CHUYỆN BUỒN NGƯỜI VỢ TÙ

23 Tháng Tám 20122:00 CH(Xem: 4931)

CHUYN BUN NGƯỜI V TÙ  


Chuy
n bun người v tù là mt chuyn đã thc s xy ra cho mt người ph n sau tháng tư năm 1975, Ý Cơ tin rng hoàn cnh y không xy ra riêng cho vinhdanhnguoivotunhanchinhtrivn12mình ch, mà câu chuyn thương tâm, phn nào phng pht mt nét đi đã qua nhưng khó quên ca mi chị em chúng ta khi có chng, có con b tptrung trong trại ci tao. Ý Cơ đã viết li theo li k ca nhân vt chính. Vì thế, ch tôi được dùng trong chuyn k, không phi là tác giả  bài viết, ri vn gi nguyên danh tánh ca hai nhân vt. (Nhân vt tên Chung trong chuyn k này là Trung Úy Trương Kim Chung, ging viên Tâm Lý Chiến và Xã Hi Hc Trường Võ B Quc Gia Dalat.)

Ngôi bi
t th nh, khiêm tn, cui đường Hoàng Diu, Dalt. Phía sau là vườn hng, t đó, thp thóang nhìn thy nhng mu áo xanh lam ca n sinh ni trú trường Couvent des oiseaux. Đó là: “Ngôi nhà hnh phúc!” ca chúng tôi, cũng là tên do các bn yêu thương đt cho nó.
Chúng tôi s
ng êm đm hnh phúc, bên ba đa con nh d thương, và mt em bé còn đang trong bng m. Căn nhà lúc nào cũng rn rã vui tươi, nht là khi Tết đến, nó li có cơ hi tiếp đón nhng ‘Con bà phước’, đó là nhng Sĩ Quan hun luyn viên ca trường Võ B QuGia Dalat, không được v thăm nhà khi Tết đến, tt c đu quây qun vui chơi, như chính nhà ca h, bi vì, v chng tôi, luôn coi các anh như người rut tht.
Th
i gian như thế chng bao lâu, và cuc sng đy đã b đo ln khi tiếng súng bt đu n vang trên bu tri Buôn Mê Thut, đ ri dn đến ngày cui tháng tư đau thương này.
Đ
ược lnh thượng cp rút khi Dalat vào cui tháng 3/75, Chng tôi cùng các chiến hu, đã lng l lên đường, gi an ninh l trình di tn cho dân chúng và các đơn v bn thuc Tnh Tuyên Đc và Th Xã Dalat, các anh là nhng người sau cùng ri xa Dalat.
Ph
i ri xa nơi chn hnh phúc ca chúng tôi và bè bn, anh đi mà vn quay đu nhìn li, anh mu li đ bo v mnh đt thân yêu y, nhưng không th cãi lnh thượng cp vì anh là mt quân nhân, anh kli cho tôi như thế, v suy tư ca anh trên đường rút quân.

Sàigon th
t th, Anh cùng mt s chiến hu đã ra đi, sau li tuyên b ca Tướng Dương Văn Minh. Nhưng.. .. đến chiu ti, Anh đã tr li cùng m con tôi. Anh đã ri chiến hm ca quân chng Hi Quân đ v cùng m con tôi vì anh không mun xa lìa hnh phúc đi mình, đ ra đi, ch mt mình anh nhưthế! Nếu biết, tr li đ ri phi vĩnh vin xa lìa m con tôi, chc anh vn quyết định như thế, tôi tin như vy  tình yêu ca anh dành cho m con tôi.. .. .. Đó chính là nim đau ray rt, nim ân hn khôn nguôi trong cuc sng m con tôi đến cui đi.
Là m
t sĩ quan cp uý, cui tháng 6/75, Anh cũng như bao người khác đã trình din đ hc tp ci to, vi hy vng sau vài mươi ngày s tr v, nhưng.. .. .. ..
V
ng Anh, tôi  li, vi bao hoang mang lo s, lo s cho sinh mnh ca anh nhiu hơn cho s bơ vơ ca m con tôi. Thi gian c hun hút qua đi, không mt tin tc nào v anh.

