Công lý nào cho gia đình em? - Dân Oan 15 Tuổi "Đả Đảo Cộng Sản" Phải Đối Mặt Với Bản Án 15 Năm Tù - Các Chứng Cứ Khách Quan Bị Bác Bỏ Trong Phiên Tòa Xử Gia Đình Cô Bé 11 Tuổi Đi Kêu Oan

28 Tháng Chín 20155:27 SA(Xem: 2685)

 Công lý nào cho gia đình em?

blank
Luật sư Lê Ngọc Luân: Tòa án Huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước Tuyên án Cha mẹ cháu bé 11 tuổi (Ngô Thị Cẩm Hiếu). Tòa án giữ nguyên tội "Cố ý gây thương tích" theo điều 104 BLHS. Mức án cụ thể:


Ông Ngô Văn Huynh: 4 năm tù (Mức án sơ thẩm lần thứ nhất là 5 năm 6 tháng).
Bà Nguyễn Thị Tâm: 3 năm tù (Mức án sơ thẩm lần thứ nhất là 5 năm 6 tháng).
Cháu Hiếu chưa thể đoàn tụ cùng cha mẹ mình mà phải tiếp tục hành trình đòi công lý...


Bố mẹ cháu Hiếu quyết định kháng cáo, vụ án sẽ tiếp tục kéo dài....
Trân trọng thông báo đến các Anh, Chị.
blank
Luật sư Lê Ngọc Luân và gia đình dân oan Ngô Văn Huynh- Facebook LS Lê Ngọc Luân
*


Công lý nào cho gia đình em?
Hành Nhân - Mới 12 tuổi đầu, em đã nhiều lần bị cơ quan điều tra triệu tập lấy lời khai và có mặt ở chốn công đường. Ba mẹ bị bắt giam, một thân một mình bơ vơ, em đã phải lặn lội ngược xuôi đi kêu oan cho ba mẹ. Em đã phải chịu đựng bao nhiêu khó khăn, đắng cay, tủi nhục để đi tìm công lý cho gia đình mình.


Em tên Ngô Thị Cẩm Hiếu (sinh năm 2003) là con gái của ông Ngô Văn Huynh (1956) và bà Nguyễn Thị Tâm (1960) ở thôn 2, xã Đường 10, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Gia đình em đã bị mất sạch tài sản, mảnh đất canh tác khoảng 3 ha bị cưỡng chế, tịch biên bán đấu giá cho chủ nợ. Khi ba mẹ em bị bắt vào khoảng tháng 7 và tháng 8/2013, em rơi vào hoàn cảnh không nơi nương tựa, may nhờ có một gia đình hàng xóm tốt bụng cưu mang.


Văn phòng Công Lý & Hòa Bình (DCCT) cùng những ân nhân thương cảm đã yêu thương, chăm sóc và hỗ trợ bé Hiếu trên hành trình đòi lại tự do cho ba mẹ và công bằng cho gia đình em. Họ đã quyên góp tiền thuê luật sư bào chữa cho ba mẹ em để đấu tranh giành lại công lý từ tay những kẻ giàu có và quyền lực. Tuy ở vào thế yếu, thấp cổ bé họng, nhưng bé Hiếu có một niềm tin mạnh mẽ rằng công lý sẽ chiến thắng.


Vào ngày 25/09/2015, tại TAND huyện Bù Đăng (tỉnh Bình Phước) đã diễn ra phiên tòa sơ thẩm lần thứ hai xử gia đình dân oan Ngô Văn Huynh và Nguyễn Thị Tâm về tội “cố ý gây thương tích” đối với Nguyễn Bá Tuyên – vốn là chủ nợ cũ của ông Huynh và bà Tâm. Nhiều người cho hay gia đình Nguyễn Bá Tuyên có tiền và có thế lực rất mạnh ở huyện Bù Đăng.


Phiên tòa sơ thẩm lần thứ nhất diễn ra vào ngày 25/02/2014, kết án ông Huynh và bà Tâm mỗi người 5 năm 6 tháng tù giam với tội danh “cố ý gây thương tích” theo khoản 3, Điều 104 Bộ luật Hình sự và bị buộc bồi thường cho nạn nhân, ông Nguyễn Bá Tuyên, số tiền 71 triệu đồng. Vợ chồng ông Huynh bà Tâm phản đối bản án này và làm đơn kháng cáo phúc thẩm.


