Cách Thổ Dân Úc Sử Dụng Cây Quả Rừng

23 Tháng Tư 20154:06 CH(Xem: 1324)

Khách du lịch từ nhiều nơi trên thế giới đến học về cách Thổ dân Úc sử dụng cây quả rừng làm thực phẩm và thuốc. Đó cũng là cách lưu giữ và bảo tồn văn hóa truyền thống.

Hàng thế kỷ, Thổ dân Úc vẫn dùng những các loại rau quả bản địa làm thức ăn và thuốc và những kiến thức về cây rừng được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Những loại cây trái này thường được gọi là ‘bush tucker’ (cây quả rừng). Những loại thực phẩm bản địa hiện nay đang ngày càng phổ biến vì mọi người hiện quen với nhiều loại hương vị khác nhau. Tuy nhiên việc chuẩn bị rau quả rừng cần phải được thực hiện đúng cách vì nếu làm không đúng chúng có thể gây nguy hiểm chết người.

Richard Bing, được xem là một Djundjurru trong tiếng Djabugay của thổ dân trong bộ lạc của anh ở vùng rừng nhiệt đới gần Cairns thuộc phía Bắc của Queensland, học được cách ăn quả rừng từ những lời truyền dạy của thế hệ trước.

"Rất nhiều những kiến thức này tích tụ được từ việc thử đi thử lại và vào nhiều mùa khác nhau trong một thời gian dài,” anh nói. “Tôi học được hầu hết là từ bà trước khi bà mất và còn từ cha của tôi nữa. Khi chúng tôi đi bắt cá, ông ấy dạy chúng tôi về những loại quả, thuốc có ở đó.”

Richard Bing được xem là một Djundjurru trong ngôn ngữ Djabugay. (Photo: Mark Rigby, ABC)
Richard Bing được xem là một Djundjurru trong ngôn ngữ Djabugay. (Photo: Mark Rigby, ABC)

Richard Bing được xem là một Djundjurru trong ngôn ngữ Djabugay. (Photo: Mark Rigby, ABC)

Djundjurru  hiện nay đưa khách du lịch từ mọi nơi trên thế giới tham gia các tour du lịch dạy về cây quả trong rừng cũng như các loại thuốc tại Công viên Văn hóa Thổ dân Tjapukai.

Anh đưa ra ví dụ về loại lá của cây ‘lemon myrtle’ có thể dùng làm rau thơm dùng cho cá và các món khác.

"Nó rất tốt để chữa cảm và ho nữa,” anh nói. “Chúng tôi cho những lá này vào một tô nước âm với bọc khăn hoặc rạ và để lên đầu, nó như là dầu Vicks mà mọi người sử dụng hiện nay.”

Djundjurru cho biết một số kiến thức của cha ông truyền lại bị mất đi theo thời gian nhưng anh hi vọng sẽ có thể truyền lại những gì mình biết cho những người khác để giúp gìn giữ nền văn hóa của mình.

"Ví dụ những người ở vùng nhiệt đời không dùng loại khoai môn khổng lồ nữa,” anh nói. “Khoảng 30 hay 40 năm trước chúng tôi quên mất cách để khử đọc từ chúng nên giờ chúng tôi không động vào chúng nữa.”

Ý thức giúp giữ những kiến thức tồn tại, Djundjurru muốn đảm bảo rằng những kiến thức này được truyền đi qua nhiều thế hệ sau nữa. 

"Tôi sẽ truyền lại những gì tôi biết cho con gái và con trai nhưng tôi cũng muốn dạy những người khác,” anh nói. “Tôi muốn đến các trường học và dạy chúng về những loại quả rừng và đi săn để chúng có cái gì đấy cho mình và có gì đấy để nói về khu vực này.”

