Chương 5 Vị Tù Trưởng Bí Hiểm

12 Tháng Mười Hai 20152:56 SA(Xem: 570)

CHƯƠNG V

VỊ TÙ TRƯỞNG BÍ HIỂM

Anh Ngọc, Hùng và Liên nằm nghỉ trên một bãi cỏ. Trời chưa sáng hẳn và họ đã đi thẳng về hướng Bắc cách khỏi bộ lạc ghê gớm ấy một khoảng khá xa rồi. Mặt trời dần lên đỏ ửng chân trời nhưng khi ánh sáng đến thung lũng, hòa với màu xanh tự nhiên ở đây mà thành tím lợt. Cảnh tượng đẹp mắt và quyến rũ biết bao. Ước gì nơi đây trở thành một Trung Tâm Du Lịch Quốc Tế của Việt Nam. Ngọc nghĩ thế.

Một đoàn người chạy bộ hùng hục như những con trâu cày xuất hiện từ xa. Ngọc, Hùng và Liên vẫn ung dung vì ba bạn đã đánh lừa bọn mọi bằng những dấu chân lộn xộn khắp hướng, để rồi... bơi qua một con sông rộng, nước cuồn cuộn như sông Răng. Nằm bên này bờ sông ngó qua bờ bên kia nhìn bọn chúng hò hét, chỉ trỏ cũng thú lắm chứ. Nếu chúng bơi qua được sông thì ba người trẻ tuổi cũng đã lủi mất rồi.

Rất cẩn thận, Hùng đề nghị:

- Anh Ngọc ơi, hay chúng ta đi vào rừng rậm xế phía kia đi. Không chừng bọn mọi dám liều bơi qua lắm đó.

Ngọc gật đầu. Và cả ba tìm một cây đại thụ rất lớn leo lên núp. Họ được cheo chở bởi những tàn lá dày, kín đáo. Từ trên cao, họ lại dễ dàng quan sát bờ sông bên kia, theo dõi tình hình nữa.

Những chấm đen lác đác xuất hiện dọc bờ sông. Nhưng họ không bơi qua mà chỉ tụm năm, tụm ba từng nhóm bàn cãi sôi nổi. Cãi chán có vài người... lội xuống sông bắt cá bằng tay, bằng cây đập cá hay lao phóng cá. Vài người đàn ba tiếp lấy con cá sống to bằng bắp tay đang chan hòa máu đỏ, bỏ vào miệng cắn gặm từng miếng lớn, trông ngon như ta gặm quả táo trước khi đi ngủ.

Miệng và mũi họ đỏ lòm. Hai môi thắm tươi long lanh trông hệt như hình ảnh bá tước Dracula trong phim kinh dị. Ăn và mút xong thịt cá, họ thảy xương sống, đầu và đuôi cá trở lại dòng sông.

Liên nói nhỏ:

- Đúng là những con quỷ cái hiện hình.

Anh Ngọc suỵt nhỏ:

- Đừng nói chuyện Liên ạ. Tuy trông man rợ thế nhưng tâm hồn họ tốt lắm.

Một tiếng động sột soạt dưới đất. Ngọc giật mình ngó xuống. Trời ơi! Tên tù trưởng "U,u" kia đang ở đó. Hắn đang cúi mình tìm kiếm vật gì dưới gốc cây đại thụ mà ba bạn trẻ ẩn mình bên trên. Hắn rút túi lấy một con dao quắm, rèn đặc biệt, văn minh, nước thép sáng ngời không giống chút nào những mũi lao nhọn bằng đá mài của đám dân bộ lạc thời thạch khí. Và quỳ gối một chân, bắt đầu đào bới.

