Alice Springs Phiêu Lưu Ký

13 Tháng Mười Một 20153:49 SA(Xem: 812)

Alice Springs phiêu lưu ký

Ngày 26 tháng 10 năm nay kỷ niệm 30 năm rạng Uluru được chính thức trả về cho những người Thổ dân Úc. Cũng nhân dịp này xin chia sẻ trải nghiệm của nhà báo Diễm Quỳnh đến vùng sa mạc đỏ khi chị đến thăm và làm việc tại xứ sở kangaroo. 

Rặng Uluru hay còn được gọi là Ayers. (Ảnh: Diễm Quỳnh)
Rặng Uluru hay còn được gọi là Ayers. (Ảnh: Diễm Quỳnh)

Khó có thể diễn tả hết những xúc cảm về vùng đất đỏ sa mạc này, bởi với tôi - Alice Springs còn hơn cả sự lưu luyến.

Chuyến đi khởi nguồn thật tình cờ, khi tôi mua chiếc túi bằng giấy tái chế ở sân bay Horbart, trên đó có in hình một loạt bảng tên máy bay, 3 ký tự làm tôi chú ý : ASP - Alice Springs, nơi có sa mạc lớn nhất nước Úc và hòn đá thiêng Uluru, phải rồi, tôi sẽ đến đó. Về đến Sydney, tôi rủ Linh để làm bạn đường, 2 đứa hăm hở bước vào chuyến chu du mà nhiều người bảo là điên rồ nhất.

Chúng tôi đi hàng không giá rẻ, vòng vèo quá giang Melbourne rồi mới bay đi Alice Springs, khi dụi mắt tỉnh dậy trên máy bay, qua khuôn cửa tròn, tôi không tin vào mắt mình nữa, sa mạc Lãnh thổ Bắc Úc hiện ra dưới cánh máy bay, đỏ rực, với hành triệu vân đất đá ngoằn ngoèo, những rặng núi sa thạch gai góc như những con kỳ đà bò trên mặt sa mạc mênh mông. Thảm màu ấm áp và chói chang ánh nắng giống hệt những bức tranh nâu đỏ của thổ dân Úc mà tôi từng ngắm nghía bấy lâu nay. Chỉ có điều bức tranh nhìn từ trên cao này trải ra vô tận và biến đổi lạ kỳ mỗi khi máy bay chao liệng.

Sa mạc Úc trải dải vô tận giống như những bức tranh nâu đỏ của thổ dân Úc. (Ảnh: Diễm Quỳnh)
Sa mạc Úc trải dải vô tận giống như những bức tranh nâu đỏ của thổ dân Úc. (Ảnh: Diễm Quỳnh)

Ấn tượng đầu tiên về Alice Springs là sân bay nhỏ xinh và rất nghệ thuật. Hàng hiên cong uốn lượn họa tiết Thổ dân, thảm phòng đợi cũng rộn ràng màu sắc thổ dân, tất cả hứa hẹn thật nhiều cho một chuyến đi đến vùng hoang mạc Úc nhớ đời.

Và sa mạc chẳng khiến ai phải chờ lâu, nó ôm trọn bạn bằng nắng, thứ nắng không thể lẩn trốn, bởi nó rọi vào mắt từ trên cao, hay hắt ngược từ mặt cát đỏ, tạt ngang từ vách núi đỏ, từ không gian 3 chiều lồng lộng không có điểm cùng, sa mạc đón bạn bằng cú châm nhoi nhói vào chân khi chạm vào những bụi cỏ tròn hiền lành san sát vệ đường. Cỏ nhọn là thứ thực vật bền bỉ nhất vùng cát đỏ này, không bao giờ chết, dù chỉ cao hơn mặt cát bỏng 20 cm.

Thị trấn Alice Springs nằm gối đầu vào rặng núi Mc Donnell Range, say ngủ giữa ban ngày, các ngã tư đèn đỏ thờ ơ không bóng xe cộ, các nhà trọ, công viên cho xe caravan im lìm, trên đường chỉ gặp những chiếc xe hai cầu của dân phượt và những trạm xăng là nơi duy nhất thấy người qua lại.