Richard Bing được xem là một Djundjurru trong ngôn ngữ Djabugay. (Photo: Mark Rigby, ABC)
Richard Bing được xem là một Djundjurru trong ngôn ngữ Djabugay. (Photo: Mark Rigby, ABC)
(Photo: Mark Rigby, ABC)

Djundjurru cho biết quả đậu vỏ cứng có khoảng 8 đến 9 hạt bên trong và có thể ăn được nhưng bạn phải cẩn thận. "Quả ăn ngon là quả có kích thước của một chiếc sáo,” anh nói. “Cây càng to, thì quả cũng to. Bạn phải đập để mở lớp vỏ cứng, lấy hạt đậu bên trong. Nhưng bạn phải cẩn thận vì nó có đọc, nếu tôi ăn nó ngay thì tôi sẽ chết từ từ và rất đau đớn.”

blank
(Photo: Mark Rigby, ABC)

Djundjurru cho biết những phụ nữ trong bộ lạc chuẩn bị loại đậu này theo cách truyền thống là bỏ chúng vào bột để làm bánh mì. “Các bà, các cô thường cạo lớp vỏ nâu để lấy phần thịt,” anh nói. “Họ vùi nó vào than và nướng ở dưới nền đất đến khi chúng mềm như khoai tây. Sau đó họ xay chúng mịn và bắt đầu quá trình rửa chúng trong ba ngày để loại bỏ hết các độc tố. Sau đó bạn có thể dùng chúng như bột để làm bánh mì.”

blank
(Photo: Mark Rigby, ABC)

Djundjurru cho biết có rất nhiều quả rừng nhìn rất ngon mắt nhưng rất độc nếu bạn không biết cách xử lý chúng.

“Cây mè có trái màu cam khi chúng chín,” anh nói. “Đó là một loại quả nữa mà chúng ta có thể lấy bột, nhưng các bà các mẹ thường nướng chúng trước,” anh nói. “Sau đó họ để chúng trong một túi dưới vòi nước chảy để độc tố thoát ra ngoài, giống như là loại quả đen vỏ cứng.”

blank
(Photo: Mark Rigby, ABC)

Djundjurru cho biết cây táo cocky có ý nghĩa quan trọng với bộ lạc của anh. “Nếu bạn bị một con rắn độc hay nhện cắn, dùng loại lá này để hút độc ra,” anh nói. “Tuy nhiên, nếu chúng tôi dùng chúng để đi bắt cá. Chúng tôi tạo một đê nhỏ ở vũng nước, đập vụn vỏ cây và thả xuống nước. Một khi chúng nổi lên, chúng sẽ lấy hết không khí trong nước và làm lũ cá ngộp phải ngoi lên. Đó là cách chúng tôi chơi gian.”