Một chiếc hộp sắt vuông, có khóa đàng hoàng hiện ra lù lù dưới lổ sâu năm tấc tây. Tên tù trưởng già nua rút ra một chiếc chìa khóa và mở ổ khóa. Cả ba người Ngọc, Hùng và Liên chóa mắt. Trong hộp toàn kim cương và kim cương, thứ thượng hạng to và đẹp khác thường. Có viên ánh xanh, ánh vàng được mài theo hình kim tự tháp lấp lánh phản chiếu như trong tiệm kim hoàn Eden nổi tiếng ở thương xá TAX.

Ngọc nghĩ ngay: "Cả một gia tài nhiều triệu bạc. Làm sao hắn ta có kim cương đã mài? Tại sao? Chốn hoang vu này có thợ mài kim cương? Lại còn chiếc hộp sắt, ổ khóa, chìa khóa và con dao quý kia? Hay là có ai cho hắn?"

Một câu nói rất rõ vẳng lên tai ba bạn trẻ làm họ suýt tuột tay rơi xuống đất:

- Nay mai ta sẽ trở lại Sài Gòn. Số châu báu kim cương này đủ đảm bảo cho ta một cuộc đời vững chắc. Nhưng còn cây cỏ "Zi"? Làm sao ta mang theo được?

Hắn nói bằng tiếng Việt, và là tiếng Huế thật đúng giọng không pha trộn chút nào. Tiếng nói là của người Huế và chữ dùng là của người miền Nam.

Không hay biết có đến... ba người Việt Nam chính cống đang có mặt ở đây, hắn nói tiếp, giọng say sưa và mơ màng:

- Con trai của ta. Nó sẽ hãnh diện có một người cha giàu có, sang trọng từ... ngoại quốc trở về. Quá khứ của ta sẽ được lấp kín. Từ ngày ấy đã hai mươi năm rồi còn gì.

Hắn lấy trong túi vải mang theo một đống kim cương... chưa mài nữa, đổ chung tất cả vào hộp sắt. Ba bạn để ý những hạt sau là kim cương thô nhưng kích thước rất lớn, vượt hẳn những hạt xoàn hạng nhất của Pháp hay Bỉ. Gia đình khá giả, ba bạn không lại gì giá trị của kim cương.

Viên tù trưởng chôn sâu chiếc hộp vào hố cũ rồi bỏ đi. Hắn ta sung sướng, mắt lim dim như người mơ ngủ. Có lẽ hắn đang chìm đắm trong ảo tưởng trở thành một nhà tỷ phú có tai mắt và thế lực trong thương trường và xã hội Việt Nam.

Liên nói ngay:

- Lão già người Việt Nam lại vào làm tù trưởng của bộ lạc này làm gì? Lão... giàu quá mà.

Hùng tỏ ra biết nhận xét hơn:

- Liên không thấy lãi trút một số kim cương chưa mài vào số đã mài trong hộp sắt hay sao? Kim cương đã mài xuất xứ từ thành phố, còn chưa mài... là ở ngay tại đây, tại đất này.

- Đúng lắm. Anh Ngọc bảo. Lão ta vơ vét của cải dân bộ lạc, những tài nguyên mà họ không biết khai thác và không biết giá trị của nó. Anh nghĩ có lẽ nơi đây có mỏ kim cương.

- Anh Ngọc có để ý đến lão nói cây cỏ "Zi" gì đó không?

- Cỏ Zi? Cái tên rất lạ, có thể là tên gọi theo tiếng nói dân bộ lạc... và chỉ mình lão mới biết công dụng của loài cỏ này.

Một toán người cởi trần đóng khố khác từ dưới sông trồi lên, nhảy vào bờ la hét, tay cầm vồ bằng đá lởm chởm, nhọn và sắc như nước. Họ mặc khố màu đỏ, còn những người bắt giữ và cầm tù ba bọn trẻ thì khố màu nâu nâu, màu như sợi đay khô. Và hai phe xáp chiến dữ dội.