T
t c chúng ta, các ch và m con tôi, cũng như nhng người cha, ngưòi chng yêu qúy ca chúng ta, đu b nhng k ''chiến thng'' lường gt mt cách mt cách hèn h.
Anh đã cho tôi và các con anh m
t đi sng n đnh vng vàng. Nay, không có anh, tôi đã mt hết, mt c nhng ước mơ, toan tính cho tương lai con cái v sau, tôi chng còn gì, ngay c mng sng cũngmong manh bên cháu nh mi chào đi.
Nh
ưng thc tế, vn là thc tế, dù là thc tế phũ phàng, tôi và hu hết ch em chúng ta phi gánh chu, phi t vc mình đng lên, và t nh, phi đng tht thng đ là nơi nương ta vng chãi cho chng con.
T
 nh như thế đ ly li can đm, tôi đã phi ngược xuôi trăm đường, bán buôn đ th nơi đu đường xó ch, trong cnh vn người bán mà ch có vài người mua, đ thay chng nuôi con.
Dân chúng t
i các thành ph và tnh th, không có go mà ăn. Khoai lang, khoai mì, bo bo .. .. đã trthành lương thc chính, phân phi theo s gia đình, khi nào được mua bt mì, đã là mt hnh phúc ln cho dân chúng min Nam vì có th ly bt làm bánh mì đ ăn, hoc đ bán, đi bán bánh mì cũng là mt trong muôn ngh, tôi đã nh đó nuôi con.

Ngày tháng c
 qua đi, vi bun lo nng chĩu hai vai, không người chia s, tôi vn nh thm, lúc này, mình không được gc ngã, không th gc ngã, khi mà các con tôi còn qúa nh, khi mà s sng chết ca người chng yêu qúy không mt chút tăm hơi.
V
i mt chiếc xe đp cũ k, tôi chy ngược xuôi kiếm sng, nuôi con. Khi nhng người cm quyn CS biết rng đa s chi em chúng ta đang chiếm lòng l đường và nhng đu con hm làm nơi kiếm sng, hđã cho thi hành chiến dch, dp lòng l đường, đ trit h con đường sng ca nhng v con ''ngy''.
Tôi đành chuy
n cách kiếm sng, khi thì chy thuc tây, đôi khi vài ba mnh vi.. .. đ chuyn t tay người mun bán, đến tay người mun mua,  gia mình kiếm vài c khoai nuôi con.. ..
Có nh
ng lúc đp xe mun kit sc, vì t sáng chưa có chút gì vào bng ngòai mt ly nước lnh. Tri Saigon nng gt, đp xe mà không nhìn thy gì phía trước, không biết vì m hôi t trán chy xung, hay nhng gt nước mt tuôn rơi. Nhiu lúc đu óc mun v tung vì nhng mưu toan sinh kế, trước nhng ách bc nng n do xã hi ch nghĩa gây nên, y thế, nhng giây phút tưởng như cung điên  có l còn d chu hơn nhng khi màn đêm buông xung.
Ng
i cnh giường, nhìn đàn con ng, nhng khuôn mt ngây thơ vô ti, nhưng chc cũng đã mt chútm lòng vì chiu nay m đã mang v cho các con được hơn mt ký go.
Nh
ưng còn chng tôi đâu, đói-no, m-lnh ra sao? Anh là người nng tình v con, liu có yên gic ng, hay đang chong mt nh v gia đình, vi nhng lo lng, mà không sao Anh gánh vác thay v lúc này.. Chcó lúc này tôi mi được t do khóc, nc n khóc, đ vơi chút bun lo.

