Chương 14

29 Tháng Chín 20159:06 SA(Xem: 649)

Chương 14

Nhã Tịnh nằm thiêm thiếp trên giường mấy ngày liền. Nàng hiểu là mình bệnh, lạ thật từ nhỏ đến lớn Nhã Tịnh chưa hề gặp một trận ốm nào khủng khiếp thế này. Nàng cứ mê mê man man, nửa ngủ, nửa thức. Nhã Tịnh hiểu lúc nào bên giường nàng cũng có người kề cận chăm sóc. Bà cụ, vú Kỹ, bác sĩ Lý, Khải, cô Lan, Nghi Quyên… chắc chắn là Hoàn cũng có đến, Nhã Tịnh tin như vậy. Dù toàn thân nghe đau nhức mỏi mệt, Nhã Tịnh cũng biết là mình đã khóc, đã gào thét trong cơn mê sảng. Nhưng Tịnh chỉ cảm thấy có lúc như rơi xuống vực sâu, thật sâu. Có lúc như đứng bên lò lửa nóng bỏng, khiến nàng sợ quá chỉ biết hét to:

- Con không thể thế này mãi được nội ơi! họ đang thiêu đốt con, đang xé xác con, đang dằng con xuống nước cho chết ngộp… Hai người đó họ … Nội ơi… Hãy để con đi, con phải đi kiếm cha con… Không có ai thương con hết. 

Nhã Tịnh khóc, khóc vật vã, khóc đến độ mồ hôi vã ra ướt cả tóc, cả áo. Rồi từ từ Nhã Tịnh cũng tỉnh lại. 

Sau cơn bịnh, Nhã Tịnh lại thấy lo âu. Không hiểu ta đã lộ ra chân tướng chưa. Ta đã gọi chạ Không phải ư? Nhưng bà cụ hình như rất bình thường, bà vẫn chăm sóc, nuông chiều và âu lọ Bà ôm Nhã Tịnh vào lòng, vỗ về như vỗ về một đứa trẻ. 

- Nào, cháu ngoan của nội…Lần này cháu bệnh nặng quá… Nội lo quá. May mà tất cả đã qua rồi, cháu đã khỏi. Để nội bảo vú Kỹ hâm canh gà ác cho cháu nhé…Cháu ngoan của nội. Cháu phải vui chứ, phải khỏe nội mới yên tâm. Đứa nào, thằng nào dám chọc ghẹo cháu, nói cho nội nghe đỉ Thằng Hoàn phải không? Nội sẽ mắng nó cho. 

Thế là, Nhã Tịnh nghĩ, như vậy mọi việc vẫn tốt đẹp. Không có chuyện gì đáng lo cả, những lời mê sảng của nàng, bà cụ chưa đoán ra. Và như vậy là vai của Nhã Tịnh phải được diễn tiếp. Nhã Tịnh không thể không làm tròn vai trò. Nhi Hoàn đã nói thế. Ta phải có trách nhiệm, phải có tình cảm và đạo đức. Ta không thể tàn nhẫn và lạnh lùng. 

Hoàn đã nói như vậy mà. Nhã Tịnh nằm yên trên giường, mắt khép lại. Nàng muốn làm một cái gì khác. Nhưng đầu óc cứ suy nghĩ mãi. Sự suy nghĩ giống như kẻ thù, nó không bao giờ để ta yên. 

Rồi Nhã Tịnh cũng tỉnh táo hẳn. Khúc phim lúc đánh nhau quay chậm từng chi tiết trong đầu. Hình ảnh của hai người đàn ông đó cứ lảng vảng ở trong óc. Hoàn với Hạo Nhiên. Trong những ngày lộn xộn qua, Nhã Tịnh vẫn không làm sao phân tích được con người mình. Cuối cùng giữa Hoàn và Hạo Nhiên, tình cảm ta nặng về phía nào hơn? Nhã Tịnh mỗi lần nghĩ đến chuyện đó lại bâng khuâng. Nàng không dám nghĩ tiếp. Nhã Tịnh chỉ thấy là bên cạnh Hoàn, Nhã Tịnh cảm thấy yên ổn đầm ấm và an phận hơn. Còn bên cạnh Hạo Nhiên, Nhã Tịnh cảm thấy tình cảm bốc cháy, vui vẻ hưng phấn một cách bốc đồng. Hạo Nhiên giống như một đám lửa bốc cháy trong đêm đen, thiêu hủy cả lý trí và làm tê cứng từng tế bào… Xưa tới giờ Nhã Tịnh chưa định nghĩa được chữ yêu. Nàng cũng không biết yêu là như thế nào? Giữa hai tình cảm kia, cái nào mới là yêu, cái nào là bình thường, cái nào chỉ là lo lắng của một tâm hồn đa cảm?

