Chương 4

29 Tháng Chín 20158:41 SA(Xem: 660)

Chương 4

Nhà họ Tang nằm ở ngoại ô thành phố Đài Bắc, gần Nội Hồ. Ngôi nhà được xây lưng vào núi và hướng mặt ra bờ hồ. Kiểu nhà cổ, xây từ lúc cha của Khải, Hoàn còn sống, nhà do chính ông thiết kế. Thời bấy giờ ngôi nhà này được coi như sang trọng nhất ở đây. Có lẽ lúc đó nơi đây còn hoang vắng, đất còn nhiều nên khu đất nhà họ Tang rất rộng. Nội vườn hoa không đã hơn hai sào đất. Trong đó vẫn còn giữ lại những cây to hoang dại cũ, như cây cà na, dừa, cây phượng hoàng và ngô đồng rất lớn. Theo lời kể lại của người nhà, thì xưa kia Tang Tang thường hay ngồi dưới gốc cây ngô đồng này khảy đàn guitar, có lần cô cũng ngồi ở đây xem sách. Hôm ấy. cô tình cờ lật ngay đoạn có bài thơ cổ, trong đó có câu:

"Dưới tán cây ngô đồng

Mưa suốt ba canh

Không biết phải vì buồn ly biệt?

Mỗi chiếc lá

Một tiếng rơi

Bầu trời âm u sầu suốt sáng. "

Bấy giờ, cô Lan cũng cảm thấy lòng buồn vời vợi và không ngờ, mãi sau mới biết đó là nỗi sầu được báo trước. 

Biệt thự này có hai tầng, rộng lớn. Nội của Khải, Hoàn lúc nào cũng mơ ước có cháu con đầy đàn. Vì vậy nên nhà được thiết kế rất nhiều phòng. Không ngờ cha mẹ Khải, Hoàn là vợ chồng ông Tang Quý Khang gặp nạn bất ngờ, rồi sau đó là chuyện đi xa của Tang Tang… Vì vậy nội của Khải, Hoàn hay thở dài:

- Nhà phòng trống thì nhiều… mà cứ trống mãi, không biết nhà họ Tang chúng ta thế nào ấy. 

Cô Lan mỗi lần nghe mẹ than, đều ôm mẹ nói:

- Mẹ gấp thế? Lo gì? Bao giờ Khải với Hoàn nó cưới vợ, rồi Tang Tang từ nước ngoài về… Lúc đó cháu chắt đầy nhà… Sợ không có chỗ ở nữa chứ mẹ lo phòng không người. 

Bà lão nghe con gái nói có vẻ yên tâm. Nhưng bà vẫn than thở:

- Tụi nó tính sao thì tính, nhưng phải là nhanh một chút chứ tao không là Bành Tổ đâu mà sống những tám trăm năm chờ đợi. 

Cô Lan cười trêu bà cụ:

- Biết đâu mẹ lại chẳng sống hơn cái tuổi đó?

Bà nội lắc đầu:

- Thôi, tao chẳng muốn làm yêu quái đâu. 

Khải và Hoàn cứ chần chờ mãi, không chịu cưới vợ. Tang Tang lại đi biệt tăm. Thế là những căn phòng trong nhà vẫn phải bỏ trống. 

Vú Kỹ phục vụ trong nhà họ Tang này trên ba mươi năm. Mỗi ngày đều phải dọn dẹp những căn phòng thật gọn gàng sạch sẽ. Vú đã trở thành một thành viên của gia đình này. Từ ngày chồng tử trận, vú vào nhà họ Tang phục vụ cho đến naỵ Khải, Hoàn rồi Tang Tang… lần lượt ra đời một tay vú bồng ẵm, nuôi nấng. Vì vậy giống như nội Khải, Hoàn và cô Lan, vú cũng chỉ vui với cái vui của gia đình này. Hạnh phúc gói trọn bên những người trẻ. 

Biệt thự của họ Tang, dưới sự quản trị của hai anh em Khải, Hoàn cũng có nhiều sự thay đổi. Thí dụ họ đã xây thêm nhà xe, vì mỗi người đều có xe riêng cả. Hàng rào quanh nhà được nâng cao lên thêm, sau lần bị trộm viếng. 

Cổng sắt thay cho cửa gổ vì cây cũ đã mục, và một tấm biển với chữ "Biệt thự Vườn Dâu" được gắn lên. Năm năm trước, không biết Khải tìm được ở đâu hơn mười mấy cây dâu tằm, chàng cho trồng ở bờ tường phía Nam của biệt thự. Bây giờ những cây dâu kia đã cao lớn, ngọn đã vượt khỏi tường. Cô Lan thường hái những chiếc lá dâu xanh tốt kia, đem cho đám trẻ nuôi tằm ở cuối xóm. 

