Chương 4

12 Tháng Chín 20153:26 SA(Xem: 884)

Chương 4

Người lạ theo dõi Lượt ở Saigon suốt mấy ngày liền, rồi lại theo dõi Lượt suốt đêm trên chuyến tàu tốc hành Saigon - Nha Trang, thái độ khó chịu của ông Đán, sự vắng mặt khó hiểu của bác Hoàng, căn nhà rộng rãi hoang vắng mà ông bà Đán nói là nơi ở của bác Hoàng, Lượt nhận thấy tất cả không có vẻ bình thường. Có cái gì bí mật đang bao trùm cá nhân bác Hoàng. Tại sao bác Hoàng mời cháu ruột ra đây chơi rồi lại đối xử kỳ lạ như thế này? Lượt quyết tự mình khám phá bí mật đang ám ảnh Lượt. 

Sực nhớ lời hẹn với người bạn gái mới, Lượt chạy ra ngoài cổng ngồi đợi. Ngọc Bích đến rất đúng hẹn. Lượt bèn dẫn Ngọc Bích vào nhà. Nhưng Ngọc Bích vẫn e ngại, cô bé hỏi Lượt: 

- Ông hồi sáng có nhà không anh? Ông đó dữ quá. 

Lượt nói: 

- Bích đừng sợ gì hết. Bích là bạn của tôi mà. 

Lượt vừa mới nói xong, thì ông Đán ở trong nhà đi ra. Thấy Ngọc Bích, mặt ông ta tối sầm lại. Ông ta lại la to: 

- Lại mày nữa! Mày đến đây làm gì? Hồi sáng tao đã nói... 

Ngọc Bích run sợ, cô bé tính quay lưng chạy về thì Lượt nắm tay kéo lại. 

- Bích ở lại đây! 

Lượt bỗng trở nên dạn dĩ trước ông Đán. Nó không còn sợ ông Đán nữa. 

Nó nói chắc nịch: 

- Ngọc Bích là bạn của tôi. Tôi dẫn Bích vào nhà... 

Ông Đán mở tròn xoe mắt ngó Lượt: 

- Sao? Mày nói sao? 

Lượt bình tĩnh lạ thường: 

- Ngọc Bích là bạn của tôi! Bây giờ tôi và Bích đi dạo biển. 

Lượt nắm tay Ngọc Bích dẫn ra ngoài. Ông Đán ngó theo Lượt với vẻ vô cùng giận dữ. Ông ta chừng như muốn hành động quyết liệt nhưng nghĩ sao, ông ta lại thôi. Ông ta hậm hực quay lưng vô nhà... 

Ngọc Bích nói với giọng thán phục: 

- Anh hay ghê! Anh không sợ ông đó... 

Lượt sợ ông Đán sao được? Ông Đán là người giúp việc của bác Hoàng mà... tuy nhiên... 

Lượt và Ngọc Bích dắt nhau đi về phía hoang vu của đảo. 

Vừa thấy chiếc cano lộng lẫy, Ngọc Bích hỏi Lượt: 

- Chiếc cano này của bác anh? 

- Không? Ông Đán nói là của ông ấy. 

Ngọc Bích nghi ngờ: 

- Bích không tin là chiếc cano này của ông Đán. 

Ý nghĩ của Ngọc Bích đúng như ý nghĩ của Lượt: cả hai đều nghi ngờ lời xác nhận về chiếc cano của ông Đán. 

Ngọc Bích nói: 

- Ba Bích chỉ có một chiếc thuyền mà thôi. Chiếc cano này đẹp quá. Anh vào buồng lái chưa? Anh thấy động cơ chưa? Chiếc cano này ít nhất bốn mươi gút. 

- Bốn mươi gút, như thế là bao nhiêu cây số một giờ? 

- Đó là danh từ chuyên môn ở ngành hàng hải, chạy bốn mươi gút tức là mốn mươi hải lý một giờ. 

Lượt cố nhớ lại những điều nó đã học được ở lớp học. Nó hỏi Ngọc Bích: 

- Một hải lý bằng gần hai cây số phải không Bích? 

- Một ngàn tám trăm năm mươi hai thước. Anh có xem thấy động cơ không? 

- Ông Đán không cho tôi lên cano. 

Ngọc Bích không nói gì nữa. Cô bé khẽ nheo mắt nhìn thẳng ra khơi. Cô bé có vẻ suy nghĩ. Chợt nhớ ra điều gì, cô bé nói với Lượt: 

- Mình đến các tảng đá kia tìm hào đi. Hào ở đây đặc biệt lắm, không giống ở Saigon đâu. 