Có điều Nhã Tịnh hiểu rất rõ, có một điều là nàng thích cả hai, và nàng không muốn mất bất cứ một cái nào trong hai thứ đó. Nhã Tịnh vẫn nằm đó, dù là khỏi bệnh. Nhã Tịnh cảm thấy mình buồn, cô đơn lạc lõng. Cái cảm giác nặng nề đè lên tim. Không còn những ngày vui hồn nhiên khi xưa. Nhã Tịnh ít cười, ít nói, bác sĩ Lý có lần vỗ vai Nhã Tịnh nói:

- Sao vậy? hết bệnh rồi phải dậy khỏi giường chứ? Phải hoạt động lên, bằng không càng lúc càng thấy mệt mỏi hơn. 

Khi bác sĩ ra ngoài, Nhã Tịnh còn nghe ông ấy nói với cô Lan:

- Đừng nói cho bà cụ biết, tôi đang cố lấy tinh thần cho Tang Tang đây. Cô ấy không có bệnh ở thể xác nữa mà thuộc về tinh thần, nếu để tình trạng này kéo dài, bệnh sẽ nặng đấy, tôi đề nghị là... 

Giọng nói của bác sĩ nhỏ đi nên Nhã Tịnh không nghe thấy nữa. Nhã Tịnh cũng không muốn nghe làm gì. Trong cái tâm trạng tuyệt vọng, buồn bực nầy, đối với nàng không có gì quan trọng hết. Lúc nào trong đầu của Nhã Tịnh cũng có câu nói của Hoàn:

- "... Tôi nghĩ tôi đã hiểu rõ được cô, bây giờtốt hơn cô đừng quấy rầy tôi nữa. Từ đây cô chỉ nên biết là... cô chỉ là một nhân viên bình thường của tôi... "

Và câu nói của Hạo Nhiên :

- "... Giữa chúng ta mọi thứ đã chấm dứt. Tại sao cô cứ quấy rầy tôi mãi? Cô có điên không? Cô không thấy là tôi chẳng thích thú tí nào cô hết... "

Nhã Tịnh nhắm mắt lại, úp mặt vào gối. Nhã Tịnh không hiểu những người con gái khác bị la9ng mạ như thế nầy họ phản ứng ra sao. Với Nhã Tịnh thì Nhã Tịnh hận hai gã đàn ông nầy vô cùng. Phải nói là căm thù đến độ không muốn gặp lại họ nữa. Nhã Tịnh nằm yên, có lúc Nhã Tịnh nghe thấy như có tiếng đàn guitar. Nhã Tịnh căm thù tiếng đàn. Có lúc Nhã Tịnh nghe thấy tiếng của Hoàn đâu đây, Nhã Tịnh lấy tay bịt kín hay tai, nàng không muốn nghe gì nữa. 

Nhưng mà, nếu Nhã Tịnh cố lánh mặt, không gặp Hạo Nhiên được, thì không sao nàng thoát khỏi chuyện đụng mặt với Hoàn. 

Một buổi tối, Nhã Tịnh giật mình thức giấc. Nàng cảm thấy lạnh, cái lạnh tràn lan làm tay chân như cóng lên. Nhã Tịnh nghe cạnh giường có tiếng động, nàng nghĩ đó là cô Lan, nên đưa tay ra nói:

- Cô Lan ơi con lạnh lắm. 