Chúng tôi bỏ bữa trưa để tranh thủ lang thang qua một loạt các triển lãm nghệ thuật của Thổ dân, vào một nhà trưng bày gồm toàn những bức tranh chấm đẹp nhất. Thật kinh ngạc khi nghĩ đến những họa sỹ chân trần suốt đời ngao du trên cát đỏ đã chấm nên những bức họa tinh tế và rực rỡ đến vậy, mỗi chấm nhỏ là một hạt cát, một hạt mưa trời, hay nét rạch chói lòa của sét xuống đỉnh Uluru, hay vết chân của loài đà điểu Úc trên sa mạc. Trí tưởng tượng của người thành phố thật hữu hạn trước biến hóa khôn cùng của tạo hóa thiên nhiên. Chợt thấy những nghệ sỹ chân trần kia sao mà may mắn, khi thế giới của họ đậm đặc và khôn cùng những hình hài hoang dã và tuyệt đối nguyên sơ.

Trưa nóng như thiêu, đêm lạnh buốt. Chỉ có cỏ nhọn mới sống được trong thời tiết khắc nghiệt của sa mạc Úc. (Ảnh: Diễm Quỳnh)
Trưa nóng như thiêu, đêm lạnh buốt. Chỉ có cỏ nhọn mới sống được trong thời tiết khắc nghiệt của sa mạc Úc. (Ảnh: Diễm Quỳnh)

Đêm trên sa mạc thật lạ, bầu trời là một chiếc vung tròn khổng lồ, lấp lánh hằng hà sa số những vì sao, sao trải dài tận chân trời, và ngân hà uốn cong như dải voan mềm mại, phát ra thứ ánh sáng huyền hoặc và sâu thẳm. Tôi thích thú chui vào túi ngủ trải trên cát mềm còn vương hơi nắng, tai nghe củi kêu lách tách trong đống lửa, mắt mở to không hề muốn chớp, và kỳ diệu thay, tôi thấy chiếc túi ngủ của mình như đang bay lên, sao sà xuống trán, dải ngân hà huyền bí lướt qua gương mặt đã đờ đẫn vì sung sướng và kinh ngạc của tôi. Cứ thế tôi để cho sương đêm chấm vào mặt mình, cho tới khi lạnh buốt và những ngôi sao băng nhấp nháy rồi vụt biến khỏi ngân hà. Rất ít nơi trên trái đất có thể ngắm được thiên hà bằng mắt thường bởi cần một khoảng không rộng lớn và một bầu trời tuyệt đối trong xanh, lại còn phải đúng thời điểm mình lọt vào góc nghiêng giữa trái đất và thiên hà nữa. Thì đó, sa mạc cho chúng tôi món quà hiếm có đấy rồi. Linh lăng xăng cả tối với tripod và máy ảnh, những muốn chụp cả thiên hà về cho riêng mình, nhưng thiên nhiên hình như chỉ dành cho những cú nhắm bằng mắt, chẳng hiểu những tấm ảnh thiên hà Linh chụp bằng cách phơi sáng lâu có đủ để em khoe chúng bạn hay không. Chỉ biết những phút nằm ngửa mặt nhìn dòng sông sao lấp lánh, lòng chan chứa một niềm hạnh phúc, 2 chị em cứ lặng lẽ cười trong bóng đêm, không mảy may run sợ loài côn trùng nào hay chú chó dingo nào có thể cướp đi thiên hà trong veo sáng rực kia.

Ba ngày du lịch vào loại nặng nhọc, xe chạy liên tục cả ngàn km, chỉ dừng tiếp xăng và mua nước uống, đêm ngủ 4 đến 5 tiếng ngay trên cát, ăn toàn đồ nguội như bánh kẹp hay cuốn bánh mì dẹt với rau, ruồi sa mạc bay vù vù quanh người ở bất cứ nơi nào. Lán trại thì đơn sơ và người hướng dẫn thì không có thói quen chờ đợi và càng không thích nhắc lại điều căn dặn gì quá 2 lần. Ông ấy đã quá mệt mỏi với chiếc xe buýt kéo thêm toa hành lý, nên những câu bông đùa cũng chả có mà thường xuyên chỉ là "các bạn có 14 phút nữa để lên đường".