Nhờ Ngọc Bích, Lượt đã biết chuyện lạ ở vùng biển. Ngọc Bích dẫn Lượt đến một tảng đá chỉ cho Lượt thấy một chỗ lồi hơi to như một đồng tiền ở sát mặt nước. Chỗ lồi này có màu xanh xám. Nếu không nhìn kỹ thì không thể nào thấy được vì màu của nó trùng với màu đá. 

Ngọc Bích nói: 

- Đó là loại hào đặc biệt ở đây. Thịt nằm phía dưới bám vào đá như cái giác hơi. 

Ngọc Bích lấy trong túi ra một con dao. Hết sức nhanh nhẹn vào khéo léo, cô bét lướt dao xuống phía dưới nậy con hào lên. Cô bé cầm con hào trong tay, thịt hào phẳng và xám. 

Lượt hỏi: 

- Ăn được không? 

- Được chớ! Loại hào này ăn sống được, ngon lắm. 

Ngọc Bích lấy dao nậy thịt hào ra đưa cho Lượt: 

- Anh ăn thử xem! 

Không ngon lắm, nhưng dư vị nước biển làm mát cả miệng, Lượt nếm ngon lành. 

Ngọc Bích nói: 

- Phải chi anh có dao, Bích và anh đi tìm hào này, vui lắm. 

Còn gì thú bằng khi đi tìm hào phải nghiêng mình trên giòng nước biển trong veo dưới ánh nắng mặt trời chiếu trên lưng! 

Lượt thấy thích vô cùng. 

Nó chấp thuận liền: 

- Bích đợi tôi một lát nghe! Tôi chạy về lấy dao. 

Lượt chạy như bay về nhà. Nó phóng trên nước, lướt trên đá. Tới nhà, Lượt vừa tính mở cửa vào thì... 

- Tôi đã nói với bà thằng nhỏ này lộn xộn lắm! 

Tiếng ông Đán vang lên rõ ràng. Nhờ tình cờ, Lượt đã nghe được cuộc đối thoại giữa ông bà Đán. 

Ông Đán: 

- Tôi đã nói với bà thằng nhỏ này lộn xộn lắm. 

Bà Đán: 

- Tại sao ông cho nó lộn xộn? 

Ông Đán: 

- Tại nó luôn luôn rình mò khắp nơi. 

Bà Đán: 

- Thằng bé đến đây nghỉ hè, không lẽ lại nhốt nó cả ngày trong phòng không cho đi đâu hết sao 

Ông Đán: 

- Nó lại quen với con nhỏ Ngọc Bích, con gái lão Sáu chài lưới ở xóm trên. 

Ông bà Đán nói chuyện y như hai diễn viên đang trình diễn một vở kịch trên đài phát thanh. 

Bà Đán: 

- Hai đứa nhỏ còn trẻ con ham chơi biết gì. 

Ông Đán: 

- Bộ bà nói chúng con nít không biết gì hả? Sáng nay tôi gặp con nhỏ Ngọc Bích nhảy rào vào đây rình mò. 

Bà Đán: 

- Sao ông bảo nó vào đây hái lá dừa? 

Ông Đán: 

- Thì tôi nghe nó nói vậy, nhưng làm sao tin nó được, biết đâu có người sai nó vào đây do thám. Tôi thấy nó lanh lắm. 

Bà Đán: 

- Ai mà sai nó vào đây do thám. Không lẽ ba nó? 

Ông Đán: 

- Không phải ba nó đâu. Tôi nghĩ cảnh sát... người ta thường cho con nít do thám để khỏi bị nghi ngờ. 

Vừa nghe hai tiếng cảnh sát, Lượt giật nẩy mình. Tại sao ông Đán lại sợ cảnh sát. Trong nhà này có gì, cảnh sát phải cho người vào đây do thám? Ngọc Bích là ai? 

Lượt sợ run toàn thân, nó ớn lạnh cả xương sống. Lượt tính chạy trốn nhưng nghị lực đã giữ nó lại. Nó phải đứng lại để nghe hết cuộc đối thoại giữa ông bà Đán. 

Bà Đán: 

- Ông hay nghi bậy quá! Lượt và Ngọc Bích chỉ là hai đứa trẻ, chúng chả biết gì hết. Tôi thấy thằng Lượt dễ thương lắm. 

Ông Đán: 

- Chắc bà nhớ anh Lãm đã từng cho mình biết thằng Lượt là một đứa bé nguy hiểm. 

Bà Đán: 

- Tôi thấy thương thằng bé. 

Ông Đán: 

- Bổn phận của mình là canh chừng nó. Bà đừng nghĩ gì khác... 

Bà Đán: 

- Mình có thể làm khác được không? 