Biến cố quá bất ngờ xảy ra như chớp làm Ngọc, Hùng và Liên không kịp phản ứng. Ma nếu có phản ứng, ba bạn trẻ này cản ngăn những con người dã man đang hăng máu kia thế nào? Lão không mạnh nhưng đặc biệt nhanh như cắt, né tránh đòn độc của đối phương rất giỏi.

Máu đỏ phút chốc vung vảy trong nước sông, trên bờ sông và trên thân thể của những người đang chiến đấu, hay đã nằm bất động như chết. Trời bỗng chuyển mưa, sấm sét đánh từng lằn ngang dọc đan hình lưới nhện trên nền trời. Một lưỡi búa Thiên Lôi khủng khiếp giáng xuống ngọc cây cao sát chiến trường. Thân cây bị xẻ làm hai đổ gục xuống đất, rơi vào đám người cuồng sát kia.

Ầm... Ầm... Ầm... Ầm...

I... i... i... i...

A... a... a... a...

Tiếng cành lá xanh rơi rào rào như mưa hòa lẫn tiếng người kêu thét không dứt. Hai bên đồng loạt thu quân, chạy về hướng lãnh thổ của mình. Một phe chạy trở lại dọc bờ sông, phe kia... nhảy ùm bơi qua sông như những con cá kình của rừng núi âm u.

Mưa vẫn xối như trút, không ngớt hạt. Ngọc vội la lên bảo hai em:

- Mình xuống khỏi cây mau lên. Cây cao hấp dẫn làn sét rất nguy hiểm.

Sức mạnh của luồng sét mọi người vừa chứng kiến: cây đại thụ bên bờ kia bị xẻ đôi như đứa trẻ bẻ miếng bánh mì mềm ăn sáng. Toàn khu rừng là cây lớn và cây lớn. Trèo xuống lánh dưới gốc cây của chúng chắc gì đã an toàn.

Cả ba bỗng nghe tiếng rào rào như thiên binh vạn mã đang rong ruổi trên đường thiên lý: toán người bán khai đã bơi qua sông và chạy băng khu rừng để trở về giang sơn của họ. Hùng, Liên và Ngọc vội vã nằm rạp xuống đất nấp sau thân cây cổ thụ có thân to bằng hai ôm của người lớn vòng thân.

Dẫn đầu nhóm "chiến sĩ" ấy là một... cô gái trẻ, xinh đẹp, ưa nhìn... một cách rừng rú. Trông cô ta rất nảy nở, khỏe mạnh và tay cô ta lăm lăm một chiếc vồ nặng đến mười ký lô. Mặc quanh người một thứ vải ngắn, thân trên để trần, tóc buộc ngang lưng bằng dây leo rừng thẳm, cô ta rất dữ tợn, hay hét lên những âm thanh sắc nhọn, chói tai nghe như tiếng mèo kêu trong đêm. Móng chân, móng tay... được để khá dài và chặt vuông đầu cả mười ngón. Một kiểu trang điểm lạ lùng.

Có đến hai chục người mọi trở về. Họ không màng đến những đồng bọn bị thương hay nằm bất động còn lại bên kia sông. Họ ngồi nghỉ chung quanh những gốc to, cách nơi ba bạn trốn chỉ chừng hai chục thước.

Hình như có một buổi họp đang diễn ra. Không khí sinh hoạt của bộ lạc này có vẻ cởi mở, dễ dàng hơn vì ai nấy ngồi đứng tùy ý, muốn nói gì thì nói nhưng... cũng phải im lặng như những thân cây rừng khi "nữ chúa" nói "U".

Anh Ngọc bảo Hùng:

- Em có nghe tiếng "U" không? Tiếng "U" ở đây tượng trưng cho uy quyền của người lãnh đạo.

Cô gái vừa nói vừa cười, nhưng nét mặt những người mọi thần dân càng lúc càng trầm trọng.

Liên nói thầm:

- Trông cô ta oai quá, anh Hùng nhỉ.

- Để anh đề nghị em vào làm nữ chúa thay cô ta nhé. Chịu không?