Nhưng 72 giờ đó đã biến chúng tôi thành con người khác, can đảm và dẻo dai. Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ đi bộ 10km quanh núi đá Uluru, trèo 5km Kata Tjuta dốc ngược,  leo 7km giữa vách đá và vực sâu Kings Canyon, càng không dám mơ sẽ ngủ trên cát cùng chó dingo và rắn... Nhưng chúng tôi ĐÃ làm được như thế! Và thực là sung sướng khi vượt qua những cơn buồn ngủ 4h sáng, những ngại ngần trước chặng đường cheo leo tối sẫm, để trèo lên, băng qua vách đá còn đẫm sương đêm lạnh cóng, vai vác tripod, đứng trên đỉnh vực cao phóng tầm mắt về hướng đông đón tia sáng đầu tiên của mặt trời, để thấy mình không hề nhỏ bé giữa thiên nhiên rộng mở, để đôi chân mình đau dừ nhưng hãnh diện thò ra miệng vực Kings Canyon sâu hun hút. Nếu có gì gọi là tự hào thì đó chính lúc 2 đứa con gái châu Á duy nhất trong đoàn đàng hoàng đứng trước bọn con trai da trắng to cao để chụp những bức toàn cảnh Uluru trong nắng.

In bóng trên sa mạc đỏ. (Ảnh: Diễm Quỳnh)
In bóng trên sa mạc đỏ. (Ảnh: Diễm Quỳnh)

Thật kỳ lạ, tôi đã vui suốt chuyến hành trình, nhưng lại man mác buồn khi chia tay sa mạc, một thứ cảm giác làm sống mũi cay cay khi nhìn ngắm một lần nữa vùng cát mênh mông dưới cánh máy bay, sa mạc hiện lên tiễn chân tôi với mọi gam màu kỳ thú nhất của nó, và hơn cả khi bay đến, tôi được nhìn thấy từ trên cao cả những hồ nước xanh lục giữa sa mạc đã gần cạn kiệt với vệt cát trắng tinh khôi, những rặng núi hình cánh cung đã được tạo nên bởi va chạm với thiên thạch mặt trăng hàng triệu năm về trước. Sa mạc đẹp quá, bao la quá, còn biết bao cồn cát đỏ chờ chân tôi chạm tới, còn biết bao khe núi sâu tôi chưa được ngắm nhìn. Như một người vừa biết mình yêu một vùng đất khắc nghiệt mà quá ư quyến rũ đã phải nói lời chia tay, tôi đã khóc lặng lẽ trên máy bay khi đôi cánh của nó từ từ chìm vào mây để hạ xuống miền đồng bằng xanh tươi Melbourne.  

Bruce Dover, nguyên Giám đốc Australia Network lúc đó, khi chia tay tôi về nước, bảo rằng có lẽ sẽ phải đi Alice Springs để tận mắt nhìn những gì mà tôi khiến ông kinh ngạc, tôi tin ông sẽ còn thấy những điều kỳ thú hơn như thế, bởi ngôn ngữ nhiều khi quá hữu hạn để diễn tả mọi điều.

Bài viết là chia sẻ của Nhà báo Diễm Quỳnh được chị viết sau hai tháng thực tập kỹ năng Quản lý Truyền hình theo học bổng Endeavour Executive Award tại Úc năm 2011.

 Theo Radioaustralia.net.au



Kỷ niệm 30 năm trả Uluru về cho thổ dân Úc

Những người chủ đất truyền thống đã làm thực hiện nghi lễ tại khu vực Uluru, một biểu tượng du lịch tại vùng trung tâm Úc để kỷ niệm 30 năm ngày vùng đất này được trả lại cho Thổ dân Úc. Trước năm 1985, nó thuộc về chính phủ Úc. 

Milyika Carroll, 57 tuổi, còn là một đứa trẻ khi những người ‘cha’ – gồm cha ruột và anh trai, bà giải thích – thường đưa bà và anh chị em trong nhà đến Uluru để tham dự những buổi họp.

"Đây là đất nước của tổ tiên của tôi,” bà nói tại buổi kỷ niệm và hòa nhạc đêm Chủ nhật.

“Khi đó họ không chỉ ở đây, quanh Uluru mà ngay ở Butler Dome và trong đó.”

Bà là một trong nhiều người Anangu ăn mừng ngày kỷ niệm.

Cô Carroll sống ở Ernabella trong vùng APY Lands, nơi ngân sách từ Công viên Quốc gia Uluru Kata Tjuta được dành cho những dự án phát triển cộng đồng.

“Năm 1985 không thật sự có cơ sở hạ tầng hay cộng đồng ở đây,” cô kể về khu vực từng được những khách da trắng gọi là Hòn Ayers.

"Đây từng không phải là nơi mà những người Anangu có thể sống. Đây là nơi mà người da trắng đến và ở đây là làm những việc của họ.” 