Th
i gian qua, gn mt năm sau ngày chng tôi b đưa đi ci to, tôi mi được tin chng, dù chng phi tin vui, nhưng có vn hơn.
Anh đang b
 bnh st rét ác tính, và thiếu dinh dưỡng trm trng, không biết Anh có còn ch được thy em ln cui hay không! Mt người bn đưa tin v: mong ước ca Anh là được tin v con, trước khi Anh nhm mt.
Tr
i đt như sp đ dưới chân tôi, không còn đ sc đng vng, hay tôi đã qùy xung đ xin người v, ch đường cho tôi, tìm đến vi người chng bt hnh cho kp lúc.
Ngay t
 m sáng hôm sau, tôi đã vi vã lên đường đi, tìm chng. Băng rng, vượt sui, mui, vt, cn bm tím c người, không màng ti, qun áo ướt ri khô, khô lướt, gió lnh căm căm nơi rng sau, chng sn.
Tìm đ
ược tri giam chng, tôi chưa kp mng, mt bn đàn ông vi đôi mt cú v hch hi đ điu, chvi lý do, ti sao tôi biết địa  điểm ca tri tù này.... Nhưng, cui cùng, h cũng cho tôi gp Anh có l vì: ”cm phc lòng yêu chng ca ph n min Nam”. Tôi đc được điu đó, qua ánh mt ca h dành cho tôi lúc đó.
Ch
ng tôi bnh nng, anh em cùng láng, cho mc võng chng tôi chính gia, còn võng của  Anh Em bao chung quanh đ che gió lnh cho chng tôi, tht s, có che được bao nhiêu vì, mi khi gió thổi tt vào, tt c đu phi đón nhn nhng làn gió lnh và cát bi bám đày mt. Tôi đem lòng kính yêu nhng tm lòng y, và ng li cơn các anh.

Tôi ch
ết sng, khi các anh ch cho tôi chiếc võng  gia, nơi chng tôi đang nm. Chng tôi đó sao?Mt người cao gn 1m80, nng trên 70 ký, nay ch còn là mt b xương sơn đen, hàm răng trng nhô ra, làm cho đôi má đã hóp, li càng thy trũng sâu hơn, đôi mt lõm sâu không thn sc.. .. .. Nước mt như cùng lúc vi tôi, nhào lăn đến bên Anh, tôi ôm ghì b vai Anh, đôi b vai y, nhng năm tháng qua đã là nơi nương tưa qúy báu cho tôi, nhng khi tôi bun. Còn Anh, Anh không đ sc kéo đu tôi ngvào vai như ngày xưa na. Thi gian như ngng li, các bn Anh đng bên cũng yên lng ngm ngùi, yên lng đến đ tôi đã nghe thy âm thanh ca nước mt tôi rơi trên vai chng.
Làm sao tôi có th
 quyên được đêm y, bên đng la bp bùng, my chc khuôn mt, mà tôi chc, trước kia oai phong và đp trai lm, trong b quân phc VNCH .. .. nhưng.. .. bây gi.. .. quanh tôi.. .. chcòn là nhng b xương biết c đng. Hai mt tôi đã đau nhc vì khô cn nước mt, tôi khóc cho tôi, tôi khóc vì các anh, và chc các anh cũng đang cùng tôi khóc cho quê hương dân tc.
Ch
ng tôi nm đó, thoi thóp th, ming vn c cười, n cười héo ht, chc Anh đã mãn nguyn khi biết rng v con Anh còn sng?
Đ
a con gái út ca Anh mi được tám tháng, nên m nó còn sa, hai bu sa căng nhc đã kéo tôi ra khi cơn mê, tôi cht tnh táo đ xin li các bn Anh tránh ra xa môt chút, đ tôi có th san x phn sa ca con tôi cho b nó.
B
ưng bát sưã, va b thêm hai mung đường, xúc tng mung đưa lên ming Anh, tôi hy vng là không có git nuc mt nào ca tôi, rơi vào bát sa, đ Anh không phi ung thêm nhng đng cay ca cuc đi vào lúc này.
Không hi
u vì bát sa, hay vì tôi đã đến, sáng ra Anh đã tnh li nhiu, các bn Anh bo, nh có sa tiên nên Anh mi kho li như vy, tôi biết các bn Anh nói đùa, vui, cho chng tôi lên tinh thn. Xin cơn các Anh.
Chi
u đó tôi bt buc phi ri tri giam.

