Yêu Thương: Chìa Khóa Của Giáo Dục

20 Tháng Mười Một 20158:06 SA(Xem: 570)

GNsP – “Trong ngày Lễ Tạ Ơn, một cô giáo dạy lớp một nọ đã bảo những học sinh của mình vẽ một bức tranh về những điều gì đó mà các em đã biết ơn. Cô muốn xem những đứa trẻ từ các vùng phụ cận nghèo nàn này thực sự mang ơn ra sao. Cô nghĩ rằng hầu hết các học sinh của cô sẽ vẽ những bức tranh về gà Tây hay những bàn đầy thức ăn mà chúng được thưởng thức. Nhưng cô đã sững sốt với bức tranh của một Tony, câụ học sinh ngồi phía cuối lớp, bức tranh có một bàn tay được vẽ bằng nét trẻ thơ rất đơn giản.

Nhưng đó là bàn tay của ai? Cả lớp đều bị cuốn hút vào hình ảnh trừu tượng đó .Một em học sinh đoán : “Em nghĩ bạn Tony vẽ bàn tay của Chúa mang thức ăn đến cho chúng ta. Một em khác lên tiếng : “Theo em đó là bàn tay của một người nông dân, bởi vì ông ta nuôi gà Tây”.

Cuối cùng khi những em khác đang làm bài, cô giáo đến bên bàn Tony và hỏi: “Em vẽ bàn tay của ai vậy?”. Tony ngước nhìn cô, em đáp nhỏ: “Em vẽ bàn tay của cô”.

Cô giáo xúc động. Cô nhớ lại rằng vào những giờ giải lao, cô thường nắm tay Tony, một cậu bé cô độc ít nói. Cô cũng thường làm thế với những học sinh khác, nhưng với Tony, nó lại mang ý nghĩa rất lớn”. (Trích sách Hạt Giống Tâm Hồn)

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Vâng! Chắc hẳn cô giáo không ngờ rằng cử chỉ nắm tay đơn giản của cô lại mang đến cho cậu học trò bé nhỏ của mình niềm hạnh phúc, và điều đó trở thành một cảm xúc tốt đẹp khiến cậu ta nhớ mãi với lòng biết ơn. Nhiều nhà nghiên cứu tâm lý xác nhận lợi ích của những tình cảm được thể hiện bằng những cử chỉ âu yếm như sau: Những đứa trẻ được mẹ bồng ẵm, hôn hít sẽ trở nên dễ thích nghi với cuộc sống và tính tình cũng lạc quan, vui vẻ hơn. Tony, cậu bé trong câu chuyện nêu trên, tuy cô độc ít nói nhưng vẫn không muốn bị cô giáo lãng quên trong tập thể học sinh lớp, và những cái nắm tay của cô giáo như một nhắc nhở rằng cậu vẫn hiện diện một cách sống động giữa bạn bè trong lớp học của mình. Không phải ngẫu nhiên mà người ta thường chọn cô giáo là những người thầy đảm nhiệm việc giáo dục đầu đời cho một đứa trẻ. Với đặc tính của phụ nữ là sự dịu dàng, nhạy cảm, dễ thông cảm , dễ thấu hiểu, các cô giáo không chỉ là người truyền đạt những kiến thức đầu đời nhưng còn mang lại cho đứa trẻ niềm vui và hạnh phúc, sự ấm áp dịu dàng của một người mẹ thứ hai bằng cách thể hiện những cử chỉ chăm sóc yêu thương dù rất đơn sơ, nhỏ nhoi. Một ánh mắt trìu mến và cảm xúc ấm áp từ đôi bàn tay, những lối giao tiếp phi ngôn ngữ này có khả năng thay được ngàn vạn lời trái tim muốn nói. “Cô và mẹ là hai cô giáo. Mẹ và cô ấy hai mẹ hiền là thế!”

