Vết Nhơ Nhuốc Của Tự Vẫn

21 Tháng Mười Một 20156:09 CH(Xem: 808)

Mới đây, tôi đọc liên tiếp ba quyển sách viết về tự vẫn, đều là lời của những người mẹ mất con vì tự vẫn. Cả ba quyển đều mạnh mẽ, chính chắn, không chìu theo cảm xúc sai lầm, và rất đáng đọc. Chữa lành vết thương từ sự Tự vẫn của con gái tôi, Chuyển Thương đau thành Lời nói, của Lois Severson mất con gái Patty/ Đã xong Tổn thương, Sự Tự vẫn của đứa con một, của Gloria Hutchinson mất con trai David/ và Con gái tôi, Tự vẫn, và Thiên Chúa, Một ký ức Hi vọng, của Marjorie Antus mất buonchan-nts-thattinhcon gái Mary vì tự vẫn. Patty và David trạc 25 tuổi, còn Mary chỉ mới thiếu niên.

Bạn không thể đọc những tự thuật này mà không nhói trong tim cho ba người trẻ chết đi theo một cách thật bất hạnh. Những gì các quyển sách này mô tả trong từng trường hợp, là về một con người đáng yêu, quá nhạy cảm, đã phải đấu tranh cảm xúc lâu dài, và từ thời thơ ấu đã phải chịu sự mất cân bằng sinh hóa. Nghe những câu chuyện đời này, sẽ cho bạn tin chắc hơn bao giờ hết rằng không một Thiên Chúa nào đáng thờ phượng lại lên án những con người này phải xa lìa gia đình sự sống chỉ bởi vì cách họ chết. Gabriel Marcel có một câu nói: Yêu ai đó là nói rằng, ít nhất với bạn, người đó sẽ không chết. Đây là giáo lý Kitô giáo vững chắc.

Là Kitô hữu, chúng ta tin rằng, chúng ta một cộng đoàn những kẻ tin, làm nên Thân thể Chúa Kitô cùng với tất cả những ai đã chết trong đức tin trước chúng ta. Một phần niềm tin này là việc Chúa Kitô đã cho chúng ta sức mạnh để giữ chặt hay lơi lỏng, nghĩa là tình yêu của chúng ta cho ai đó có thể giữ người đó trong gia đình, trong cộng đoàn ân sủng, và trong cả thiên đàng nữa. Trong cả ba quyển sách này, các bà mẹ làm rõ rằng, đây chính là những gì mà họ đang làm. Gia đình của họ, vòng tròn ân sủng của họ, tình yêu của họ, và thiên đàng của họ phải có cả đứa con đã mất của họ. Thiên đàng của tôi cũng có ba người trẻ này, và bất kỳ nhận thức thực sự nào về Thiên Chúa, ân sủng, tình yêu, và đời sống gia đình cũng phải như thế.

Đây là một sự an ủi sâu sắc, nhưng nó không xóa hết được nỗi đau. Với bậc cha mẹ, mất đi một người con, dù là vì lý do gì, đều để lai một vết thương không gì chữa lành nổi ở đời này. Cái chết của đứa con đi ngược lại tự nhiên, đầu bạc phải tiễn đưa đầu xanh. Cái chết của con cái luôn thật khó khăn, nhưng nếu đó là chết vì tự vẫn thì nỗi đau còn nặng nề hơn muôn phần. Không giống cái chết bệnh lý, cái chết vì tự vẫn gây nản lòng và giận dữ, một điều không xác đáng, không cần thiết, và có thể xem là một hành động bội bạc. Và còn có một câu hỏi không hồi kết rằng: Làm sao tôi phản ứng trước việc này? Đáng ra tôi phải tính táo hơn, cảnh giác hơn? Tôi đã lơ là chuyện gì? Tại sao tôi không ở bên con trong thời điểm định mệnh đó? Tội lỗi và giận dữ hòa chung với tang thương.

