Chủ Máy Gặt Thất Thu, Vì Sao?

19 Tháng Chín 20154:27 CH(Xem: 695)
620.jpg
Vụ hè thu muộn không mấy sáng sủa khiến người nông dân nghĩ đến việc tự gặt bằng tay.
RFA photo

Tình trạng máy gặt ngày càng dư thừa ra so với diện tích ruộng đang ngày càng hẹp lại ở các tỉnh miền Trung đang làm những chủ máy gặt lo lắng vì thua lỗ. Có thể nói rằng hầu hết các chủ máy gặt ở các tỉnh miền Trung đều thua lỗ trong vụ lúa hè thu năm nay bởi lượng máy gặt quá nhiều, phải tranh nhau từng đám ruộng để kiếm tiền bù lỗ. Máy gặt thua lỗ nhưng thu nhập người nông dân không những không khá hơn mà còn tuột dốc so với các vụ mùa trước.

Máy gặt Trung Quốc quá nhiều

Một chủ máy gặt tên Trúc, người Quảng Ngãi, đang đánh máy gặt ở các cánh đồng Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, chia sẻ: “Máy gặt bây giờ không ăn nữa, diện tích ít quá mà máy gặt thì ngày càng nhiều. Riêng mình sáu cái máy gặt giờ muốn đắp chiếu rồi, chừng 20% diện tích ruộng bị bỏ hoang và số còn lại thì manh mún, chín không đều nên khó khăn lắm. Giờ máy gặt không ăn nữa rồi!”..

Theo ông Trúc, năm nay lượng máy gặt quá nhiều, những nhà có tiền thi nhau sắm máy gặt để kiếm sống đã khiến cho mỗi mùa gặt trở nên lộn xộn, một cánh đồng nhỏ có đến cả chục máy gặt xúm vào. Sở dĩ có chuyện khó khăn như vậy là vì diện tích đất canh tác nông nghiệp miền Trung bị thu hẹp đáng sợ trong thời gian gần đây.

Giải thích thêm, ông Trúc nói rằng hầu hết những cánh đồng mà nhà đầu tư nước ngoài, đặc biệt là nhà đầu tư Trung Quốc nhắm đến đều là cánh đồng tốt nhất, cho mùa bội thu. Vì lẽ, những cánh đồng này ít bị ngập lụt, đất đai màu mỡ, khí hậu tốt và có diện tích rộng. Người ta nhắm đến những cánh đồng tốt để dễ cải tạo, tránh bị ngập lụt và trồng cây xanh chung quanh cũng dễ vì đất đai vốn sẵn màu mỡ.

Và khi diện tích đất màu mỡ dần rơi vào tay các nhà đầu tư, người nông dân nhận được một ít tiền đền bù để tìm phương cách làm ăn khác. Đương nhiên, khoản tiền đền bù ấy chẳng thấm vào đâu so với sự trượt giá ngày càng mạnh của đồng tiền Việt Nam. Đặc biệt với khoản đền bù có khi mỗi mét vuông đất mua chưa được hai tô phở, khoản tiền nhỏ nhoi ấy nếu không biết sử dụng thì nguy cơ thiếu đói sẽ chẳng bao lâu đã tới.

Phần đông nông dân chuyển loại hình làm ăn sau khi nhận đền bù đất bằng cách lục lọi thêm tiền đã tích lũy mấy mươi năm nay từ việc nuôi con heo, con gà, bán mớ rau để gom góp lại mua chiếc máy gặt, cầu làm giàu về sau. Và với khoản tiền ít ỏi có được chỉ có máy gặt Trung Quốc mới có thể nằm trong tầm ngắm của người nông dân vì giá cả tương đối thấp của nó.

Nhưng người nông dân không lường trước chuyện hỏng hóc, trục trặc của máy Trung Quốc, chỉ mới vận hành chưa hết mùa gặt đầu tiên thì máy gặt do Trung Quốc sản xuất đã đổ bệnh. Tiền thay phụ tùng có khi còn cao hơn tiền gặt thuê cả mùa. Và khi mua máy gặt do Trung Quốc sản xuất, xem như tiền mất tật mang.



