Gia Đình

12 Tháng Mười Một 201512:16 SA(Xem: 1381)
GIA ĐÌNH

blankCó cha, có mẹ thì hơn
Không cha, không mẹ như đờn đứt dây
Ca dao giản dị mà hay
Cách nói chất đầy ý nghĩa sâu xa
Chiếc nôi hạnh phúc đơn sơ
Thế nhưng thâm thúy, đậm đà yêu thương
Gia đình là chính thiên đường
Ngay trên trần thế vô thường, người ơi!
Chúa Giêsu đã làm người
Trong gia đình nhỏ sống đời phàm nhân
Tháng ngày vất vả, gian nan
Lao động chuyên cần tạo dựng Thánh Gia
Sớm khuya có Mẹ, có Cha
Làm Con nên Chúa vẫn lo vâng lời
Trần gian là cõi con người
Ba chìm, bảy nổi,… cuộc đời lênh đênh
Nhưng còn có một gia đình
Đó là Hồng Phúc mông mênh cõi trần
Cảm tạ Thiên Chúa từ nhân
Ai cũng có phần là Tổ Ấm riêng
Gia đình là chốn thiêng liêng
Công ơn cha mẹ vô biên, tuyệt vời!

CHIẾC NÔI CUỘC ĐỜI

Con mất Cha như nhà không có nóc
Âm thầm khóc, tiếng nấc nghẹn tủi thân
Con mất Mẹ phải lót lá mà nằm
Buồn mồ côi khát khao một mái ấm
Gia đình là hoa yêu thương tươi thắm
Gia đình là nguồn hạnh phúc chứa chan
Nơi sum họp, chia sẻ mọi vui buồn
Ôi, chiếc nôi cuộc đời tuyệt vời quá!

Trầm Thiên Thu


Theo Vietcatholic.net
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Như là bông huệ trắng Tỏa hương ngát thơm nồng Giữa cuộc đời mưa gió /post 14 Tháng Giêng 2015 (Xem: 3412)/ Vẫn ngàn lần trinh trong Như là ngọn nến nhỏ Cháy mãi trong lòng người
Con ước muốn làm một bài thơ Bằng đời con thuở bé đến giờ Bao Hồng ân Nhiệm mầu tình Chúa / 2 Tháng Mười 2014(Xem: 2037)/
Em đi qua mùa hạ- Lượm gió thu se hồn- Anh ngồi nhìn chiếc lá- Lòng những luống cô đơn - Lá vàng đưa vọng tiếng- Hồi chuông bên nhà thờ- Ru hồn anh trống vắng- Đầy những lời kinh thơ / post 07 Tháng Mười 2013 (Xem: 2297) Sa Mạc Hồng /
Tác giả: Phạm Lưu Vũ Tiết tháng bảy gió âm lạnh buốt Nỗi buồn dâng nghẹn khúc sông Hồng Thương thay một dải non bồng Bên ngoài giặc cướp, bên trong quan trường Vốn đường đường con nhà khuôn phép Bỗng chốc thành vạn kiếp dân oan Lê la xó chợ đường quan Già thương nỗi trẻ, trẻ than nỗi già Bãi tha ma bóng chiều hiu hắt Chốn công đường lạnh ngắt lương tri Đoàn người từ buổi ra đi Màn trời, chiếu đất biết khi nào về Người yêu nước không hề có tội Cửa lao tù nghẹn nỗi chia phôi Chỉ vì thương xót giống nòi Nỗi oan mờ cả mặt trời, mặt trăng Kìa những kẻ tham tàn xảo quyệt Rước quỷ về hủy diệt sơn khê Ngoài khơi giặc cướp bốn bề Gần bờ biển chết, mất nghề ông cha Dặm đường xa phí chồng lên phí Có đâu ngờ chướng khí còn dai Áo vàng lấp ló bụi gai Dùi cui nó trỏ, biên lai nó cầm Những linh hồn chọn nhầm kiếp sống Mới lọt lòng đã cõng nợ công Thác sinh vào chốn gai chông Hành không thành đạo,
Này em ! Có phải khi mình mất đi hạnh phúc Thì mới hay...hạnh phúc có trong đời. Có phải khi mình mất đi người mẹ Mới thật lòng gọi hai tiếng: '' Mẹ ơi ! '' … Có những mai nụ hồng ngoài hiên nở Chân em qua không buồn ngắm một lần, Chợt chiều hôm gió về làm hoa vỡ Nhìn phai tàn rồi cúi xuống bâng khuâng ..
Hàng mấy vạn chiến thuyền treo lưới cá- Dùng biển người giặc đang cướp biển Đông- Sao Bộ quốc phòng lại ngồi tri ân giặc?- Hưng Đạo vương ơi, đâu Hội nghị Diên Hồng?- Đâu Dã Tượng, Yết Kiêu, đâu hàng triệu cánh tay Sát Thát?- Đâu cọc nhọn Bạch Đằng, đâu kế sách Bình Ngô?- Giặc đến nhà sao vẫn ngồi ca hát? /post 02 Tháng Tám 20122:00 CH(Xem: 5386) Trần Mạnh Hảo (Danlambao)/
Ngày xưa còn nhỏ ngày xưa - Tôi đeo khánh bạc lên chùa dâng nhang - Lòng vui quần áo xênh xang - Tay cầm hương nến đình vàng mới mua - Chị tôi vào lễ trong chùa - Hai chàng trai trẻ khấn đùa hai bên - “Lòng thành lễ vật đầu niên/ post 28 Tháng Tám 2012 (Xem: 10860) Hồ Dếnh - VNEBook /
Cảnh sắc Xuân sang mỡn lá cành Bướm vàng bay lượn giữa trời xanh Chim muông cánh vỗ như chào đón Nắng ấm ban mai dẫn mộng lành Những tưởng ni sư mãi ngắm Xuân Đề thơ vãn cảnh chẳng vơi nguồn Non xanh núi biếc sân si diệt Tu tập như vầy sẽ tuyệt luân
Hãy viết cho em những giòng thư luyến nhớ- Bên nhịp cầu thông cảm chớm yêu thương- Khi hồn ta vừa xao xuyến vương vương- Rồi chết lịm trong suối thần tiên mộng- Giòng chữ anh mang đến những đợi chờ- Khi trao em màu trắng thực đơn sơ/post 11 Tháng Bảy 2012 (Xem: 5065) Trăng Mười Sáu /
Con sẽ không đợi một ngày kia - có người cài cho con lên áo một bông hồng - mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ - mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng- hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ ?- Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ - Sống tự do như một cánh chim bằng' 10 Tháng Tám 2012 (Xem: 5818)
Bảo Trợ