Đột nhiên, bàn tay của Nhã Tịnh bị một bàn tay rắn chắc giữ lấy. Nhã Tịnh vội mở to mắt. Thì ra là Nhi hoàn. Anh chàng đang dùng hai tay xoa lấy tay nàng như muốn sưởi ấm. 

Nhã Tịnh nhìn quanh. Trong phòng không có một người nào khác. Như vậy, đây có lẽ có sự sắp xếp của cô Lan. Nhã Tịnh vội vã rút tay lại. Trái tim như hét lên. Không, không! Tôi không muốn gặp mặt Hoàn nữa. Hoàn dám xem thường tôi, khi dễ tôi... Tôi không cần, tôi không muốn gặp mặt hắn nữa... Nhã Tịnh vật vã, Nhã Tịnh thục lùi vào mép trong giường, mặt mở to, biểu lộ sự phản kháng sợ hãi. 

Bàn tay của Hoàn nắm chặt bàn tay của Nhã Tịnh. Mắt chàng như van xin:

- Nhã Tịnh, em đừng trốn lánh anh nữa. Em có biết là anh đã phải khó khăn lắm mới được gặp em không. Nội lúc nào cũng canh chừng. Em có biết anh đã phải ở ngoài cửa của em mấy hôm rồi không? Đừng nhắm mắt nữa, anh biết em đang tỉnh cơ mà... Hãy nghe anh đây, Nhã Tịnh. Xưa nay tới giờ anh chưa biết xin lỗi ai cả. 

Hoàn đưa tay Nhã Tịnh lên môi mình hôn:

- Hãy tha thứ cho anh, Nhã Tịnh. Nếu không, em muốn mắng, muốn nặng lời gì cứ làm. Đừng nằm yên mà tự dày vò như thế. 

Nhã Tịnh yên lắng, cắn lấy môi. Nước mắt cứ tuôn dài. Nhã Tịnh thấy giận mình quá, sao lại yếu đuối như vậy? Sao có vẻ hiền lành và chịu đựng vậy? Nhã Tịnh chỉ nói:

- Đừng đụng đến tôi. 

Hoàn rụt tay lại bối rối:

- Thôi được, em muốn vậy cũng được, nhưng em phải nghe anh giải thích. 

Nhã Tịnh vừa khóc vừa nói:

- Tôi không nghe gì hết. Lúc tôi muốn giải thích tại sao mọi người chẳng ai nghe tôi. Vậy thì, bây giờ khỏi gì hết. Tôi không nghe đâu. Dù sao tôi cũng chỉ là một nhân viên bình thường... Không dám phiền ông chủ, nàng nói với cái giọng đay nghiến. 

Hoàn nhìn Nhã Tịnh đau khổ, cố gắng giải thích. 

- Em có biết... Thế nào gọi là ghen không?

Nhã Tịnh mở mắt ra nhìn Hoàn. 

- Em có biết là anh đã bị sự ghen tuông làm tối tăm đầu óc. Phải chi anh yêu em ít đi một chút, thì có lẽ đỡ hơn, anh ít nói năng lộn xộn hơn. Vì những lời nói đó mà anh đã mất ngủ mấy ngày... 

Hoàn nói tiếp với đôi mắt đỏ hoe:

- Nghe mọi người nói em bệnh, đến gặp em, em nằm mê man nóng sốt, nghe em mê sảng "Tôi thù, tôi hận hai người đó... " Anh giận muốn tát cho mình một tát tay... Anh nghĩ phải chi anh có thể bệnh thế cho em... Anh muốn em mau bình phục... Rồi em muốn gì cũng được... Anh vẫn nhớ cái dáng em đứng bên cầu Thiên Kiều, nhìn tấm áp phích quảng cáo phim nhe răng cười, nhớ tới em trợn anh bồi bàn ở quán Cây Hoa "Anh chưa từng thấy người không cử ăn ư? " Cái thái độ tự nhiên, phóng khoáng thoải mái, tinh nghịch của em... đã làm anh mọi giá mang em về đây. 