Phiên tòa phúc thẩm được mở 2 lần: Lần thứ nhất vào ngày 17/09/2014 đã bị hoãn lại do thiếu nhân chứng và nhiều chứng cứ quan trọng chưa được kiểm tra làm rõ. Phiên phúc thẩm lần thứ hai được mở vào ngày 10/10/2014 và Hội đồng xét xử (HĐXX) đã ra quyết định hủy bản án sơ thẩm để điều tra xét xử lại.


Viện Kiểm Sát (VKS) đề nghị truy tố ông Ngô Văn Huynh và bà Nguyễn Thị Tâm tội “cố ý gây thương tích” theo khoản 3, Điều 104 BLHS, đồng thời đề nghị mức án 4 – 4,6 năm tù giam đối với ông Huynh và 3 – 3,6 năm tù giam đối với bà Tâm.


Tham gia bào chữa cho ông Huynh và bà Tâm lần này bao gồm 3 luật sư (LS): LS Lê Ngọc Luân (TP.HCM), LS Nguyễn Văn Quynh (Hà Nội) và LS Nguyễn Khả Thành (Phú Yên). Mỗi vị luật sư đánh vào một khía cạnh khác nhau nhằm chỉ ra việc truy tố hai bị can Huynh và Tâm theo khoản 3, Điều 104 BLHS là không có cơ sở, không thỏa đáng.


LS Quynh đề nghị chuyển tội danh thành “cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe người khác trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh” theo Điều 105 BLHS. LS Luân đề nghị chuyển sang tội danh “cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe người khác do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng” theo Điều 106 BLHS. LS Khả Thành lại bào chữa theo hướng khẳng định ông Huynh và bà Tâm bị oan sai. Các luật sư tham gia bào chữa chỉ rõ việc cơ quan tiến hành tố tụng đã vi phạm, làm sai quy trình tố tụng hình sự (bắt giam người trước khi có quyết định khởi tố); trong quá trình điều tra thì có xảy ra việc ép cung, dùng nhục hình; những chứng cứ đưa ra để kết tội hai bị cáo Huynh và Tâm không thuyết phục (không có vật chứng lẫn nhân chứng mà chỉ có những lời khai trích lục của hai bên)…


Những nhân chứng quan trọng có liên quan đến vụ án lại không được triệu tập. Bé Hiếu cho biết một người hàng xóm tên Lương Văn Tư là người chứng kiến sự việc xảy ra. Cô Đinh Thị Oanh, bạn tù với bà Tâm, là người khi ở trong tù có chứng kiến việc điều tra viên đã ép cung, tra tấn bà Tâm dã man. Chỉ có mỗi mình bé Hiếu là được phép có mặt trong phiên tòa để làm nhân chứng. Chủ tọa phiên tòa hỏi em, hai đại diện VKS hỏi em, các luật sư bào chữa cho ba mẹ em hỏi em, luật sư bào chữa cho ông Tuyên hỏi em… Lời khai của em đều rất rõ ràng, thống nhất và chặt chẽ. Trái lại, lời khai của người bị hại Nguyễn Bá Tuyên lại thiếu tự tin, trả lời thiếu thống nhất, thường xuyên quay sang nhìn luật sư bào chữa cho mình như có ý nhờ “nhắc bài”.


Khi sự việc xảy ra, bé Hiếu bị ông Tuyên đánh sưng tay phải, buộc phải nghỉ học 2 tuần. Trong những lần cơ quan điều tra triệu tập em lên để lấy lời khai, chỉ có một lần duy nhất là có người giám hộ, và người giám hộ này là cô đảng viên Trần Thị Bích Toàn, với chức danh Bí thư Xã đoàn. Khi ba mẹ bé Hiếu bị bắt, người giám hộ này chả liên lạc hay chăm sóc gì cho em cả. Em cho biết: “Cô Bí thư Xã đoàn - người làm giám hộ cho con, cô ấy ghét gia đình con, cô ấy không tin gia đình con. Con không dám đi cùng với cô ấy, vì cô ấy là người phe bên kia…”. Đến ngày 13/02/2015, sau 20 tháng giam cầm, ông Huynh tạm thời được cho tại ngoại để chăm sóc, lo lắng cho bé Hiếu.