Trên đ
ường v, đu óc li làm vic, mong sao tìm được cách kiếm tin đi thăm nuôi chng, càng smcàng tt, nếu không tôi s không kp.. .. không kp,.. .. không kp?.. .. Tôi không dám nghĩ tiếp.
Sau l
n thăm y, tôi b mt liên lc, vì chng tôi b chuyn qua nhiu tri khác.. Mãi đến gia năm 1977, tôi mi nhn được giy báo ca tri cho phép đến thăm Anh, ti tri an dưỡng Biên Hòa. Sau ln đó, chng tôi cùng các bn b chuyn ra Bc.
Th
i gian này tht khng khiếp, vì Anh luôn b chuyn trại, hết Lào Cai, ri Yên Bái, ri Lng Sơn...!
V
a được tin anh  trại này, đến nơi, anh đã b chuyn đi tri khác, tôi rượt đui theo anh nhiu ngày tháng, nhưng không sao bt kp bước đi ca anh. Phi tr v, vì bn đa con nh còn đang cn m. Tôi phi hi l cho bn cán b Bưu Đin đ có nhng tm phiếu gi qùa, qua đường bưu đin, mi phiếu được ba ký. Phi tính tóan làm nhng món ăn đ được lâu, mt chút tht m cũng phi kho tht mn.. .. .. trông thy tôi làm nhng món ăn gi cho Anh, các con Anh nói: ”B sướng quá, b có nhiu đ ăn ngon hơn ti mình !”.. .. .. còn gì đau kh và xót sa cho tôi trước nhng câu nói so sánh ngây thơ y, nhưng cũng có chút an i cho chúng, là còn được vét xoong.
Cu
i cùng, tôi cũng tìm ra, h đã chuyn Anh v Ngh Tĩnh, tôi vi ra thăm Anh dù không có giy phép, đ mi mưu kế, đ mi tính toán .. .. .. .. Tôi không biết mình đã tr thành người nhiu mưu kế như thết bao gi, và cui cùng tôi đã xin được giy chng nhn b mt cp tòan b giy t và tin bc, trong đó có giy phép được thăm nuôi, nh thế tôi đươc vào tri giam chng tôi. Tôi đến được tri giam vào ti th by, qua ch nht s được gp mt chng; nhưng, qua hôm sau, cán b  tri h cho biết đến th hai mi gp được vì chng ti b đi lao đng xa, và h s cho gi Anh v.
Đêm ch
 nht trn trc mãi không ng được, phn vì l ch, phn thì mng, mai được gp mt chng sau nhiu năm xa cách, hơn na, xem Anh có mnh khe hơn, sau ln được ung sa tiên hay không! Nhiu ý nghĩ dn dp ti.. .. .. Nhưng mt quá nên tôi cũng thiếp đi được mt chút. Trong gic ng, tôi nm mơ thy anh v báo tin cho tôi là anh đã chết.. .. .. .. Tôi choàng thc gic, mà ming còn ú , nhưđang nói điu gì, tôi tnh dy, lo bun, khóc thành tiếng, làm thc gic các ch cũng đến thăm chng thăm con như tôi. Các ch biết chuyn, hùa vào an i: thôi, sinh d, t lành, yên tâm ng đi, ri mai thếnào cũng được gp, tôi cũng t an i mình như thế.
Hôm sau, m
 m sáng, tôi đã cùng ch em nu cơm cho chng, cho con mt bữa, mong đượm lòng chai. Tri sáng hn, qua màn sương mng, t cao nhìn xung, tôi thy tng lp người lũ lượt theo tng toán đi lao đng. Như k mng du, như có ai xô đy sau lưng, tôi chy ào xung chân núi, nơi cm nhng thân nhân tù ci to đến gn, tôi thy, toán 1, ri tóan 2, ri tóan 3 .. .. Tôi cht nghe tiếng gi: ”Ch Chung.. .. à .. .. Ch Minh” và tiếp theo có tiếng người la to: ”Anh Chung chết ri.” Tôi ngã xung và không còn biết gì na.

