Khổ Đau Trên Đời Do Đâu?

05 Tháng Mười 20194:31 SA(Xem: 954)

Cô sống ở vùng ven thành phố Hồ Chí Minh đã nhiều năm, gia cảnh không khá giả gì. Gia đình cô được 4 người con trai. Đứa út hiền lành, hiếu thảo lại học giỏi, những tưởng sẽ là điểm tựa nương cho gia đình sau này.
ngheo
Thế nhưng, đời thật trớ trêu…! Trong một lần cùng bạn bè đi dã ngoại, người con út đã gặp tai nạn xe, chết tại chỗ. Trong buồn sầu khổ đau, cô trở ra như mất trí. Suốt ngày cứ lẩm bẩm nhẩm đi nhắc lại đúng một câu: “Tại sao lại là nó ?” Chứng kiến cảnh ấy, lòng tôi thổn thức xiết bao. Tôi tự hỏi: Tại sao trên đời lại có những sự oái oăm như thế ? Ai đã gây nên khổ đau ấy, sự dữ ấy ?

Sự dữ ấy do đâu ? Do em tôi chạy xe không cẩn thận dẫn đến tai nạn ? Nếu thế, sự dữ ấy do chính em tự chuốc lấy. Em phải lãnh lấy hậu quả của việc mình làm. Không chỉ em, mà cả gia đình, người thân cũng phải ngậm ngùi chịu lụy cảnh đau thương mất mát do em gây nên bởi hành động dại dột của mình. Chẳng ai khác phải chịu trách nhiệm, trừ em; có chăng chỉ nương nhờ vào tình thương yêu đỡ nâng của mọi người.

Sự dữ ấy do đâu ? Do người khác bất cẩn lao vào, dẫu em đã hết sức cẩn thận? Như thế, sự dữ ấy là do sự bất cẩn gây ra. Và người lái xe bất cẩn kia phải chịu mọi trách nhiệm cho điều mình làm. Em tôi hoàn toàn không có lỗi trong việc này. Nhưng em lại là nạn nhân của sự bất cẩn trọng của người nào đó. Em thật đáng thương. Và công bằng mà nói, người gây ra sự dữ ấy phải chịu trách nhiệm bù đắp lại những mất mát mà em và gia đình đã và đang phải chịu. Thế nhưng, bù đắp thế nào cho thỏa khi em đã vĩnh viễn ra đi, để lại một khoảng trống vắng không thể khỏa lấp nơi gia đình!

Sự dữ ấy do đâu ? Do xe hư khi đang di chuyển với tốc độ cao ? Nếu thế, sự dữ xảy ra hoặc do em bất cẩn trong việc bảo trì và sử dụng xe hoặc do nhà sản xuất cho ra thị trường những xe không không đảm bảo chất lượng. Do đó, trách nhiệm hoặc thuộc về em hoặc thuộc về nhà sản xuất, dẫu trách nhiệm đó không là 100%.

Sự dữ ấy do đâu ? Do đường xá nhỏ hẹp, lại thêm ổ gà ổ voi khắp nơi, khiến em lạc lái mà gặp tai nạn ? Nếu thế, trách nhiệm thuộc về nhà thầu xây dựng và bảo trì đoạn đường đó khi đã không đảm bảo cho tuyến đường được an toàn, dẫu có một phần trách nhiệm thuộc về em, người lưu thông trên đường.

Sự dữ ấy do đâu ? Do mưa bão khiến đường trơn trượt, lại thêm gió giật khiến em bị cuốn văng đi gây ra tai nạn ? Như thế, trách nhiệm thuộc về thiên nhiên khắc nghiệt. Đồng thời cũng thuộc một phần về em khi em chọn lưu thông trên đường khi trời bão giông.

… Nhưng dù trách nhiệm thuộc về ai chăng nữa, mất mát là quá lớn và có đáng để phải chịu những mất mát như thế chăng ?…

Hóa ra sự dữ trên đời đa phần là do con người tự gây ra cho mình và gây ra cho nhau. Chỉ một phần là do thiên nhiên khắc nghiệt gây ra, đôi khi với sự tác động của chính con người. Nếu thế, ai phải chịu trách nhiệm khi sự dữ xảy đến? Chắc chắn không thể đổ lỗi hết cho thiên nhiên; cũng không thể đổ hết lỗi cho người khác; và cũng chẳng nên đay nghiến trách cứ chính mình. Nhưng khi sự dữ xảy đến, đau khổ là rất lớn và mất mát là rất thật. Có những mất mát tưởng chừng chẳng gì có thể bù đắp được, như mất mát gia đình cô tôi đã và đang gánh chịu.

Người thì đã ra đi; mất mát vẫn còn đó, lấy gì bù lại cho thỏa! Việc tìm kiếm nguyên nhân gây ra sự dữ không phải để đòi lại người, bắt phải bù lại mất mát, cho bằng đối diện hiện tại và nghĩ đến tương lai. Có lẽ mất mát, dù không tránh khỏi, nhưng sẽ vơi đi trước những ủi an, sẻ chia, đỡ nâng con người dành cho nhau khi sự dữ xảy đến. Nếu thế, dầu sự dữ do đâu đi nữa, cũng không thể đánh gục được con người, không thể lấy đi niềm tin và hy vọng vào một đời sống tốt đẹp hơn của con người. Và như thế, ngay giữa tai ương nghịch cảnh của đời sống, con người vẫn có thể bình an vui sống.

