Văn Hóa Ăn

22 Tháng Mười Một 20152:25 SA(Xem: 1040)
Tiếng Nước Tôi rất đẹp và rất phong phú. Những kinh nghiệm sống góp nhặt bao đời từ tổ tiên ông bà truyền lại cho con cháu là một gia sản rất quý báu. Tôi rất thích những câu thành ngữ, tục ngữ và ca dao xưa. Từng câu từng chữ đều có một ý nghĩa sâu sắc tuyệt vời.
blank
Ông bà tổ tiên nói về vấn đề tiếp đón, nấu nướng, tiệc tùng và ăn uống như sau: ‘Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau. Ăn trông nồi, ngồi trông hướng. Liệu cơm gắp mắm. Nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm. Một miếng giữa làng, bằng một sàng xó bếp. Cháo nóng húp quanh. Ăn cây nào, rào cây ấy. Ăn theo thuở, ở theo thì. Đời cha ăn mặn, đời con khát nước. Nhai cho kỹ, nghĩ cho lâu….’

Người phương Tây, mỗi khi có tiệc tùng liên hoan, họ chuẩn bị bàn ghế, chén dĩa, ly cốc, muỗm dao xiên và khăn ăn rất cẩn thận. Dĩa trên đĩa dưới, ly to chén nhỏ và bầy biện rất đẹp mắt. Đồ ăn thức uống và đồ tráng miệng được phục vụ từng phần và từng món. Nói chung là tiệc càng lớn, chén dĩa và ly bát càng nhiều.

Người Á Đông, về vấn đề tiệc tùng liên hoan cũng không kém phần quan trọng. Hình thức rất là trang trọng. Đồ ăn thức uống tự nấu tươi ngon rất hợp khẩu vị, nhiều món thuần túy đặc sản và thường thức ăn rất dồi dào dư giả.

Dân Việt, tại xứ người, một vấn đề chúng ta có thể suy tư về bữa ăn và bữa tiệc trong gia đình. Những bữa cơm hằng ngày trong gia đình, có lẽ lúc nào chúng ta cũng dọn chén sành, chén sứ hoặc chén nhựa và đôi đũa trên bàn. Chúng ta cảm thấy ấm lòng khi húp bát canh nóng hay ăn một chén súp. Bát sạch ngon cơm. Chén bát sạch đẹp sẽ giúp cho thức ăn thêm ý vị, vừa miệng và dễ cầm dễ ăn và gọn gàng.

Tham dự những tiệc liên hoan như Barbecue, Picnic ngoài trời (out-doors) hoặc tập thể đông người, buffet, chúng ta có thể dùng loại ly, chén, đĩa giấy và xiên, muỗn, dao bằng đồ nhẹ. Xài xong có thể bỏ vào sọt rác cho gọn gàng và sạch sẽ.

Những bữa tiệc ít người, chúng ta có thể sửa sọan kỹ lưỡng hơn một chút. Có nhiều bạn nói rằng ăn đĩa giấy cho tiện và khỏi vất vả rửa ráy. Điều này có thể tiết kiệm được nước và chút thời gian. Nhưng chúng ta có thể suy xét một chút kỹ hơn. Nhai cho kỹ, nghĩ cho lâu.

Để chuẩn bị một bữa tiệc, chúng ta phải xài hết rất nhiều thời gian. Nào là tính toán ngày giờ, mời mọc, mua sắm, nấu nướng, sắp xếp bàn ghế và chuẩn bị đồ ăn thức uống. Có khi hai ba người vất vả cả ngày để nấu nướng. Các món ăn thuần túy dân tộc rất đặc biệt. Có lẩu sôi nóng. Có súp ngon. Có các món ăn đặc sản. Tiệc khoản đãi rất ư là hoành tráng.

Thường khách mời là khách quý, là bạn hữu và người thân cận. Có một điều mà chúng ta không chú ý lắm về cách thức khoản đãi. Ý niệm về bát sạch ngon cơm. Đồ ăn thức uống qúa ngon, nhưng khách mời chỉ được ăn bằng chén giấy nhẹ tênh thay vì chén sành, chén sứ, thì quá uổng, giảm bớt giá trị công lao nấu nướng phục vụ. Tại sao chúng ta không dám cho khách dùng chén sành, sứ hay chén nhựa?