"Biệt thự Vườn Dâu" sừng sững đứng bên bờ Nội Hồ đã hơn hai mươi mấy năm naỵ Hai mươi mấy năm với biết bao nhiêu cay đắng ngọt bùi, với biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống… Sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, của nền công nghiệp phát triển làm mọi người đều lao đầu vào kiếm sống. Có ai rảnh rỗi để ý chi đến những chuyện xảy ra bên trong bốn bức tường của ngôi biệt thự. 

Hai anh em nhà họ Tang bây giờ đã là những tay cự phách, có tên tuổi trong giới kinh doanh. Chỉ có cô Lan là vẫn âm thầm cống hiến đời mình cho cuyện phục vụ mẹ và hai cháu. 

Bà cụ đã già. Nội của Khải và Hoàn bây giờ mắt mờ, tai lãng. Già đến độ không dám nghĩ đến tương lai, chỉ sống bằng ký ức. Mà ký ức thì hiện ra rất rõ, nhiều khi như còn diễn ra trước mắt. khuôn mặt thanh tú của Tang Tang, con mắt đen láy miệng hay nũng nịu luôn cười, luôn nói:

- Nội ơi! Xem con đánh banh này!

- Nội ơi! Nghe con dàn guitar nhé!

- Nội ơi! Con mới có chiếc áo mới, nội xem có đẹp không?

- Nội ơi! Kể chuyện đời xưa cho con nghe nội. 

- Nội ơi! Cái cây lựu mà con yêu nhất trổ bông rồi kìa. 

- Nội ơi! Con mới học được một bản nhạc mới nè, bản gì nội biết không? "Chiếc áo mộng mơ". 

Nội phải ngẩn người ra. Giấc mơ làm gì có áo? mà giả sử có áo đi nữa thì bên trong chiếc áo kia là gì? Có lẽ đó chỉ là mộng mơ của tuôi trẻ, và chỉ có tuổi trẻ mới nhìn thấy điều đó. 

Bà cảm thấy lạnh. Người già rồi. Bất kể sáng chiều đều thấy lạnh làm sao. Cái con cháu hay đàn guitar, hay cười, hay nghịch. Cây lựu nở hoa đã mấy lượt rồi, mà con cháu gái yêu dấu của ta, bây giờ ở đâu?

Mới đây mà nhanh thật… Sắp 80 rồi. Ngày sinh nhật đã gần kề… Bà đã dặn dò con cháu. Không được mở hội hè đình đám, không được mời khách, không được phô trương. Bà sợ nhất cảnh huyên náo ồn ào. Bà chỉ muốn được sum vầy đầm ấm bên con cháu. 

- Đây là sinh nhật của nội, thì phải tuân theo ý nội mà làm. 

Đám trẻ cũng không dám đưa ý kiến trái biệt. Vì họ biết tính cương quyết và cố chấp cứng cỏi của bà. Rõ là, chúng chẳng hề mời ai. Nhưng trong linh tính, trong giác quan thứ sáu, bà đã cảm nhận ra một sự đổi khác nào đó. Hình như con gái bà và hai đứa cháu đang làm một cái gì bí mật. Chúng tối ngày cứ lăng xăng. Vũ Lan thì cũng bỏ nhà đi mãi, mà mỗi lần về tới là họ lại thì thầm. Bà thấy tức cái tai điếc của mình. Lúc còn trẻ có bao giờ như vậy đâu? Một cây kim rới xuống đất cũng nghe thấy. Bây giờ cái gì cũng nghe ù ù… Một lần, không chịu được, bà hỏi cô Lan. 

- Vũ Lan, mấy người bàn tính gì thế?

Cô Lan vừa cười vưà kề sát tai mẹ nói:

- Thì mẹ cứ để mặc tụi con mà. Hai anh em chúng nó đang bàn tính xem sẽ gởi quà gì cho nội. Mẹ cũng biết chúng mà, lúc nào cũng ham bày vẽ. 

à! Bà lão thở ra. Con cháu đứa nào cũng ngoan, cũng giỏi. Bà hãnh diện vì chưa thấy con cái nhà ai hơn nhà này. Có hiếu, ngoan, biết vâng lời, có cuộc sống lành mạnh… Trải qua gần suốt cuộc đời, gặp biết bao nhiêu là bão tố, đau thương… Bây giờ… quà gì? Đối với bà, quà gì thì cũng thế thôi. Người đã già có cần gì nữa đâu? Chỉ có… Những hình ảnh trong ký ức là đáng quý. Những hình ảnh thoáng hiện, nụ cười, nước mắt, giọng nói… Những chuyện cũ đã qua…

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