Hãy Để Con Trẻ Tự Lập

17 Tháng Chín 20159:06 SA(Xem: 1538)

Hãy để con trẻ tự lập

Ảnh: shutterstockẢnh: shutterstock

Ngay khi trẻ còn rất nhỏ, hãy khuyến khích bất kỳ biểu hiện độc lập nào của trẻ và đừng la mắng hay trừng phạt những sai lầm, thất bại của nó.

Làm cha mẹ ai cũng muốn con mình lớn lên mạnh mẽ, sáng tạo, quyết đoán và có khả năng tự bảo vệ mình.

Nhưng lòng can đảm, sự quyết tâm, tư duy thông minh, sáng tạo không tự nhiên xuất hiện. Những điều tốt đẹp ấy phải được hình thành và nuôi dưỡng từ khi trẻ còn nhỏ thông qua giáo dục, dạy dỗ, rèn luyện của cha mẹ.

Chẳng hiếm khi những đứa trẻ phải nghe những câu quát tháo hay than vãn của bố mẹ: "Ồn quá, mệt quá, vướng quá!", "Trời ơi, đi làm đã vất vả, về nhà cũng không được yên thân"…

Chuyện ấy chẳng có gì là lạ. Bạn đi làm về, cảm thấy vô cùng mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Và bạn muốn có một không gian yên tĩnh, nhẹ nhàng, với bữa cơm chiều ngon miệng và những phút thư giãn thảnh thơi trước màn hình ti vi hay vi tính.

Thế nhưng, những đứa con của bạn thì lại không hiểu điều đó. Chúng thích chạy nhảy, vui chơi, đùa giỡn. Chúng bày đồ chơi, bàn ghế, thậm chí cả lật tung giường chiếu để chơi. Chúng còn bám theo bạn, lằng nhằng với cả chục câu hỏi tại sao, làm thế nào.

Tất cả những đinh tai nhức óc ấy khiến bạn ao ước giá chúng đừng phá phách quá, la hét quá, hỏi han quá. Giá chúng ngoan ngoãn ngồi yên trong phòng của chúng, đọc sách, xem ti vi hay chơi game cũng được. Miễn là chúng để bạn được yên!

Thế nhưng, bạn không nghĩ rằng bằng cách cư xử quá khắt khe với con và luôn cố gắng bắt con trẻ phải hết sức phục tùng, bạn đã đè nén tính chủ động và độc lập của con cái. Chính vì sự nghiêm khắc và độc đoán quá mức của bố mẹ, trẻ em thường trở nên rụt rè, sợ hãi và bất an.

Sự chăm sóc chiều chuộng quá mức cũng không phải là cách tốt ảnh hưởng đến tính cách của đứa trẻ. Hầu hết các bậc cha mẹ, vì sợ con mình té, bị thương, bị vấp ngã nên tìm cách giữ chặt lấy các con bên mình, loại trừ hết mọi khả năng được thể hiện sự sáng tạo và độc lập của con.

Không phủ nhận rằng thời buổi này, trẻ bước ra đường có thể gặp biết bao nguy hiểm rình rập: xe cộ đông đúc, những thủ đoạn lừa đảo, trộm cắp, bắt cóc...

Nhưng liệu đó phải là lý do để nhiều đứa trẻ mãi tới tuổi 17, 18 cũng khó lòng xin phép cha mẹ đi picnic cùng trường lớp nói chi đến những hoạt động thiện nguyện hay xã hội?

"Mình chỉ có một (hay hai) đứa con mà thôi" là câu rất nhiều bà mẹ thường bảo nhau khi cần cùng quyết định một việc nào đó đại loại như thả con vào đời, để chúng học được những kỹ năng sống đơn giản nhất.

Có hiếm không cảnh một đứa trẻ có khi đã bảy, tám tuổi vẫn còn được mẹ đút ăn, tắm rửa, thay đồ? Thay vì dạy một đứa trẻ tự làm tất cả mọi thứ cho mình, các bà mẹ luôn vội vàng làm bất cứ điều gì cho nó.

Và khi nó chuẩn bị "vào đời", ví dụ như đi học chẳng hạn, thì họ luôn lặp đi lặp lại: "Mẹ (bố, ông bà) sẽ luôn luôn giúp đỡ con!". Đứa trẻ dần trở nên quen với điều này, và ngày càng giảm bớt mọi sự cố gắng trở thành người độc lập.

Trong bất kỳ tình huống khó khăn nào, nó sẽ chờ đợi mẹ, bố hay ông bà chạy tới để giải cứu. Càng lớn lên, tính phụ thuộc ngày càng trở nên mạnh mẽ khiến đứa trẻ biến thành một người bị cùm, thiếu quyết đoán và không thể thực hiện quyết định độc lập vào những thời điểm khó khăn.

Để con bạn phát triển được tính độc lập, bạn phải kiên nhẫn và không chỉ để cho bé được chủ động mà còn phát huy nó bằng mọi cách. Không có vấn đề gì khi đứa trẻ làm điều gì đó sai, làm vỡ hay gãy đổ một cái gì đó. Nhờ thế, trong tương lai nó sẽ biết cách làm đúng đắn!

