Chương 7

29 Tháng Chín 20158:12 SA(Xem: 898)

Chương 7

Hải ơi, thôi đừng tìm cách gặp Khuyên nữa, khổ sở cho Khuyên lắm. 

Mệ Khuyên canh Khuyên như canh tù tội phạm. Anh ở bên vườn bên tê, Khuyên ở bên vườn bên ni, có thấy nhau cũng chỉ ngậm ngùi. Sau buổi chiều bác Thuấn về trong thất bại, mệ đã đắc thắng gọi Khuyên ra giảng cho Khuyên nghe điều hay lẽ thiệt. Nhưng Khuyên không biết gì cả, Khuyên không nghe gì cả, Khuyên như người câm người điếc, Khuyên loạn trí mất rồi. Mệ đã đoán được phản ứng mãnh liệt của Khuyên nên mệ đã trở thành người gác Khuyên còn khắc khe hơn cả cai ngục. 

Suốt mấy ngày gần Tết, mệ không cho Khuyên đi đâu cả, có viện cớ ra chỗ Đông Ba ngắm hoa Mai, mệ cũng mặc áo lò dò đi theo. Hết hy vọng tìm gặp anh rồi, dù là nhiều lần nghe Như Mai nói anh đứng chờ Khuyên suốt buổi trước nhà nó, mong Khuyên sẽ tới thăm nó để anh được gặp; dù đã nhiều lần từ vuông cửa phòng Khuyên, Khuyên thấy anh thấp thoáng dưới những tàng nhãn rậm, đôi mắt tuyệt vọng hướng sang vườn Khuyên...Khuyên lòng đau như muối sát kim châm. Nhưng làm sao mà ra với anh đây, khi mệ ngồi ngay bực cửa chắn mất đường đi, Khuyên như chim lồng cá chậu, cảm nhận dần nỗi đau đang gặm nhấm buồng tim. 

Vỹ Dạ ngày... 

Khuyên nhận được thư anh do Như Mai đưa lại, buổi chiều mồng một Tết hoa nở khắp vườn nhưng mưa buồn lại phong kín hồn Khuyên. Khuyên cũng nhớ anh như anh đã nhớ Khuyên vậy, nhưng có lẽ còn quay quắt hơn nữa, bởi anh còn được đi đây đi đó chứ Khuyên như bị xiềng xích gông cùm. Mệ tàn nhẫn đến nỗi ngày Tết cũng cấm Khuyên ra khỏi nhà, sang mồng một Tết, biết không có ai dám qua lại nhà nhau, nên mệ mới mặt áo đi chùa một tí thôi, rồi mệ về, mệ tiếp tục canh gác Khuyên. Anh ở bên kia vườn, mệ xem như một đại họa chực chỗ gieo xuống đời Khuyên, mệ đi tới đi lui, mệ bước ra bước vào, mệ luôn mồm lẩm bẩm: "mong cho mau hết Tết để thằng đó vô lại SAIGON cho rồi". Khuyên thì lại khác, Khuyên mong cho thời gian đừng trôi nữa, mặc dù Khuyên biết khi anh đi rồi, Khuyên sẽ được tự do, Khuyên sẽ được tung tăng khắp vườn, Khuyên sẽ được ung dung ngồi trên cầu ván nhúng bàn chân vào lòng nước để nghe hơi mát lạnh lan khắp châu thân. Nhưng thú vui đó mệ đã tước mất của Khuyên, nhưng nếu vắng anh thì còn chi sung sướng nữa mà bay mà nhảy, tuổi hồn nhiên trong Khuyên đã tung cánh bay cao, đã theo tình mình mà vỡ tan như bọt nước. Cho nên Khuyên mong, chiều đừng phai, đêm đừng đến, để chúng mình còn gần gũi nhau dù Khuyên bên ni, anh bên nớ, dù Khuyên quay quắt trong lòng, anh khốn đốn bên ngoài mà vẫn không biết làm sao để giải thoát cho Khuyên...Nhưng thời gian đừng qua làm cho Khuyên vẫn thấy không gian nầy có anh hiện diện, cho Khuyên đỡ buồn tủi với mặc cảm cô đơn đang vây bủa quanh mình. Đọc thư anh Khuyên khóc không thành tiếng, Khuyên hiểu anh, Khuyên biết anh đang mong muốn gặp Khuyên nhưng làm sao được khi mệ ngoại Khuyên luôn cấm cửa, không cho Khuyên ra khỏi nhà.
 