Hoàn vừa nói vừa đưa tay vuốt nhẹ những cọng tóc lòa xòa trên trán Nhã Tịnh:

- Anh bậy thật, anh đòi hỏi em nhiều thứ quá. Vừa bắt em đóng trọn vai trò Tang Tang, vừa muốn em phải yêu anh. mà trước khi em nhận định rõ tình yêu là gì, thì anh lại gây sự, đánh lộn, quậy đủ thứ... Rồi đổ trút mọi thứ cho em. Trách em, nặng lời với em... Nhã Tịnh, nhưng dù sao anh đã bị trừng phạt... Em biết không, mấy hôm nay, dù có hay không có ở bên em, anh vẫn thấy đau khổ vô cùng. 

Hoàn cúi người xuống, mân mê bàn tay Nhã Tịnh. Nhã Tịnh định rút tay về. Muốn xô đuổi, muốn tống cổ anh ta ra khỏi phòng... Nhưng không hiểu sao nàng không làm được gì cả. Những lời của chàng ngập đầy tình yêu, đau khổ và hối hận, khiến Nhã Tịnh cũng thấy xúc động. Cuối cùng không hiểu sao Nhã Tịnh lại khóc. Lúc đầu chỉ rấm rứt, nhưng sau đó lại tuôn trào. Nàng khóc tức tưởi. Nhã Tịnh khóc mà vẫn giận:

- Em không muốn nghe anh nói gì hết, anh đi đi, anh cố ý làm em buồn. Anh... Anh biết rõ cơ mà. Em không cần... không cần!

- Bỏ đi em, em đừng nghe những gì anh đã nói lúc nóng giận. Giận mất khôn mà em!

Hoàn ôm lấy mặt Nhã Tịnh hôn lên trán nàng. 

- Anh biết lỗi rồi mà. Anh biết là em yêu anh. Hôm anh đánh lộn ở quán, chính em đã đưa anh về, em đã băng và chùi máu vết thương cho anh. 

Nhã Tịnh nghe nói, càng khóc dữ hơn. Thì ra ai cũng thế, khi bị khơi đúng chỗ uẩn ức, thường không che đậy gì nữa, nước mắt cứ tuôn trào. Hoàn biết vậy và yên lặng để Nhã Tịnh được tự do khóc. 

Rất lâu, Nhã Tịnh mới cảm thấy thư thả. Tâm hồn nàng yên bình trở lại. Sau một trận khóc dài, nàng cảm thấy nhẹ hẳn người đi. Nỗi buồn phiền bực dọc cũng vơi nhiều. 

- Nhã Tịnh. 

Hoàn cúi xuống định hôn nữa nhưng Nhã Tịnh đã tránh xa. 

- Nhã Tịnh! Em vẫn còn giận anh ư? Hay là em... không yêu anh?

Nhã Tịnh lại quay mặt vào vách không trả lời. Hoàn thở dài. 

- Anh lại sai nữa rồi. Đúng ra không nên hỏi, không nên thúc bách em gì cả. 

Nhã Tịnh thật sự xúc động, quay trở lại nhìn Hoàn. 

- Anh có vẻ xanh xao đấy. Anh cần đi ngủ... 

Hoàn sung sướng hôn lên những ngón tay Nhã Tịnh. 

- Em cũng thế, em cần phải mau lành bệnh, mập ra. 

Hoàn siết chặt tay Nhã Tịnh. 

- Em bệnh làm cả nhà quýnh lên... Nội phải đến chùa thắp hương, cầu cho em mau kho/i bệnh đấy. 

Nhã Tịnh ngập ngừng. 

- Thế nội có làm gì hay nghi ngờ gì không? em có làm gì để lộ chân tướng không chứ?

Hoàn lắc đầu. 

- Em thì không, nhưng anh thì suýt để lộ. 

- Sao vậy?

- Có một tối, em mê man, anh ngồi ngoài cửa bức tóc buồn bực, nội đi ngang bắt gặp. 

- à, thế nội nói sao? 

- Nội nói là "Nầy thằng điên kia, con có bức hết tóc chưa hẳn nó đã lành bệnh. Tốt nhất con nên về phòng ngủ đi. Em con mà nó nhìn thấy cảnh này, chắc nó cảm động lắm. Tình cảm ruột thịt của chúng con khá tốt đấy. "

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