Nhưng đó không phải là tất cả. Ngoài tất cả những điều này, vốn đã quá đủ để đánh gục một con người, chính là vết nhơ gắn với tự vẫn. Đến tận cùng, bất chấp nhận thức rõ hơn và thái độ sáng suốt hơn về tự vẫn, vẫn có đó một vết nhơ mang tính xã hội, tinh thần, và tôn giáo với sự tự vẫn, và điều này đúng cả trong đạo lẫn thế tục. Trong quá khứ không lâu, các nhà thờ thường từ chối an táng những ai chết vì tự vẫn. Bây giờ, các nhà thờ đã thay đổi thái độ và thực hành về điều này, nhưng sự thật là, nhiều người vẫn đấu tranh trong lòng để chấp nhận tiễn đưa một cách an bình và chúc phúc cho những ai đã chết vì tự vẫn. Vết nhơ vẫn còn đó. Những ai chết vì tự vẫn, thường bị xem là đáng nguyền rủa, họ bị cho là chết ngoài gia đình sự sống và ân sủng. Vì vậy, với hầu hết mọi người, chẳng có gì là an ủi trong cái chết của họ.

Trong các bài viết khác của mình, tôi đã nói rằng đa số các vụ tự vẫn phải được hiểu là một cái chết vì bệnh tật tinh thần, một sự mất cân bằng sinh hóa, một cơn đột quỵ cảm tính, một khối ung thư cảm xúc, hay một sự nhạy cảm quá đỗi tước đi hết sức bật cần thiết để sống. Tuy nhiên, ở đây, tôi muốn nói cụ thể hơn về vấn đề vết nhơ gắn với tự vẫn.

Vẫn có một vết nhơ gắn với tự vẫn, chuyện này thật rõ ràng. Nghĩ như thế, thì một điều sẽ giúp chúng ta, đó là suy nghĩ về cách Chúa Giêsu đã chết. Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng cũng mang vết nhơ nhuốc tương tự. Thập giá là một nhơ nhuốc, dù là nhìn từ góc độ tôn giáo, tinh thần và xã hội. Một người chết trên thập giá, bị xem là chết ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và ngoài sự chúc lành và chấp nhận của cộng đồng. Các gia đình của những người bị đóng đinh mang một tủi hổ nhất định, và những người bị đóng đinh sẽ được chôn cất xa, ở ngay nơi mà họ mang lấy vết nhơ nhuốc của mình. Và người ta cho rằng họ nằm ngoài lòng thương xót của Thiên Chúa và cộng đồng.

Cái chết của Ngài rõ ràng không phải là tự vẫn, nhưng gợi lên cho chúng ta một nhận thức tương tự. Vết nhơ nhuốc mà chúng ta gắn với tự vẫn, cũng là cái mà chúng ta gắn với cách Chúa Giêsu đã chết.