Thế nhưng trong ngành giáo dục trẻ trong xã hội Việt Nam hiện nay việc cô giáo bạo hành với học sinh, đặc biệt học sinh cấp tiểu học và trẻ mầm non đã trở thành chuyện “thường ngày trong huyện ”. Không khó gì để đọc thấy những tin tức về các vụ việc này trên các trang báo mạng cũng như các tờ nhật báo. Học sinh bị cô giáo đánh với những lý do … hết sức “lý do” như bị đánh bầm mông và bị tát chỉ vì viết chính tả không kịp; sau 2 ngày được gửi ở trường mầm non, bé trai 22 tháng tuổi bị đánh bầm dập khắp người, thương tật 5%; bảo mẫu trói tay chân, nhét giẻ vào miệng cháu bé 15 tháng tuổi chỉ vì muốn “ cháu nín khóc và đỡ phá phách”.

Theo các chuyên viên tâm lý, các nhà giáo dục thì có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên, nào là cô giáo bị áp lực bởi giáo án dày đặc, áp lực trước sự đòi hỏi của phụ huynh … nhưng có lẽ nguyên nhân thuyết phục hơn cả chính là sự bỏ qua, xem nhẹ việc giáo dục kỹ năng dạy trẻ cho các “ người mẹ hiền ” nơi học đường. Họ được trang bị rất nhiều kỹ năng, nhiều kiến thức cho ngành nghề của mình, nhưng có một điều không thể thiếu nếu muốn bước vào ngành giáo dục đó là giáo dục lòng yêu trẻ thì có lẽ không được xem quan tâm đúng mức trong chương trình đào tạo.

Trẻ con bắt chước rất nhanh, với đầu óc còn non nớt làm sao tránh được những tác hại của cuộc bạo hành ngay trong môi trường mà các cháu đáng ra phải được yêu thương, chăm sóc ? Đó cũng chính là một trong những lý do khiến ngày càng gia tăng nạn bạo hành học đường giữa các học sinh với nhau. Nạn đánh hội đồng bạn học của mình xảy ra ngay trong lớp học, trong sân trường như những băng nhóm xã hội đen như phim dài nhiều tập. Nhà dột từ nóc, việc hành xử của con trẻ có nguyên nhân từ chính cách giáo dục của chúng ta chứ không hoàn toàn vì bản thân của chúng, vì thế xin hãy giáo dục trẻ em biết hướng tới cái đẹp của chân, thiện, mỹ với bài học có tính sư phạm và giáo dục và trên hết là phải cho các em được sống trong bầu khí yêu thương, sự quan tâm chân thành của thầy cô giáo.

“Để có được một xã hội an bình và nhân nghĩa, cần phải mở rộng biên cương của tình thương yêu” , do vậy trong thư gởi các giáo chức Công Giáo nhân ngày 20-11-2015, Đức Cha Giuse Đinh Đức Đạo, chủ tịch Ủy Ban Giáo Dục Công Giáo Việt Nam cũng đã thiết tha nhắn gởi : “ Xin quý Thầy Cô hãy thắp lên trong lòng các em sinh viên, học sinh ngọn lửa yêu thương. Giá trị của một người không tùy thuộc ở sự giầu sang, khả năng hay chức quyền, nhưng ở tình thương yêu chất chứa trong con tim và với tình yêu đó, biết sử dụng của cải, tiền bạc, khả năng và chức quyền để xây đắp cuộc đời của mình cũng như của tha nhân…. Ước chi các sinh viên học sinh của các Thầy Cô Công giáo đều trổi vượt trong tình nghĩa yêu thương, vì được các Thầy Cô nuôi dưỡng bằng truyền thống thương yêu của Dân Tộc và, hơn nữa, còn được các Thầy Cô dẫn đến kín múc từ chính nguồn mạch tình yêu là Thiên Chúa (x. 1 Ga 4,16). Trong Chúa Kitô – hiện thân của Thiên Chúa Cha, suối nguồn tình yêu – người ta sẽ nhận ra được mọi người là anh chị em của nhau và người ta có khả năng thương yêu tất cả, ngay với những người khác mình, không ưa thích hay thù ghét mình (x. Mt 5,43-48).

Mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam, chúng ta ghi ơn những thầy cô đáng kính như những người lái đò đã vất vả đưa bao chuyến đò người đến bến bờ tri thức để “ trở thành những người lao động chân chính, những nhà kĩ thuật có chuyên môn giỏi, những nhà khoa học thành công, những doanh nhân tầm cỡ, những nhà lãnh đạo xuất sắc, những chính khách uyên bác… Nhưng trước hết phải là những “người tử tế”, biết yêu thương ..” * . Nhưng “ gieo gì gặt nấy ”, muốn có được những người biết sống đúng với đạo lý làm người, một xã hội trong đó “ người yêu người sống để yêu nhau ” thì chúng ta mong sao những người làm công tác giáo dục cũng cần phải có “ phẩm chất hàng đầu là lòng yêu thương, vì nghề giáo là nghề tiếp xúc với con người. Phải có yêu thương thì mới dạy tốt học trò. Phải có yêu thương mới chăm cho đời được những chồi non… Để làm được một thầy giáo, trước tiên phải biết yêu thương” ( Thầy Văn Như Cương ) …vì đó sẽ là chìa khóa vạn năng, là sức mạnh diệu kỳ mở tung mọi cánh cửa của tâm hồn trẻ .

Điền Phương Thảo

* Trích “Lời dặn xúc động của thầy Văn Như Cương trong lễ khai giảng” tại THPT DL Lương Thế Vinh (Cầu Giấy, Hà Nội) năm học 2015 – 2016.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có hai anh em nọ, bắt trói được thủ phạm sơ ý làm cha của mình chết. Họ đưa tên tội nhân đến trước quan toà và yêu cầu xử theo luật. Kẻ tội nhân vì sơ ý để đá đè chết cha của họ, nên theo luật anh ta phải bị ném đá cho đến chết. Trước mặt quan toà, tên tội nhân đã thú nhận mọi tội lỗi của mình. Nhưng trước khi bị đem ra xử tội, anh ta chỉ xin quan tòa một ân huệ: Đó là được trở về nhà trong vòng ba ngày để giải quyết mọi vấn đề gia đình và gửi gắm đứa trẻ mồ côi mà anh ta ta đã lượm bên vệ đường về chăm sóc và nuôi dưỡng. Rồi, sau đó anh ta trở lại chịu xử tử. Quan toà tỏ vẻ không tin với lời cam kết của kẻ tử tội. Giữa lúc quan toà đang do dự… thì trong đám đông có một anh thanh niên hiểu rõ mọi sự, liền giơ tay nói rằng: "Mặc dù tôi không quen biết anh ta, nhưng tôi hiểu rõ anh ta, tôi xin đứng ra bảo đảm lời cam kết của anh ấy. Nếu sau ba ngày, anh ta không trở lại, tôi sẽ chịu chết thay cho anh ta” Quan tòa đồng ý.
Bò làm mệt, than với chó: " Tao mệt quá ". Chó gặp mèo tâm sự: " Bò nó kêu mệt, chắc làm quá sức, chắc nó đòi nghỉ một chút". Mèo gặp dê tán chuyện: " Bò nó muốn nghỉ một ngày vì công việc làm nó mệt quá, có lẽ ông chủ bắt nó làm quá sức". Dê gặp gà: " Bò nó đòi nghỉ làm, ông chủ bắt nó làm đến kiệt sức thì phải". Gà gặp heo nói: " Biết chuyện gì chưa, bò nó định đổi chủ và bỏ việc đấy". Heo mách bà chủ: " Bò nó định đổi chủ hay sao, nghe nói nó muốn bỏ việc vì công việc quá nặng." Bà chủ nói ông chủ: " Bò nó định tạo phản, nó muốn đổi chủ". Ông chủ tức giận quát: " A con bò này đã lười lại định tạo phản, thịt nó thôi". Kết quả : Bò bị giết thịt
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó ! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả (trái) ngắt vội không bao giờ ngọt. Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.
Federic Ozanam, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng của Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đã trải qua một cơn khủng hoảng Đức Tin trầm trọng lúc còn là một sinh viên đại học. Một hôm, để tìm một chút thanh thản cho tâm hồn, anh bước vào một ngôi thánh đường cổ ở Paris/post 09 Tháng Chín 2012(Xem: 7424)/