Chúng ta có thể lý luận rằng ăn chén giấy cho nhàn, cho tiện và khỏi phải rửa ráy mất thời giờ. Chúng ta suy nghĩ, nếu tiệc mời 20 người, chúng ta chỉ phải rửa thêm có 20 chén ăn cơm. Chúng ta có thể rửa 20 chén trong vòng 5 hay 7 phút là cùng. Nên phân biệt, dù ăn chén giấy hay ăn chén sành, thì tất cả các nồi niêu, xoang chảo hay tô đĩa còn lại, trước sau chúng ta cũng phải rửa sạch. Không vì muốn chất gánh nặng lên vai người khác, nhưng chúng ta nên nhận biết giá trị thực sự của việc hy sinh phục vụ của các đầu bếp.

Nếu có 30 chén ăn cơm, chúng ta cần chỉ rửa trong vòng 10 phút là tối đa. Dùng chén sành, sứ hay nhựa ăn cơm thì rất lịch sự đối với khách được mời. Chúng ta có thể dùng chén để húp lẩu nóng hay súp rất ngon. Tại sao chúng ta dám bỏ ra cả ngày để chuẩn bị bữa ăn ngon, nhưng chỉ có thêm 10 phút để rửa chén ăn cơm mà lại ngại ngùng? Đã thương thì thương cho trót. Tiệc đãi sẽ hoàn hảo mọi bề.

