Chương 13

29 Tháng Chín 20159:05 SA(Xem: 717)

Chương 13

Sáng sớm hôm sau trời mưa to, những hạt mưa đập trên khung kính hòa với tiếng gió tạo nên âm thanh buồn. Suốt một đêm không ngủ nên khi bước xuống giường Nhã Tịnh cảm thấy đầu nhức chân nặng như chì. Nàng lê bước về phía phòng tắm, nhìn bóng mình qua gương mà giật mình. Một gương mặt bơ phờ mắt quầng thâm hốc hác. Ta đây sao? Một cảm giác nôn nao trong người Nhã Tịnh, Nhã Tịnh nghĩ có lẽ mình đã bị cảm. Đêm qua khi ra khỏi quán cà phê nàng đã bỏ quên lại chiếc áo khoác ngoài, đêm qua trời lại rất lạnh. Phải lên giường nằm nghỉ một chút cho thoải mái, nhưng liệu hôm nay có nghỉ được không? Hôm nay là một ngày thật bận rộn, có quá nhiều điều phải làm, trước hết cần phải gặp anh Hoàn. 

Nhã Tịnh bỏ ra nửa tiếng đồng hồ để trang điểm, nàng đánh một tí phấn để che bớt nét bơ phờ, xoá bớt cái hốc hác vì mất ngủ đêm quạ Nhã Tịnh chọn chiếc áo màu tím và chiếc quần dài trắng. Nàng cảm thấy tự tin hơn. Nhã Tịnh sẽ phải nói rất nhiều thứ với Hoàn, thích Hoàn, không muốn làm Hoàn buồn… Nhã Tịnh cảm thấy rất ân hận. Nhã Tịnh hiểu cảm xúc của Hoàn, hiểu được sự giận dữ đó… Nhưng mà… Nhưng mà Nhã Tịnh không thể đoạn giao với Vạn Hạo Nhiên được!… 

Anh Hoàn… anh còn có nội, còn anh Khải, còn cô Lan… anh có cả một gia đình đồ sộ … còn Vạn Hạo Nhiên? Anh ấy chỉ là một con người cô độc… Anh Hoàn, anh cần phải cho em một thời gian, đừng bức bách em nếu anh muốn em phải chọn một trong hai người… Em cần có thời gian để nhận rõ hơn… Nhận rõ hơn chính mình cũng như nhận rõ hơn anh và Nhiên… Bằng không, mọi chuyện sẽ trở nên không công bằng… Anh Hoàn, hãy tin tưởng em. Anh có một vị trí vững chắc trong tim em… Nếu không, thì em bỏ mặc anh rồi phải không? Nghĩ đến đây, đột nhiên Nhã Tịnh giật mình. Ta làm sao thế? Tại sao lúc đó ta không bỏ chạy với Nhiên? Phải chăng vì thấy Hoàn bị thương, thấy máu me hay vì vị trí của Hoàn mạnh hơn Nhiên trong lòng ta?

Nhã Tịnh cũng không hiểu, chỉ thấy nhức đầu. Không muốn suy nghĩ gì thêm. Nàng đẩy cửa, bước nhanh ra hành lang, đụng ngay bà cụ, Nhã Tịnh bị giữ lại. 

- Tang Tang con có biết không? Hôm qua Hoàn bị đụng xe máu me đầy người, nội đã nói rồi, có làm gì cũng chạy chầm chậm thôi, ham chạy nhanh làm gì, để nội một phen phải hết hồn. 

Nhã Tịnh lúng túng:

- Anh ấy… Anh ấy… Bây giờ anh ấy làm gì, ngủ hay đã thức rồi nội?

- Bác sĩ Lý bảo là cũng chẳng sao. Chỉ cần nghỉ hai hôm sẽ khỏe. Con biết không, mấy người đó sợ nội biết họ để nó nằm trên ghế sa lông trong thư phòng suốt đêm. Ban nãy nội mới cho người đưa nó về phòng. Con biết nó ra sao không?

Bà cụ nắm tay Nhã Tịnh với nụ cười không vui. 