"Ở đây từng không có cộng đồng, không có cơ sở hạ tầng.”

"Khi bạn nhìn lại từ lúc nó được trả về tới nay, thì có thể thấy có những thay đổi quan trọng. Nơi đây giờ là nơi người Anangu sống và có rất nhiều tiến triển cho người Anangu.”

Anniversary ceremony held at Uluru (AAP: Dan Peled)
Anniversary ceremony held at Uluru (AAP: Dan Peled)

Nghị sĩ Scullion cho biết thỏa thuận được ký kết ba thập kỷ trước đảm bảo rằng người Anangu rằng "họ sẽ có việc làm, họ sẽ có cuộc sống tốt hơn và họ sẽ có nhiều chọn lựa hơn.”

“Không có gì nghi ngờ về điều đó, phần ẩn trong thỏa thuận là người Anangu sẽ nỗ lực hơn vì những điều sẽ đến với nơi này,” ông nói.

Nghệ sĩ và người phát ngôn Malya Teamay, 68 tuổi, nhớ lại niền vui về ngày nơi đây được trả lại.

“Chúng tôi tất cả cùng nhau, người gia, các già trưởng đã chết đi, để có thể lấy vùng đất này lại,” ông nói.

“Đã tốn nhiều thời gian để chúng tôi có thể đòi lại vùng đất này và mọi người đều tham gia.”

Ông Teamay hai lòng với những cách mà các khách du lịch ngày nay được hướng dẫn về Uluru và dạt về tjukurpa, hay ước mơ.

“Đó là cách đúng, họ đến với chúng tôi để học về văn hóa của chúng tôi,” ông nói.

Vincent Nipper, 35 tuổi, từng là một đứa trẻ khi anh được chụp trong bức ảnh nổi tiếng trên một góc của Reggie Uluru, đứng cùng với ông của anh là Nipper Winmati,ngày 26 tháng Mười 1985.

Traditional owner Sammy Wilson says tourism does not focus enough on the area's cultural heritage (ABC News: Rosa Ellen)
Traditional owner Sammy Wilson says tourism does not focus enough on the area's cultural heritage (ABC News: Rosa Ellen)

 

Ông của ông Nipper, Barbara Tjikatu và Winmati, là những người tham gia vào quá trình đưa đến thỏa thuận trao trả nhưng chỉ đến khi ông trưởng thàng Nipper mới hiểu được thắng lợi của họ khó khăn và có ý nghĩa như thế nào.

"Chỉ đến khi trưởng thành tôi mới bắt đầu nhận ra tâm quan trọng của những gì mà các ông của tôi đã làm vì bà của tôi Barbara vẫn có tham gia vào… đối với vùng công viên và có một vai trò rất quan trọng,” ông Nipper nói.

Ông Nipper hiện tham gia ban quản lý của Uluru và quản lý đất của nguyên khu vực Katiti-Petermann, hiện mới đây trở thành khu vực Bảo tồn Thổ dân.

“Điều mà tôi muốn thấy càng sớm càng tốt là một nhóm kiểm lâm Thổ dân được hình thành ở Mutitjulu cho những người trẻ để chọn đi ra vùng đất rộng lớn,” ông Nipper nói.

“[Cùng với Uluru] đây là đất của người Anangu và xuyên suốt, nó rất quan trọng đối với văn hóa và trách nhiệm.” 

Đã 30 năm nhưng vẫn còn ít những công ty du lịch của Thổ dân tại đây. Chỉ có mỗi một công ty du lịch tại đây là của Thổ dân, Uluru Aboriginal Tours.

Sammy Wilson, một chủ đất truyền thống và là chủ tịch của Hội đồng quản lý Uluru, cho biết việc khuyến khích các công ty của Thổ dân sẽ có trong nội dung của một cuộc họp lớn sắp diễn ra.  

Ông nhấn mạnh rằng ông đang thể hiện quan điểm riêng của mình và những người thổ dân khác có thể có quan điểm khác. 

