Chương 11

29 Tháng Chín 20158:16 SA(Xem: 921)

Chương 11

Thôn Vỹ Dạ vào một chiều cận Tết, trời mưa thật lớn. 

Vườn nhà Bảo Khuyên nước dâng ngập tràn, có dáng một người con trai, mặc áo mưa xám dìu vai người con gái, nhỏ nhắn khoác áo mưa xanh lơ, hai người che chung một cái dù hoa từ ngoài ruộng bắp đi vào. Giọng người con gái thánh thót: 

- Mệ ơi, ruộng lụt hết, cháu hái được ít rứa thê, anh Hải bị sụp lầy, tức cười ghê. 

Người con trai để mớ bắp xuống bực cửa, một bà già từ dưới bếp chạy lên: 

- Thôi, hái rứa cũng đủ rồi. Thằng Hải với con Khuyên vào trong nhà đi kẻo lạnh. 

Gia đình Bảo Khuyên đã trở về Huế cách đây vài tháng. 

Sau những ngày tản cư cực khổ, mệ ngoại trở về nơi cũ với một tâm hồn rộng rãi phóng khoáng hơn. Mệ đã thoát khỏi lớp vỏ ốc thành kiến để nhìn thấy xa hơn khi khung trời trước mặt lồng lộng mở. Me của Hồ Hải đã từ Nha Trang bay ra gặp mệ và hai người đã hoàn toàn thông cảm nhau sau một buổi chiều nói chuyện cởi mở. 

Trái hẳn với ngày xưa, mệ ngoại có vẻ bằng lòng cuộc hôn nhân nầy lắm, mệ nói tuổi của Bảo Khuyên và Hồ Hải hạp nhau ghê, thế nào sau nầy cũng ăn nên làm ra. Sau ngày bị thương ở trận An Lộc, Hải được đổi về làm việc tại Saigòn. Và tết nay, anh xin được phép một tuần để về Huế thăm Bảo Khuyên. 

Bảo Khuyên ngồi bó gối bên cửa sổ nhìn ra mưa, nàng nói với Hải: 

- Chán ghê anh hí, gần tết mà mưa hoài, không đi mô chơi được cả. 

Hải đến bên người yêu: 

- Cần chi phải đi mô. hai đứa ngồi cạnh nhau nhìn mưa rơi cũng thú rồi. 

Bảo Khuyên nhìn lên hàng cau rũ lá: 

- Anh ngó tề, mưa to quá làm vườn cau nhà mình xơ xác ghê. 

Hải nghiêng người nhìn ra khung cửa: 

- Ừ, mưa to ghê, vườn nhà mình ngập nước. 

Bảo Khuyên bâng khuâng: 

- Anh biết không, dạo hai đứa mình xa nhau đó, mỗi lần trời mưa, nhìn hàng cau xơ xác tiêu điều, Khuyên buồn nhớ anh đến nỗi muốn chết quách cho xong. 

Hải vẫn nhìn ra mưa: 

- Anh cũng nào khác chi Khuyên. Mỗi lần hành quân qua những làng quê hẻo lánh, người ta tản cư, bỏ lại nhà cửa ruộng vườn hoang vu. Cứ ngang qua vườn nào trồng cau, anh lại nhớ Bảo Khuyên đến quay quắt điên cuồng. 

Rồi quay lại nhìn Bảo Khuyên, Hải âu yếm: 

- Bây giờ, nhìn vườn cau rũ lá trong mưa Khuyên còn buồn nữa không? 

Bảo Khuyên cười thật tươi: 

- Có chi mà buồn nữa anh ơi. hai đứa mình đã hết mất nhau rồi, thì trời càng mưa, Khuyên lại càng thấy ấm cúng. 

- Khuyên nhìn coi, nước dâng ngập cả vườn cau, làm những giọt mưa chạm xuống mặt nước loang loáng như ngàn vì sao vỡ. 

Hải ghé ngồi cạnh người yêu: 

- Đã lâu lắm rồi, Khuyên có hứa sẽ ngâm thơ cho anh nghe, chừ Khuyên ngâm đi. 

Bảo Khuyên mơ màng nhìn lên khung trời xám: 

- Khuyên... nhớ không trọn bài, Khuyên... nhớ chừng mô ngâm chừng nấy nghe. 

- Anh đang nghe đây. 

Bảo Khuyên tì tay lên khung cửa: 

"Mưa rơi trên sân, 

Mái nhà nghiêng dần 

Ôi buồn trời mưa 

Nhìn trăm sao buồn 

Của mưa trên sân 

Ôi lòng buồn chưa 

Đêm sa xuống dần 

Biết sao nói năng 

Nhớ ai bâng khuâng 

Cửa the gió rình 

Vườn cau nước dâng..."
 


- ... ơ, Khuyên quên mất đoạn cuối rồi. 

Hải vẫn còn chìm trong mộng mơ: 

- Bài thơ dễ thương quá. 

Mệ ngoại bưng khay chè từ bếp đi lên: 

- Hai đứa bây ăn miếng chè bắp cho ấm bụng, hái ít nấu ít, được có vài chén thôi. 

Bảo Khuyên nhìn mệ: 

- Mệ thời (xơi) đi. Cháu và anh Hải ăn sau cũng được. 

Mệ ngoại nhìn ra ngoài trời: 

- Khổ chưa, tết nhất đến nơi rồi mà ông còn mưa gió ầm ầm, không đi mô được cả. 

Bảo Khuyên đến bên mệ: 

- Vườn mình lụt rồi mệ, xí nữa trời tạnh, mệ cho cháu ra lội nước nghe. 

Mệ la: 

- Trời ơi, mi lớn rồi mà đòi lội nước, coi chừng thằng Hải cười cho tề. 

Bảo Khuyên quay lại nhìn người yêu, đôi mắt anh nồng ấm, nụ cười anh dí dỏm dễ thương nhưng cũng đủ... làm cho Bảo Khuyên thẹn đỏ mặt: 

- Ư... cấm anh Hải nhìn Khuyên... 

Hải vờ nhìn ra sân: 

- Anh nhìn Khuyên mô nờ, anh đang ngắm mưa rơi đây nì thấy chưa? 

Mưa càng lúc càng mờ mịt... vườn cau nước dâng đầy như dòng hạnh phúc đang tràn lan trong tâm hồn Bảo Khuyên... 

Viết xong 27-04-1973 

Thùy An

 Theo Tu Sach TUOI HOA
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