- Nó quấn băng đầy người. Mắt sưng húp vậy mà nó còn cười đùa với nội. Nó nói, nội ạ, nội đừng lo, người con bằng thép cơ, mấy chuyện đụng xe nho nhỏ này có nhằm nhò gì, lấy cưa sắt cũng không đứt nữa là…

Vậy là Hoàn đã cười được, chàng bình thường không giận nữa. Nhã Tịnh vội vã bỏ bà cụ Ở đó. Nàng chạy như bay về phía phòng của Hoàn. 

- Để con đến đấy xem. 

Cửa phòng Hoàn chỉ khép hờ. Cô Lan đang sửa soạn sắp xếp lại chăn màn cho Hoàn, hình như hai người đang nói cái gì đó vui lắm. Thấy Nhã Tịnh xông vào, cô Lan nói:

- Ồ Tang Tang! Con vào thăm anh hai phải không? Được, cứ vào nói chuyện nhưng cấm không được cãi nhau nhé. 

Cô Lan nhìn Nhã Tịnh với nụ cười khuyến khích, xong bước mau ra khỏi phòng. Cô còn cẩn thận khép kín cửa lại. 

Nhã Tịnh bước tới bên giường của Hoàn. Tuy băng bó đủ chỗ, nhưng sức khỏe của Hoàn có vẻ không đến nỗi nào. Nhã Tịnh rụt rè đặt tay lên tấm chăn đang đắp trên người Hoàn. Nàng có hàng trăm điều muốn nói, nhưng không hiểu sao nhìn vào mắt Hoàn, Nhã Tịnh thấy không khí căng thẳng quá. Tự nhiên nàng cũng bối rối theo. Ban nãy Nhã Tịnh còn thấy Hoàn cười với cô Lan kia mà? Tại sao bây giờ… cái thái độ lạnh lùng dửng dưng của Hoàn giống như ngọc roi đang quất mạnh lên tim Nhã Tịnh. 

- Anh Hoàn!

Nhã Tịnh gọi, nhưng Hoàn bỗng quay mặt vào vách. Nhã Tịnh có hàng trăm điều muốn nói mà Hoàn chẳng thèm nghe ư? Nhã Tịnh lẩm bẩm:

- Em biết anh đang giận. Em đâu muốn thấy chuyện đánh nhau? Cũng tại thái độ anh lúc đó dữ dằn quá… Chuyện mới bùng nổ… Bây giờ… Anh không thèm nhìn mặt em nữa ư? Vậy thì…Vậy thì… Thôi được… Em sẽ trở về nhà em! Em dứt khoát không ở đây nữa. 

Nhã Tịnh nói mà mắt ươn ướt, Hoàn vội quay lại:

- Cô định về nhà à? Cô quậy chuyện tùm lum thế này rồi muốn bỏ mặc đấy phủi tay ư? Cô định giết nội tôi phải không? Con người cô quả thật vô trách nhiệm, vô tình, vô nghĩa… Cô đúng là đứa học trò đáng giá của nó. Cô theo chân Vạn Hạo Nhiên chưa học một ngón đàn, đã học được cái tàn nhẫn, đê tiện của hắn. Không được, Nhã Tịnh. Trước khi cô diễn xong màn kịch của cô, cô không có quyền đi đâu hết. 

Nhã Tịnh thấy choáng váng. Trời đang lạnh mà mồ hôi đã toát ra lưng nàng. Nhã Tịnh muốn suy nghĩ, muốn nói nhưng chẳng nói được cái gì hết… Thật bất công! Một nhận định bất công, và hồ đồ làm sao!

Nhã Tịnh cố gắng lắm mới nói được:

- Vạn Hạo Nhiên không tàn nhẫn, không đê tiện như anh nghĩ đâu. Anh đừng nghĩ rằng vì hắn đánh anh mà…

- Mời cô bước ra cho!

Đừng! Đừng anh! Em không phải đến đây để gây sự với anh, hay để nói tốt cho Vạn Hạo Nhiên. Tại sao anh lại nóng thế?