Theo Radioaustralia.net.au
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Một 2018 (Xem: 1124) Ngày Lễ Tạ Ơn đã trở thành một phần không thể thiếu đối với người dân Mỹ. Hằng năm , cứ tới ngày này người Mỹ lại háo hức chuẩn bị mọi thứ để đón một ngày lễ thật long trọng. Vậy các bạn biết bao nhiêu về ngày lễ này. Một chuyến khám phá nho nhỏ về ngày lễ này nhé.
Người Mỹ tạ ơn Chúa vì người đã đem tới một mùa màng bội thu. Ngày lễ này ở Mỹ có thể được so sánh với Tết ta ở Việt Nam. Ngày Lễ Tạ Ơn ở nước Mỹ vẫn được giữ nguyên như truyền thống; đó là thứ 5 tuần thứ 4 của tháng 11. Nếu ở Mỹ bạn sẽ có liền tù tì 4 ngày nghỉ từ thứ 5 tới chủ nhật đấy nhé; khá là tiện phải không nào, sau ngày Thanksgiving sẽ có dư thời gian để chiến đấu cùng Black Friday. Do đây cũng là thời gian thu hoạch cây việt quất nên người dân ở Massachusetts, vùng Tây Nam nước Mỹ còn tổ chức các cuộc thi làm bánh việt quất nữa nhé. Lễ Tạ Ơn ở Canada Người Canada kỉ niệm ngày Lễ Tạ Ơn vào thứ hai tuần thứ hai của tháng 10; dù ban đầu họ kỉ niệm ngày này vào thứ 5 trong tháng 11. Thay vì thưởng thức món gà tây như người Mỹ, họ ăn thịt xông khói hoặc cừu và bánh La tourtiere – một loại bánh nướng được làm từ khoai tây nghiền, thịt thỏ/bò xay nhuyễn
Những điểm du ngoạn như Hoyt Arboreturm, International Rose Test Garden ở đây nổi tiếng đến nỗi người ta đã đặt biệt danh cho Portland là “Thành phố Hoa Hồng.” Ngoài ra, gần đó còn có ngôi vườn Nhật với tên Portland Japanese Garden cũng là một thắng cảnh bốn mùa thơ mộng và tuyệt đẹp mà du khách không thể nào bỏ qua được, nhất là vào mùa Thu với cảnh sắc lá thu phong rực rỡ hớp hồn lữ khách.
Xe sinh tố. Là danh từ bình dân gọi mấy xe bán nước trái cây xay. Rất thịnh hành trong những năm 60-70. Các loại trái cây như mãng cầu xiêm, sa-po-che, mít, đu đủ, và rau má. Trái cây xay với nước, thêm một muỗng sữa đặc, đường, đá bào cho ta hương vị thơm tho, ngọt ngào, tươi mát của trái cây tươi. Có xe bán thêm sữa chua (yogurt). Những hủ yogurt được làm tại nhà. Có hai cách ăn yogurt: 1) Ăn nguyên chất. 2) Trộn đá bào vào yogurt, thêm đường: chúng ta có ly sữa chua ngon lành.
Lệnh phong tỏa kéo dài đã khiến cho giới thương gia ở Pháp thêm lo lắng. Hầu như mọi người đều mong rằng các hoạt động mua sắm nhân mùa Noël sẽ không bị hy sinh. Về điểm này, chính phủ Pháp cho phép buôn bán cây thông Giáng Sinh kể từ cuối tuần này, tạo thêm hy vọng cho việc mở lại các cửa hàng kinh doanh tại Pháp vào đầu tháng 12/2020. QUẢNG CÁO Theo thông báo chính thức của Bộ Nông Nghiệp : việc mua bán cây thông có thể bắt đầu vào thứ Sáu tuần này, 20 tháng 11. Quyết định này đã trấn an phần nào nhiều hộ gia đình cũng như giới kinh doanh phân phối các sản phẩm liên quan tới mùa Noël. Nhìn chung, dân Pháp đang có tâm lý bi quan về việc tổ chức đón Noël năm nay, nếu lệnh phong tỏa được triển hạn, thì rất nhiều người Pháp sẽ không được về quê thăm nhà, quây quần bên bữa tiệc gia đình mừng đón Giáng Sinh.