Ron Rolheiser

J.B. Thái Hòa chuyển dịch
Theo Lamhong.org

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Làm vui lòпg пgười khác thì chi bằпg hãy làm vui lòпg mình. Cuộc sốпg khốn khổ thì mìпh hãy sốпg tɾàn đầy ý thơ. Thế gian bạc bẽo thì mìпh hãy sốпg tìпh sâu пghĩɑ пặng. Đó mới là sốпg có bản lĩnh. Biết cúi đầu sẽ khôпg bị đụпg cửa; biết пhượпg bộ sẽ khôпg ρhải lùi bước; пgười cầu khuyết thiếu mới có cảm giác hài lòng; пgười tiếc ρhúc mới có được hạпh ρhúc… Cuộc đời con пgười quả khôпg Ԁễ Ԁàng, bao đắпg cay mặn пgọt, lúc vui buồn hợp taп, chúпg tɑ vẫn ρhải sốпg tốt, tɾoпg пhữпg пăm còn lại củɑ cuộc đời, cần sốпg một cuộc sốпg theo cách mà mìпh muốп. Ban đầu chúпg tɑ đến với thế giới пày là vì khôпg thể khôпg đếп. Cuối cùпg chúпg tɑ ɾời khỏi thế gian cũпg bởi vì khôпg thể khôпg đi. Quá tɾìпh ở giữɑ đó thì chúпg tɑ có thể sốпg tùy theo ý mình.
3. Hãy sống ở đây và bây giờ, không phải cho những ngày đã qua và những ngày sắp tới. Bạn chỉ có thể lo toan cho ngày hôm nay thôi. Ngày hôm qua đã trôi qua và ngày mai có thể sẽ không đến. 4. Hãy vui chơi với các cháu (nếu bạn may mắn có chúng) nhưng đừng làm người giữ trẻ toàn thời gian. Bạn không có nghĩa vụ phải chăm sóc chúng. Bạn không có tội lỗi gì nếu từ chối giữ trẻ cho bất kỳ con cháu ai, kể cả cháu của riêng bạn. Nghĩa vụ làm cha mẹ của bạn là chỉ đối với con cái của bạn mà thôi. Sau khi bạn đã nuôi dạy chúng thành người
Một người ông thấy cháu trai mình tranh cãi gay gắt với vợ liền hỏi: “Tại sao cháu lại lớn tiếng khi cãi nhau với vợ vậy?”. “Cháu mất kiên nhẫn khi cô ấy không hiểu quan điểm của cháu”. “Nhưng ông thấy vợ cháu đứng đủ gần để có thể nghe thấy lời cháu ngay cả khi cháu có thể nói chuyện một cách bình tĩnh mà. Không nhất thiết phải lớn tiếng như vậy”. “Cháu lớn tiếng để cô ấy nghe được và chấm dứt việc tranh cãi ở đây”. “Đó không phải là lý do để cháu lớn tiếng. Lý do thực sự là khi cháu giận vợ, trái tim cháu đã rời xa trái tim cô ấy. Vì vậy, dù gần gũi về thể xác nhưng cháu vẫn cảm thấy đang ở rất xa nhau nên cháu mới lớn tiếng”. “Nếu đó là lý do để lên giọng với nhau, chúng ta sẽ làm gì khi yêu nhau ?”.
Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn. Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu. Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi. Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại ...
Bạn có bao giờ bị ảnh hưởng mạnh mẽ từ năng lượng bên ngoài, như không gian và con người xung quanh? Khi bạn ở gần ai đó đang trải qua những cảm xúc mãnh liệt như phấn khích hoặc lo lắng, bạn có cảm nhận được cảm xúc của họ? Người nhạy cảm có khả năng cảm nhận không chỉ năng lượng và cảm xúc của riêng bản thân mà còn cả năng lượng và cảm xúc của người khác.(Hình: Priscilla Du Preez/Unsplash) Bạn có dễ dàng hiểu được quan điểm hoặc trải nghiệm cảm xúc của người khác, ngay cả khi họ không giao tiếp? Bạn có cảm nhận được cảm xúc một cách sâu sắc, và bạn có bị xúc động mạnh khi âm nhạc vang lên, những câu chuyện trong sách hoặc phim hay những điều truyền cảm hứng mà bạn chứng kiến?
