12 Dân Oan Ở Thạnh Hóa Bị Dồn Tới Đường Cùng Như Thế Nào? - Cựu Tù Nhân Lương Tâm Trần Anh Kim Bị Công An Thái Bình Bắt

22 Tháng Chín 20158:03 SA(Xem: 986)
  • Tác giả :

12 dân oan ở Thạnh Hóa bị dồn tới đường cùng như thế nào?

blank
Huỳnh Anh Tú (Danlambao) - Cũng như bao Dân oan khác (gia đình anh Đoàn Văn Vươn, Hải Phòng; anh Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình...), việc gia đình Dân Oan Nguyễn Trung Can chống lại chính quyền, chống lại đoàn cưỡng chế bằng mọi khả năng có thể để bảo vệ quyền lợi và tài sản hợp pháp của mình đều là chính đáng. Lẽ ra chính quyền nhà nước phải trực tiếp đứng ra bảo vệ họ, nhưng không, chính quyền luôn xem mình là kẻ bề trên, đã dùng quyền lực hành chính để áp đặt lên mọi vấn đề. Do đó sự bùng phát chống lại chính quyền, “người thi hành công vụ” tất cả đều là qui luật tự nhiên. Con giun xéo mãi cũng quằn...
*


Phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án “chống người thi hành công vụ - cố ý gây thương tích” khép lại vào ngày 16/9/2015. Tòa án huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An đã định đoạt số phận cho 12 dân oan bằng những mức án khác nhau:
1/ Nguyễn Trung Can 3 năm tù giam.
2/ Nguyễn Trung Tài 3 năm tù giam.
3/ Mai Thị Kim Hương 3 năm 6 tháng tù giam.
4/ Mai Văn Phong 3 năm 6 tháng tù giam.
5/ Nguyễn Trung Linh 3 năm 6 tháng tù giam
6/ Phùng Thị Ly 3 năm tù giam.
7/ Mai Văn Tưng 3 năm tù giam.
8/ Phùng Văn Tuân 2 năm tù giam.
9/ Mai Văn Đạt 2 năm tù giam
10/ Nguyễn Thị Thắng 2 năm 6 tháng tù treo, 5 năm thử thách.
11/ Nguyễn Văn Tôi 2 năm tù treo, 4 năm thử thách.
12/ Mai Quốc Hẹn 2 năm tù treo, 4 năm thử thách.


Sau phiên tòa, đã để lại cho những người tham dự cũng như công luận nhiều suy nghĩ và cảm xúc trái chiều nhau; khen – chê, yêu – ghét hoặc phẫn nộ - đồng cảm dành cho họ. Trong phạm vi bài này, tôi không muốn nhận xét thêm về tính chất của phiên tòa xét xử. Nhưng tôi muốn bày tỏ sự đồng cảm của mình đối với những “phạm nhân” bất hạnh này.


Họ là ai!? Tại sao phải đương đầu chống trả với một lực lượng cưỡng chế hùng hậu được trang bị đầy đủ áo gáp, dùi cui và súng ống.


Hầu hết trong số 12 người này đều thuộc tầng lớp “dân đen - thấp cổ bé họng” đang sống dưới chế độ đầy rẫy sự bất công và nạn tham nhũng tràn lan. Họ vốn xuất thân từ gia đình nông dân nghèo, với bản chất thật thà, chất phác, cả cuộc đời chỉ biết gắn bó với nương rẫy ruộng vườn. Bỗng dưng, sóng gió từ đâu ập đến, làm xáo trộn cuộc sống thanh bình mà họ đang có. Hạnh phúc đơn sơ dưới mái ấm gia đình nơi miền thôn dã, nay đã không còn nữa, thay vào đó là bao nỗi thống khổ, lầm than. Những mảnh đời bất hạnh ấy đã bị cuốn sâu vào vòng xoáy bi thương của cuộc đời.


Như chúng ta đều biết, bất cứ chuyện gì đều có nguyên nhân sâu xa của nó.

Sự việc xảy ra cách đây gần 10 năm, kể từ khi dự án đê bao chống lũ tỉnh Long An được “ra đời”.