Khi t
nh li, tôi thy mình b trói cht tay chân vào mt chiếc chõng tre, mt người y tá đang chích thuc cho tôi. Tôi nghe k li, tôi đã b ngt xu hơn mt gi đng h, h phi khiêng tôi lên t chân núi, h phi trói tôi li vì s tôi vt vã, làm gãy kim chích. Tôi nói, tôi không sao, ci trói cho tôi.
Sau c
ơn choáng quá đau đến di người, tôi tr nên bình tĩnh l thường. Bây giờ, nghĩ li, tôi vn còn scho s bình tĩnh của tôi lúc đó, ming tôi luôn lm bm: ”Anh linh thiêng đến thế sao?” Khi nh li gic mơ đêm qua.
Đ
ược gp tri trưởng, tôi yêu cu gì, h cũng chp thun. Tôi xin được gp bn bè thân ca chng tôi, trao li cho các anh hơn 120 kg qùa tôi mang đến cho chng, tôi nói vi các Anh rng ai cn gì thì ly thc đó, ri thư v cho v con, tr tin li cho tôi sau, phi nói thế các Anh mi chu nhn, thc trong lòng tôi thương các Anh như thương chng mình vy.
Sau đó, cán b
 tri mang đến cho tôi mt xách tay, bên trong không có gì khác hơn ngoài mb bà ba đen đã bc mu.
H
 cho tôi mt chén cơm hm, còn hôi mùi mc, trên có mt qa trng luc, đ mang ra m Anh, tôi đi như mt xác không hn, mt m căng như toát ra ni căm hn, phn ut, nhưng nào nhìn thy gì phiá trước, bước thp, bước cao, theo hai người dìu tôi đi.
Tôi không th
 chết bên m chng, vì  nơi xa kia, còn có by con thơ đang ch m v k chuyn đi thăm b.

Vài tháng sau, tôi nh
n được hai gói qùa tr li vi hàng ch: ”Người nhn đã chết, tri yêu cu hoàn li.” Ra bưu đin nhn li hai gói qùa, ti bữa ăn, nhìn bn đa con ngi ăn ngon lành, nhng món qùa trli, vì b các cháu không còn cn na, mt tôi li mt ln m l thương thân.
Vài năm sau, tôi d
i m chng v Saigon, trong ngày bc m Anh, tôi được vài người bn tù ca Anh giúp đ, mt trong các Anh ly lên t dưới m, đưa cho tôi mt k vt, do chính chng tôi làm  trong tù, nó được chng tôi làm t nhng si giây km nh, thành si giây chuyn, vi chiếc mt nha kính máy bay, có khc hình hai đa đng cnh nhau. Anh đã giu diếm tng ngày đ không b cán b CS tch thu, các bn Anh đã tìm thy trong khi lim xác Anh, h đã chôn nó cùng Anh trong huyt lnh.
H
ơn mt năm, sau ngày Anh mt, phường khóm đưa đến cho tôi mt biên bn ”Phm nhân chết”, trong đó ghi rõ ti ác ca chng tôi can ti: ”Ging viên tâm lý chiến, xã hi hc, Trường Võ Bi Quc Gia Dalat. Án pht: 3 năm tp trung ci to.” Nhưng, khi chng tôi chết, Anh đã b tù đúng 3 năm 7 tháng. By tháng oan nghit giết chết chng tôi.