- Em... không dám đâu. Chắc vồ đá nặng lắm... và đàn bà mà phải đánh nhau đổ máu như đàn ông.

Nữ Chúa chợt đập mạnh chiếc vồ đá đang cầm xuống nền đất. Đất ướt và trời đang mưa nên chiếc vồ ngập, lún sâu như chôn vào trong đất. Cô ta cởi sợi dây leo, xõa tóc và... ngồi nghỉ trên một rễ to. Cuộc họp chấm dứt, các chiến sĩ đã được phân công đầy đủ.

Anh Ngọc tò mò đưa mắt nhìn theo năm người mọi đi ngược đường cũ ra bờ sông. Họ làm gì? Thình lình đánh du kích chăng? Hay... múc nước về uống. Nếu cần nước giải lao thì cơn mưa nặng hạt kéo dài này cung cấp quá đủ.

Cô gái man dã này nằm xuống đất và ngủ rất tự nhiên trước mắt những người thần dân. Chiếc vồ đá thô kệch vẫn cắm trong đất ngay bên cạnh người đẹp. Anh Ngọc rùng mình. Hùng như biết được ý nghĩ của Ngọc, trêu anh:

- Anh Ngọc sắp lấy vợ chưa? Tụi em sẽ sửa soạn đồ mừng đám cưới cho anh rất đặc biệt: một chiếc vồ đá.

- Anh đâu có dám... nghĩ đến cô ta. Dữ như cọp.

Dầu Ngọc đã cải chính, hai đứa vẫn ôm nhau cười khúc khích. Anh Ngọc vội đưa ngón trỏ lên miệng ra dấu im lặng:

- Giỡn vừa thôi nhé. Nếu họ phát giác được ta là... ta chết.

Liên càng cười nhiều hơn:

- Anh yêu đời lắm phải không?

Hùng chỉ tay ra hướng sông trỏ cho Ngọc và Liên thấy bọn người mọi đang trở về. Từ xa trông không rõ nhưng dáng điệu của họ nặng nề, chậm chạp. Và có từng khúc dài dài nối từng cặp lại với nhau. Có hai cặp và một người chỉ huy. Hai phút sau, khi họ đến gần hơn, ba bạn mới nhìn rõ: gạch nối ấy là một người. Một người bất động, có lẽ chết rồi.

- Họ có tình nghĩa đáng trọng - Ngọc khen ngợi. Rút quân đi còn trở lại mang xác các bạn về cùng. Ai dám nói họ không văn minh?

- Anh Ngọc. Người sống đấy chứ. Vì em vừa thấy một thân cười cong lên, vặn vẹo... xương kêu răng rắc.

- Liên... nói không tin được. Làm sao em nghe được tiếng xương kêu khi ta xa họ mấy trăm thước? Ủa, nhưng... nhưng người sống thật anh Ngọc ạ.

- Thì bọn họ bị thương được đưa về săn sóc. Thực tế và tốt đẹp hơn là mang những xác chết vô tri trở lại.

Cách suy nghĩ của ba người trẻ tuổi từ thế giới văn minh không thể giống với những kẻ bán khai này. Vì chỉ một phút nữa, khi bọn họ đã hiện ra rất đậm trước mắt. Ngọc, Hùng và Liên nhìn thấy những người bị thương là... của bộ lạc bên kia.

- Tù binh? Liên hỏi.

- Chưa chắc đâu Liên. Phải đợi lát nữa hãy nói.

Ngọc im lặng. Anh nóng lòng chờ đợi cách đối xử của họ đối với những kẻ thất thế.

Nữ Chúa được đánh thức dậy bằng cách một người tiến đến nắm tóc cô ta giật rất mạnh. Một kiểu cung kính lạ đời.