Vỹ Dạ ngày... 

Mai Hải đi rồi, lần ra đi vĩnh viễn không trở lại Huế, nghe Như Mai nói như vậy, mình chỉ biết tấm tức khóc, Khuyên yếu đuối quá Hải ơi. Nghe Như Mai mách, bác Thuần có vẻ giận mệ quá xưa và hơi bất lịch sự. Mình thì chưa được hân hạnh biết mặt me của Hải, nhưng nghe lời của Như Mai nói thì bà ta trông quí phái và phúc đức lắm. Mình tức mệ ghê, mình giận mệ ghê, mình giận mệ không bút mực nào tả xiết, và lần đầu tiên trong đời mình cầu cho mệ chết đi, mệ chết đi mình mới không mất Hải, mình mới được gặp Hải trong phút từ ly nầy. Trời ơi, cháu mà mong mệ chết, mình mắc đại tội mất rồi, ai biểu mệ không thương cháu, mệ muốn ngăn trở hạnh phúc của cháu làm chi. 

Nhất định phải liều, phải trốn mệ sang nhà chị Lộc gặp Hải mới được. Mệ có biết mệ chửi một trận là cùng, cái đau thể xác đâu có bằng nỗi đớn đau của tâm hồn khi hai kẻ yêu nhau muôn đời không thấy mặt nhau.
 


Mệ đang ngủ khò trên bộ ván gần cửa ra vườn. Buổi trưa thanh vắng tĩnh mịch, gió thổi rì rào qua những khóm cây cao. Em rón rén bước đến gần cửa, nhìn ra sân sau. Ruộng bắp vẫn bao la chạy dài đến ven sông, khóm tre quen thuộc, vay sung già trìu mến xanh tươi, đã hơn một tuần rồi em không được ra đó, ngồi vắt vẻo trên cành cây ngắm dáng dấp của mình soi bóng trên mặt sóng. Nhưng giờ đây, em không thể ra đó được em còn một việc phải làm, gấp rút lắm, thời giờ cấp bách, mệ có thể thức dậy và gọi em bất ngờ, đó là việc em phải tìm gặp Hải để từ giã anh, để thấy mặt anh lần cuối, để tạ lỗi cùng anh vì em yếu đuối quá, không dám cãi lời mệ để đi chơi cùng anh được. Nếu quả như lời Như Mai nói, Hải sẽ đoạn tuyệt cùng Huế luôn...thì làm sao...làm sao Khuyên sống được Hải ơi. 

Em đi men theo hàng rào dâm bụp và tìm được một lổ hổng để chui qua, nhưng một gương mặt từ vườn bên kia ló ra trước em: 

- Bảo Khuyên. 

- Anh Hải. 

Em giật mình nhưng tim em đập mạnh vì niềm vui vừa òa vỡ. Gương mặt người em yêu dấu trông xanh xao đến thảm hại: 

- Bảo Khuyên. 

Em lại nghẹn ngào: 

- Anh Hải. 

- Sang đây với anh. 

Như có một hấp lực huyền bí, em chui theo Hải sang vườn nhà chị Lộc, Hải nắm chặt lấy bàn tay em run rẩy như sợ em tan biến đi trong thoáng chốc: 

- Bảo Khuyên. 

Em xúc động quá: 

- Dạ, anh Hải kêu chi Khuyên? 

- Khuyên ơi, sáng mô anh cũng đợi, trưa mô anh cũng đợi, chiều mô anh cũng đợi, răng Khuyên không ra vườn cho anh gặp? 

Em nghẹn ngào: 

- Mệ cấm, mệ giữ Khuyên như giữ tù. 

- Khuyên có nhận được thư anh không? 