Sau gần 2 năm trong tù, sức khỏe của ông Huynh cũng giảm sút, trí nhớ của ông có vấn đề, do vậy lời khai của ông đôi khi không khớp. Ông muốn nhận tội, ở tù cho hết hạn rồi về lo cho con. Ông Huynh cũng thú thực là không hề cố ý muốn gây thương tích cho người khác, mà chỉ là do quá kích động khi thấy vợ con mình bị đánh nên mới đánh anh Tuyên để giải vây cho vợ con. Bà Tâm thì một mực kêu oan, bà cho rằng mình bị xử sai, bị chèn ép, và cứ thế tuôn trào những bức xúc, những kể lể tức tưởi… Khi HĐXX hay các LS hỏi thì bà Tâm cứ lan man như muốn trình bày tất cả sự việc oan ức của mình chứ không thể trả lời cách ngắn gọn, đi vào trọng tâm câu hỏi được. Nhất là khi bà Tâm kể về việc bị tra tấn, ép cung, bà đã kể lại chi tiết mình bị đánh ra sao một cách to tiếng và khóc tức tưởi…


Bà Tâm mong muốn HĐXX cân nhắc và xử thật công minh, đúng người đúng tội. Bà Tâm khóc lóc năn nỉ mong sớm được trở về với bé Hiếu con gái mình vì hơn 2 năm nay bé thiếu sự chăm sóc và tình cảm của cả cha lẫn mẹ, mái ấm gia đình chưa bao giờ được sum họp đông đủ. Do vấn đề tuổi tác và bị tra tấn trong tù, bà Tâm cho biết sức khỏe mình rất kém, hay bị đau yếu. Lúc đầu bà một mực không chịu đền bù gì cả cho anh Tuyên, nhưng sau này sẵn sàng bồi thường để được về với con.


Các vị luật sư bào chữa cho ông Huynh bà Tâm cũng hy vọng HĐXX đưa ra một phán quyết công tâm, thấu tình đạt lý. Vì thực ra kết quả giám định chấn thương của anh Tuyên qua vài lần bỗng thành ra 43% là không thỏa đáng, có nhiều điểm đáng ngờ. Và còn nhiều vấn đề, nhiều bằng chứng khác mà trong khuôn khổ phiên tòa sơ thẩm này các luật sư chưa muốn công bố, chưa thể đi sâu vào bóc tách đến cùng...


LS Lê Ngọc Luân hy vọng rằng “sau khi tòa tuyên án cháu Hiếu và cha mẹ cháu sẽ khóc nhưng không phải khóc vì vướng vào lao lý mà khóc vì sự đoàn tụ. Điều mà tôi phấn khởi và đặt niềm hy vọng như trên bởi, trước khi tham gia phiên tòa, tôi đã tìm hiểu sơ qua thì biết Thẩm phán, chủ tọa phiên tòa sắp tới là một người có tâm, luôn suy xét kỹ mọi vấn đề trước khi tuyên án. Tôi rất mong ông Thẩm phán thấu hiểu được nỗi lòng của dân đen để thực thi quyền công lý”.


Tòa sẽ tuyên án vào lúc 14h ngày hôm nay, 28/09/2015. Liệu công lý có được thực thi hay không? Liệu hy vọng và niềm tin vào sức mạnh của lẽ phải, sự công bằng và sự tốt lành nơi những người nắm cán cân công lý có được đền đáp thỏa đáng hay chăng? Công lý nào sẽ dành cho bé Hiếu và gia đình em?
 28/09/2015
Hành Nhân

 



Dân Oan 15 Tuổi "Đả Đảo Cộng Sản" Phải Đối Mặt Với Bản Án 15 Năm Tù

blank
Sau hơn 1 tháng bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bắt giữ, Nguyễn Mai Trung Tuấn (15 tuổi, quê Long An), con của dân oan trong vụ biểu tình chống cưỡng chế đất tại Thạnh Hóa – Long An, hôm nay bị khép vào tội “cố ý gây thương tích” với mức hình phạt được đề nghị lên đến 15 năm tù.


Vào ngày 21/9/2015, bản kết luận được cơ quan điều tra công an huyện Thanh Hóa – Long An được gởi đến cho VKSND tỉnh Thạnh Hóa khép em Mai Trung Tuấn vào khoản 3 điều 104 BLHS về tội “cố ý gây thương tích”. Với tội danh này, em phải đối mặt với mức án tù lên đến 15 năm. 