Lần thứ hai trong đời Ngọc nhìn thấy một đống lửa ghê gớm được đốt lên. Cũng đáng sợ như lần trước khi cả ba còn đang bị giam trong gian nhà đá. Vì bập bùng trong ngọn lửa nóng và rát là... hai con người sống vừa được quăng vào thiêu sống. Những tiếng kêu cứu, rên rỉ, la hét tuyệt vọng kéo dài chừng hai ba phút thì nhỏ dần và tắt lịm.

- Ghê quá. Anh thật không ngờ. Họ luôn luôn làm những gì anh chưa bao giờ tưởng tượng đến. Ngọc nói.

- Rồi tiếp theo họ sẽ làm gì nữa? - Liên hỏi.

- Liên không biết à? Tiếng mỡ cháy xèo xèo, mùi thịt người nướng khét lẹt... ở đây và buổi tối hôm trước có giống nhau không?

- Nghĩa là...?

- Là họ sẽ ăn thịt những cái xác cháy thành than ấy ngon lành như ta ăn thịt heo sữa quay trên Chợ Cũ.

- Trời ơi! Anh Ngọc nói thật?

- Hai bộ lạc thù nghịch cùng ở một mảnh đất sát bên nhau và nhất là... đang trong thời đại bán khai rất dễ có những hành động bất thường. Anh chỉ lạ là hình như họ nói chung một thứ tiếng...

- Anh Ngọc đoán thế?

- Không những chỉ đoán mà anh còn chắc đến tám mươi phần trăm. Vì anh hiểu sơ qua "Nữ Chúa" ban nãy bảo đàn em đi mang về một vật gì đó. Thật ra Ngọc bịa thêm, anh có hiểu gì đâu chỉ lờ mờ nhận xét rằng hai ngôn ngữ của hai bộ lạc chỉ là một và quả nhiên...

Tiếng "U" lại được thốt ra miệng cô gái man dã. Có mấy miếng đá dẹp, cạnh mài sắc lẻm được dùng làm dao xẻ thịt. Họ ăn bốc, ăn không biết nóng, ăn ngon lành và... rất trật tự, không giành giựt.

Những lớp than mỏng bao phủ bên ngoài những miếng thịt người theo hai hàm răng cắn giòn tan rơi xuống đất. Có người nhặt lên, liếm sơ cho hết đất rồi... bỏ lại vào miệng. Dạ dày của lũ người này sao quá tốt.

Nữ chúa nhai luôn những xương sườn, sụn trắng rau ráu. Thỉnh thoảng cô ta liếm hai mép đầy mở. Mắt sáng lên nhìn về phía trước. Một người thần dân trịnh trọng mang đến một quả tim đỏ lòm và một buồng gan ướt máu tươi. Tim và gan người còn sống nguyên vì lửa chưa làm chín được bên trong. Cô cầm ngay và cắn ăn nhồm nhoàm. Những người mọi vây quanh tỏ ý vui mừng nhảy cẫng lên như một lũ điên.

- Họ nghĩ hành động xơi tái tim gan kẻ thù biểu tượng cho sự can đảm của người anh hùng.