Ngày 16/7/2007 ủy ban nhân dân tỉnh Long An ban hành quyết định số: 2639/QĐ-UBND về việc phê duyệt dự án án đê bao chống lũ thị trấn Thạnh Hóa, huyện Thạnh Hóa. Ngày 5/11/2007 Ủy ban nhân dân tỉnh Long An ban hành quyết định số: 2772/QĐ-UBND về việc giao Ủy ban nhân dân huyện Thạnh Hóa (UBND-TH) thực hiện tiểu dự án bồi thường, giải phóng mặt bằng đối với “dự án đê bao chống lũ thị trấn Thạnh Hóa, huyện Thạnh Hóa”. (Trích theo cáo trạng Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Huyện Thanh Hóa – ngày 4/8/2015)


Việc giải tỏa mặt bằng trong cư dân nhằm phục vụ lợi ích chung cho xã hội cho đất nước đều là chính đáng. Nếu như các dự án hoặc những công trình làm khang trang thêm diện mạo của xã hội, thì tại sao người dân lại phải từ chối đóng góp? Nếu như các cấp chính quyền “của dân - do dân - vì dân” có những qui hoạch cụ thể và minh bạch, thì tại sao người dân lại ra sức phản đối?.


Được biết gia đình ông Nguyễn Trung Can cũng đã hiến một phần đất tổ tiên của mình, dành cho dự án đê bao chống lũ của tỉnh Long An. Theo lý, gia đình ông Can có quyền hy vọng sẽ được hưởng lợi nhiều hơn so với những người khác, từ những chính sách ưu đãi nào đó từ phía chính quyền. Nhưng đáng tiếc không phải vậy! mọi thứ đều trái ngược hoàn toàn. Bè lũ tham quan vô tâm đã cấu kết nhau cướp đi mọi hy vọng và quyền lợi chính đáng của họ.


Với lời biện hộ của luật sư Nguyễn Văn Miếng cho các Dân Oan tại phiên tòa, chúng ta cần phải suy ngẫm: “cơ sở pháp lý cho thấy cuộc cưỡng chế này có một số vấn đề chưa được chặt chẽ.” Cũng như câu, “Việc xác định vị trí cưỡng chế chưa rõ ràng...”


“Vấn đề chưa được chặt chẽ” và “việc xác định vị trí cưỡng chế” có phải đây là điểm mấu chốt của sự việc dẫn đến gia đình ông Nguyễn Văn Can sẵn sàng đổi lấy mạng sống của mình để giữ gìn tài sản và bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.


Trước đây, gia đình ông Can có sở hữu mảnh đất diện tích 120 m2 tại huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An. Sau khi dự án bờ kè được triển khai, gia đình ông cũng đã hy sinh hơn ½ diện tích đất (75,5 m2) của mình để phục vụ dự án.


Mặc dù theo mức giá tiền đền bù của tỉnh áp đặt cho phần “đất thổ” nhà ông là rất thấp, chỉ là 3.000.000đ/m2 (ông Can từng nói trước tòa số tiền 300.000đ không bằng tiền lương một ngày của viên trung tá công an), nhưng UBND-TH vẫn diện lý do là “không có điều kiện” và đã quyết định hạ mức giá đền bù cho phần đất nhà ông Can xuống còn 15% so với mức giá ban đầu (0,15. 300.000đ = 45.000đ/m2) – Số tiền 45.000đ này không thể so sánh ngày lương của viên trung tá công an nữa, vì nó chỉ tương đương tiền lương một ngày của anh dân phòng khu phố.


Không thỏa đáng với quyết định trên, ông Can đã nhiều lần nộp đơn khiếu nại về sự bất công này. Cuối cùng UBND-TH mới chịu “nhả ra” với mức giá đền bù ban đầu của tỉnh Long An đưa ra (300.000đ/m2).


Sự việc không dừng lại ở đó. Diện tích đất trước đây của gia đình ông Can vốn dĩ sở hữu là 120 m2. Nhưng trong quá trình đo đạc diện tích đất phải thu hồi (75,5 m2) của ông Can, các “chuyên gia” bằng cách nào đó, vừa đo vừa “hô biến” phần đất còn lại (44,5 m2) không còn thuộc sở hữu gia đình ông Can nữa.


Ngày 27/5/2011 ông Can đã tiếp tục nộp đơn khiếu kiện về sự việc “mất đất” của mình lên Phòng Tài Nguyên – Môi Trường tỉnh Long An nhưng không được giải quyết. Trớ trêu thay, mọi việc chưa được sáng tỏ, thì vào ngày 13/9/2011 UBND-TH lại có quyết định xử phạt hành chính đối với ông Can vì cho rằng ông đã có hành vi chiếm đất công. Nhưng thực tế gia đình ông đang ở nhà tạm trên phần đất của mình 44,5 m2, không thuộc phần đất của dự án.