Các quý ông, quý bà 60 tuổi trở lên chỉ cần nhớ: * Đêm Bảy : ngủ trên 7 giờ trong một đêm * Ngày Ba : một ngày ăn ba bữa hay nhiều hơn. * Vô ra không tính : mỗi lần đi ra hoặc đi vô, nhớ uống nhiều nước. 1. Câu châm ngôn thứ nhất: “Trong thiên hạ, không có chuyện làm biếng mà có thể có một thân thể khỏe mạnh.” 2. Câu châm ngôn thứ hai: - Với những việc không vui của dĩ vãng và nghịch cảnh, không thấy khó chịu. - Đối với những ngày sắp tới không có ước vọng quá cao, nhưng luôn cầu bình an hạnh phúc.
Tương lai khi bạn già đi, bạn mong đợi ai? Cùng nghe những lời thật tâm từ một nhóm bạn già. Người già mong đợi vào ai? Bản thân, bản thân, câu trả lời vẫn chỉ có thể là bản thân. Có một chiếc nồi của riêng mình, trước lúc chết tuyệt đối không được vứt bỏ, có một người vợ, hãy tận tâm đồng hành, có một cơ thể, hãy bảo trọng thật tốt; có một trạng thái tốt, hãy tự tạo niềm vui cho chính bản thân mình! Già rồi, chúng ta đã già rồi! Chỉ là sức khỏe vẫn còn tốt, đầu óc còn tỉnh táo, người già, mong đợi ai! Để bàn về chuyện này cần phân ra vài giai đoạn. Giai đoạn đầu tiên Sau khi nghỉ hưu độ 60-70 tuổi cơ thể còn tốt, có điều kiện. Thích ăn gì thì ăn nhiều một chút, muốn mặc gì thì mặc nhiều một chút, muốn vui chơi thì cứ mặc sức vui chơi. Đừng tiếp tục hà khắc với chính mình, quãng thời gian thế này không còn nhiều, cần trân trọng nắm giữ. Luôn giữ trong mình một khoảng tiền, giữ lại ngôi nhà, sắp xếp sẵn đường lui cuối đời.
Năm 399 trước Công Nguyên, Socrates, triết gia vĩ đại Hy Lạp cổ – một trong những người đặt nền móng cho triết học phương Tây, bị phán xét và kết án tử hình. Ông bị toà án Athens cáo buộc không tin vào các vị thần Hy Lạp cổ, làm bại hoại thanh thiếu niên. Ông bị buộc phải kết liễu đời mình bằng cách tự uống thuốc độc. / Bài viết: Yến Phi - Thiết kế: Tự Minh
TVHOA KỲLITTLE SAIGON VIỆT NAMTHẾ GIỚIĐỜI SỐNG Xe Hơi PHỤ NỮ GIẢI TRÍ >> Tại một số thời điểm trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp các vấn đề về giao tiếp, trao đổi thông tin, suy nghĩ với người khác, đặc biệt là người gần gũi nhất với mình, chính là người yêu hay người bạn đời. Các cặp yêu thương và chung sống với nhau lâu năm thường thì, một là sẽ ngày càng gần gũi, gắn bó và thấu hiểu nhau hơn; còn hai là sẽ có những khoảng cách về việc giao tiếp. Vì sao? Bạn không thể mong đợi đối phương của mình biết được suy nghĩ của bạn khi không nói ra những suy nghĩ, tâm tư của mình. (Hình minh họa: Joshua Ness/Unsplash)
🌷1. Một người hay tươi cười không có nghĩa là họ không có nỗi buồn, chỉ là họ biết cách giấu đi nỗi buồn ấy để không ảnh hưởng tới cảm xúc của bất cứ ai 🌷2. Một người hay tươi cười không có nghĩa là họ có thể dễ dàng chấp nhận những lời nói xúc phạm từ người khác, nói năng thì suy nghĩ cho kĩ. Đừng tưởng chuyện gì cũng vui, nói xong lại vịn cớ trêu đùa, khôn quá cơ! 🌷3. Một người hay tươi cười không có nghĩa là họ vô tư vô tâm, thực ra chuyện gì họ cũng biết họ cũng hiểu hết, quan trọng là có muốn thể hiện hay không thôi 🌷4. Một người hay tươi cười thường rất dễ tính, rất chân thành với bạn bè, sẵn sàng dốc lòng giúp đỡ người yêu thương. 🌷5. Một người hay tươi cười luôn biết nghĩ cho người khác, nên thi thoảng bị xem nhẹ mà ôm hết thiệt thòi
Bảo Trợ