- Có, Như Mai trao lại cho Khuyên, đọc thư anh Khuyên đứt cả ruột, nhưng Khuyên không biết làm răng. 

Em ôm mặt khóc òa: 

- Khuyên còn nhỏ quá, Khuyên yếu đuối quá Hải ơi. 

Nắng trưa soi vào đỉnh đầu, xoáy tâm hồn hai đứa, Hải dẫn em vào bóng mát tàng cây vải trắng: 

- Bảo Khuyên, vào đây đứng kẻo nắng. Khuyên ra vườn tìm anh phải không? Mệ mô rồi? Mệ không còn cấm Khuyên nữa hả? 

Em lắc đầu: 

- Mệ ngủ trưa. Khuyên lén ra đây gặp anh, Khuyên nghe Như Mai nói, mai anh đã đi rồi. 

Hải cúi mặt buồn buồn: 

- Phải, mai anh đi rồi, chuyến máy bay sớm. Bảo Khuyên, anh tưởng anh không còn được gặp Khuyên lần cuối. 

Em chảy nước mắt: 

- Anh đừng nói đến chữ lần cuối, Khuyên sợ lắm. 

Hải ngắt một nhánh lá vải quay trong không khí: 

- Khuyên sợ và anh đau lòng, nhưng sự việc đã xảy ra như rứa, mệ Khuyên không những từ chối me anh, mà còn nói những câu làm chạm đến tự ái bác Thuấn anh nữa. 

Em nhìn Hải: 

- Anh Hải, chắc me anh giận mệ Khuyên lắm? Chắc bắc Thuấn ghét mệ Khuyên lắm? 

Hải vứt nhanh lá xuống đất: 

- Anh không biết nữa, nhưng có lẽ cũng gần như rứa. Sau ngày bác Thuấn sang gặp mệ Khuyên, bác chỉ nói sơ sơ với anh là mệ Khuyên không chịu, rồi thôi. 

Mai lại me anh xuống, bác nói chi với me anh cái gì không rõ, nhưng me gọi anh vào, me bảo anh nên bỏ ý định cưới Khuyên đi vì mệ của Khuyên... 

Hải ngập ngừng, em giục: 

- Anh cứ nói thẳng ra đi, đừng ngại chi hết a. 

- Khuyên đừng giận. 

- Khuyên không bao giờ biết giận sự thật. 

- Me anh nói, mệ Khuyên quá xưa nên hơi bất lịch sự, mệ không chịu gã Khuyên cho anh thì thôi, tại răng lại ưa nói mỉa nói mai làm chạm tự ái bác Thuấn rất nhiều. 

Em cúi đầu: 

- Khuyên hiểu, bữa nớ Khuyên núp trong buồng, Khuyên cũng có nghe nữa, Khuyên rất ân hận. 

Hải âu yếm nhìn em: 

- Khuyên đừng buồn nữa. Bác Thuấn vẫn thương mến Khuyên. Bác chỉ buồn mệ Khuyên thôi. 

Em hỏi Hải: 

- Khuyên nghe Như Mai nói, anh định bỏ Huế đi luôn hả? 

Giọng Hải buồn thật buồn: 

- Anh không đủ can đảm trở lại vườn cây xanh mát khi không gian xưa đã vắng hẳn dáng Khuyên. 

Trong một giây xúc động, em nói lên tiếng nói thật của lòng mình: 

- Khuyên sẽ đợi chờ anh ở đây, cho đến già, cho đến chết... 

Đôi mắt Hải sáng lên: 

- Bảo Khuyên, Khuyên nói thật? Khuyên không sợ mệ? Khuyên dám vượt qua sự cấm đoán của mệ? 

Em nhẹ gật đầu: 

- Khuyên sẽ cố gắng thuyết phục mệ, hãy cho Khuyên một thời gian, hãy giúp Khuyên can đảm bằng một lời hứa của anh. 

Hải run run: 

- Khuyên ơi, anh hứa, chắc chắn anh hứa bất cứ điều chi Khuyên muốn, Khuyên nói đi. Nói ngay đi cho anh mừng. 

Em nói thật nhỏ: 

- Hải, hãy hứa với Khuyên là anh sẽ trở lại Huế, nghe anh. 