Đến nay vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng nào về phần diện tích đất 44,5 m2 bị “bốc hơi”, cũng như chưa có cơ quan chức năng nào đứng ra giải quyết dứt điểm cho sự vấn đề uẩn khúc này. Do đó gia đình ông Can trở thành nạn nhân đang định cư “trái phép” ngay chính mảnh đất của ông bà tổ tiên của mình.


Cũng như bao Dân oan khác (gia đình anh Đoàn Văn Vươn, Hải Phòng; anh Đặng Ngọc Viết ở Thái Bình...), việc gia đình Dân Oan Nguyễn Trung Can chống lại chính quyền, chống lại đoàn cưỡng chế bằng mọi khả năng có thể để bảo vệ quyền lợi và tài sản hợp pháp của mình đều là chính đáng. Lẽ ra chính quyền nhà nước phải trực tiếp đứng ra bảo vệ họ, nhưng không, chính quyền luôn xem mình là kẻ bề trên, đã dùng quyền lực hành chính để áp đặt lên mọi vấn đề. Do đó sự bùng phát chống lại chính quyền, chống lại “người thi hành công vụ” tất cả đều là qui luật tự nhiên. Con giun xéo mãi cũng quằn...


Thật xót xa khi phải chứng kiến những thành viên trong gia đình ông Can phải “nhận lãnh” các mức án tù oan nghiệt. Lẽ ra gia đình ông Can phải có cuộc sống tốt đẹp hơn, được chính quyền nhà nước quan tâm và giúp đỡ nhiều hơn. - Nỗi uất ức có ai thấu hiểu chăng.


Càng nghĩ càng căm uất bè lũ quan quyền vô liêm sỉ đang ngày đêm toan tính để hại nước hại dân. Và càng nghĩ càng xót thương những số phận “Dân Oan” đang bị dồn đến bước đường cùng rồi sau đó phải lâm vào cảnh tù đày...
22/9/2015
blank
danlambaovn.blogspot.com

Cựu Tù Nhân Lương Tâm Trần Anh Kim Bị Công An Thái Bình Bắt

blank
Vào lúc 19 giờ tối ngày 21 tháng 9 năm 2015, phóng viên SBTN nhận được tin cựu tù nhân lương tâm Trần Anh Kim ở Thái Bình bị công an bắt đưa đi đâu đến bây giờ vẫn không rõ tin tức.


Bà Nguyễn Thị Thơm, vợ TNLT Trần Anh Kim cho biết: “Sáng nay, lúc 10 giờ sáng, lúc đang ở cơ quan thì có một đám mật vụ công an tới cưỡng bức đưa tôi về đồn công an thành phố Thái Bình và giữ tại đó cho tới 5 giờ chiều chúng mới đưa tôi về nhà. Lúc về đến nhà, đám công an mặc thường phục kia đã có sẵn chìa khoá nhà để mở cửa. Và khi bước vào, tôi chứng kiến cảnh đổ nát của đồ đạc trong nhà, máy tính và một số đồ đạc trong nhà bị lấy mất. Lúc này chồng tôi cũng không thấy có mặt ở nhà. Tôi định rút máy điện thoại gọi cho chồng tôi thì bị đám công an mặc thường phục kia cướp mất điện thoại luôn. Tôi cho rằng, công an Thái Bình đã khám nhà và bắt chồng tôi đi từ sớm. Trong thời gian đó, họ bắt giữ tôi nhằm khủng bố tinh thần và ngăn không cho tôi liên lạc để báo tin cho mọi người được biết.”


Cựu TNLT Trần Anh Kim là một cựu trung tá quân đội bị nhà cầm quyền CSVN kết án theo điều 79, bộ Luật Hình Sự và ra tù ngày 07/01/2015 sau 5 năm 6 tháng tù giam.


Vào năm 2009, ông được tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch (HRW) trao giải thưởng Hellman/Hammett.


Ông từng bị cáo buộc vì tham gia thành lập các hội nhóm: Hội chống tham nhũng, Hội dân oan, Khối 8406 và tham gia vào Đảng Dân Chủ.


Cựu TNLT Trần Anh Kim, sinh năm 1949, từng mang quân hàm trung tá, giữ chức Bí thư Đảng ủy quân sự, phó chỉ huy chính trị Ban quân sự Thị xã Thái Bình.

Ân Thiên / SBTN


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