Ông Đán: 

- Không! Mình phải tuân lệnh anh Lãm. 

Bà Đán: 

- Tất cả khó khăn đều do bác thằng Lượt tạo ra. Tôi không hiểu tại sao bác nó lại mời nó... 

Ông Đán; 

- Có lẽ ông Hoàng từ chối không được. Thằng Lượt đòi đến Nha Trang chơi và ông Hoàng bắt buộc phải chấp thuận...

Lượt quá ngạc nhiên. Tất cả những điều ông bà Đán nói chuyện với nhau đều sai, hoàn toàn sai. 

Tại sao bác Hoàng lại nói dối với người giúp việc của mình như thế? 

Tại sao bác Hoàng hết sức tha thiết mời cháu lên đây chơi rồi lại bỏ đi trong ngày cháu đến? 

Bác Hoàng bí mật quá! 

Tại sao ông Đán lại nói phải tuân lệnh anh Lãm? 

Lãm! Người này là ai mà có vẻ còn hơn quyền bác Hoàng nữa? Lãm! Lãm! Lượt lẩm bẩm tên này và cố gắng ghi nhớ và óc. 

Chợt một tia sáng bất ngờ loé vào óc Lượt: người bí mật theo dõi Lượt ở Saigon và trên chuyến tàu. 

Lãm!... Người bí mật!... cảnh sát!.. Bác Hoàng! Ông Đán! Bao nhiêu ý nghĩ quay cuồng trong đầu làm Lượt choáng váng. Nó không còn nghe những gì ông bà Đán nói với nhau bên kia cánh cửa nữa. Nó cố gắng lấy lại bình tĩnh... 

Giọng ông Đán bỗng trầm hẳn xuống: 

- Tôi sợ con nhỏ Ngọc Bích cho thằng Lượt biết. 

Ông Đán hạ thấp giọng nhỏ quá, Lượt nép mình vào cửa cố gắng lắng nghe mà vẫn nghe không được. 

Thình lình, Lượt nghe bà Đán nói to có vẻ sợ: 

- Nếu thế thì nguy quá! 

Và ông Đán tiếp theo ngay; 

- Để tôi ra biển xem tụi nó đang làm gì? 

Lượt hoảng hốt... Chạy trốn... không kịp mà nếu để ông Đán nghi ngờ nghe lén cũng nguy! Lượt chỉ còn vài giây đồng hồ để giải quyết tình trạng nguy hiểm. 

Lượt mím môi suy nghĩ. Chỉ nháy mắt Lượt mở cửa đi vào. Nó chạm ngay mặt ông Đán. Vừa thấy nó ông Đán nói to: 

- Mày đó à? Về làm gì đó? 

Lượt trả lời bình tĩnh: 

- Tôi về lấy con dao ra biển kiếm hào. 

Vừa nghe Lượt nói xong, bà Đán bèn chạy lấy ngay một con dao đưa cho Lượt. 

Bà nói: 

- Nè cháu! 

Bà Đán lúc nào cũng có nụ cười với Lượt. 

Ông Đán có vẻ nghi ngờ: 

- Mày mới về à? 

Ông nhấn mạnh tiếng mới. Biết rõ sự lo âu của ông Đán, Lượt nói trấn an: 

- Tôi mới về tức thời. 

Lượt nhấn mạnh hai tiếng tức thời. 

Ông Đán hỏi: 

- Mày đi chơi với con Ngọc Bích? 

- Phải! Tôi và Ngọc Bích đi tìm hào. 

Vừa nghe Lượt nói, bà Đán bèn ngó chồng. 

- Đó! Ông thấy không! Hai đứa nó chỉ biết vui thôi mà. 

Lượt hiểu rõ tất cả ý nghĩa trong lời nói của bà Đán. 

Lượt chạy lên phòng riêng. Lượt ngã mình nằm dài trên giường, nó cần vài phút nghỉ ngơi để lấy lại tinh thần. 

"Tôi sợ con nhỏ Ngọc Bích cho thằng Lượt biết..." 

"Nếu thế thì nguy quá!" Ngọc Bích có thể cho nó biết chuyện gì mà bà Đán lại lo là "nguy quá"? Nhờ dữ kiện này, Lượt thấy tin tưởng người bạn gái mới quen của mình hơn. Nhất định Ngọc Bích sẽ giải đáp thành thực các thắc mắc của Lượt. Nhưng Lượt phải hỏi Ngọc Bích như thế nào? 

Lượt lấy lại bình tĩnh. Phải ra biển gặp Ngọc Bích! Lượt phóng xuống nhà chạy như bay ra chỗ hẹn. Ngọc Bích đã biến mất, chỉ có sóng vỗ ào ào...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