- Anh Hoàn… Em đến để nói với anh là…

Hoàn nói nhanh:

- Không cần… Tôi nghĩ là tôi đã nhận rõ con người của cô, làm ơn đừng phiền tôi nữa… Từ nay về sau, cô nhớ là cô chỉ là một nhân viên bình thường của chúng tôi… Tôi sẽ không can thiệp vào chuyện đời tư của cộ Ngoài vai trò cô phải đóng là Tang Tang ra… Cô muốn làm gì, muốn kết bạn với bọn vô loại nào cũng được. Tôi sẽ không can thiệp vào… Tôi xin lỗi cô…

Hoàn bậm môi nói tiếp:

- Tiếc là tôi đã… phá vỡ cuộc vui hôm qua của cô…

Nhã Tịnh yên lặng nhìn Hoàn. Thế này thì không có gì để nói nữa hết. Ta chỉ là một nhân viên được Hoàn tuyển chọn. Vậy thì… Hoàn đã biết rõ tạ Một kẻ giao du bừa bãi, không trách nhiệm, không chín chắn… Như vậy là không cần phải phân bua gì hết… Nhã Tịnh chớp chớp mắt thấy giận cả mình. Nhã Tịnh vội chạy ra khỏi phòng. Ta ngu thật, tại sao vào đây chi vậy, để nghe những lời khi dễ? Ra đến cửa chợt nghe tiếng gọi với theo:

- Nhã Tịnh!

Nhã Tịnh chựng lại một chút, nàng muốn quay lại ngã vào lòng Hoàn khóc cho hả hê cho vơi bớt bao niềm tức tưởi trong lòng. Nhưng không được! Đó có lẽ chỉ là ảo giác. Hoàn đang giận ta, đang thù ta… Nhã Tịnh bước nhanh ra ngoài. 

Nhã Tịnh chạy xuống lầu… Trong lòng chỉ có một ý nghĩ, làm sao để thoát ra khỏi ngôi nhà này? Phải thoát khỏi hình ảnh của Hoàn… Nhã Tịnh chạy băng qua phòng khách trống vắng, qua khỏi vườn hoa và chạy ngay ra ngoài rừng, trời đang đổ mưa. 

Khi đã ra đến con đường nhỏ, Nhã Tịnh mới giật mình, ta định đi đâu? Những hạt mưa rơi đều, thấm ướt tóc, mặt và áo… Nhã Tịnh chợt nhớ tới bài hát:

Hạt mưa, hạt mưa rơi xuống

Gió lại thổi qua từng cơn

Hàng cây, hàng cây lay động

Lòng tôi mãi suy nghĩ miên man. 

à phải rồi, sao ta không tìm Vạn Hạo Nhiên?

Dĩ nhiên là Vạn Hạo Nhiên sẽ không hiểu ta đã vì hắn mà bị nhục mạ, bị khi dễ thế này. Nhưng Hạo Nhiên là người dễ cảm thông, hắn sẽ giúp ta vượt lên, vượt qua khỏi bao nhiêu rối rắm. Nhã Tịnh vừa đi vừa nghĩ, nàng như kẻ mộng dụ Nhã Tịnh có cảm giác của một đứa trẻ bị la rầy, hờn dỗi, chỉ muốn đi tìm một ai đó để được an ủi vỗ về. Dĩ nhiên ở đây chỉ có Hạo Nhiên. Hạo Nhiên mới hiểu được, mới an ủi được Nhã Tịnh thôi. 

Dưới gốc cây ngô đồng trống vắng, rừng cây cũng lặng yên. Cũng đúng thôi, ai lại ra ngồi dưới cây ngô đồng khi trời đang mưa thế này? Sao ta không đến nhà của Nhiên? Thế là Nhã Tịnh rẽ qua con đường khác. Nàng biết con đường này sẽ dẫn đến khu nhà gỗ. Vạn Hạo Nhiên đã từng cho nàng biết, những ngôi nhà như những cái hộp quẹt kia sắp bị nhà nước giải tỏa để cất chung cư… Nhã Tịnh bước nhanh. Con đường lầy lội bùn đất ngập đầy lá khô… Nước mưa ướt đẫm cả mái tóc, nhưng Nhã Tịnh cũng tìm được khu nhà. 