Đ
ến năm 1994, tôi được đnh cư ti Hoa Kỳ theo din HO vì có chng chết trong khi b tp trung ci to.
Nay, các con tôi đã khôn l
n, đã thành đt, và các cháu rt hiếu tho. Tôi đã và luôn t nh phi đng thng làm nơi nương ta vng chc cho chng cho con, trách nhim phn nào đã nh gánh.
Em đã s
ng vì Anh, thay Anh nuôi dy con chúng ta, tôi vn thì thm cùng Anh như thế. ”Hãy đi em đến cùng Anh.” Vâng, tôi ước mong được sm ra đi bình yên như thế đ được sum hp vi chng tôi,đ ni li gánh hnh phúc ca chúng tôi b gy sau 4 năm, 5 tháng chung sng. Tôi chc Anh có nhiu nui tiếc như tôi và đang ch tôi đến cùng Anh. 

vinhdanhnguoivotunhanchinhtrivn12

blank

Ý Cơ 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
04 Tháng Hai 2013 (Xem: 3798) Từ khi vũ trụ được tạo thành, Thượng Đế đã xếp đặt để "tứ thời bát tiết" xoay vần đều đặn. Cả vũ trụ bao la hàng tỉ tinh tú luân chuyển một cách nhịp nhàng khéo léo như một bộ máy thực tinh vi mà cũng rất là "đơn giản".
28 Tháng Giêng 2013(Xem: 3412)/ Bây giờ mấy mươi năm trôi qua, nhiều người phiêu bạt xa quê, lập nghiệp làm ăn nơi thành thị, hoặc một vùng xa nơi tỉnh lẻ hay bôn ba tận hải ngoại, nhưng dù ở đâu, mùa Xuân đến bà con vẫn canh cánh trong lòng về những nỗi thương nhớ quê nhà, vùng đất đỏ Bình Giã yêu dấu.
Trong các loài vật, chuột là loài ô uế, nghĩa là luật cấm đụng vào nó hoặc ăn thịt nó. Kinh Thánh cho biết: – “Trong số các loài vật nhỏ lúc nhúc trên mặt đất, các ngươi phải coi những loài này là ô uế: Chuột chũi, chuột nhắt, mọi thứ thằn lằn, tắc kè, kỳ đà, cắc ké, kỳ nhông, thạch sùng.” (Lv 11,29-30) – “Những kẻ tự thánh hiến và tự thanh tẩy để vào các khu vườn sau một người đứng ở giữa, những kẻ ăn thịt heo, thịt các thú vật kinh tởm và thịt chuột, đều sẽ chết cả lũ.” (Is 66,17) Chuột có vóc dáng nhỏ nhất nhưng lại đứng đầu danh sách 12 con giáp, và người ta thường gọi nó là “chú” – chú chuột. Kể cũng lạ, không biết có phải vì chuột nhỏ con mà người ta gọi là Tý? Năm 2020 là năm Canh Tý, khởi đầu một vòng 60 năm – gọi là “lục thập hoa giáp”. Cố nhạc sĩ Y Vân viết ca khúc “Sáu Mươi Năm Cuộc Đời” với ý đó, chứ không có ý nói đời người chỉ “giới hạn” trong vòng 60 năm.
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 2143) Mừng Lễ Giáng Sinh, bà con Bình Giã, Bình Trung có lẽ trong lòng ai cũng vui với Xứ đạo ngày càng phát triển, với tâm tình đó hầu hết bà con vẫn tri ân các Cha Xứ đã từng coi sóc tinh thần từ những năm mới di cư vào Nam
Mặc dù tôi không đặt mua Tuần báo Giác Ngộ, nhưng lại là độc giả của Tuần báo Giác Ngộ, do tôi thường xuyên đến đọc báo ở phòng đọc báo chí của Thư viện tỉnh Khánh Hòa. Có cần phải biết ơn các giáo sĩ ngoại quốc không? Tuần báo Giác Ngộ số 1028 ngày 6/12/2019 trang 18 có bài viết “Tiếng nói&chữ viết” của tác giả Thích Thanh Thắng. Tác giả đã viết:“Tôi cám ơn chữ Quốc ngữ được hoàn thiện bởi bao nhiêu thế hệ người Việt, nhưng bảo tôi nhất định phải cảm ơn thực dân Pháp, chấp nhận đặt tên đường cho Alexandre de Rhodes thì rất buồn cười, bởi thực dân Pháp cưỡng bức thủ tiêu một cái vỏ ngôn ngữ và thay bằng một cái vỏ khác xa lạ cắt đứt gốc nguồn với tổ tiên tôi”(1).