Câu chuyện này diễn ra vào thời Thế chiến thứ II, ngay trước lúc Đức quốc xã tiến hành cuộc thảm sát hàng loạt người Do Thái tại các trại tập trung của phát xít… Khi đó, một sĩ quan Đức quốc xã bước ra, cầm cuốn Kinh Thánh ném xuống đất. Hắn đảo mắt nhìn nỗi hoảng sợ đang hiện rõ trên khuôn mặt của những nạn nhân người Do Thái và nói: “Ai trong số các người muốn sống sót thì hãy nhổ nước bọt lên cuốn Kinh Thánh này rồi đứng vào hàng người được phép sống sót ở phía bên phải. Nếu muốn đứng vào chỗ người sẽ bị xử chết ở hàng bên trái thì không cần khạc nhổ lên cuốn sách này!”.
Một người chuyên đóng vai những nhân vật lịch sử quá cố như một nghề để sinh sống. Một ngày, trong vai một nhà chính trị nổi tiếng (đã mất) , ông đến lớp 5 của một trừơng để trả lời những câu hỏi của học sinh. Một học sinh giơ tay và hỏi : - Cháu ngỡ rằng ông đã chết rồi cơ mà ! Câu hỏi này thật không bình thường và ông đã trả lời : - Đúng là tôi đã chết vào năm 1970, lúc 84 tuổi - nhưng tôi chẳng thích việc này chút nào và tôi sẽ không lặp lại nó nữa.
Chuyện xảy ra trên một chuyến bay: Một người đàn ông Nhật đưa tro cốt của vợ về nơi an nghỉ cuối cùng ở quê nhà. Người đàn ông ấy và vợ lấy nhau hơn 50 năm. Họ sinh sống ở Yokohama nhưng quê nhà của họ thì ở Saga, Kyushu. Khi vợ mất ông đã quyết định đem tro cốt của bà về với quê cha đất tổ. Ông biết việc vận chuyển tro cốt của người đã khuất phải làm thủ tục đặc biệt với hàng không. Ông bỏ hũ tro vào một cái hộp nhỏ rất chắc chắn và cũng rất xinh đẹp, và khi làm thủ tục ông cũng trình bày rất rõ ràng với nhân viên hàng không. Đội ngũ nhân viên sân bay đã đồng ý cho ông mang hộp đựng bình tro cốt lên máy bay, nhưng với điều kiện họ phải được phép giữ và bảo quản kỹ càng chiếc hộp trong suốt chuyến bay. Ông đồng ý ngay.
Có một gia đình nọ mời vị linh mục đến nhà của mình ăn tối. Và trong bữa tối đó, họ không tìm thấy tờ 50 đô la mà họ đã đặt trước đó trên bàn ăn. Sau khi vị Linh mục rời khỏi nhà, người vợ nói với chồng mình trong sự tức giận: - Hãy xem, cha xứ chúng ta đã lấy trộm 50 đô la! Người chồng đồng tình trả lời với sự bực tức: - Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, ông cha đó đã lấy trộm tờ tiền vì không có người lạ nào khác trong nhà mình ngoại trừ ông cha. Cho dù là chúng ta đã chuẩn bị tờ 50 đô là đó để trên bàn để tặng cho ông cha, nhưng việc làm của ông cha là không chấp nhận được. Sau đó, hai vợ chồng đã bỏ đi nhà thờ trong xứ. Hai tháng trôi qua, người vợ tình cờ gặp vị linh mục trên đường phố. Cha xứ đã hỏi bà:
là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố.
Ở làng nọ có một người đàn ông thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quyết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấy bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, nuôi gia súc…, gã thông minh lập tức ngăn lại và không cho phép bác nông dân múc nước từ giếng lên. “Tôi chỉ bán cho ông cái giếng, tôi không bán nước cho ông. Vì thế, ông không thể lấy nước từ cái giếng này được”, gã thông minh lên tiếng. - Minh Trần st
Bảo Trợ