Trước khi chưa bị bắt, ngày 15/6/2015 Nguyễn Mai Trung Tuấn đã bị công an huyện Thạnh Hóa truy nã về tội “cố ý gây thương tích”. Đến ngày 6/8/2015, Tuấn bị bắt lúc đang ở Bình Thuận, và bị tạm giam đến ngày hôm nay. 



Được biết, sự việc bắt đầu vào ngày 14/4/2015, khi nhà cầm quyền huyện Thạnh Hóa huy động một lực lượng đông đảo bao gồm: công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ cùng rất nhiều an ninh thường phục đến cưỡng chế thu hồi đất của gia đình ông Nguyễn Trung Can, Nguyễn Trung Tài và Nguyễn Thị Nhanh cùng trú tại khu phố 3 – thị trấn Thạnh Hóa – Long An.


Chính quyền huyện Thạnh Hoá đền bù cho dân chỉ có 300.000(vnd)/m2 nhưng bán cho người khác là 3 triệu đồng/m2. Số lãi thu được nhằm vụ lợi mục đích cá nhân.


Vì không đồng tình với mức đền bù rẻ mạt do chính quyền đưa ra, gia đình các hộ gia đình của ông Nguyễn Trung Can và bà Mai Thị Kim Hương đã nhiều lần gửi đơn kiến nghị, khiếu kiện về việc làm trái pháp luật của phía chính quyền nhưng không có lần nào được giải quyết.


Sau khi các xô xát xảy ra trong lúc cưỡng chế đất, 2 người trong gia đình là ông Can và bà Hương bị bắt giam và khởi tố, riêng Mai Trung Tuấn (con trai của ông Can) bị truy nã về tội “cố ý gây thương tích”.


Được biết, hôm xảy ra vụ cưỡng chế đất, Nguyễn Mai Trung Tuấn đã cầm loa kêu gọi nhà cầm quyền huyện Thạnh Hoá dừng ngay việc cưỡng chế và hô lớn các khẩu hiệu: “Tiêu diệt đảng CSVN, đả đảo đảng cộng sản bán nước, đả đảo Nguyễn Tấn Dũng bán nước,…”. Trung Tuấn còn bị cáo buộc đã dùng ca axid (dùng để châm bình ắc-quy) tạt vào lực lượng cưỡng chế khiến 1 viên công an bị thương. 


Từ một đứa trẻ lẽ ra đang được vô tư đi học, chơi đùa cùng bạn bè, được bố mẹ yêu thương, em Trung Tuấn không những phải đối mặt với việc bị chính quyền cướp bóc, bố mẹ chịu cảnh lao tù vì muốn bảo vệ quyền lợi gia đình, em còn phải sắp sửa phải ngồi 15 năm tù chỉ vì muốn bảo vệ bản thân, bảo vệ gia đình, và bày tỏ phẫn nộ của mình trước sự tàn ác của những người cầm quyền. 

Huỳnh Quốc / SBTN

 



Các Chứng Cứ Khách Quan Bị Bác Bỏ Trong Phiên Tòa Xử Gia Đình Cô Bé 11 Tuổi Đi Kêu Oan
GNsP (27.09.2015) – Vụ án ‘cưỡng đoạt đất đai’ của gia đình cô bé Ngô Thị Cẩm Hiếu, 11 tuổi, được công luận quan tâm trong thời gian vừa qua, bởi vì vụ án nhỏ nhưng để lại hậu quả lớn, làm tan nát cả một gia đình, bố mẹ tù tội, đứa trẻ 11 tuổi bơ vơ, không nơi nương tựa.

Diễn biến phiên tòa sơ thẩm lần 2

Bản chất sự việc có nhiều uẩn khúc chưa được các cơ quan chức năng có thẩm quyền làm rõ. Tuy nhiên, còn có nhiều điều tất khuất hơn trong phiên tòa sơ thẩm lần 2 diễn ra vào ngày 25.09.2015, khi Tòa không triệu tập các nhân chứng quan trọng gồm: Bé Ngô Thị Cẩm Hiếu, người chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra; ông Tư -người hàng xóm với gia đình, chứng kiến người bị hại là ông Nguyễn Bá Tuyên hành hung ông Huynh-bà Tâm-bé Hiếu; can phạm Đinh Thị Oanh, chứng kiến bà Tâm bị điều tra viên ép cung, dùng nhục hình.

