Ngày Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ

30 Tháng Mười Một 20154:02 SA(Xem: 632)
Năm nay 2015, Ngày Lễ Tạ Ơn ở Mỹ rớt vào Thứ Năm 26 tháng 11. Thế là người Mỹ gốc Việt đã trải qua 40 Lễ Tạ Ơn, sau cuộc di tản xa nước nhà, đông người, gian nguy nhứt trong lịch sử Việt Nam, để tỵ nạn Công Sản. Sống trong nước Mỹ tự do, dân chủ có thừa, vật chất quá dư, nhưng cách nước nhà nửa vòng Trái Đất, người Mỹ gốc Việt mỗi lần ngày Lễ Tạ Ơn đến, thường nguyện cầu có một ngày... Ngày Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ.
letaon-
Ngày ấy là ngày vị Tổng Thống VN được dân của nước Việt Nam tự do, dân chủ thực sự bầu, đứng trước khoáng đại lưỡng viện Quốc Hội Mỹ, long trọng tạ ơn nhân dân và chánh quyền Mỹ -- dù đã thua một trận 30-4-75 nhưng vẫn là một đồng minh chung thủy, giữ đúng lời hứa, giúp cho người Việt Nam đồng minh giành lại quyền tự do, dân chủ -- chiến thắng trận chiến cuối cùng của Chiến Tranh VN.

Ngày ấy là ngày vị Tổng Thống Mỹ đứng trước Quốc Hội của nước Việt Nam tự do, dân chủ thực sự, long trọng tạ ơn chánh quyền và nhân nhân VN đã kiên trì giúp người Mỹ khép lại trang sử Chiến Tranh Việt Nam, chấm dứt “hội chứng VN” đã làm cho xã hội Mỹ một thời chia rẽ và phân hóa khiến Quân Lực Mỹ phải rút lui như thua trận lần đầu tiên trong lịch sử Mỹ.

Ngày ấy là ngày lời nguyền đầu tiên của người Việt Hải Ngoại gạt nước mắt ra đi khỏi nước nhà VN biến thành sự thật. Vì lời nguyền ấy mà suốt cuộc hành trình đầy gian khổ nhưng cũng đầy vinh quang, cho đến bây giờ đã 40 năm, mà chưa giải ngũ vẫn trung thành, còn kiên trì đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN khắp thế giới liên kết thành Việt Nam Hải Ngoại. Vì đó là lời nguyền tự nguyện không thể nào quên, càng xa nước càng yêu thêm nước, càng cách đồng bào càng thương đồng bào, trên đường tìm tự do cho mình và cho người còn kẹt ở lại.

Người Mỹ gốc Việt nói riêng vốn là những người tình sâu nghĩa nặng, đã đang làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào để biến ngày Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ ấy thành sự thật. Người Mỹ gốc Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ là vừa tạ ơn nước Mỹ, vừa tạ ơn nước Việt. Người Pilgrims đành rời quê cha đất tổ trên chiếc tàu MayFlower tròng trành sóng gió Đại Tây Dương đến Tân Thế Giới, chánh yếu là vì tự do tôn giáo và tự do chọn con đường hạnh phúc cho đời mình. Những tiền nhân của người Mỹ đến bến bờ tự do, bị mùa đông khắc nghiệt, đói lạnh, bịnh hoạn chết nhiều. Nhưng “hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhơn”, người Mỹ thổ sinh vì tình đồng loại và lòng nhân đạo cứu giúp, chỉ bảo các nuôi trồng gà tây, khoai tây, bắp, bí, và hái lượm dâu đen, dâu đỏ. Tiền nhân của người Mỹ trúng được mùa đầu tiên làm Lễ Tạ Ơn, trước tạ ơn Thượng Đế, đất nước ông bà, sau tạ ơn người Mỹ thổ dân. Đền ơn đáp nghĩa là hành động văn minh của Loài Người. Hành động ấy thêm cao quí trong hoàn cảnh khó khăn, một miếng khi đói bằng một gói khi no. Hành động đẹp ấy của tiền nhân người Mỹ trở thành truyền thống của xã hội Mỹ, luật pháp chỉ hợp thức hóa mà thôi, để trở thành quốc lễ của Mỹ, đặc biệt Mỹ.