Những ngôi nhà cất một cách vô trật tự, chồng chất lên nhau giống như đống củi. Đường đất trơn trợt thỉnh thoảng lại có một vũng nước tọ Đi đâu cũng gặp mấy đứa nhỏ tèm lem đá banh trong mưa… Nhã Tịnh đã bị một trái banh vào ngực thật đau và lấm cả áo. 

- Xin lỗi! Xin lỗi!

Lũ nhỏ vừa đuà vừa hét. Nhã Tịnh không giận, nàng chỉ bối rối. 

- Nhà của ông Hạo Nhiên ở đâu?

- Đằng kia, đằng kia kìa. 

Mười mấy bàn tay chỉ cùng về một phía. Nhã Tịnh còn đang ngơ ngác thì một cô gái rất trẻ, bưng thau giặt quần áo mới giặt đi quạ Bây giờ Nhã Tịnh mới để ý thấy, trên bãi đất trống đằng kia có một vòi nước công cộng, ở đây có nhiều người đàn bà đang giặt giũ. Như vậy cả khu này chỉ có một vòi nước thôi sao? Cô gái hình như hiểu được sự tò mò của Nhã Tịnh, cười nói:

- Chúng tôi ở đây chỉ có một vòi nước công cộng. Trước kia nhà nước cũng định cho phát triển hệ thấng nước ở đây, nhưng sau đó vì kế hoạch đô thị, những ngôi nhà này sắp bị gỡ bỏ, nên kế hoạch ngưng lại. 

Cô gái khoảng trên dưới 20, cũng đẹp. Nhã Tịnh còn đang phân vân thì cô gái hỏi:

- Em là Vạn Khiết Nhiên, nghe mấy người đó nói chị kiếm tìm anh của em phải không?

à, Nhã Tịnh hiểu ra, hèn gì nhìn mặt cô gái khá quen thuộc. Hai anh em Hạo Nhiên khá giống nhau. Cô gái mặc áo vải, bị nước mưa thấm ướt, nhưng không tỏ vẻ gì là lạnh. 

- Thế anh cô có nhà chứ?

- Có. 

Khiết Nhiên ngắn nghía Nhã Tịnh, đôi mắt cô ta rất sắc. Nhã Tịnh không hiểu khi thấy một người con gái dầm mưa đến tìm anh mình, cô ta có khinh thường không? Nhã Tịnh thấy nóng ra cả mặt, trong khi cô gái kia đã ra dấu cho Nhã Tịnh. 

- Theo tôi đây. Chị có dáng dấp rất giống Tang Tang. 

Nhã Tịnh ngạc nhiên. 

- à! Thế cô cũng biết Tang Tang nữa à?

Khiết Nhiên nhìn Nhã Tịnh:

- Dĩ nhiên. Cô ấy có thời là người yêu của anh tôi. 

Khiết Nhiên đưa Nhã Tịnh đến trướt một ngôi nhà gỗ. Nàng kéo tấm che chống lên, để Nhã Tịnh không tiếp tục bị ướt mưa. Với đôi mắt sắt cô bé thăm dò. 

- Chị đến đây tìm anh tôi làm gì?

- Ơ…

Nhã Tịnh không biết phải trả lời sao. Khiết Nhiên bỗng thở dài, đôi mắt sáng long lanh một cách thông minh. 

- Anh của em là một thiên tài. Anh ấy vừa biết đàn, hát còn biết… quyến rũ phụ nữ… Lúc nào cũng có mấy cô đến tìm ảnh. Ảnh có bạn gái ngay từ năm lên 16… Hàng lô bạn gái như vậy mà anh Nhiên không hề yêu ai, mãi đến lúc gặp Tang Tang…

Khiết Nhiên ngưng lại nhìn Nhã Tịnh chợt hỏi:

- Chị là Nhã Tịnh phải không? Chị là người giả Làm Tang Tang?