Trong phiên tòa, các Luật sư [Ls] tham gia bào chữa cho gia đình, gồm: Ls Lê Ngọc Luân, Ls Nguyễn Văn Quynh và Ls Nguyễn Khả Thành đề nghị Tòa triệu tập các nhân chứng quan trọng này. Tòa bác bỏ triệu tập hai nhân chứng của vụ án là ông Tư và bà Oanh, mà chỉ chấp thuận cho bé Hiếu làm nhân chứng duy nhất qua sự bảo hộ của các Luật sư.

Trước tòa, Viện kiểm sát [VKS] truy tố ông Ngô Văn Huynh, cha bé Hiếu, và bà Nguyễn Thị Tâm, mẹ bé Hiếu, tội ‘cố ý gây thương tích’ theo khoản 3 Điều 104 BLHS. VKS luôn giữ quan điểm luận tội này trong suốt quá trình xét xử và đề nghị mức án 4 – 4,6 năm tù giam đối với ông Huynh; 3 – 4 năm tù giam đối với bà Tâm.

Tại khoản 3 Điều 104 BLHS quy định: “Phạm tội gây thương tích, gây tổn hại cho sức khỏe của người khác mà tỷ lệ thương tật từ 61% trở lên hoặc dẫn đến chết người hoặc từ 31% đến 60%, nhưng thuộc một trong các trường hợp quy định tại các điểm từ điểm a đến điểm k khoản 1 Điều này, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.”

Bà Tâm không đồng tính với nội dung cáo trạng của VKS. Trước tòa, bà khẳng khái tuyên bố: “không đúng người đúng tội, gây oan sai cho gia đình”.

Các luận cứ được tranh tụng trước tòa

Tại tòa, các Ls tham gia bào chữa cho gia đình đã đưa ra nhiều bằng chứng cho thấy, cả hai ông bà ‘không cố ý gây thương tích’ cho người bị hại –ông Tuyên, mà ông Huynh-bà Tâm ‘cố ý gây thương tích…trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh’ quy định tại Điều 105 BLHS; hoặc ông Huynh-bà Tâm ‘cố ý gây thương tích…do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng’ quy định tại Điều 106 BLHS. Và, đề nghị tòa chuyển tội danh cho ông Huynh-bà Tâm từ Điều 104 BLHS sang điều 105 hoặc 106 BLHS. Hai điều khoản này có mức án cao nhất là 3 năm tù giam.

Các luận cứ được các Ls bảo vệ pháp lý cho ông Huynh-bà Tâm đưa ra tranh tụng: Thứ nhất: động cơ/mục đích/nguyên nhân ông Huynh hành hung ông Tuyên chưa được các cơ quan chức năng làm rõ. Theo như lời khai của ông Huynh trước tòa thì: “Khi tôi nghe bé Hiếu kêu la như vậy là tôi biết Hiếu đã xảy ra chuyện gì rồi nên tôi cầm cái cây. Khi nhìn thấy vợ tôi bị ông Tuyên cầm sợi dây xích cổ thì tôi bức xức quá, cầm gậy đánh ông Tuyên, đánh nhằm mục đích giải vây cho vợ và con tôi. Tôi không cố ý đánh ông Tuyên, nhưng khi xô xát với nhau thì vô tình đánh vào đầu ông ấy mà thôi”. Ông Huynh khẳng định, đánh ông Tuyên nhằm ‘giải vây cho vợ con’ và ông có nhiều vết thương trên cơ thể do ông Tuyên gây ra, nhưng các vết thương này không được các cơ quan chức năng đưa đi giám định. Ngoài ra, bà Tâm và bé Hiếu cũng khẳng định, họ bị ông Tuyên đánh.

Nhân chứng quan trọng để làm chứng sự thật cho ông Huynh chính là bé Hiếu, con gái ông. Tuy mới hơn 11 tuổi đầu, nhưng bé Hiếu đã dõng dạc và tự tin tường thuật lại mọi sự việc trước tòa theo như những gì bé đã chứng kiến thấy. Bé Hiếu còn khẳng định: “Anh Tư người hàng xóm đã chứng kiến sự việc xảy ra”. “Con cam đoan những gì nói trước tòa là đúng sự thật. Mong muốn ba mẹ được trở về với gia đình”. Bé Hiếu nói như vậy trước Tòa.