400.jpg
Những thửa ruộng eo óc, manh mún là cơ hội gỡ vốn của những chiếc máy gặt đời cũ. RFA photo



Hiện tại, theo ông Trúc, số lượng máy gặt Trung Quốc bán cho nông dân Việt Nam đã hỏng hóc và nhà nông phải trùm mền qua mùa vì càng ra đồng càng thua lỗ đã chiếm con số khá cao. Với người nông dân nghèo, việc ki cóp vốn liếng để mua một chiếc máy gặt, sau đó đắp mền và chẳng làm ăn gì được, nhìn tiền vốn hoen gỉ theo thời gian thì quả là chuyện khủng khiếp.

Đó là chưa muốn nói đền tương lai của những chủ máy gặt chịu cảnh đắp mền cũng sẽ bị trùm mền u ám vì ruộng thì không còn mà tiền vốn giắt lưng cũng đã sạch sành sanh sau khi dồn mọi thứ để đầu tư vào chiếc máy gặt. Có thể nói rằng với người Việt Nam nói chung, mỗi khi nhà đầu tư nào đó xuất hiện trên quê hương, điều đó cũng đồng nghĩa với hàng loạt chiếc cuốc, chiếc thúng, mũng, nong nia phải xếp xó và đất đai không còn. Cơ hội duy nhất cho người trẻ là đi làm công nhân cho khu công nghiệp đó với mức lương có khá hơn làm ruộng rất ít nếu gạo không tăng giá.

Một hecta lúa có đến năm chiếc máy gặt chạy đua

Một chủ máy gặt khác tên Vĩnh, người Quảng Ngãi, chia sẻ thêm: “Có lẽ là khó, mặc dù không đến nỗi lỗ nhưng mua máy về gặt một mùa thôi, sau đó bán, mua tiếp máy mới. Làm như vậy mới giữ được thương hiệu của mình. Và phải luân phiên tìm nguồn các cánh đồng để gặt, xong nơi này là đến nơi khác ngay chứ xong vụ ở đây xong mà đắp chiếu chờ mùa sau thì không ăn, thua trắng…!”.

Theo ông Vĩnh, hiện tại, có nhiều cánh đồng rộng chỉ vài hecta nhưng có tới bốn hoặc năm chiếc máy gặt đua nhau gặt lấy gặt để. Và có làm hết công suất thì mỗi ngày, một máy gặt cũng không thể thu được trên một triệu đồng vì các đám ruộng quá nhỏ, hơn nữa, trong một cánh đồng vài hecta kia chỉ có vài sào hoặc một nửa lúa đã chín, có thể gặt, diện tích còn lại cũng phải chờ vài ngày hoặc đôi ba tuần và lại tiếp tục cạnh tranh để kiếm mỗi ngày cho được một triệu đồng trên mỗi máy.

Mà với nghề gặt lúa thuê, đầu tư một chiếc máy từ một trăm triệu đồng đến vài ba trăm triệu đồng để đợi suốt ba tháng ròng mới làm việc trong một tháng và chính xác là làm việc trong khoảng hai mươi ngày. Mỗi ngày kiếm được tiền tươi chừng một triệu đồng, có khi không tới. Sau đó, trừ đi khoản tiền xăng dầu, tiền thay phụ tùng hỏng hóc và tiền công của một thợ lái, một người phụ, lãi ròng mà dân gặt lúa thường gọi là “tiền héo” còn chừng ba trăm ngàn đồng. Có thể nói là lỗ không kịp vuốt mặt!