- Anh ấy nói cho cô biết như vậy?

- Vâng, giữa hai anh em tôi không có gì giấu giếm nhau hết… Khiết Nhiên cười, nụ cười thành thật. Nếu tôi là chị, tôi sẽ tránh anh ấy thật xa…

Nhã Tịnh thấy tim đập mạnh

- Sao vậy?

- Anh em chúng tôi lớn lên giữa sự khi dễ, khinh miệt của mọi người. Nhất là anh Nhiên, anh ấy khổ và khó khăn nhiều hơn tôi. Anh ấy lại có tài, anh ấy cao ngạo. Hẳn chị hiểu con người mà vừa cao ngạo vừa tự ti thì thế nào…

Khiết Nhiên lắc đầu:

- Vì vậy, chị Tịnh, anh Hạo Nhiên không phải là thần thánh như chị nghĩ đâu, mà anh ấy là con quỷ. Anh ấy có một con quỷ dữ trong người, lúc nào cũng dày vò, cũng đay nghiến làm anh ấy trở thành hung dữ, tàn bạo… Anh ấy chẳng thích hợp với chị đâu, giống như không thích hợp với Tang Tang. 

Khiết Nhiên ngừng một chút hỏi:

- Thế bây giờ chị vẫn muốn gặp anh ấy chứ?

- Vâng. 

- Cũng tốt. 

Khiết Nhiên đưa Nhã Tịnh vào nhà. 

- Anh ơi, có người kiếm nè!

Hạo Nhiên xuất hiện, trong bộ đồ thun, để lộ Những bắp thịt rắn chắc. Vừa nhìn thấy Nhã Tịnh, mắt anh ta chợt sa sầm. 

- Ai bảo cô đến đây tìm tôi?

- Một mình. 

Khiết Nhiên liếc nhanh về phía hai người, xong bỏ đi. Nhã Tịnh đứng yên chờ Hạo Nhiên mời ngồi. Quần áo ướt đẫm làm nàng cảm thấy lạnh. Nhã Tịnh chợt nhớ mấy lời của cô em Hạo Nhiên ban nãy. Bây giờ đứng trước mặt nàng, không phải là anh chàng ca sĩ tài ba của quán Sao Lạnh hay gốc cây ngô đông, mà là một con người, một người thật xa lạ, lạnh lùng. 

Hạo Nhiên trừng mắt:

- Tôi đã nói với cô rồi giữa tôi và cô kể như chấm dứt. 

Nhã Tịnh vội phân bua:

- Giữa chúng ta chưa thể dứt được, tôi đến đây để giải thích với anh… Tôi không thể để Nhi Hoàn nằm đấy, tôi phải giúp anh ấy… Nếu anh ấy là một người xa lạ tôi vẫn phải làm như vậy. 

- Nhưng hắn đâu phải là người xa lạ? Hắn là người đang theo đuổi cô cơ mà?

Nhã Tịnh tròn mắt

- Có nghĩa là… anh ghen?

Gương mặt Hạo Nhiên thật khó coi:

- Hừ! Tôi ghen à? Có thể, coi như tôi ghen đi. Đừng tưởng mấy cô có sức quyến rũ mạnh đến độ tôi phải ghen. Cũng đừng tưởng là tôi đã yêu cô… Những cái gì tôi hát không phải vì cô đâu nhé… mà vì khán thính giả của tôi, họ thích những bài hát như vậy. Cô nói tôi ghen cũng có lý… bởi vì bây giờ cô đã chọn được một người có danh vọng, địa vị, có học thức, giàu có… chứ đâu thèm loại vô gia cư nghề nghiệp, bụi đời, lưu manh như tôi đâu?

Nhã Tịnh vội phân bua:

- Không phải, không phải như thế! Tôi không thực dụng như anh nghĩ đâu, anh đừng, đừng…

- Thôi khỏi nói!

Hạo Nhiên cắt ngang, rồi nắm lấy bàn tay Nhã Tịnh lôi ngay vào phòng:

- Nào vào đây, mở mắt to ra mà nhìn nhé! Ngắm thử căn nhà này xem!