Ngay từ khi trẻ còn rất nhỏ, hãy khuyến khích bất kỳ biểu hiện độc lập nào của trẻ và đừng bao giờ la mắng hay trừng phạt những sai lầm, thất bại của nó. Nếu bạn làm thế, con bạn sẽ sợ thể hiện sáng kiến của mình và sẽ rút ra kinh nghiệm là tốt hơn hết đừng làm gì cả thì sẽ không bị trừng phạt.

Hơn nữa, hãy thúc đẩy con đưa ra quyết định riêng của mình, chẳng hạn như việc chọn áo mặc đi chơi. Hãy hỏi ý kiến của con hoặc cho phép con lựa chọn chiếc áo mà nó thích. Trong những việc rất nhỏ hàng ngày, bạn cũng có thể cho con của bạn có cơ hội lựa chọn.

Ví dụ, con muốn ăn cơm, hay ăn cháo, muốn đi chơi hay ở nhà? Nếu con bạn làm gì đó sai, đừng vội vàng chạy đến giúp đỡ. Đầu tiên hãy hỏi con: “Con có cần mẹ giúp không?”. Rất có thể bạn sẽ nghe thấy những câu trả lời: “Không, để con tự làm”.

Khi chọn đồ chơi cho trẻ, bạn cần phải chọn những món đồ khuyến khích sự độc lập sáng tạo tích cực của con. Ví dụ, thay vì mua cho con món đồ chơi sang trọng đắt tiền, tốt hơn bạn hãy mua những bộ đồ nghề thiết kế, những món đồ lắp ráp hay tranh ghép hình.

Và tất nhiên, bạn hãy cố gắng để món đồ chơi có độ khó khăn khám phá phức tạp phù hợp với độ tuổi của trẻ. Chúng không nên quá đơn giản, cũng không nên quá phức tạp.

Nếu con thể hiện rõ ràng mong muốn nặn tượng, vẽ, hát, múa… bạn hãy tạo điều kiện cho sự phát triển tài năng và khả năng của con mình càng sớm càng tốt.

Hãy cho con tham gia những lớp học năng khiếu phù hợp hay tham dự những khóa đào tạo. Bất kỳ tài năng nào nếu không được phát triển đều có thể rất nhanh chóng trở nên vô ích, con bạn sẽ không thể trở thành họa sĩ, nhà điêu khắc hay một nhạc sĩ.

 