Trong khi đó, máy gặt mỗi ngày một hiện đại hơn, chiếc ra sau có tính năng vượt trội chiếc trước, chỉ cần hai năm là các máy gặt đã trở nên lỗi thời, cổ lỗ, hết cơ hội tung hoành trên các cánh đồng để hái ra tiền. Ông Vịnh tỏ ra lo lắng sau khi thú thực với chúng tôi là ông đã đầu tư gần mười lượng vàng để mua chiếc máy gặt mà ông đang lái nhưng gần hai năm nay, ông chỉ mới sắm lại được ba lượng vàng. Mà máy của ông cũng đã bắt đầu lỗi thời so với những chiếc mới nhập từ Nhật.

Với đà này, chừng hai năm sau rất có thể máy gặt của ông Vĩnh cũng nằm xếp xó. Hiện tại, ông cũng thấy hết hy vọng gỡ được vốn bởi vì người nông dân thu nhập rất thấp, họ buộc phải đắn đo so giá trước khi gọi máy gặt. Giá lúa chỉ dao động từ bốn ngàn hai trăm đồng đến năm ngàn hai trăm đồng đã không giúp người nông dân trả hết các khoản nợ do mua phân, thuốc và dịch vụ nông nghiệp trong suốt quá trình canh tác.

Có thể nói rằng đối với các chủ máy gặt nói riêng và với các nông dân nói chung, mùa lúa hè thu muộn là một mùa lúa buồn và chứa nhiều lo âu!
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Theo ông Phúc, cái tinh thần quốc tế cộng sản nó quá lớn trong thời kỳ chiến tranh lạnh. Các lãnh đạo Việt Nam lúc bấy giờ ảo tưởng, cả tin về người đồng chí cộng sản của mình để phải ngậm đắng nuốt cay ngày hôm nay, khi mà Trung Quốc tuyên bố cái gọi là Tây Sa, Tam Sa là của Trung Quốc. Họ đưa ra rất nhiều dẫn chứng là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã đồng ý trước năm 1975.
“Ở Việt Nam không có các tổ chức tư nhân, không có các hội đoàn tư nhân, mà mọi hội đoàn muốn thành lập đều phải được nhà nước cấp phép. Nhà nước cho phép hoạt động thì cũng sẽ phải cấp ngân sách cho nó. Cho nên, gần đây có rất nhiều ý kiến cho rằng cần phải có luật lập hội. Hiện nay luật lập Hội vẫn chưa có. Và khi đã có luật lập hội thì cá nhân có thể lập hội và hoạt động theo luật pháp, và đương nhiên là nhà nước không phải trợ cấp tiền cho họ, phải tự tạo ra chi phí của mình một cách hợp pháp. Phải để cho các hội đoàn tự tìm cách gây quỹ tạo kinh phí để hoạt động, nhà nước không nên cấp tiền.”
Tiếp tục tuyên truyền, vận động cộng đồng dân cư thay đổi thói quen, tập quán, thay vì mai táng, chuyển sang hỏa táng... nhằm giảm thiểu ô nhiễm môi trường, tiết kiệm đất, chi phí... Kêu gọi vừa nêu được Ban Thường trực Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam và Bộ Tài nguyên và Môi trường (TNMT) đưa ra tại Hội nghị công tác bảo vệ môi trường giai đoạn 2021-2025.
Một trong những nội dung quan trọng được Bộ trưởng Nguyễn Chí Dũng nêu lên tại Hội nghị ngành Kế hoạch và Đầu tư trong năm 2021 là cần có cơ chế khuyến khích để huy động nguồn lực trong dân, nhất là vàng, ngoại tệ, như vay tương đương vốn ODA. Xin được nhắc lại nguồn vốn ODA (Official Development Assistance) là một hình thức đầu tư nước ngoài với các khoản cho vay không lãi suất hoặc lãi suất thấp với thời gian vay dài.
