Chương 11

29 Tháng Chín 20159:03 SA(Xem: 617)

Chương 11

Tối hôm ấy, Nhã Tịnh đến quán cà phê Sao Lạnh. Đây không phải là quán cà phê hạng sang, nhưng lại dễ thương. Nó nằm trên sân thượng một toà nhà 12 tầng. Quán dựng bằng gỗ, khách đến uống không cần mặc âu phục chỉnh tề, thắt cà vạt. Phần lớn khách đến đây là học sinh từ 18 đến 25. họ uống cà phê vừa nói cười thoải mái. Đôi khi lại cùng hét với những tay đàn. 

Nhã Tịnh lựa một góc vắng ngồi xuống. Nàng không hiểu rõ tâm trạng nàng khi đến đây. Nhã Tịnh gọi một ly cà phê, nghe Hạo Nhiên đàn và hát. 

Chưa bao giờ Nhã Tịnh có cái không khí này. Nhã Tịnh cũng không ngờ chỉ một cây đàn, một giọng hát hay là đủ để tạo nên không khí thơ mộng như vậy. ánh đèn tròn tỏa sáng vừa đủ, Hạo Nhiên vừa đàn, vừa hát một bản rất hay:



Hạt mưa, hạt mưa rơi xuống

Gió lại thổi từng cơn

Hàng cây, hàng cây lay động

Lòng tôi nghĩ mãi miên man. 

Hạt mưa đã từng khẽ nói

Gió kia cũng từng nhỏ to

Với nàng lời tôi gởi lại

Cây cao mang đến cho nàng. 

Tôi không mong chờ hay đợi

Có điều tôi không thể quên

Vắng nàng đời tôi như thiếu

Những ngày dài với niềm vui. 


Bài hát ngộ nghĩnh vô cùng, Nhã Tịnh ngồi khoanh tay lắng nghe. Chung quanh có tiếng vỗ tay, tiếng hét, có cả tiếng hát theo. Nhã Tịnh nhìn lên, nàng bắt gặp ánh mắt long lanh của Nhiên. Nhiên đứng giữa bục, cầm đàn vừa khải vừa hát… vừa hát vừa tiến về phía nàng, điệp khúc cuối được lặp lại. 



Tôi mong chờ hay đợi

Có điều tôi không thể quên

Vắng nàng đời tơi như thiếu

Những ngày dài với niềm vui


Mọi người hét lên, tiếng cười như vỡ chợ Nhã Tịnh cũng cười theo. Lần đầu tiên nàng phát hiện mình cũng biết hát… Bản nhạc được hát lại mấy bận… Sau đấy, tiếng đàn thay đổi… Những âm thanh dồn dập như nước chảy, như reo vui… Hạo Nhiên hát một bản nhạc khác, nhưng mắt không rời Nhã Tịnh. 



Họ bảo thế gian nầy không có chuyện thần tiên. 

Họ nói tình yêu là không thực

Họ bảo đừng nằm mơ, đừng viết nhạc

Vì chúng ta đã lớn không còn nghe cổ tích

Nhưng khi anh gặp em thì mọi chuyện chẳng ngừng

Tấm cám, Lọ Lem, thần kỳ huyền diệu

Mộng với mơ hoà lẫn với tình yêu. 


Mọi người lại vỗ tay, lại cười, lại la hét. Vạn Hạo Nhiên hát rất nhiều bài… Chàng đứng ngay bàn của Nhã Tịnh hát, ánh đèn màu hắt theo về phía chàng. Nhã Tịnh bị lôi cuốn vào cuộc. Cười nói, vỗ tay, uống cà phê… Mấy bài hát đều ngộ nghĩnh. 

Cũng kỳ lạ thật, bài hát không phải hiện đại đang lưu hành, nó không phải là nhạc ngoại quốc phổ lời, không phải disco, không phải jazz. Sau đó, Nhã Tịnh mới biết là nó thuộc loại ngẫu hứng mà lớp học sinh, sinh viên bấy giờ hay soạn và hát. Hôm ấy Hạo Nhiên hát một cách say mê, hứng khởi. Cây đàn guitar đệm một cách tối đạ Lúc nghỉ nửa giờ, Hạo Nhiên ngồi xuống uống cà phê với Nhã Tịnh. Nhã Tịnh nói:

- Tôi rất yêu cái tổ quỷ Này. 

Sau đó, Hạo Nhiên cũng ôm đàn lên, tiếp tục hát. 



Cô ấy bảo cô yêu tổ quỷ này

Vì nó có tiếng cười thảnh thơi

Cô ấy bảo cô yêu cái tổ quỷ này

Vì nó có tiếng cười bê bối

Cô ấy bảo cô yêu cái tổ quỷ này

Nhưng tôi chẳng nghi ngờ lo âu

Phải chăng vì nơi đây đã có

Tiếng đàn và tiếng hát của tôi!

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