Gia Đình: Lớp Học Đầu Tiên

08 Tháng Chín 20154:35 CH(Xem: 1617)

…Nếu một ai đó hỏi bạn : « Những khoảnh khắc nào của tuổi thơ ấn tượng nhất đối với bạn ? », bạn sẽ trả lời thế nào ? Còn tôi : đó là những buổi tối xum họp gia đình….
Gia_dinh_-_Hanh_phuc

Ngày tựu trường đã đến, năm học mới đã bắt đầu. Học sinh ước mơ điều gì ? Thầy cô đợi chờ điều gì ? Cha mẹ mong muốn điều gì ? Chẳng phải « con ngoan trò giỏi » là nguyện vọng chung của mọi người sao ? Vậy phải làm thế nào để có được những người con ngoan trò giỏi ?

Từ thời xưa, người Việt chúng ta đã kinh nghiệm sâu sắc rằng : « Tiên học lễ, hậu học văn ». Làm người trước hết phải học lễ nghĩa. Một em bé vừa lọt lòng mẹ đã bắt đầu được học từ người mẹ, từ người cha về đạo làm con. Làm con cho trọn , đó là điều quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Chính vì tầm quan trọng của đạo làm con mà điều răn Thứ Tư trong Mười Điều Răn của Thiên Chúa đã dạy : « Thảo kính cha mẹ ». Tôi không có ý phân tích « đạo làm con » hay ngữ nghĩa của chữ « lễ » và chữ « văn » ; nhưng tôi muốn nói đến vai trò quan trọng của cha mẹ trong cuộc đời mỗi con người. Người học trò ý thức được rằng : « Không thầy đố mày làm nên », nhưng người học trò có nhận biết : Người thầy đầu tiên của mình chính là người cha, người mẹ ? Và lớp học đầu tiên chính là gia đình ?

Là một người Công Giáo hướng về Đại Hội Gia Đình Thế Giới sắp tới, tôi chợt nhớ về tuổi thơ của mình, một tuổi thơ êm đềm, thanh bình và hạnh phúc. Nếu một ai đó hỏi bạn : « Những khoảnh khắc nào của tuổi thơ ấn tượng nhất đối với bạn ? », bạn sẽ trả lời thế nào ? Còn tôi : đó là những buổi tối xum họp gia đình. Gia đình nhỏ bé của chúng tôi có một thói quen là : Đoàn tụ và cùng nhau ăn tối. Bữa cơm tối như một « bữa tiệc » mà mọi thành viên trong gia đình dù ở đâu hay làm gì cũng luôn cố gắng về đúng giờ. Cả nhà sẽ đợi chờ người về trễ, có khi đến nửa giờ, chỉ vì một mộng ước nhỏ : cả nhà cùng nhau ăn tối. Đó là bầu khí ấm áp và thân thương. Bữa tối được nối tiếp bằng giờ sinh hoạt gia đình và chia sẻ chung, rồi kết thúc bằng giờ kinh tối.

Tôi không bao giờ quên được tâm trạng có khi rất vui, có khi lo âu nơi tôi. Vui : vì tôi được chia sẻ với ba mẹ và anh chị em của tôi những thành tích tôi gặt hái được trong ngày, ở nhà, ở trường, với bạn bè…Lo âu : vì có những ngày tôi phạm lỗi lớn hay nhỏ. Giây phút xum họp gia đình cũng chính là lúc để mỗi thành viên nhận lỗi và sửa lỗi. Ba tôi rất hiếm khi la mắng hay sửa phạt chúng tôi ngay khi chúng tôi vừa phạm lỗi và tuyệt đối không nhắc đến lỗi lầm của chúng tôi trong bữa ăn, cho dù đó là một lỗi phạm lớn. Giờ sinh hoạt mỗi buổi tối của gia đình chính là « giờ ». Trước hết, đó là những phút « xét mình ». Tôi gọi như vậy, vì có những ngày chúng tôi phạm lỗi. Ba mẹ của chúng tôi không hỏi tội của chúng tôi, mặc dù ba mẹ đã biết, và cũng có khi không biết, nhưng trước hết để chúng tôi tự nhìn nhận về bản thân mình và can đảm tự thú. Tự biết lỗi và rồi tự ra hình phạt cho chính mình, đó là mục đích huấn luyện của ba tôi. Mọi thành viên trong gia đình đều có quyền lên tiếng và góp ý kiến cho người khác. Và con cái được phép góp ý với ba mẹ. Chính sự bình đẳng này và lòng tự trọng giúp anh chị em chúng tôi biết xấu hổ trước lỗi lầm của mình và trước cả nhà. Vì thế, chúng tôi tự nhủ : tránh phạm sai lầm hết mức có thể. Sau đó, để thay đổi bầu khí, ba mẹ kể cho chúng tôi nghe những hoạt động và công việc của ba mẹ trong ngày, rồi lần lượt anh chị em chúng tôi sôi nổi kể chuyện của mình. Buổi tối, đó là những buổi « đại hội bình đẳng» đối với anh chị em chúng tôi. Riêng tôi, đó là những giây phút quý báu và linh thiêng của gia đình. Niềm vui, nỗi buồn, lỗi lầm hay thành công đều được cả nhà dâng lên Thiên Chúa và xin Chúa thánh hoá trong giờ kinh tối.