Hải gật đầu. Anh nói thật thấp: 

- Anh sẽ trở lại Huế, hè nầy thi xong anh sẽ trở lại Huế. Anh tin rằng, ngày đó, mệ sẽ hiểu và thương chúng ta, thông cảm cho chúng ta. 

Hải âu yếm nhìn em: 

- Khuyên, cố gắng thuyết phục mệ nghe, anh sẽ trở về Huế, anh sẽ không bao giờ quên nỗi Bảo Khuyên. 

Em gật đầu và em gật đầu. Em vẫn còn hy vọng, chúng ta vẫn còn hy vọng chưa mất nhau. 

Mặt trời đã chếch bóng, mặc kệ. Chắc mệ đã thức dậy, mặc kệ. Mai Hải đi rồi, mai em sẽ tiếp tục sống những ngày dài cô đơn, buồn biết thuở nào nguôi. Cần đứng bên nhau một vài giây phút nữa, thế nào mệ cũng hạch hỏi, thế nào mệ cũng la mắng, em chán ngấy cuộc sống ngục tù nầy lắm rồi, thôi đành "uống thuốc liều" vậy, kéo dài giây phút tạ từ lâu chừng nào quí chừng đó, trước sau gì rồi cũng nghe những lời luân lý cũ rích của mệ. 

Mà thật vậy, khi em về thì bóng chiều đã ngã, mệ ngoại đứng chống tay nơi bực cửa nét mặt hầm hầm: 

- Mi đi mô chừ mới về? Đồ con gái hư. 

Em chẳng nói chẳng rằng, nỗi chán chường dâng cao tận cổ, có phân trần cũng vô ích, lửa giận đã bốc rực cả đôi mắt già nua của mệ, em đi vòng ra cửa trước để vào nhà, nhưng mệ như con hổ dữ, mệ chạy thật nhanh để chận em lại: 

- Đứng lại, đứng lại, mi đừng hòng trốn chạy, mi trả lời cho tao rõ, mi đi mô từ trưa tới chừ? 

Em nói giọng bình thản: 

- Cháu ra cầu ván chơi cho mát. 

Một cái tát như trời giáng làm em tối tăm mặt mũi: 

- Nói láo. O Cam có ra cầu ván rửa chén, O không thấy mi. 

Em im lặng, cố nén không cho nước mắt trào ra. 

Mệ ngoại rít lên: 

- Răng tao hỏi mà mi câm như hến? Mi khinh tao hả? Tao nhà quê không xứng nói chuyện với mi chắc? 

Em cúi đầu đầu tủi, sang vườn gặp Hải lần cuối mà là một trọng tội như vậy sao? Biết nói gì với mệ đây, biết phân bua lỗi gì khi đã trót nói dối và bị lỡ tay. Mệ hỏi tới tấp: 

- Mi đi mô? Mi phải nói, mi không nói tao cạy răng, tao cạy miệng. 

Em nhăn mặt: 

- Mệ làm chi dữ rứa? 

Mệ ngoại nhảy dựng cả người: 

- Ri mà mi còn chưa sợ nữa chớ đừng nói là tao hiền, tao mà dễ dãi mi phóc (nhảy) lên đầu tao mà ngồi chễm chệ rồi. 

Em nói nhỏ: 

- Mệ nói chi tội cháu rứa. 

Mệ ngoại nắm lấy vạt áo em đẩy mạnh: 

- Mi đi mô? Mi đừng có đánh trống lảng. 

Em hất tay mệ, em òa khóc: 

- Cháu đi gặp anh Hải, mệ đừng chia rẽ cháu, mệ đừng ác nữa mệ ơi. 

Em chạy ù vào phòng, nhoài mình lên giường, úp mặt vào gối, Hải ơi, sao Khuyên khổ đến thế nầy.