Khi bạn đang đọc những dòng này, thì từ vài nơi nào đó trên dải đất hình chữ S, nhiều người trẻ tuổi đang hăm hở trên hành trình “sang Tây”. Cùng lúc ấy, lấp ló trong những túp lều tạm ở thành phố cảng Calais nước Pháp, vài nhóm vượt biên đang nín thở tìm cách đột nhập lên các chuyến hàng sang nước Anh. Khi tôi đang viết những dòng này, thì ở đâu đó bên xứ sở sương mù, trong những căn hầm ẩn sâu dưới lòng đất, ẩm thấp, tối tăm, có những người “rơm” đang trồng “cỏ”… Với hành trang là hy vọng và một khoản nợ lớn, họ chấp nhận đánh đổi tuổi thanh xuân, thậm chí cả sinh mạng chỉ để lấy thân phận “người rơm” – một kiếp sống như rơm rạ, cỏ dại chân tường.
Đời còn vui vì có chút "tòm tem Không biết hai tiếng "tòm tem'' xuất hiện trong ngôn ngữ Việt từ bao giờ nhưng cái chuyện tòm tem thì quả là xưa không kém gì quả đất. Tuy nhiên, dù có xưa cách mấy thì tòm tem vẫn không bao giờ cũ, vì loài người còn tồn tại tới ngày hôm nay cũng là nhờ vào ''tòm tem''. Chính vì thế mà thiên hạ vẫn cứ mãi mãi tòm tem và sẽ còn nói nhiều về chuyện tòm tem. Sở dĩ tôi dùng hai tiếng ''tòm tem'' này để nói về một chuyện mà ngôn từ dùng để diễn tả lại vô cùng phong phú và thường được thả nổi, ấy là tại vì hai tiếng này vừa có gốc có gác, vừa nôm na dễ hiểu, lại không bị coi là tục để các vị thích rao giảng đạo đức bắt bẻ mà cũng không khô khan như từ ngữ chuyên môn của nhà khoa học. Tôi học được hai chữ này trong bài ca dao sau:
Mỗi nghề nghiệp đều đáng được tôn trọng, nhưng có một loại nghề mà người ta đã dành hai từ “cao quý” để ngợi ca, đó là nghề giáo viên. Bởi đôi bàn tay họ sẽ chăm chút cho những chồi non vươn mầm mạnh mẽ, trái tim họ sẽ truyền lửa yêu thương trải khắp nhân loại, trí óc họ sẽ giúp những tinh hoa tốt đẹp nhất của thế giới được nhân rộng đến những thế hệ mai sau. Người thầy là những người cho đi
12/5/2012 (Xem: 6308) VÀI NÉT VỀ "LÁ DIÊU BÔNG" - Trước kia Hoàng Cầm gắn liền với hình ảnh Kiều Loan. Ngày nay bài thơ Lá Diêu Bông, rất ngắn nhưng làm sống lại tên tuổi Hoàng Cầm, ngay cả hải ngoạị
“Khi đất nước tôi thanh bình… Tôi sẽ đi thăm… Hà Nội vô Nam, Sài Gòn ra Trung… Khi đất nước tôi thành bình… Tôi sẽ đi thăm…”. Thú thực là tôi không yêu con người chính trị cực kì hổ lốn của Trịnh Công Sơn, nhưng tấm lòng của ông, ước mơ của ông và mối cảm hoài về quê hương, đất nước của ông trải ra trên tác phẩm khiến cho không ít người nghe, qua đó mà chiêm nghiệm, trở nên sâu sắc và biết suy tư về thân phận chiến tranh, thân phận dân tộc và thân phận con người.
Bảo Trợ