Chương 11

12 Tháng Chín 20153:53 SA(Xem: 812)

Chương 12

Nhờ may mắn, Lượt thoát khỏi đảo vào được đất liền. Nó tức tốc đến Hà Ra tìm chú Hậu. Nhờ lời chỉ dẫn của Ngọc Bích, Lượt tìm được ngay tiệm sửa xe Mỹ Châu và chú Hậu. Biết Lượt là bạn của Ngọc Bích, chú Hậu vồn vãn mời Lượt vào nhà. Vì thời gian quá cấp bách Lượt không kịp giải thích cho chú Hậu rõ. Nó nói: 

- Cháu sẽ trình bày cho chú rõ rau. Thưa chú! Nhà chú có điện thoại không, cho cháu gọi nhờ một tí! 

Chú Hậu vui vẻ: 

- Có! Có chớ! Cháu muốn gọi gi thì cứ gọi! 

- Thưa chú, Cháu muốn nhờ chú gửi giùm cháu cho Ngọc Bích một bức thư. 

Chú Hậu cười: 

- May quá, trưa nay chú ra đảo thăm ba Ngọc Bích đây, cháu cứ viết đi, chú gửi cho, giấy viết đây này! 

Lượt viết thư cho Ngọc Bích xong, nó bèn mở cuốn niên giám điện thoại tìm số điện thoại của bác Hoàng. Nó tìm ra ngay và quay số. Nó muốn nói chuyện trực tiếp với bác Hoàng nhưng nó lại quên vai trò của tên Lãm bên cạnh bác Hoàng. 

Lượt nghe tiếng chuông reo ở đầu giây bên kia và tiếng thì thầm: 

- A lô? 

Lượt cảm động nói run run: 

- Tôi muốn gặp ông Hoàng... 

- Tôi là Hoàng đây! Tôi đang được hân hạnh tiếp chuyện với vị nào? Một giọng nói êm dịu trả lời Lượt. 

- Thưa bác! Cháu là Lượt, cháu ruột của bác đây! 

- Mày đi chơi đâu vậy? 

- Không! Cháu là cháu đích thực của bác đây! Cháu muốn gặp bác ngay! Quan trọng lắm! 

- Vậy hả? Được! Cháu đến gặp bác ngay! Hiện cháu đang ở đâu? 

- Cháu đang ở nhà một người quen ở Hà Ra. 

- Cháu đến gặp bác ngay! Bác đợi... 

Mừng rỡ, Lượt vội chào chú Hậu và đi qua xómg Bóng gặp bác Hoàng, nhưng vừa bước vào cổng biệt thự, Lượt hoảng hốt la lên: 

- Lãm! 

Không chờ Lượt la lên tiếng thứ hai, tên Lãm chạy tới giơ gậy cao su đập vào đầu Lượt những cú như trời giáng. Lượt ngã xoài xuống đất bất tỉnh. Tên Lãm bồng Lượt chạy nhanh vào và quăng Lượt vào chiếc xe hơi đang đậu gần góc sân. 

Quang cảnh vắng tanh! Không ai có thể thấy được gì cả.

° ° °

Lượt tỉnh dậy, người mệt nhoài, đầu nặng chình chịnh. Tuy nhiên, nó vẫn còn nghe rõ tiếng nói của hai người: tên Lãm và Đán. 

Tên Lãm nói: 

- Tao không hiểu nó đến được xóm Bóng bằng cách nào... tao nghe nó gọi điện thoại... 

Tên Đán hỏi: 

- Anh biết nó sẽ gọi điện thoại? 

- Tao đoán... tao canh điện thoại từ ban sáng... tao chận đầu nó đập nó chết giấc rồi đem nó về đây. 

Lượt mở he hé mắt nhìn chung quanh. Nó thấy bà Đán đang loay hoay làm bếp! Thôi rồi! Nó lại bị bắt về đảo rồi! Làm sao bây giờ? 

Thấy Lượt đã tỉnh, tên Đán đá Lượt một cái và nói: 

- Đứng dậy, thằng chết bầm! Mày muốn nằm đó ăn vạ hả? 