Điểm thứ hai trong quá trình tranh tụng đó là kết quả giám định thương tích của người bị hại –ông Tuyên- có mâu thuẫn. Điểm thứ ba là cơ quan tiến hành tố tụng đã bắt giam bà Tâm trước khi có quyết định khởi tố. Đây là một điều vi phạm pháp luật.

Về phía Ls tham gia bào chữa cho người bị hại – ông Nguyễn Bá Tuyên lại luôn giữ ‘quyền công tố’ qui chụp ông Huynh-bà Tâm vào tội ‘cố ý gây thương tích’ theo khoản 3 Điều 104 BLHS. Trong quá trình xét hỏi, Ls này đưa ra những câu hỏi ‘ép’ ông Huynh- bà Tâm- bé Hiếu phải ‘thừa nhận’ tội theo ý muốn của Ls. Hình thức này khác nào ‘bức cung’?

Sau khi kết thúc phần tranh luận, trong lời nói cuối cùng ông Huynh đưa ra nguyện vọng: “Chỉ mong vợ chồng tôi sớm đoàn tụ với gia đình và chăm sóc bé Hiếu”. Bà Tâm chấp nhận ‘đền bù số tiền đã gây ra thương tích cho ông Tuyên và mong muốn được trở về với bé Hiếu để chăm sóc bé”.

Số phận của gia đình nhỏ bé này sẽ phụ thuộc vào bản án, được tòa tuyên vào lúc 14 giờ ngày mai, 28.09.2015.

150925-Phien so tham (1)

Ông Ngô Văn Huynh và con gái, bé Ngô Thị Cẩm Hiếu

Một vài nhận xét của người tham dự phiên tòa

Trong suốt phiên tòa, thái độ của người bị hại –ông Nguyễn Bá Tuyên- luôn lo lắng, sợ sệt, thiếu tự tin, trả lời ấp a ấp úng, loanh quanh, luẩn quẩn, không dám nhìn thẳng vào Hội đồng xét xử và các Ls bào chữa cho ông Huynh-bà Tâm, thay vào đó là nhìn vào Ls bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho ông để kiếm tìm câu trả lời thích hợp. Điều này đã được chủ tọa phiên tòa nhắc nhở ông Tuyên nhiều lần rằng: “hãy nhìn thẳng về phía Hội đồng xét xử, đừng nhìn vào Ls bảo vệ cho ông”. Thái độ này của người bị hại –ông Tuyên nói lên điều gì?

Quá phẫn uất vì nỗi oan khiên thấu trời, đứng trước vành móng ngựa bà Tâm quỳ gối, giơ hai tay lên trời và hét lên: “sự oan khuất của tôi không ai để ý đến. Tôi thà chết chứ không nhận tội vì tôi oan mà”. Không ngăn được những tiếng kêu thét oan khuất của bà Tâm, chủ tọa phiên Tòa tuyên bố: “Nếu bị cáo không im lặng, tòa sẽ dựa trên lời khai của bị cáo để kết tội.”

Khi các Ls bào chữa cho ông Huynh-bà Tâm trưng dẫn ra được các bằng chứng khách quan trong vụ án thì phía VKS lắng nghe một cách cẩn thận, gật đầu liên tục, nhưng không hiểu vì lý do gì mà VKS luôn giữ quan điểm truy tố và luận tội ông Huynh-bà Tâm theo Điều 104 BLHS với mức án được đề nghị ở trên.

Tóm tắt vụ án ‘cố ý gây thương tích’

Bản chất của vụ án ‘cố ý gây thương tích’ xảy ra vào ngày 16.02.2013, chỉ là giọt nước tràn ly của cả quá trình oan khuất mà gia đình ông Huynh-bà Tâm gánh chịu kéo dài gần chục năm trước, bắt đầu từ năm 2005.

Vụ việc bắt đầu khi ông Huynh-bà Tâm vay tiền của anh em ông Nguyễn Bá Tuyên, gia đình có nhiều thành viên là cán bộ xã Đường 10, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Do ông Huynh-bà Tâm không trả được nợ, gia đình ông Tuyên –chính là chủ nợ có quyền lực trong tay và là những người thi hành công vụ ở địa phương này- nên đã ‘xiết nợ’ đất đai của gia đình ông bà. Lúc đó, cơ quan chức năng huyện Bù Đăng có văn bản xác định ‘hành vi xiết nợ là trái pháp luật đề nghị công an xem xét xử lý chủ nợ’, còn vụ việc vay-nợ sẽ được Tòa án dân sự giải quyết.