Còn người Mỹ gốc Việt trên đường tìm tự do còn gian khổ hơn người Pilgrims nữa. Ngoài thiên nhiên khắc nghiệt còn địch họa ác tâm. Tìm tự do bằng thuyền nan vượt đại dương. Không được cập bến nước Mỹ liền, mà phải qua đảo tạm cư. Tìm tự do sau nhiều năm tù đói lạnh ở rừng sâu núi thẩm, lao động khổ sai, không được xét xử, không bản án, không biết ngày về. Mỹ là nước dan tay ra cứu khổn phò nguy nhiều người Việt nhứt, qua nhiều chương trình nhứt, “Thuyền nhân”, HO, ODP, Hồi Hương. Chưa có một nước đồng minh nào trên thế giới mãi mấy chục năm sau chiến tranh mà còn cho người của nước đồng minh tỵ nạn như Mỹ. Công ơn này của Mỹ, người Mỹ gốc Việt khắc cốt ghi tâm, quyết ơn đền nghĩa trả theo đạo lý VN.

Do vậy người Mỹ gốc Việt trả ơn nước Mỹ với tất cả bàn tay, con tim, khối óc của mình. Một mặt, đóng thuế, đi lính, đem tài năng, xương máu để phục vụ nước Mỹ hầu tạ ơn cứu khổn phò nguy, và tạ ơn ngọn rau tấc đất Mỹ. Mỹ bị khủng bố, người Việt ở Mỹ xếp hàng nối đuôi đi hiến máu. Nước Mỹ lâm chiến ở Iraq, Afghanistan người Việt trẻ tình nguyện đầu quân, già ủng hộ tinh thần quân nhân Mỹ ở chiến trường. Nước Mỹ bị thiên tai, như trận bão Katrina, người Việt cố gắng tự lo trước hơn là đòi hỏi Mỹ, phiền trách chánh quyền.

Nước Mỹ cũng tạ ơn người Việt đúng mức. Đãi ngộ xứng đáng như đối với người Mỹ chánh tông. Lớn tuổi đại đa số được trợ cấp lợi tức an sinh xã hội, số tiền bằng hai lần lương Thủ Tướng VC; lúc bịnh hoạn trả tiền thầy, tiền thuốc, nhà thương dù có người đến Mỹ quá tuổi lao động khỏi đóng một đồng xu thuế lợi tức và quỹ an sinh xã hội. Trẻ tuổi, trung tiểu học thì hoàn toàn miễn phí, còn đại học thì trợ cấp tài chánh, hay cho vay không lấy lời để học, tỷ lệ tốt nghiệp đại học 4 năm hay nhiều hơn, nhờ thế ngang với lớp trẻ Mỹ Trắng. Cung ứng cơ hội đồng đều trong sản xuất kinh doanh. Lợi tức kiếm được so với đồng bào ở trong nước nhà cao gấp nhiều lần.

Nhưng việc tạ ơn tinh thần – thuộc lãnh vực chánh trị, thượng tầng kiến trúc xã hội -- của người Việt lẫn Mỹ mới thật nhiều ý nghĩa. Người Việt tạ ơn Mỹ bằng hành động tích cực vận động đem về nước nhà VN, cho 90 triệu đồng bào của mình, tự do tín ngưỡng, tự do dân chủ vốn -- là niềm tin, lý tưởng truyền thống, lịch sử của Mỹ. Người Mỹ, chánh quyền dân cử và dân chúng trả ơn người Việt Nam ở Mỹ bằng hành động. Đặt CS Hà Nội vào sổ bìa đen, là một trong ít nước Mỹ “cần phải quan tâm đặc biệt” vì vi phạm tự do tôn giáo. Dùng đầu tư để chuyển hóa cơ cấu độc tài CS, dùng thế bang giao, giao thương áp lực CS cải tiến nhân quyền VN. Tuy kết quả còn khiêm tốn, cần xem xét lại, nhưng nếu không có sự trở lại và hiện diện của Mỹ, phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ ở trong nước chưa chắc được như ngày nay. Còn chánh quyền cũng như dân chúng ở địa phương Mỹ như tiểu bang, quận hạt, thành phố mà lãnh thổ chứa hơn phân nửa dân số Mỹ đã thừa nhận quốc kỳ VN nền vàng ba sọc đỏ là biểu tượng, là di sản của tự do, dân chủ.

