‘tòm tem’ xuất hiện trong ngôn ngữ Việt từ bao giờ nhưng cái chuyện tòm tem thì quả là xưa không kém gì quả đất. Tuy nhiên, dù có xưa cách mấy thì tòm tem vẫn không bao giờ cũ, vì loài người còn tồn tại tới ngày hôm nay cũng là nhờ vào ‘tòm tem’. Chính vì thế mà thiên hạ vẫn cứ mãi mãi tòm tem và sẽ còn nói nhiều về chuyện tòm tem. Sở dĩ tôi dùng hai tiếng ‘tòm tem’ này để nói về một chuyện mà ngôn từ dùng để diễn tả lại vô cùng phong phú và thường được thả nổi, ấy là tại vì hai tiếng này vừa có gốc có gác, vừa nôm na dễ hiểu, lại không bị coi là tục để các vị thích rao giảng đạo đức bắt bẻ mà cũng không khô khan như từ ngữ chuyên môn của nhà khoa học. Tôi học được hai chữ này trong bài ca dao sau: Đang khi lửa đỏ cơm sôi Lợn kêu con khóc chồng đòi tòm tem Bây giờ cơm chín lửa tàn Lợn ăn, con ngủ, tòm tem thì tòm
Bộ nào vỗ béo Ngân hàng -Khác nào siêu nạc cho đàn bầy heo -Lãi vay ngày một trèo leo -Bệnh phù Thống Đốc sao đèo nổi xe -Chuyện này mắt thấy tai nghe -Trên trang điện tử o oe mấy dòng/30 Tháng Năm 2012(Xem: 4070) Sỹ Hành/
Nữ nghệ sĩ Phùng Há tên thật là Trương Phụng Hảo, sanh ngày 30 tháng 4 năm 1911 tại làng Điều Hòa, tổng Thuận Trị, huyện Châu Thành Tỉnh Mỹ Tho, Việt Nam. Bà mất ngày 05 tháng 7 năm 2009, tại nhà riêng xây trong khuôn viên chùa Nghệ sĩ Gò Vấp, Saigon, hưởng thọ 99 tuổi./09 Tháng Sáu 2012(Xem: 4163) /
Đến màn thứ hai để quảng cáo cho những chai dầu gió Thần Dược, là phần tôi rất khó quên, là những bài học ca dao “đầu đời” bình dân, đầy vần điệu do ông thầy võ múa máy, ngâm nga lớn tiếng: -“Đàn bà đau bụng chổng khu, - Xức vô một tí, xách cái dù đi chơi!” - -“Đàn bà chồng bỏ chồng chê, - Xức vô một tí, chồng mê về liền!”/31 Tháng Năm 2012(Xem: 4617) /
Tiếng Việt thì mênh mông lắm, bởi vậy tôi dùng đề tài "Nhâm nhi cà phê" thay vì "Uống Cà Phê" để viết lại cái thú được ung dung nhấm nháp, từng ngụm cà phê để thưởng thức hương vị. Đám bạn già chúng tôi bây giờ có cả đống thời giờ dư thừa mà không biết ai để cho bớt, nên đành nhâm nhi cà phê vậy!
Xưa nay chỉ thấy tô phở bò, gà theo chân người Việt tỵ nạn tràn lan và nổi danh toàn thế giới; còn tô hủ tiếu quê mình hình như đã tàn phai nhan sắc. Chớ hồi xưa trong nước, nhứt là Lục tỉnh Nam Kỳ tô hủ tiếu quê mình vẫn vô địch quyền vương, độc cô cầu bại. Tô phở Bắc mon men về tới cái đất Mỹ Tho danh trấn giang hồ về hủ tiếu cũng đành phải chịu xếp ve luôn. Mỹ Tho có cả hàng chục tiệm hủ tiếu chỉ loe ngoe vài ba tiệm phở tái, nạm, gầu… Phở Bắc chỉ làm ‘đại ca’ trên chốn giang hồ Sài Gòn, ngay cả vô Chợ Lớn cũng phải chào thua. Hủ tiếu là của người Tàu, người Quảng Đông; còn người Triều Châu thì ăn hủ tiếu bò vò viên, tức ‘ngầu dục viễn’! Nổi tiếng nhứt là hủ tiếu Mỹ Tho! Nó khác với hủ tiếu Nam Vang, phở Bắc, bún bò Huế, bún mắm Sóc Trăng. Hủ tiếu Mỹ Tho của người Quảng Đông nhưng bánh hủ tiếu lại do người Việt ở Gò Cát, bên bờ kia sông Bảo Định, vùng ven thành phố Mỹ Tho làm.