Một vài chia sẻ về vấn đề tiệc tùng ăn uống trong đời sống gia đình. Ước chi mỗi người chúng ta nhận ra những điều nho nhỏ tế nhị, để giúp làm cho cuộc sống tươi đẹp và văn minh hơn. Xin được góp ý.
Theo Vietcatholic.net
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày còn bé, mỗi lần về quê ghé thăm ông cậu thì cảnh tượng quen thuộc đầu tiên đập vào mắt tôi là hai cái lồng chim cu treo lủng lẳng ở mái hiên nhà. Lồng bằng tre vót nhỏ rứt, bo tròn vành như quả bí, bọc vải bên ngoài kín đáo. Cứ một con gù gù, con lồng bên lại cất tiếng gáy như để hòa điệu, âm thanh trầm buồn. Buổi trưa vắng lặng, chợt nghe tiếng cu gáy êm êm dìu dặt, ai mà không cảm nhận lòng mình xuyến xao gợi nhớ mơ hồ đâu đâu, càng thêm yêu thương sự phóng khoáng, yên bình của đồng nội, hương quê… Người nuôi chim rành rẻ kinh nghiệm cho biết con nào có bộ lông xám thường gáy giọng thổ trầm, con lông nâu thì gáy giọng kim cao. Theo tập tính, chim cu trống cất giọng gáy hay để quyến rũ bạn tình hoặc khoe mẻ, thách thức với con trống khác.
Lúc ấu thơ, khi còn chưa biết rét là gì, tôi thường đi chơi trên những cánh đồng mùa đông. Lúa tháng mười vừa gặt xong, thửa ruộng cạn chỉ còn những gốc rạ trơ trụi. Từ gốc rạ ấy, những mầm lúa lại mọc lên xanh non, nếu để lâu chúng cũng kết bông trổ hạt, người ta gọi đó là lúa trau, có thể lùa trâu bò xuống ăn. Ngoài đồng, phân trâu bò được đắp thành những đụn tròn cao dần lên trên chừng nửa thước. Phân ủ trong đó rất ấm tỏa ra làn khói mờ. Đi cắt rạ lâu trên đồng, những ngón chân lạnh cóng đến mức không còn cảm giác gì, người ta phải hong chân trên nóc đống phân đó. Vài nhà nông tranh thủ cầy ải. Họ xới đất lật lên thành luống, để cho gió bấc hong khô đất, đợi sang xuân có nước về lùa những luống đất đó tan ra như bùn. Đôi khi người ta dùng vồ đập cho đất vỡ tan trước.
Tưởng nhớ người cha thân yêu Chính Thầy là sự sống và là sự sống, ai tin vào Thầy thì dù có chết cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào thấy thì sẽ không phải chết. (Gn 11, 25-26) Ngày 1-11 là ngày giỗ 4 năm của thầy (cha) chúng con là Linh hồn Phêrô Nguyễn Quang Đồng từ giã mọi người về với Chúa ngày 1-11-2016 . Kính xin Mẹ, anh chị em, cháu chắt bạn bè xa gần hiệp ý cầu nguyện cho Linh hồn Phê rô mau dược hưởng hạnh phúc trên nước trới. Amen. Thầy đã ra đi 4 năm rồi mà con không về được, con ao ước và mong muốn được về bên thầy thắp nén hương trầm. Con nhớ thầy nhiều lắm. Nguyễn Thị Đức
Trước khi dùng xú-chiêng như người phụ nữ Tây Phương, người phụ nữ Việt Nam đã biết dùng cái yếm để che kín bộ nhũ hoa. Nói như thế không có nghĩa là cái yếm chỉ có công dụng như cái xú-chiêng của người Tây Phương mà thực sự công dụng của nó còn rộng rãi hơn nhiều. Trong lúc cái xú-chiêng chỉ dùng để che kín và nâng đỡ bộ nhũ hoa thì cái yếm của người phụ nữ Việt Nam đôi khi còn có thể dùng thay thế cho cái áo cụt “ra đường đi đâu gần gần mà chỉ bận yếm thì cũng chẳng ai rầy” hoặc, hơn thế nữa, “mùa nóng nực những người làm việc khó nhọc chỉ mặc yếm che ngực, đủ kín đáo, không mặc áo”. Theo Lê Văn Đức và Lê Ngọc Trụ trong Tự Điển Việt Nam (q.I, trang 669) chiếc yếm được định nghĩa như sau: “Yếm: Miếng vải hình tam giác dùng che ngực" Cô kia mặc yếm hoa tằm, Chồng cô đi lính cô nằm với ai.
Cứ mỗi cuối Thu là sinh nhật tôi. Lòng chạnh nhớ một mùa Thu dĩ vãng. Sáng nay, sương mù lơ lững giăng giăng một sớm mai lành lạnh với làn gió khẽ lướt qua kéo theo chiếc lá vàng nhẹ rơi, hơi sương hôn lên mặt tôi lạnh giá. Ngày sinh nhật lại đến. Đã bao mùa Thu hạnh phúc. Đã bao mùa Thu lặng lẽ ngang trời. Đã bao mùa Thu đã chết. Bao lần tôi ngắm Thu qua. Từng ngày từng tháng từng năm trôi đi. Tôi đã sống bình yên trong sự an bày của số phận mặc cho lòng ...
Mẹ giờ đã già rồi nên hay lẫn lộn, mỗi lần tôi gọi điện đến, luôn sốt sốt sắng sắng hỏi một câu: Khi nào con về? Không chỉ cách xa hàng ngàn cây số, phải bắt tận 3 tuyến xe, mà công việc của tôi bận rộn đến nỗi có phân thân ra cũng không làm hết việc, còn lấy đâu ra thời gian mà về quê thăm mẹ. Tai của mẹ cũng lơ đễnh lắm rồi, tôi giải thích đi giải thích lại mà mẹ vẫn như không nghe được gì, vẫn hăm hở hỏi đi hỏi lại: “Khi nào con về?” Quá tam ba bận, cuối cùng tôi đã không giữ được kiên nhẫn nên phải nói như hét vào điện thoại, giờ thì mẹ chắc nghe rõ rồi, nên lặng lẽ không nói thêm gì mà cúp điện thoại. Vài ngày sau mẹ lại gọi điện hỏi tôi câu hỏi đó, chỉ là lần này giọng bà có vẻ ngượng ngùng, không còn tự tin nữa. Giống như một đứa trẻ không được giải hòa nên vẫn chưa cam tâm.
Bây giờ là tháng Tám. Tháng Tám là mùa Thu với hoa cúc vàng, với lá đỏ, với gió heo may và với trời se lạnh. Tháng Tám ở đây bây giờ cũng y như thế dù rằng không phải mùa Thu. Nắng đang trải đường đi. Vàng óng và ấm áp. Đây này, em ngồi bên cửa sổ (nhưng không có ai dựa tường hoa vì anh và vài người em yêu mến thì đã đi xa mất rồi) và ngắm nắng vàng trải đường đi này. Em vẫn có cái thú ngồi bên cửa sổ viết lách và ngắm cảnh bên ngoài vì con đường của em rất thanh bình và yên tĩnh anh ạ. Vào mùa hè, con đường rợp hoa phượng tím nữa cơ
Lê Anh Tuấn - Hàng ngày chúng ta vẫn sử dụng những thành ngữ quen thuộc do ông cha để lại trong khi nói chuyện hay viết lách. Tuy nhiên, có nhiều thành ngữ mặc dù thường xuyên sử dụng, nhưng câu gốc hay ý nghĩa của nó lại khác xa so với những gì ta nghĩ. Sau đây là một số những thành ngữ như vậy. Nghèo rớt mùng tơi Nhiều người vẫn nhầm tưởng mùng tơi ở đây là cây mùng tơi mà chúng ta vẫn thường nấu canh hay dậu mùng tơi trong thơ Nguyễn Bính.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé./post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2522)/
Giờ đây, chúng đang ở nơi nào ? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn… Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng, còn mọi vật đều tối đen !/post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2306) Chu tất Tiến/
Bảo Trợ