Sau cùng, đặc biệt cuộc chiến chống khủng bố, chiến tranh Iraq, Afghanistan, Syria; và theo thường lệ các vận động chánh trị đảng phái có khi làm xã hội Mỹ và người Mỹ phân hóa và chia rẽ. Nhưng lúc nào cũng vậy, khắp nước Mỹ, từ Alaska gần Bắc Cực, đến Hawaii giữa Thái Bình Dương và tại 48 tiểu bang trải rộng gần hết Tây Bắc bán cầu, người người Mỹ, nhà nhà Mỹ, thân nhân bè bạn Mỹ, luôn luôn đoàn kết thống nhứt với nhau trong ý nghĩa của Lễ Tạ Ơn. Cùng Tạ ơn Thượng Đế cho nước Mỹ xinh đẹp. Cùng tạ nước Mỹ là đất địa của người nhập cư dũng cảm như Quốc ca đã viết. Cùng tạ ơn dân chúng Mỹ đại đa số gốc di dân Mỹ đã “kết tụ tinh anh của bốn phương”. Đã làm cho nước Mỹ, kinh tế chánh trị, an ninh quốc phòng Mỹ giàu mạnh, và văn hóa xã hội Mỹ đa nguyên, đa dạng để Mỹ trở thành“muôn màu muôn vẻ lại muôn hương.”

Riêng người Mỹ gốc Việt đại đa số là người tỵ nạn CS, tỵ nạn chánh trị hơn là tỵ nạn kinh tế nên dĩ nhiên còn nặng nợ nhiều với nước non nhà, đồng bào ở nước nhà. Nên đoàn kết thống nhứt với Mỹ trong niềm tin truyền thống, lịch sử tự do, dân chủ của Mỹ. Cùng tạ ơn nước Mỹ bằng hành động đấu tranh, đem ánh sáng tự do, dân chủ ấy về cho 90 triệu đồng bào trong nước đã và đang bị CS cướp đoạt những quyền bất khả tương nhượng này.