Nếu đời không có đàn bà thì đàn ông chỉ biết nhậu, coi đá banh rồi … chết. Nếu trên thế giới số lượng đàn bà chỉ bằng một phần mười đàn ông thì mười ông Adam sẽ giành nhau một bà Eva, sẽ đánh nhau rồi cũng … chết. Còn nếu như đàn bà nhiều hơn đàn ông như hiện nay thì đàn ông vẫn tiếp tục lai rai bỏ mạng vì bị đàn bà nó ghen, nó hành cho chết. Nhưng tại sao quý ông cứ lẽo đẽo chạy theo đàn bà? Đó là vì đàn bà có sức quyến rũ. Trước hết sự quyến rũ nằm ở làn da. Dân gian thường ví da cô gái đẹp trắng như tuyết, nhưng dưới con mắt của bác sĩ da liễu thì da trắng như tuyết là da bị bệnh bạch tạng (albinisme), tế bào da không có hắc tố (mélanine). Bệnh này rất khó trị. Vậy làn da đẹp phải trắng hồng, tươi nhuận, săn chắc, lỗ chân lông nhỏ và nếu có một chút lông tơ lại càng hay. Phụ nữ châu Âu da trắng quá nên họ muốn làm cho rám nắng bằng cách phơi nắng trên những bãi biển mùa hè.
BBC giới thiệu một số hình ảnh đẹp nhất được chụp tại lục địa đen trong tuần qua: NGUỒN HÌNH ẢNH, EPA Chụp lại hình ảnh, Người đàn ông dắt chiếc xe đạp đi trên lớp thảm những cánh hoa phượng tím jacaranda rơi xuống ở Johannesburg, Nam Phi, hôm thứ Sáu 6/11/2020. NGUỒN HÌNH ẢNH, REUTERS Chụp lại hình ảnh, Thứ Bảy 7/11, trước ngày bầu cử tại thủ đô Cairo của Ai Cập, mọi người chuẩn bị kê đồ xếp bàn ghế tại một trường học, nơi được dùng làm địa điểm bỏ phiếu cho kỳ bầu cử quốc hội. NGUỒN HÌNH ẢNH, REUTERS
Không biết có phải do hoàn cảnh thiếu ăn thiếu mặc từ xưa, mà người Á đông nói chung, người Việt nói riêng, đặc biệt quan tâm tới miếng ăn. Ăn không phải chỉ để sinh tồn, mà còn để hưởng thụ. Ăn đứng đầu tứ khoái. Ăn cho sướng miệng cái đã, mấy chuyện khác tính sau. Ở đâu lúc nào, một mình hay nhiều mình, cũng thấy ăn. Thui thủi, trơ trọi ở nhà, lục lọi trong bếp coi có cái gì ăn cho đỡ buồn. Ra đường, đi chơi hay lo việc, trước hay sau gì cũng phải kiếm thứ gì dằn bụng. Ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, ăn tối, ăn khuya. Vì vậy, trong kho tàng Việt ngữ có vô số động từ đôi đi chung với "ăn". Điểm này không thấy có trong ngôn ngữ của các dân tộc khác. ❣️Nhưng "ăn" nhiều khi lại không có nghĩa là "ăn", mới lạ! Tụ họp đình đám, lễ lạt giỗ tết, người mình nói "ăn cưới", "ăn tết", "ăn giỗ", "ăn cúng", "ăn đám ma", "ăn đầy tháng", "ăn thôi nôi", …
Đã đến giờ ăn sáng ngày Chủ Nhật, tôi vẩy vài giọt nước lên chảo nóng để xem chúng có xèo xèo chưa. Hoàn hảo. Nhanh chóng, tôi đổ một muỗng đầy hỗn hợp bột nhạt vào lòng giữa chảo, nhẹ nhàng xoay vòng dần lan ra xung quanh. Sau đó, tôi tăng nhiệt độ lò lên, bỏ thêm một muỗng đầy loại bơ trong suốt (gọi là ghee) vòng quanh chiếc bánh tròn mới thành hình, ngay sau đó bánh phồng lên một chút và mép cuộn tròn lại. Giờ đến lúc trở mặt bên kia để làm bánh chín đều.
Với họ là mỗi ngày chân thật, với chúng ta là một cửa sổ mở vào thế giới tuyệt diệu của Nhật Bản xưa. Cuối thế kỷ 19, Nhật Bản đưa ra Hiến pháp Minh Trị, trong đó Thiên hoàng là người đứng đầu nhà nước, nhưng thủ tướng là người đứng đầu chính phủ. Mô hình cai trị thịnh hành này cũng dẫn đến những phát triển mới và lối sống hiện đại hơn. Qua những bức ảnh được tô màu bằng tay từ năm 1890 đến năm 1899, chúng ta thấy được một Nhật Bản giữa lằn ranh của chế độ quân chủ cũ và những thách thức hiện đại mà thế kỷ 19 mang tới.
Bảo Trợ