Bước vào năm học mới, tôi ước mong sao : gia đình luôn là mái ấm và là mái trường cao quý cho tất cả mọi người. Cha mẹ không chỉ là cha mẹ theo nghĩa sinh thành, nuôi dưỡng, nhưng còn là người thầy, người cô thân thiết và đáng tin tưởng nhất của người con. Người con không chỉ là người con theo nghĩa thảo hiếu, mà còn là những học trò quý giá nhất của cha mẹ. Từ muôn thuở, gia đình vẫn luôn là mái trường đầu tiên và là lớp học đầu tiên của mỗi con người.

06/09/2015

Giọt Mực
Theo Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Để trở thành người Chồng, Vợ biết yêu thương, tôn trọng nhau cần phải học cả đời các bạn nhé 1. Ba nhu cầu chính của người chồng: – Được kính trọng. – Thích dịu dàng. – Được ủng hộ, được thừa nhận, được thấu hiểu. 2. Ba nhu cầu chính của người vợ: – Cảm giác an toàn. – Lãng mạn. – Được cưng chiều và dỗ dành. 3. Ba vấn đề lớn trong cuộc sống: – Vấn đề kinh tế. – Vấn đề giới tính. – Vấn đề giao tiếp. 4. Ba nhiều: – Quan tâm đến nhau nhiều hơn. – Tìm ưu điểm của đối tác. – Nói nhiều chuyện tích cực. 5. Ba ít: – Ít phàn nàn. – Ít chỉ trích. – Ít hiểu lầm. 6. Bốn điều vợ chồng nên làm: – Nghĩ về điều tốt của đối tác. – Tán thưởng sở trường của đối tác. – Thông cảm điều khó xử của đối tác. – Bao dung khuyết điểm của đối tác. 7. Bốn câu nói khi vợ chồng ở bên nhau: – Thật xin lỗi, anh/em sai rồi. – Em tin tưởng anh (Anh tin tưởng em). – Em/anh thấy vinh dự và tự hào về anh/em . – I love you.
Là người Kitô hữu, chúng ta không chỉ có bổn phận xây dựng thế giới, mà còn xây dựng Giáo Hội và Nước Trời, trong hiện tại và tương lai, nghĩa là làm sao để Chúa Kitô thống trị thế giới và mọi tâm hồn. Cách tốt nhất và căn bản nhất vẫn là bắt đầu từ chính gia đình của chúng ta. Vì gia đình chính là một giáo hội nhỏ/04 Tháng Bảy 2012(Xem: 4762) NGUYỄN CHÍNH KẾT - SimonHoaDalat/
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói. Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau. Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác./11 Tháng Tám 2012(Xem: 6298) Lệ Oanh st /
"Mẹ yêu con". Điều này tưởng là tất nhiên không cần nhắc lại; nhưng một lời nói dịu dàng như vậy trong khung cảnh thích hợp hẳn sẽ làm con bạn rất hạnh phúc và chẳng thể nào quê - Trong quá trình phát triển tâm hồn của bé, những lời nói của mẹ đóng một vai trò hết sức quan trọng./14 Tháng Sáu 2012(Xem: 4742) LThH st (Theo Phunu) /
Tư duy quyết định vận mệnh, tư duy quyết định tâm tính, tư duy quyết định phương thức giáo dục, tư duy cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con trẻ. Cha mẹ có tư duy tích cực sẽ dễ dàng bồi dưỡng ra đứa trẻ có tư duy tích cực, cha mẹ với tư duy tiêu cực dễ dàng tạo ra đứa trẻ có tư duy tiêu cực.
Nếu người kéo xe là bạn, trên có bố, mẹ, dưới có vợ và con, chỉ cần một giây sơ sẩy trượt chân thôi, bạn có thể giữ lại cả gia đình hay không? Có thể trong mắt người khác, bạn chỉ là cây cỏ, nhưng với gia đình, bạn là cả một bầu trời. Làm một người đàn ông, sống là phải gánh vác. Làm một người phụ nữ, sống là phải có trách nhiệm. Người đàn ông mệt, là bởi vì không có người phụ nữ ở đằng sau hỗ trợ đẩy xe. Người phụ nữ mệt, là bởi vì không có người đàn ông kéo xe ở phía trước Bố mẹ mệt, là bởi vì không có con cái có khả năng gánh vác. Con cái mệt, là bởi vì không có một mái nhà đúng nghĩa mái nhà. Thế nên, sống trên đời, đừng để bản thân quá thoải mái, bởi vì họ rất cần sự tồn tại đúng nghĩa, tồn tại thực sự của chúng ta chứ không phải chỉ có để xưng hô rồi để đó.