Theo Phụ nữ TPHCM

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Để trở thành người Chồng, Vợ biết yêu thương, tôn trọng nhau cần phải học cả đời các bạn nhé 1. Ba nhu cầu chính của người chồng: – Được kính trọng. – Thích dịu dàng. – Được ủng hộ, được thừa nhận, được thấu hiểu. 2. Ba nhu cầu chính của người vợ: – Cảm giác an toàn. – Lãng mạn. – Được cưng chiều và dỗ dành. 3. Ba vấn đề lớn trong cuộc sống: – Vấn đề kinh tế. – Vấn đề giới tính. – Vấn đề giao tiếp. 4. Ba nhiều: – Quan tâm đến nhau nhiều hơn. – Tìm ưu điểm của đối tác. – Nói nhiều chuyện tích cực. 5. Ba ít: – Ít phàn nàn. – Ít chỉ trích. – Ít hiểu lầm. 6. Bốn điều vợ chồng nên làm: – Nghĩ về điều tốt của đối tác. – Tán thưởng sở trường của đối tác. – Thông cảm điều khó xử của đối tác. – Bao dung khuyết điểm của đối tác. 7. Bốn câu nói khi vợ chồng ở bên nhau: – Thật xin lỗi, anh/em sai rồi. – Em tin tưởng anh (Anh tin tưởng em). – Em/anh thấy vinh dự và tự hào về anh/em . – I love you.
Là người Kitô hữu, chúng ta không chỉ có bổn phận xây dựng thế giới, mà còn xây dựng Giáo Hội và Nước Trời, trong hiện tại và tương lai, nghĩa là làm sao để Chúa Kitô thống trị thế giới và mọi tâm hồn. Cách tốt nhất và căn bản nhất vẫn là bắt đầu từ chính gia đình của chúng ta. Vì gia đình chính là một giáo hội nhỏ/04 Tháng Bảy 2012(Xem: 4762) NGUYỄN CHÍNH KẾT - SimonHoaDalat/
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau. Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác./11 Tháng Tám 2012(Xem: 6298) Lệ Oanh st /
"Mẹ yêu con". Điều này tưởng là tất nhiên không cần nhắc lại; nhưng một lời nói dịu dàng như vậy trong khung cảnh thích hợp hẳn sẽ làm con bạn rất hạnh phúc và chẳng thể nào quê - Trong quá trình phát triển tâm hồn của bé, những lời nói của mẹ đóng một vai trò hết sức quan trọng./14 Tháng Sáu 2012(Xem: 4742) LThH st (Theo Phunu) /
Tư duy quyết định vận mệnh, tư duy quyết định tâm tính, tư duy quyết định phương thức giáo dục, tư duy cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con trẻ. Cha mẹ có tư duy tích cực sẽ dễ dàng bồi dưỡng ra đứa trẻ có tư duy tích cực, cha mẹ với tư duy tiêu cực dễ dàng tạo ra đứa trẻ có tư duy tiêu cực.
Nếu người kéo xe là bạn, trên có bố, mẹ, dưới có vợ và con, chỉ cần một giây sơ sẩy trượt chân thôi, bạn có thể giữ lại cả gia đình hay không? Có thể trong mắt người khác, bạn chỉ là cây cỏ, nhưng với gia đình, bạn là cả một bầu trời. Làm một người đàn ông, sống là phải gánh vác. Làm một người phụ nữ, sống là phải có trách nhiệm. Người đàn ông mệt, là bởi vì không có người phụ nữ ở đằng sau hỗ trợ đẩy xe. Người phụ nữ mệt, là bởi vì không có người đàn ông kéo xe ở phía trước Bố mẹ mệt, là bởi vì không có con cái có khả năng gánh vác. Con cái mệt, là bởi vì không có một mái nhà đúng nghĩa mái nhà. Thế nên, sống trên đời, đừng để bản thân quá thoải mái, bởi vì họ rất cần sự tồn tại đúng nghĩa, tồn tại thực sự của chúng ta chứ không phải chỉ có để xưng hô rồi để đó.
Khác với các bà mẹ phương Đông thường chăm chút từng ly từng tí cho con, các bà mẹ phương Tây lại có phần “làm ngơ” các con của mình. Tuy nhiên, trẻ em phương Tây lại được đánh giá là khá ngoan và tự lập rất tốt. Tôn trọng con trẻ Tuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn (do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền) hay ép con chọn món ăn được mời (để lấy lòng gia chủ). Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn.
Trước nay, người ta nói nhiều đến phép tính “nhiệm mầu” của hôn nhân, đó là 1+1=1 để nói lên sự hợp nhất nên một trong vợ chồng. Nghĩa là trong hôn nhân, hai bạn trở nên một trong tình yêu, cùng chia sẻ một định mệnh và cùng chịu trách nhiệm với nhau, vì nhau. Như ông bà ta thường nói “Vợ chồng như đũa có đôi”. Tuy nhiên, ngày nay, một số người muốn thay đổi phép tính, thay vì nói: 1+1=1 thì họ dùng công thức khác, rất toán học và lại bao hàm ý nghĩa đặc biệt, đó là 0,5+0,5=1. Nghĩa là trong hôn nhân mỗi bạn sẽ là một nửa của nhau, họ tìm đến nhau để cuộc hôn nhân được vuông tròn, họ sẽ kết hợp là MỘT trong tình yêu, trong cuộc sống, trong gia đình. Như lời Thánh Kinh đã viết: “Người đàn ông sẽ kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thân xác” (Mt 19, 5; x. St 2, 24).
Để nuôi dưỡng và giáo dục một đứa trẻ thành người, các giáo sư của đại học Harvard University khuyên cha mẹ đừng lơ là “Golden 7 Years” (7 năm vàng) đầu đời của con. Theo Healthline, các nghiên cứu về “7 năm vàng” này rất quan trọng, vì bước qua năm thứ tám, trẻ có sẵn một số kỹ năng cần thiết để tiếp tục con đường học tập và làm việc trong cả cuộc đời của bé sau này. Nhà triết học Hy Lạp vĩ đại Aristotle từng nói: “Hãy đưa tôi một đứa trẻ, đến khi nó 7 tuổi, tôi sẽ cho bạn thấy cháu bé là con người thế nào.” Trí tưởng tượng bắt đầu hình thành và phát triển từ khi trẻ lên ba. (Hình minh họa: Free-Photos/Pixabay) Nhưng cũng có nhiều người thắc mắc và tự hỏi, liệu có nghiên cứu nào ủng hộ giả thuyết của Aristotle không. Nói cách khác, có sách vở nào dành cho cha mẹ, để chắc chắn những đứa con mình sẽ thành công và hạnh phúc trong tương lai không?
Phạm Quỳnh – nhà báo, nhà văn hoá lớn của Việt Nam đầu thế kỷ 20, trong “Thượng Chí văn tập” – do chính ông tuyển chọn các bài viết đăng trên “Nam Phong tạp chí”, khi bàn về gia tộc, có lời rằng: “Ngày xưa xã hội có cái thể chế nhất định, sự sinh hoạt của người ta trong gia đình có tính cách vững vàng, chắc chắn. Bây giờ ở các nơi đô hội tỉnh thành lớn không đâu được như thế nữa… Trí thức người ta nhân đó cũng một mở mang ra, tư tưởng cũng mở rộng thêm ra, và dần dần muốn bao quát lấy cả nhân loại. Trong khi ấy thì cái trật tự về đạo lý luân thường bị điên đảo đi nhiều, không được vững vàng như trước nữa. Có lẽ rồi cũng có ngày chỉnh đốn lại, vì phàm người ta đã tụ họp thành xã hội, thì tất phải có một cái dây liên lạc gì mật thiết với nhau, không thời không thành xã hội được.
Bảo Trợ