Bạn trẻ Đăng Quang hối hả hòa vào dòng người đông đúc ở Sài Gòn, sau ngày làm việc cuối cùng của năm 2020 để kịp về nhà đón phút giao mùa mừng năm mới 2021. Chia sẻ với RFA mà không mất thời gian suy nghĩ khi chúng tôi liên lạc, Đăng Quang nói rằng bạn có ước vọng tất cả mọi người trên toàn thế giới được sức khỏe và cơn đại dịch COVID-19 được khống chế trong năm 2021. Đăng Quang tâm tình rằng dù cuộc sống gặp không ít khó khăn do dịch COVID-19 gây ra, nhưng bạn thấy mình may mắn vì vẫn còn được nói, cười, nhìn thấy được người thân
Hôm 30 tháng 12 năm 2020, báo chí Nhà nước Việt Nam đồng loạt đưa thông tin về phương án nhân sự Ủy viên Bộ Chính trị là Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, Thường trực Ban Bí thư chưa công khai là loại thông tin "Tuyệt mật". Thông tin này được loan dựa trên Quyết định 1722/QĐ-TTg Về việc ban hành danh mục bí mật Nhà nước của Đảng do Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc ký ban hành ngày 3 tháng 11 năm 2020. Ngoài thông tin về an ninh, quốc phòng hay công tác đối ngoại, đối nội của đảng thuộc loại Tuyệt mật, môt số thông tin về nhân sự hay kỷ luật nhân sự trong đảng cũng thuộc loại Tuyệt mật.
Tại Hà Nội vào đầu năm nay, một người phụ nữ có xuất thân nghèo khổ phải đi đến một quyết định dù cuộc sống của cô phải chịu đảo lộn. Hoàn cảnh khó khăn, chồng đau ốm, bản thân cô còn phải lo cho cha mẹ già và con nhỏ. Trong khi đó không có, nên cô đã quyết định sang Đài Loan lao động. Ngày 28 tháng 5, cô bước vào phòng khám sức khỏe để xin giấy chứng nhận; đây là một điều kiện trong quy trình làm thủ tục đi lao động ở nước ngoài. Với kết quả tốt, ngày 4 tháng 9 cô đã lên máy bay, xuất cảnh sang Đài Bắc và không lâu sau đó, bắt đầu làm việc để gửi tiền về nuôi gia đình ở quê nhà.
Hơn 3 tháng sau khi một số bị cáo trong phiên tòa xét xử người dân xã Đồng Tâm đã được giảm án và trả tự do, những người này cho biết đến nay vẫn bị ám ảnh, hoảng loạn, mất ngủ bởi những gì họ trải qua trong lúc bị tạm giam. Bà Lê Thị Oanh, một người dân Đồng Tâm, chia sẻ với Đài Á Châu Tự Do hôm 20 tháng 12. “Sau phiên sơ thẩm thì 14 người được về. Khi họ về họ bảo, họ không giám nói. Người dân ra đón ở đầu làng đêm hôm sau phiên tòa sơ thẩm thì ai cũng nói là không bị đánh, không bị làm sao cả”.
Một trong những phiên tòa xét xử giới chức lãnh đạo cấp cao ở Việt Nam trong năm 2020, được dư luận trong và ngoài nước quan tâm nhiều có thể nói là trường hợp cựu Chủ tịch thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung. Ông bị đưa ra xử theo cáo buộc “Chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước”. Cựu Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung bị khởi tố và bắt giam hồi cuối tháng 8 và phiên xử được tiến hành vào trung tuần tháng 12.
Tám Dân biểu Mỹ hôm 18/12 kêu gọi gọi Bộ Ngoại giao và Tài chính Mỹ thực hiện các chế tài cấm vận của Đạo luật Magnitsky toàn cầu đối với những công an Hà Tĩnh, những người đã tra tấn nhà báo Nguyễn Văn Hoá, người bị kết án tù 7 năm với cáo buộc tuyên truyền chống nhà nước trong phiên toà năm 2017. Nguyễn Văn Hoá là cộng tác viên của Đài Á Châu Tự Do (RFA). Vào tháng 11 năm 2016, Hoá đã bị an ninh đánh đập, tịch thu thiết bị khi đang làm việc cho RFA. Khi bị giam giữ, Hoá lại bị tra tấn, ép phải ký biên bản hỏi cung.
Bảo Trợ