° ° °

Mệ giận em suốt mấy ngày, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt nghiêm nghị. Nhưng em cũng bất cần, dù mệ có dữ hay lạnh, dù mệ có thương hay ghét, em vẫn là con bé Bảo Khuyên tháng ngày vò võ cô đơn. Em đã lớn rồi, tình thương yêu bảo bọc của mệ đã đến lúc không còn dữ dội với em nữa, em đang cần một thứ tình cảm khác hơn, thứ tình cảm chỉ nhận bằng mắt, bằng môi cười, bằng lời nói dịu dàng chăm lo săn sóc cho nhau. Đó là Hải, đó là bóng mát của tuổi trăng tròn đang soi bóng hồn em. Dù có cầm tội bất hiếu vong ân, em đành chịu chứ thật lòng mà nói, hiện giờ em đang cần Hải hơn mệ rất nhiều. 

Mệ giận rồi cũng hết. Không lẽ trong nhà vỏn vẹn có hai mệ cháu mà cứ hục hặc với nhau mãi. Hơn nữa, mệ cũng biết là Hải đã vào lại SAIGON rồi, không có lý do gì để lo sợ, canh giữ em nữa. Nên mệ làm lành, mệ gọi em mệ giảng "luân lý" mệ vuốt tóc nâng má em nưng niu: 

- Cháu giỏi, nghe lời mệ hí. 

Em vẫn ngồi im, em vẫn yên lặng lạnh lùng từ ngày không gian nầy vắng Hải. Mệ tưởng em đã thấm nhuần luân lý của mệ, mệ đứng dậy, mệ bảo: 

- Mệ thấy con Như Mai mặc cái áo lụa vàng đẹp đó, cháu có ưa mệ cho tiền may. 

Mệ định dỗ dành em như lấy lòng một đứa con nít, sao mệ không ra đường mua cho cháu vài cây càrem để cháu mút, cho nỗi khổ đau của cháu rã rời theo những giọt kem tàn dần trên đầu lưỡi. Cháu đã lớn rồi mà, mệ quên rồi sao? Dù mệ có cho cháu một trăm cái áo, dù mệ có mua cho cháu hàng vạn cây kẹo, cháu vẫn không khao khác bằng một lời nói của mệ: "ừ, mệ bằng lòng cho Hải đến với cháu..." 

Dù nghĩ như vậy nhưng em vẫn giả đò đón nhận tiền trên tay mệ lên phố mua áo, em đang lấy lòng mệ, em đang nghe lời Hải. Hải đã dặn em trước nên ở ngoan với mệ, đừng bướng bỉnh, đừng làm phật lòng mệ, rồi chờ đến một cơ hội nào đó, khi mệ thật vui, hãy van lơn cầu khẩn mệ, gợi lòng thương của mệ, thế nào mệ cũng dễ dãi hơn là Khuyên cãi lời mệ trốn ra vườn gặp anh. Can đảm lên Khuyên, hè ni anh sẽ trở lại Huế. 

Nhưng cơ hội tốt đẹp chưa đến thì mộng vàng của em đã vỡ, đó là ngày về của dì Bảo Châu. Dì xanh xao tiều tụy trong chiếc áo dài màu rêu buồn như mây trời mùa đông, dì gục đầu trên gối mệ ngoại: 

- Mạ ơi tha tội cho con. 

Mệ sững người. Mệ ngồi im như pho tượng, gương mặt bình thản, không buồn mà cũng không vui. Một lát sau mệ mới nói được: 

- Cá không ăn muối cá ươn, con cãi lời mẹ trăm đường con hư. 

Dì Bảo Châu khóc nấc lên: 

- Mạ ơi tha tội cho con. 

Mệ vuốt nhẹ mái tóc rối bù của dì: 

- Không tha cũng phải tha, chẳng lẽ mạ lại hất hủi con một lần nữa răng. Chồng con đã tệ bạc như rứa, thôi bỏ về đây sống với mạ, có dưa ăn dưa, có muối ăn muối. 

Mệ lại sai O Cam dọn lại căn phòng ngày xưa dì Châu ở. Căn phòng đó từ ngày dì đi đã trở thành căn phòng chứa những đồ phế thải, bụi bậm tràn đầy. 

Em bảo dì: 

- Dì sang nghĩ tạm phòng cháu ít bữa, phòng ni còn dọn dẹp bơm thuốc, chắc vài ngày nữa mới mở được. 