Đã mang thân phận con người, ai lại chẳng mong điều lành tránh điều dữ, cho mình và cho người thân yêu. Nhìn lại một vài nguyên nhân gây ra sự dữ như trên, tôi tự hỏi: Tại sao con người lại có thể gây sự dữ cho nhau trong khi chính mình lại cố tìm tránh điều dữ? Nghĩ cũng lạ, con người cứ vô tình hoặc cố ý gây thêm sự dữ cho chính mình và cho người khác, trong khi lại không ngừng than vãn: “Không thể hiểu nổi, tại sao lại có sự dữ trên đời này!” Tôi phải làm gì để cuộc sống này bớt đi sự dữ, khổ đau?…

Thủ Đức, 29.06.2015
Vinhsơn Phạm Văn Đoàn, S.J.
(dongten.net 29.06.2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chuyện xảy ra trên một chuyến bay: Một người đàn ông Nhật đưa tro cốt của vợ về nơi an nghỉ cuối cùng ở quê nhà. Người đàn ông ấy và vợ lấy nhau hơn 50 năm. Họ sinh sống ở Yokohama nhưng quê nhà của họ thì ở Saga, Kyushu. Khi vợ mất ông đã quyết định đem tro cốt của bà về với quê cha đất tổ. Ông biết việc vận chuyển tro cốt của người đã khuất phải làm thủ tục đặc biệt với hàng không. Ông bỏ hũ tro vào một cái hộp nhỏ rất chắc chắn và cũng rất xinh đẹp, và khi làm thủ tục ông cũng trình bày rất rõ ràng với nhân viên hàng không. Đội ngũ nhân viên sân bay đã đồng ý cho ông mang hộp đựng bình tro cốt lên máy bay, nhưng với điều kiện họ phải được phép giữ và bảo quản kỹ càng chiếc hộp trong suốt chuyến bay. Ông đồng ý ngay.
Có một gia đình nọ mời vị linh mục đến nhà của mình ăn tối. Và trong bữa tối đó, họ không tìm thấy tờ 50 đô la mà họ đã đặt trước đó trên bàn ăn. Sau khi vị Linh mục rời khỏi nhà, người vợ nói với chồng mình trong sự tức giận: - Hãy xem, cha xứ chúng ta đã lấy trộm 50 đô la! Người chồng đồng tình trả lời với sự bực tức: - Đúng vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, ông cha đó đã lấy trộm tờ tiền vì không có người lạ nào khác trong nhà mình ngoại trừ ông cha. Cho dù là chúng ta đã chuẩn bị tờ 50 đô là đó để trên bàn để tặng cho ông cha, nhưng việc làm của ông cha là không chấp nhận được. Sau đó, hai vợ chồng đã bỏ đi nhà thờ trong xứ. Hai tháng trôi qua, người vợ tình cờ gặp vị linh mục trên đường phố. Cha xứ đã hỏi bà:
là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai. Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố.
Ở làng nọ có một người đàn ông thông minh sở hữu một cái giếng nhưng anh ta không dùng gì đến nó nên quyết định bán cho bác nông dân gần nhà. Một hôm, khi đi ngang qua thấy bác nông dân đang múc nước từ giếng lên để nấu ăn, tưới hoa màu, nuôi gia súc…, gã thông minh lập tức ngăn lại và không cho phép bác nông dân múc nước từ giếng lên. “Tôi chỉ bán cho ông cái giếng, tôi không bán nước cho ông. Vì thế, ông không thể lấy nước từ cái giếng này được”, gã thông minh lên tiếng. - Minh Trần st
Một ngày nọ, đang trên đường đi làm về nhà, chuông điện thoại reo lên, anh vừa nhấc máy thì nghe giọng của một cô bé non nớt từ đầu dây bên kia vang lên: - Ba ơi! Ba nhanh về nhà nhé, con rất nhớ ba! Anh biết là ai đó đã gọi nhầm số, vì anh không có con gái mà chỉ có một cậu con trai mới vừa 6 tuổi. Chuyện này cũng không có gì làm lạ, anh lắc đầu nói: Gọi nhầm số rồi nhé cháu! Nói rồi, anh tắt máy.
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống.
Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi. Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua.../post 03 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2772) /
Tại một xứ Hồi giáo nọ, có một người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ vì đã ăn cắp thức ăn của một người khác. Như thường lệ, trước khi bị treo cổ, tù nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn xin với nhà vua như sau: “Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Đây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế”. Nhà vua truyền lệnh cho chuẩn bị mọi sự sẵn sàng để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn cách trồng táo. ...
Vị sư già trồng một chậu lan. Ông chăm sóc chậu hoa đẹp rất cẩn thận, ngày ngày nhổ cỏ và tưới nước cho cây. Một lần có việc phải ra ngoài, ông giao chậu lan cho một tiểu hòa thượng nhờ chăm sóc. Nghe lời dặn của sư phụ, tiểu hòa thượng rất chăm chút cho cây lan. Cây hoa cũng rất phát triển. Không may thay, một hôm trời mưa to, gió thổi mạnh khiến chậu lan đổ ụp xuống đất. Tiểu hòa thượng nhìn thấy những chiếc lá dập nát thì vô cùng đau lòng, trong tâm cũng sợ bị khiển trách.
Khi yêu, ta thường mộng mơ - mơ mộng, vì vậy mà tình yêu lúc nào cũng đẹp cho dù không biết nó ra sao. Bao nhiêu điều làm say lòng người.
Bảo Trợ