Nhã Tịnh tròn mắt. Căn nhà tối om có mùi mốc. Có một chiếc phản to, trên đấy chăn nệm gối để nhùi một đống trông rất dơ bẩn. Căn phòng chỉ rộng hơn hai mét vuông, nhưng lại chứa đủ thứ… Sách vở, báo chí, tập nhạc… guitar… còn nữa… mái cây như bị dột… có một cái thau kê giữa nhà để hứng nước mưa. 

- Khung cảnh thế này thú vị lắm phải không?

Hạo Nhiên hỏi:

- Hạt mưa, hạt mưa rơi xuống. Gió giật gió giật từng cơn… Thú vị quá phải không? Nhà của tôi là như vậy đó. Phòng bên là phòng của mẹ tôi, vì bị bệnh phong thấp nặng nên nằm một chỗ, em gái tôi thì phải giặt quần áo cho người ta kiếm tiền… Còn cổ một tiểu thư đài các, một tiểu thư mà đêm qua đã đập bể nồi cơm của tôi. Cô đã làm quán cà phê Sao Lạnh không dám mướn tôi nữa!

Nhã Tịnh nhìn Hạo Nhiên, đầu nhức như búa bổ. 

- Anh Hạo Nhiên, không có gì phải phiền muộn, cái nghèo không phải là cái không khắc phục được, anh có tài, anh thông minh. Chỉ cần anh cố gắng, là có thể thay đổi hoàn cảnh. Anh Nhiên, nghe tôi nói này. Biệt thự Vườn Dâu trước kia cũng là do cha của anh em Khải Hoàn, tay trắng làm nên cơ mà. Nếu chịu khó, rồi anh cũng sẽ tạo được sự nghiệp như vậy. 

Hạo Nhiên cười to:

- Ha! Ha! Đúng là mộng mơ! Một con búp bê mơ mộng!

Búp bê mơ mộng? Nhã Tịnh bàng hoàng, nàng thấy khó chịu, nhưng lại cố dằn xuống. 

- Không, không phải đâu. Anh Hạo Nhiên. Tôi biết anh trước kia gọi Tang Tang là con búp bê mộng mợ Nhưng tôi thì không phải như vậy đâu. Những gì tôi nói đều là sự thật, đều có thể xảy ra. Anh thấy Khải và Hoàn không? họ làm việc một cách cật lực, họ không ỷ lại vào tài sản của cha họ để lại, họ là…

Hạo Nhiên nói như rít:

- Im mồm! Tôi biết hai anh em nhà họ là ưu tú, vĩ đại. họ biết cố gắng. họ là những thanh niên xuất chúng. Vì vậy tốt nhất cô nên đến với họ, chọn họ cô đến cái ổ chuột này làm gì, đi đi, cô đừng ở đây nữa…

Hạo Nhiên chỉ ra ngoài cửa, những bắp thịt trên mặt chàng giựt giựt… Nhiên giống như một khối thuốc sắp nổ bùng. 

Nhã Tịnh lại biết mình đã phạm phải sai lầm. Tại sao? Tại sao ta lại nhắc chuyện hai anh em Khải Hoàn trước mặt Hạo Nhiên? Không nên đưa họ ra làm thí dụ, dẫn chứng. Nhã Tịnh rối rắm, bàng hoàng. Một tay thần tượng anh hùng, lang bạt bụi đời. Còn Hạo Nhiên lại đuổi nàng về với Nhi Hoàn, một thanh niên xuất chúng, vĩ đại. 

- Anh Hạo Nhiên, anh đừng giận… Tôi đến đây chỉ muốn giúp đỡ anh. 

Mặt Hạo Nhiên khó coi:

- Giúp đỡ? Cô có lầm lẫn không? Van Hạo Nhiên này xưa tới giờ làm nên sự nghiệp đâu có cần đến sự giúp đỡ của đàn bà đâu. Cô thật buồn cười. 