Thế nhưng, công an huyện Bù Đăng chỉ chấp hành có ‘một nửa’ chỉ đạo của cấp trên, nghĩa là đưa vụ việc vay-nợ giữa ông Tuyên và ông Huynh-bà Tâm ra Tòa án dân sự giải quyết, ‘một nửa còn lại’ là ‘xử lý hành vi xiết nợ’ của anh em ông Tuyên được công an đáp trả rằng ‘không có dấu hiệu hình sự’. Sau khi Tòa án dân sự xét xử nhanh chóng, thi hành án khẩn trương, trong khi ông Huynh-bà Tâm đang mải đi khiếu nại các cấp có thẩm quyền thì đất đai của ông Huynh-bà Tâm bị ‘cưỡng chế’ nhanh chóng giao cho các chủ nợ.

Trở thành Dân oan và tù tội

Uất ức vì mất đất, cộng với thiếu hiểu biết về pháp luật, suy nghĩ giản đơn, bà Tâm đến khu vườn điều của gia đình bà -đã bị ‘cưỡng chế’ giao cho ông Tuyên, chủ nợ- để hái điều do chính mồ hôi nước mắt mà ông bà trồng nên. Đúng lúc đó, ông Tuyên xuất hiện và xảy ra ‘đánh nhau’ giữa ông Tuyên và bà Tâm, giữa ông Tuyên và bé Hiếu, giữa ông Huynh và ông Tuyên. Sau đó, cơ quan bảo vệ pháp luật yêu cầu ông Tuyên, người chủ nợ và là người bị hại, đi giám định vết thương với kết quả là 43%. Gia đình ông Huynh-bà Tâm và bé Hiếu cũng bị thương tích nhưng cơ quan bảo vệ pháp luật ‘không yêu cầu họ đi giám định vết thương’, nên Tòa không xem xét và bỏ qua các thương tích của gia đình ông Huynh-bà Tâm và bé Hiếu.

Cơ quan bảo vệ pháp luật chỉ ‘bảo vệ’ ông Tuyên, từ giai đoạn cho rằng bị ông Huynh-bà Tâm đánh gây thương tích. Thế nhưng, họ lại không ‘bảo vệ’ ông Huynh-bà Tâm-bé Hiếu vì giai đoạn ‘mất đất oan’ không thuộc trách nhiệm của Tòa trong vụ án này. Gia đình ông Huynh bị ông Tuyên đánh thì ráng chịu vì không có thương tích, do không được đi giám định, cho dù có giấy chứng thương. Đó chính là ‘kịch bản’ của Tòa án sơ thẩm (lần 1) đã ‘cắt khúc’ thành công một câu chuyện nghe có vẻ ‘hợp tình hợp lý’ để tuyên phạt ông Huynh-bà Tâm mỗi người 5 năm rưỡi tù giam vì tội ‘cố ý gây thương tích’ cho người bị hại là ông Tuyên.

Khi phiên tòa sơ thẩm (lần 1) kết thúc, ông Huynh-bà Tâm tiếp tục kháng cáo lên phúc thẩm. Vào ngày 10.10.2014 vụ án được xét xử phúc thẩm và Tòa án nhân dân tỉnh Bình Phước đã hủy bản án sơ thẩm, chuyển hồ sơ điều tra xét xử lại từ sơ thẩm.

Đến hôm nay, sau hơn 1 năm, phiên tòa sơ thẩm (lần 2) diễn ra gần như ‘kịch bản’ cũ. Còn bản án, phải đến 28.09.2015, Tòa mới tuyên. Bà Tâm hiện vẫn bị giam giữ tại trại giam công an huyện Bù Đăng từ hơn 2 năm nay. Sức khỏe bà khá suy yếu trong phiên tòa vừa rồi.

150925-Phien so tham (2)

150925-Phien so tham (3)

Các anh chị em dân chủ đồng hành với gia đình ông Huynh-bà Tâm trong phiên tòa sơ thẩm lần 2 diễn ra ngày 25.09.2015

Huyền Trang, GNsP

Ảnh: Trần Bang

Theo http://www.tinmungchonguoingheo.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