Ngọc nói và hai người em đồng ý ngay. Trong mười phút, hai con người "quay" trong đống lửa chỉ còn trơ xương. Xương sọ, xương sống, xương ống chân tay. Riêng xương sườn và những phần sụn mềm biến mất. Chúng đã nằm yên trong bao tử của hai chục chiến sĩ bộ lạc thù nghịch rồi.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Tám 2013 (Xem: 1430) MInh Quân & Mỹ Lan Lữ Quán Giết Người Vào một ngày cuối tháng 11, trời lạnh và u ám. Thời tiết thay đổi từ đêm qua: gió dữ dội, bầu trời xám xịt, rồi một cơn mưa phùn. Mới vào khoảng hai giờ chiều mà khắp các ngọn đồi đều bị bao phủ trong ủ dột của một chiều đông. Sương mù giăng cùng khắp. Và chỉ 4 giờ chiều trời đã tối sầm lại. -TỦ SÁCH TUỔI HOA - LOẠI HOA TÍM : dành cho lứa tuổi 16 - 18.-
Thảo im lặng chờ bạn giải nốt bài toán, mắt lơ đãng nhìn ra khung cửa sổ . Tấm màn cửa bay bay trong gió làm cho hình ảnh bên ngoài khi ẩn khi hiện . Tuy nhiên, Thảo cũng nhận ra buổi chiều nay thật đẹp, một buổi chiều hiếm có ở Sài Gòn . Mấy hôm nay trời nắng gắt như lửa đổ . Trẻ con, người lớn thi nhau ốm lăn lóc, người nào cũng thấy như tay chân bải hoải, không muốn làm việc . Thành phố chói chang ánh sáng khiến người ta nhức đầu, lóa mắt . Thảo nghe hoài câu thành ngữ : « Nắng lửa, mưa dầu », mưa dầu không biết làm sao, chứ nắng như thế này đúng là nắng lửa
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Phép Lịch Sự....24 Tháng Giêng 2013 (Xem: 2680)
Dương Thu Hương - Bên Kia Bờ Ẳo Vọng....24 Tháng Giêng 2013 (Xem: 928) - Vietmessenger
23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1281) Mai đứng nép người bên khung cửa sổ nhìn ra. Ngoài trời đang mưa. Mưa tầm tả, liên miên từ trưa tới giờ chưa ngớt. Mùa mưa ở miền Cao Nguyên thường kéo dài hầu như bất tận. Những đám mây xám vần vũ nối tiếp nhau trút sũng nước xuống mặt đất.
Linh Vũ - Ngôi Nhà Hoang TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám.
02 Tháng Tư 2013 (Xem: 1389) Nếu quả thật có Trời và Ngài có mắt như người ta thường nói thì hẳn là Ngài phải biết rằng Tâm ao ước được đi học đến ngần nào ! Song điều làm Tâm khổ sở nhất không phải ở chỗ nó không được đi học mà chính là ở chỗ cha mẹ Tâm không bao giờ chịu hiểu cho rằng con mình không được đi học là một điều khổ sở, thiệt thòi cho nó, rằng nếu nó được đi học thì đó là một chuyện rất tự nhiên, hợp lý, không có gì là quá đáng. Trái lại, cha mẹ Tâm cứ coi điều ao ước của con mình là một chuyện “trèo cao”, một sự “vói lên” rất vô lý, vô lý y như nó đòi đi xe hơi nhà vậy !
Võ Hà Anh - Mến Lá Sân Trường -=- THEO THÓI QUEN, KHANH RỒ GA CHO XE RÚ LÊN TRƯỚC KHI tắt lịm, một cách báo hiệu cho người trong nhà biết đến. Sau đó, Khanh dựng chân xe, khóa cổ và đứng thẳng người, kiểm soát rất nhanh quần áo, tóc tai. Một vật gì cứng cứng rớt vào tóc Khanh làm chàng giật mình, nhìn lên. Hoàng Lan đang đứng dựa lan can lầu nhìn chàng, đôi môi chúm lại phác một nụ cười. Hai chiếc môi xinh nở ra sau cái mỏ chu một cách cong cớn, rồi tiếp tục nhai, rất nhanh. Khanh hất hàm : - Bé con, làm gì đó?
11 Tháng Mười 2013 (Xem: 1629) Thùy An Vùng Biển Lặng TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA XANH: tình cảm nhẹ nhàng (gia đình, bạn bè) Chương 1 Em ôm con Bích Ty vào lòng: - Rứa là mình mất mẹ rồi Ty ơi. Bích Ty tròn mở đôi mắt ngây thơ, nhìn em: - Chị nói chi lạ rứa chị Vy, mẹ đang làm bánh bột lọc sau bếp mà, mất mô mà mất. Em lắc đầu: - Ty không hiểu chi hết, chị muốn nói là …
Bảo Trợ