Cùng nhau chúng ta cầu nguyện hồn thiêng sông núi Việt Mỹ cho người Việt, người Mỹ sớm có ngày Lễ Tạ Ơn Việt Mỹ. Xin Ơn Trên phù hộ chúng ta, người Việt và người Mỹ./.(VA)
Theo Vietbao.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hôm trước, trở trời, bị cúm nặng, ê mình. Thế là mình tự than thở: ôi, già tới nơi rồi! Nói nhỏ, nhõng nhẽo với bà xã một tí. Chúng ta, ai cũng già. Tôi cố tình bỏ đi chữ “sẽ”, vì đó là sự thật hiển nhiên không thể tránh khỏi. Một sự thật khác, hầu hết mọi người đều không thừa nhận…sự thật về tuổi già,
Nhiều người Việt Nam và Tàu (Trung Quốc) có cùng một suy nghĩ giống nhau: Đó là hay cười nhạo người Tây phương ngu ngốc, không hiểu chuyện đời, “não không có nếp nhăn, ” và bản thân họ lấy làm tự mãn. Vậy rốt cuộc thông minh theo kiểu người Việt Nam và Tàu Trung Quốc là như thế nào? (HN) (*) Tác giả bài này là một người đang sống trong nước cho nên quý vị đọc sẽ thấy nhiều chữ hơi “lạ”! (TVG)
Người Mễ tánh tình cởi mở và thân thiện, gặp là Como esta Senõr rối rít cả lên. Họ dù có giấy tờ hợp lệ hay không đều chịu khó làm những công việc vất vả nặng nhọc, mà các sắc dân khác không ai thèm làm kể cả người da đen. Tôi không thể tưởng tượng được nếu không có người Mễ thì xứ Mỹ này ra sao .....31 Tháng Năm 2012 (Xem: 4368) Tân Ngố
11 Tháng Sáu 2012 (Xem: 5279) Thứ Năm là Ngày Của Lá Cờ Mỹ, một ngày lễ không chính thức để đánh dấu việc chấp nhận lá cờ sao sọc làm cờ của quốc gia, mà ý nghĩa của nó vẫn còn nhiều người Mỹ chưa biết.
Nhân chuyến về Việt Nam, gặp cô em cũng về chơi. Tôi mua một Iphone7 giá 10 triệu đồng của cô em, con người cô ruột. Lúc đem về Mỹ, cháu tôi cầm chơi không biết sao đó, phone bị khóa. Tôi đem phone tới Apple Store, họ cho biết cần ID mới mở khóa được, hoặc nếu có số điện thoại sử dụng máy thì khả năng tìm ID là 50%. Nếu có receipt cũng được. Tôi liên lạc với cô em bán phone, mới hay rằng phone đó không phải của cô ta, mà cô ta mua lại của một người khác (người này lại là bạn của bạn cô ta.)
“Giữa trưa nghe vọng tiếng gà, Bỗng dưng nhớ quá quê nhà xa xôi.” (Khiếu Long) Maurice là tên một con gà trống đang sống trên một hòn đảo mang tên Oléron, ngoài khơi bờ biển phía Tây nước Pháp. Maurice bị ra trước “vành móng ngựa” vì tội cất tiếng gáy mỗi buổi sáng, làm phiền đến một đôi vợ chồng già mới dọn đến nghỉ hưu ở đây, nên họ đã đâm đơn “thưa kiện.” Corinne Fesseau, chủ của gà trống Maurice, đã trình bày tại phiên tòa rằng từ lâu nay, không một ai phàn nàn về tiếng gáy của con gà trên hòn đảo, trừ một đôi vợ chồng khó tính này. Nếu tòa ra phán quyết chống lại Maurice, chủ của con gà sẽ có 15 ngày để chuyển con gà trống đi nơi khác hoặc phải tìm cách làm cho nó im lặng. Chủ nhân đã làm đủ mọi cách để cho Maurice ngưng tiếng gáy, nhưng làm sao để cho một con gà trống thôi gáy khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phương Đông được?
Còn sống xứ người mà hồn ở Việt nam thì nên về bên sống. Không nên tận dụng cái ưu điểm nơi mình định cư rồi lại làm lợi cho nước... bỏ ra đi! Cuối đời, lại quay về tận dụng chính sách ưu đãi người già xứ người thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Hãy gắng sống chân thành bằng cái tâm của mình thì cuộc đời sẽ luôn mỉm cười với bạn.
Khi cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việt Nam được thành lập để che mắt quốc tế (1960), một quân đội đi kèm theo tổ chức khủng bố này cũng được hình thành. Về thực chất, đây chỉ là một tổ chức thân Cộng trá hình, có liên hệ chặt chẽ với chính quyền Cộng Sản miền Bắc. Để phân biệt, người ta gọi lính của quân đội miền Bắc là lính Bắc Việt
Thật sự không phải người Tàu nào đang sống dưới chế độ của Tàu cộng cũng đều ngu dốt, mù quáng và theo nịnh bợ, ủng hộ, ngưỡng mộ lãnh đạo của họ một cách điên cuồng. Rất nhiều giới trí thức nhìn ra sự hoang tưởng bá vương bá đạo của Tập Cập Bình và phe nhóm của ông ta, nhưng với sự độc ác, tàn bạo và sẵn sàng thủ tiêu mạng sống của bất cứ ai nói lên sự thật sai trái của lãnh đạo đất nước có 1.4 tỷ người này, nên họ đành phải “bó tay”, câm miêng cầu an.
SpaceX - tập đoàn vận chuyển không gian của Mỹ ... vừa phóng thành công tên lửa Falcon 9 mang theo 60 vệ tinh từ căn cứ không quân Cape Canaveral ở Florida tối thứ Năm, ngày 23/5 ... trong một chiến dịch vận chuyển khổng lồ của Mỹ - để đưa 12.000 vệ tinh lên vũ trụ ... tạo ra một mạng lưới intenet TỐC ĐỘ CAO, MẠNH HƠN CẢ 5G, phóng thẳng từ vũ trụ xuống .... phủ kín hành tinh !
Bảo Trợ