Nhã Tịnh cố gắng nói:

- Không phải. Anh rất cần giúp đỡ. Anh vừa cô độc vừa mặc cảm, anh giống như một linh hồn phiêu bạt, không có chỗ dừng. Anh làm việc không có mục tiêu, không có hy vọng, không dám nhìn thẳng vào tương lai… Chính vì vậy anh rất cần sự trợ giúp… Nếu anh muốn, anh có thể xem tôi như một búp bê mơ mộng… Anh Hạo Nhiên, anh biết không, có một nhà văn đã nói, khi ngay cả giấc mơ anh cũng không có được, thì anh chẳng có gì cả. Anh Hạo Nhiên này…

Nhã Tịnh nhiệt tình nắm lấy tay Hạo Nhiên. 

- Anh hãy để tôi giúp đỡ anh. 

Hạo Nhiên như bị điện giật, nhảy cẫng lên. 

- Tôi không biết mơ mộng nên chẳng có gì cả. Cô giỏi lắm! Cô hay lắm! Tôi chúa ghét những con đàn bà cứ tỏ ra ta đây là thông minh, là tài giỏi. Loại đàn bà như cô đây! Tối qua tôi đã bảo cộ Tôi muốn cô cắt đứt quan hệ với Hoàn, hoặc với tôi. Thế sao cô còn đến đây làm gì? Cô có điên không? Cô không thấy tôi chẳng hề ưa thích cô chút nào cả sao? Tại sao cô không tránh xa đi, tại sao lại bẹo hình bẹo dáng trước mặt tôi hoài vậy? Nếu cô tưởng là tôi từng yêu cô… thì đúng là cô điên rồi. Đối với tôi, cô chỉ là cái bóng của Tang Tang, đừng đóng vai thiên thần, một vai hề trước mặt tôi nữa, hãy cút nhanh, cút đi trước khi bị tôi ném ra ngoài đường. 

Nhã Tịnh sợ hãi lùi lại. Ta không thể ở lại đây được nữa, ta đã bị xài xễ một cách nhục nhã và đau đớn quá. Nhã Tịnh hét lên một tiếng tuyệt vọng và chạy nhanh ra khỏi ngôi nhà gỗ như đã từng bỏ đi ra khỏi biệt thự Vườn Dâu. 

Mưa càng lúc càng to, Nhã Tịnh cứ chạy trong mưa, mặc những vũng nước, mặc rừng cây và những nhánh gai kéo rách cả áo. Mấy lần vấp ngã nàng lại lồm cồm bò dậy, tiếp tục chạy, máu rỉ ra từ các vết thương bị vấp té. Chiếc áo tím của Nhã Tịnh đã lấm lem vết bùn, Nhã Tịnh vẫn chạy dưới trời mưa tọ Đầu nàng nhức như búa bổ, mắt như nổ đom đóm. Lời mắng chửi của Hoàn rồi của Hạo Nhiên cứ văng vẳng mãi bên tai. Nhã Tịnh thở hổn hển… thở một cách khó nhọc, câu nói cuối cùng của Hoàn lúc nào cũng ám ảnh lấy nàng:

- Cô định giết nội tôi ư? Không được, Nhã Tịnh cô không có quyền bỏ đi, cô phải đóng cho xong vai kịch của cô đã. 

ôi ta không có quyền bỏ đi, ta còn phải diễn kịch. Cứ như thế Nhã Tịnh loạng choạng bước về biệt thự Vườn Dâu. Khi về đến nơi nàng trông thấy lố nhố nhiều bóng người, nàng nghe được cả tiếng nói lo âu chăm sóc của bà cụ:

- Ồ cháu yêu… cháu làm sao thế này?

Nhã Tịnh nắm lấy cánh tay nhăn nheo của bà lão như vớ được khúc gỗ mục trước khi bị chết đuối:

- Nội… nội ơi con đâu có đi đâu đâu… Con về đây nè… con phải tiếp tục vai trò của mình nữa chứ. 

Và nàng quỵ xuống, âm thanh cuối cùng mà nàng còn nghe được là tiếng thét thảng thốt của bà cụ. 

- Gọi dây nói mau lên, mau lên! Gọi bác sĩ Lý đến ngay!

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