Lượt cố gắng đứng dậy. Đầu nó choáng váng khó chịu vô cùng. Nó biết hoàn cảnh hiện tại của nó rất khó khăn, bất lợi. Hai tên Lãm và Đán dám thủ tiêu nó lắm. 

Lượt nhìn chung quanh tìm kế thoát thân. Thật bất ngờ, nó phóng tới thoi vào mạng mỡ tên Lãm rồi chạy nhanh lên lầu. Tên Lãm quên cả đau đớn rượt theo Lượt. Tên Đán cũng chạy theo bén gót. 

Lượt chạy vào phòng mình và đóng cửa lại. Tiếng đập cửa ầm ầm. 

- Mở ra! Mở ra! Không tụi tao phá cửa... 

Lượt tuyệt vọng nhìn chung quanh. Nó biết không thể nào thoát được. Nó nghiến răng chờ đợi. 

Chỉ vài phút sau, hai tên Lãm và Đán phá được cửa xông vào. Tên Đán bẻ tréo tay Lượt dẫn xuống nhà. Tên Lãm cầm gậy cao su đi theo sau. 

Tên Đán gầm gừ: 

- Bây giờ thì hết thoát nghe con! Tưởng con chạy đi đâu chứ chạy vào đó thì kể như đời tàn! 

Tên Đán đẩy mạnh Lượt: 

- Đi nhanh lên! Mày mà bày trò gì nữa thì chết nghe! 

Hai tên Lãm và Đán dẫn Lượt vào bếp, nơi bà Đán đang nấu cơm. Bà Đán nhìn Lượt có vẻ thương hại, đôi mắt bà rơm rớm lệ. 

Tên Đán trói Lượt vào một cái cột. Tên Lãm hỏi: 

- Ai nói cho mày biết đây không phải là xóm Bóng? 

Lượt đáp: 

- Ngọc Bích. 

Vừa nghe Lượt nói Ngọc Bích, tên Đán nhìn bà Đán: 

- Đó, bà thấy không! Con nhỏ đó gây rắc rối cho mình. 

Tên Lãm ra hiệu cho tên Đán ngừng nói rồi hỏi tiếp Lượt: 

- Mày đến xóm Bóng làm gì? Đã gặp ai? Mày có nói chuyện với ai không? 

Lượt im lặng, không trả lời nữa. Nó câm như hến. Tên Lãm bèn giáng vào Lượt một bạt tai nẩy lửa. Lượt thấy đom đóm xuất hiện trong mắt. 

- Mày không nói hả, tên ngoan cố! 

Tên Lãm lại bạt tai Lượt mấy cái nữa. Lượt nhắm mắt chịu đựng, thình lình... 

- Đủ rồi! Tôi đã hiểu chuyện các ông rồi! Các ông đã lừa tôi nói là ông Hoàng nhờ coi giùm đứa cháu... 

Giọng bà Đán êm dịu nhưng cương quyết rót vào tai Lượt. Lượt nhớ lại cuộc đối thoại giữa bà Đán và ông Đán mà nó tình cờ nghe lóm được khi về nhà tìm dao để nậy hào: bà Đán đã tin tưởng ông Hoàng gởi nhờ trông nom đứa cháu ruột ở đây. Tên Lãm đã nói dối. 

Lượt nghe bà Đán tiếp: 

- Tôi đã hiểu tất cả... kể từ đêm qua, tôi biết cháu Lượt đang bị hiểm nguy... 

Không chờ bà Đán nói tiếp, Lượt la lên: 

- Người ta đánh tráo tôi để đoạt gia tài. 

- Câm mồm ngay! 

Tên Lãm giơ tay định tát Lượt thì bà Đán gạt ra: 

- Ông không có quyền đánh nó! 

Tên Đán giận dữ: 

- Trời! Bà làm gì vậy? Bà điên hả? 

Bà Đán bình tĩnh: 

- Tôi không có điên! Tôi yêu cầu hai ông không được hành hạ thằng bé này nữa! 

Bà Đán thở ra: 

- Bây giờ hai ông hãy giải thích cho tôi nghe tại sao lại có chuyện này. 

Liền lúc đó... 

- Tất cả mọi người ở trong nhà này ai ở đâu đứng yên chỗ đó! Cảnh sát đã bao vây tất cả rồi!

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