Từ ngày có thêm dì Châu, không khí trong nhà cũng chẳng vui vẻ gì hơn. Em vẫn viết nhật ký đều cho Hải, đợi thư anh trả lời. Em sống một mình trong thế giới riêng tư và tìm niềm vui trong những giờ đến trường, bên thầy bên bạn. Hình như lứa tuổi của mệ, của dì Châu không còn hợp với em nữa. Mệ thì ốm hẳn đi, và càng ngày càng ít hỏi han đến em, đến dì Châu. Thay vào đó, mệ đi chùa nhiều hơn, và ăn chay trường. Em, nhận thấy mệ có vẻ chán đời kinh khủng lắm. 

Dì Châu lại càng thảm hại hơn nữa. Em nghe nói dì vừa bị phản bội một cách tàn nhẫn, người chồng dì viết thư nhờ em xin mệ dùm hồi năm ngoái, thật ra đã có vợ con trên Ban Mê Thuột. Anh chàng cán sự y tế đó từ Ban Mê Thuột đổi về SAIGON, làm cùng chỗ với dì Châu. Dì Châu tuy quá tuổi nhưng vẫn còn đẹp nên anh chàng đã si mê và không ngần ngại theo đuổi dì. Dì Châu nhẹ dạ, dễ xiêu lòng nên một đám cưới đơn giản đã cử hành tại SAIGON hợp thức hóa mối tình của hai người. Không ai biết là anh chàng đó đã có vợ có con, cho đến một hôm cách đây gần một tháng, vợ y từ Ban Mê Thuột lặn lội về SAIGON, cùng hai đứa con tay bồng tay dắt, tìm đến nhà dì Châu khóc lóc năn nỉ dì hãy buông tha chồng của bà ta. Dì Châu lặng người, dì Châu nghẹn họng. Nhưng với tâm hồn cao thượng, với lòng dạ thẳng ngay, dì Châu không muốn mang tiếng cướp chồng người nên dì đã lặng lẽ ra đi dù đã mang thai gần hai tháng. Suốt hai tuần lễ dì sống như người mất hồn, nay sang nhà người bạn nầy, mai sang nhà người bạn khác và cuối cùng dì quyết định trở về Huế. Không có tình cảm nào bao la bằng tình mẫu tử, không có nơi nào nồng ấm êm đềm bằng mảnh đất quê hương. Trước mặt dì Châu, mệ ngoại không la mắng, mệ sợ dì quá sầu tủi mà làm những chuyện liều lĩnh thiệt hại đến thân, nhưng khi vắng mặt dì Châu mệ cứ tìm đến em mà nói: 

- Đó mi thấy chưa, lòng dạ đàn ông con trai làm răng mà tin được. Bỏ ý định lấy chồng đi, không rồi mi cũng thân tàn ma dại như con Châu rứa. 

Mệ nói rồi mệ khóc làm em cũng mủi lòng theo. 

- Thôi tao cũng đành chịu nhục nhã chớ biết nói răng, con dại cái mang, mai mốt tao lại nuôi thêm một đứa cháu ngoại không chờ không đợi. Thôi vái trời cho con Châu sinh con trai đi để tao khỏi phải lo, phải sợ. Thiệt già rồi mà cũng chưa yên thân, chắc kiếp trước tao cũng là đàn ông ăn ở bất nhơn nên kiếp ni tao mới bị quả báo như rứa. 

Mệ càng nói càng gây hoang mang cho em, không lẽ đàn ông ai cũng tàn tệ như vậy sao? Dù em đang yêu và tin Hải nhưng em vẫn lo lo. 

Hy vọng của em tàn lụi theo những tiếng thở dài than vắn của mệ. Em vẫn nhận và trả lời thư của Hải đều đều. Em có kể chuyện dì Châu cho Hải nghe và nói lên nỗi lo sợ của mình. Hải vẫn dùng những lời ân cần để an ủi, trấn an em, Hải nói không phải tất cả đàn ông đều như vậy, em tin Hải, nhưng chắc chắn mệ sẽ chẳng bao giờ tin Hải đâu.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