Ổ Bánh Mì Thịt

17 Tháng Chín 20155:04 CH(Xem: 1641)

Ngọc Lan

Tôi bước chân vào trường học vào những năm khốn khó nhất sau 1975.

Ở tuổi học trò tiểu học, tôi quen thuộc với những tô cơm nấu từ loại gạo mà khi bỏ vô nước vo thì mọt và những hột bị sâu đục rỗng phía trong nổi lềnh trên rổ. Mà đâu chỉ có được ăn cơm trơn như vậy. Trộn vào thứ gạo khó nuốt đó còn có loại “bo bo” cứng ngắc và những sợi mì, lát khoai ngai ngái những mùi khó ngửi. Vật vã, bon chen cùng cuộc sống, ba má tôi cũng cố gắng để có thêm trong những tô cơm độn đó vài cọng rau xào hay một lát trứng mỏng tanh được chiên từ hai cái hột vịt đánh lên rồi chia đều cho 6, 7 đứa con đang hồi tranh ăn, háu đói.
blank

(Hình minh họa: giaitri.6giosang.com)

Khi đó, những đứa trẻ nhà nghèo như tôi, nhìn cái gì cũng thèm, cái gì cũng thích, cái gì cũng ước ao. Những hàng xôi, hàng chè, hàng cháo, bánh đúc, bánh canh, bánh mì... người ta bày bán đầy trong xóm hay trước cổng trường, với tôi, vừa là một thứ quà xa xỉ vừa có một hấp lực ghê gớm.

Trong số hàng quà đó, tôi mê nhất gánh bánh mì trước cổng trường.

Một bên đầu gánh là những ổ bánh mì con cóc vàng rộm được ủ trong cái bao bố giữ ấm. Đầu gánh bên kia là nồi nước chan màu đỏ (tại sao nó màu đỏ tôi cũng không cần biết) loang loáng mỡ và bốc khói thơm ngát mùi hành; một khay đầy những miếng thịt mỡ (mỡ nhiều hơn thịt) cũng được nhuộm đỏ xắt sợi như chỉ, rồi chả lụa thái mỏng như giấy quyến, và ngò và ớt và dưa chua.

Một nửa ổ bánh mì con cóc chan thứ nước đỏ hơi sền sền mỡ cùng hành lá, gọi là “bánh mì chan,” là món tôi có thể mua được bằng số tiền mà năm khi mười họa má cho để mua quà ăn sáng bên ngoài. Như vậy là quá đủ với tôi, là ngày quá hạnh phúc với tôi, vì được thỏa mãn sự thèm ăn của mình.

Nhưng ổ bánh mì có thịt bên trong vẫn còn là nỗi khát khao.

Tôi nhớ hoài năm tôi học lớp Sáu. Sau thời gian nghỉ Tết, mùng Năm tôi trở lại trường. Với ít tiền lì xì rủng rỉnh trong túi, việc đầu tiên tôi làm là mua bánh mì. Lần này, khác hẳn bao lần khác, không phải là nửa ổ bánh mì con cóc chan nước, mà tôi “hiên ngang, mạnh dạn” mua cả một ổ bánh mì thịt.

Lần đầu tiên trong đời tôi cầm trên tay nguyên một ổ bánh mì thịt. Tôi cứ muốn nhắc hoài cái chữ “nguyên một ổ bánh mì thịt,” dù chỉ là ổ bánh mì con cóc bé tí. Tôi cảm giác như thế gian này không còn điều gì tuyệt vời hơn như thế. Nó ngon đến tê tái. Cái giòn rụm của bánh mì, cái béo ngậy của thịt mỡ, cái vị ngon thật lạ của chả lụa lần đầu tôi nếm thử, rồi dưa leo, rồi dưa chua, rồi ngò rí, và cả miếng ớt đỏ. Tất cả hòa quyện lại để cho tôi, một đứa bé 11 tuổi, cắn, nhai và nuốt bằng cả tất cả giác quan mà mình có. Dường như không gì có thể đánh đổi, không gì trên đời có thể ngon hơn thế.

Cảm giác đó, tôi mang hoài trong lòng cho đến hôm nay.

Theo nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ./05 Tháng Chín 2014(Xem: 5563) Đặng Xuân Hường/
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó./17 Tháng Năm 2012(Xem: 5357) Đoàn Thạch Hãn/
Nói đến ngôi trường làng, lớp trẻ bây giờ và có lẽ lớp tuổi trên dưới năm mươi ở Bình Giã mấy mươi năm trước, không ai là không một thời cắp sách đến ngôi trường làng. Cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ được đến trường ê a học vài chữ thấy sao nhớ thương chi lạ! blank Có một bài hát ngắn của những năm đầu tiên đi học, chắc chẳng mấy ai quên : "A b c là ba chữ đầu. Ô ê kia đầu có nón che. Học cho chăm đừng có khóc nhè”! Cái thuở mà học trò cắp sách đến trường chỉ vỏn vẹn cuốn tập, lọ mực tím, cây bút. Cặp sách, bút pilot, alpha...hồi đó còn là một xa-xí phẩm đối với học trò. Cha mẹ lo cày cấy, thu hoạch chẳng được bao nhiêu, làm sao có thể có đủ tiền bạc để mua sắm những thứ tốn tiền đó. Có sách vở bút mực là đã tương đối đầy đủ rồi. Đi học trường Tiểu học, tay ôm mấy cuốn tập, tay xách lọ mực tím, và đi chân đất! Bây giờ mỗi lần nghe đến "mực tím" tưởng tượng thấy dễ thương, hồn nhiên và rất gợi nhớ tuổi học trò.
Tôi vừa đọc bài " Những đức tính Tốt và Xấu của người Việt " trên trang mạng tiengnoigiaodan.net của Ông Đào Văn Bình. Tôi rất vui và đắc ý vì ông Bình đã có cái nhìn " quy tư " về con Người chính mình và đồng bào mình./12 Tháng Năm 2012(Xem: 6195) Nguyễn Quang/
Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy./18 Tháng Bảy 2012(Xem: 8720) /
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử.../09 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4568)/
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh ("Tây tiến", thơ Quang Dũng) Xa nhìn thấp thoáng trong mây muôn bóng quân Nam chập chùng... (1) Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi. Câu chuyện bắt đầu tư những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là "Buồn-muôn-thuở". Cậu học trò ấy, vào mỗi sáng thứ Hai, cùng chúng bạn đứng xếp hàng ngay ngắn trước sân cờ nao nức chờ đợi phút giây được tham dự vào nghi thức thượng kỳ đầu tuần trong bầu không khí thật trang nghiêm giữa sân trường thuở ấy.
Bảo Trợ