Trong thời gian làm việc tại Việt Nam vừa qua, tôi viết rất nhiều về kỹ năng, phẩm chất, và chia sẻ nhiều công cụ giúp các bạn trẻ phát triển bản thân. Tuy nhiên, tôi nhận thấy có rất nhiều trường hợp bản thân các bạn trẻ không biết mình thiếu kỹ năng gì, hoặc tưởng là mình đã có kỹ năng rồi, nên không có kế hoạch rèn luyện. Hôm nay, đứng từ góc độ ngược lại của người sử dụng nhân sự, tôi muốn chia sẻ với các bạn những triệu chứng bệnh thường ngày tại nơi làm việc mà tôi ghi nhận được. Những căn bệnh này chính là nguyên nhân gây ra sự mất tập trung, cản trở việc phát triển bản thân. 1. Bệnh im: do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im. Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua.
– Bia ôm: Đàn ông nhân danh đi uống bia nhưng vào bar rồi lại uống ít mà tay chân thì làm việc nhiều. Các em chiêu đãi tự nhiên như người Hà Nội, mở bia lia lịa, giấu dưới bàn, đổ ra sàn gạch… rồi khổ chủ cứ tự nhiên trả tiền trước đứng dậy ra về mà… vẫn sướng! – Cà-phê ôm: Hình thức gần giống như bia ôm, nhưng một ly cà phê có thể lên hàng chục ngàn đồng nếu biết lợi dụng câu giờ ôm và tận tình thám hiểm thì không đến nỗi phí tiền phí bạc! Mvznymk – Karaokê ôm: Chưa có thú tiêu khiển nào thanh lịch và văn minh hơn hình thức ôm nầy. Khách vào mở nhạc, miệng hát mà tay chân thì làm việc thoải mái… đến một lúc nào đó chẳng biết mình đang hát cái gì và hát đến đâu nữa thì, một là ra về, hai tiếp tục dẫn em lên thiên thai hay đi xuống địa ngục!…
Facebook Bây giờ đa số ai cũng chơi Facebook. Facebook phổ biến đến nỗi người già, người trẻ ai cũng có riêng một trang FB. Thói quen hay bệnh mê FB đến một cách tự nhiên đầy quyến rũ làm điên đảo con người. Buổi sáng vội vã vào FB xem một lượt có gì mới không, like cho bạn bè vài cái. Buổi trưa trong giờ nghỉ ngơi vừa ăn vừa bấm FB, gửi vài cái hình góp mặt bạn bè. Buổi tối "lướt phây", messenger bấm bấm chuyện trò say sưa quên cả thời gian. Nấu món gì ngon trước khi cho chồng cho con ăn, cho FB ăn trước. Trang trí cho thật mỹ thuật, chụp vài tấm hình gửi ngay vào FB rồi chốc chốc mở xem bạn bè có comment gì không để trả lời. Có ai khen bấm "Thank you" kèm cái hình có con vật nhảy nhảy, cái bông lắc lư hoặc cái mặt cười rạng rỡ.
Nói đến tuổi già thì ai mà không băn khuăn, lo nghĩ. Già có nghĩa là ốm yếu, bệnh hoạn, xấu xí, mất năng lực, không còn hữu dụng, mất khả năng, phải trong cậy vào người khác, nghèo khó, buồn nãn, cô đơn trong căn phòng hiu quạnh ngày nầy qua ngày nọ để chờ đến lúc ra đi theo ông theo bà...
Bảo Trợ