Khác với các bà mẹ phương Đông thường chăm chút từng ly từng tí cho con, các bà mẹ phương Tây lại có phần “làm ngơ” các con của mình. Tuy nhiên, trẻ em phương Tây lại được đánh giá là khá ngoan và tự lập rất tốt. Tôn trọng con trẻ Tuy các con còn nhỏ nhưng các bà mẹ phương Tây không vì thế mà bỏ đi sự tôn trọng “nhỏ nhoi” đối với con mình. Khi đến chơi nhà bạn và được mời thức ăn, các bé được toàn quyền nói Có hoặc Không đối với món ăn đó. Rất ít khi các mẹ Tây ngăn cản con không được ăn (do sĩ diện hoặc e ngại làm phiền) hay ép con chọn món ăn được mời (để lấy lòng gia chủ). Ngoài ra, khi con mắc lỗi, hầu như bố mẹ không bao giờ quát mắng con nơi công cộng mà thường có những buổi “nhỏ to tâm sự”. Trẻ nhỏ với tính bắt chước cao cũng học theo sự tôn trọng này một cách vô thức và lâu dần hình thành thói quen tôn trọng người khác. Do đó, những trẻ được bố mẹ tôn trọng tỏ ra rất hợp tác với bố mẹ, hữu hảo với bạn bè, và không có cảm giác mất tự nhiên khi nói chuyện với người lớn.
Trước nay, người ta nói nhiều đến phép tính “nhiệm mầu” của hôn nhân, đó là 1+1=1 để nói lên sự hợp nhất nên một trong vợ chồng. Nghĩa là trong hôn nhân, hai bạn trở nên một trong tình yêu, cùng chia sẻ một định mệnh và cùng chịu trách nhiệm với nhau, vì nhau. Như ông bà ta thường nói “Vợ chồng như đũa có đôi”. Tuy nhiên, ngày nay, một số người muốn thay đổi phép tính, thay vì nói: 1+1=1 thì họ dùng công thức khác, rất toán học và lại bao hàm ý nghĩa đặc biệt, đó là 0,5+0,5=1. Nghĩa là trong hôn nhân mỗi bạn sẽ là một nửa của nhau, họ tìm đến nhau để cuộc hôn nhân được vuông tròn, họ sẽ kết hợp là MỘT trong tình yêu, trong cuộc sống, trong gia đình. Như lời Thánh Kinh đã viết: “Người đàn ông sẽ kết hợp với vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thân xác” (Mt 19, 5; x. St 2, 24).
Để nuôi dưỡng và giáo dục một đứa trẻ thành người, các giáo sư của đại học Harvard University khuyên cha mẹ đừng lơ là “Golden 7 Years” (7 năm vàng) đầu đời của con. Theo Healthline, các nghiên cứu về “7 năm vàng” này rất quan trọng, vì bước qua năm thứ tám, trẻ có sẵn một số kỹ năng cần thiết để tiếp tục con đường học tập và làm việc trong cả cuộc đời của bé sau này. Nhà triết học Hy Lạp vĩ đại Aristotle từng nói: “Hãy đưa tôi một đứa trẻ, đến khi nó 7 tuổi, tôi sẽ cho bạn thấy cháu bé là con người thế nào.” Trí tưởng tượng bắt đầu hình thành và phát triển từ khi trẻ lên ba. (Hình minh họa: Free-Photos/Pixabay) Nhưng cũng có nhiều người thắc mắc và tự hỏi, liệu có nghiên cứu nào ủng hộ giả thuyết của Aristotle không. Nói cách khác, có sách vở nào dành cho cha mẹ, để chắc chắn những đứa con mình sẽ thành công và hạnh phúc trong tương lai không?
Phạm Quỳnh – nhà báo, nhà văn hoá lớn của Việt Nam đầu thế kỷ 20, trong “Thượng Chí văn tập” – do chính ông tuyển chọn các bài viết đăng trên “Nam Phong tạp chí”, khi bàn về gia tộc, có lời rằng: “Ngày xưa xã hội có cái thể chế nhất định, sự sinh hoạt của người ta trong gia đình có tính cách vững vàng, chắc chắn. Bây giờ ở các nơi đô hội tỉnh thành lớn không đâu được như thế nữa… Trí thức người ta nhân đó cũng một mở mang ra, tư tưởng cũng mở rộng thêm ra, và dần dần muốn bao quát lấy cả nhân loại. Trong khi ấy thì cái trật tự về đạo lý luân thường bị điên đảo đi nhiều, không được vững vàng như trước nữa. Có lẽ rồi cũng có ngày chỉnh đốn lại, vì phàm người ta đã tụ họp thành xã hội, thì tất phải có một cái dây liên lạc gì mật thiết với nhau, không thời không thành xã hội được.
Bảo Trợ