Theo Radioaustralia.net.au

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Một 2018 (Xem: 1124) Ngày Lễ Tạ Ơn đã trở thành một phần không thể thiếu đối với người dân Mỹ. Hằng năm , cứ tới ngày này người Mỹ lại háo hức chuẩn bị mọi thứ để đón một ngày lễ thật long trọng. Vậy các bạn biết bao nhiêu về ngày lễ này. Một chuyến khám phá nho nhỏ về ngày lễ này nhé.
Người Mỹ tạ ơn Chúa vì người đã đem tới một mùa màng bội thu. Ngày lễ này ở Mỹ có thể được so sánh với Tết ta ở Việt Nam. Ngày Lễ Tạ Ơn ở nước Mỹ vẫn được giữ nguyên như truyền thống; đó là thứ 5 tuần thứ 4 của tháng 11. Nếu ở Mỹ bạn sẽ có liền tù tì 4 ngày nghỉ từ thứ 5 tới chủ nhật đấy nhé; khá là tiện phải không nào, sau ngày Thanksgiving sẽ có dư thời gian để chiến đấu cùng Black Friday. Do đây cũng là thời gian thu hoạch cây việt quất nên người dân ở Massachusetts, vùng Tây Nam nước Mỹ còn tổ chức các cuộc thi làm bánh việt quất nữa nhé. Lễ Tạ Ơn ở Canada Người Canada kỉ niệm ngày Lễ Tạ Ơn vào thứ hai tuần thứ hai của tháng 10; dù ban đầu họ kỉ niệm ngày này vào thứ 5 trong tháng 11. Thay vì thưởng thức món gà tây như người Mỹ, họ ăn thịt xông khói hoặc cừu và bánh La tourtiere – một loại bánh nướng được làm từ khoai tây nghiền, thịt thỏ/bò xay nhuyễn
Những điểm du ngoạn như Hoyt Arboreturm, International Rose Test Garden ở đây nổi tiếng đến nỗi người ta đã đặt biệt danh cho Portland là “Thành phố Hoa Hồng.” Ngoài ra, gần đó còn có ngôi vườn Nhật với tên Portland Japanese Garden cũng là một thắng cảnh bốn mùa thơ mộng và tuyệt đẹp mà du khách không thể nào bỏ qua được, nhất là vào mùa Thu với cảnh sắc lá thu phong rực rỡ hớp hồn lữ khách.
Xe sinh tố. Là danh từ bình dân gọi mấy xe bán nước trái cây xay. Rất thịnh hành trong những năm 60-70. Các loại trái cây như mãng cầu xiêm, sa-po-che, mít, đu đủ, và rau má. Trái cây xay với nước, thêm một muỗng sữa đặc, đường, đá bào cho ta hương vị thơm tho, ngọt ngào, tươi mát của trái cây tươi. Có xe bán thêm sữa chua (yogurt). Những hủ yogurt được làm tại nhà. Có hai cách ăn yogurt: 1) Ăn nguyên chất. 2) Trộn đá bào vào yogurt, thêm đường: chúng ta có ly sữa chua ngon lành.
Lệnh phong tỏa kéo dài đã khiến cho giới thương gia ở Pháp thêm lo lắng. Hầu như mọi người đều mong rằng các hoạt động mua sắm nhân mùa Noël sẽ không bị hy sinh. Về điểm này, chính phủ Pháp cho phép buôn bán cây thông Giáng Sinh kể từ cuối tuần này, tạo thêm hy vọng cho việc mở lại các cửa hàng kinh doanh tại Pháp vào đầu tháng 12/2020. QUẢNG CÁO Theo thông báo chính thức của Bộ Nông Nghiệp : việc mua bán cây thông có thể bắt đầu vào thứ Sáu tuần này, 20 tháng 11. Quyết định này đã trấn an phần nào nhiều hộ gia đình cũng như giới kinh doanh phân phối các sản phẩm liên quan tới mùa Noël. Nhìn chung, dân Pháp đang có tâm lý bi quan về việc tổ chức đón Noël năm nay, nếu lệnh phong tỏa được triển hạn, thì rất nhiều người Pháp sẽ không được về quê thăm nhà, quây quần bên bữa tiệc gia đình mừng đón Giáng Sinh.
Nếu đời không có đàn bà thì đàn ông chỉ biết nhậu, coi đá banh rồi … chết. Nếu trên thế giới số lượng đàn bà chỉ bằng một phần mười đàn ông thì mười ông Adam sẽ giành nhau một bà Eva, sẽ đánh nhau rồi cũng … chết. Còn nếu như đàn bà nhiều hơn đàn ông như hiện nay thì đàn ông vẫn tiếp tục lai rai bỏ mạng vì bị đàn bà nó ghen, nó hành cho chết. Nhưng tại sao quý ông cứ lẽo đẽo chạy theo đàn bà? Đó là vì đàn bà có sức quyến rũ. Trước hết sự quyến rũ nằm ở làn da. Dân gian thường ví da cô gái đẹp trắng như tuyết, nhưng dưới con mắt của bác sĩ da liễu thì da trắng như tuyết là da bị bệnh bạch tạng (albinisme), tế bào da không có hắc tố (mélanine). Bệnh này rất khó trị. Vậy làn da đẹp phải trắng hồng, tươi nhuận, săn chắc, lỗ chân lông nhỏ và nếu có một chút lông tơ lại càng hay. Phụ nữ châu Âu da trắng quá nên họ muốn làm cho rám nắng bằng cách phơi nắng trên những bãi biển mùa hè.
BBC giới thiệu một số hình ảnh đẹp nhất được chụp tại lục địa đen trong tuần qua: NGUỒN HÌNH ẢNH, EPA Chụp lại hình ảnh, Người đàn ông dắt chiếc xe đạp đi trên lớp thảm những cánh hoa phượng tím jacaranda rơi xuống ở Johannesburg, Nam Phi, hôm thứ Sáu 6/11/2020. NGUỒN HÌNH ẢNH, REUTERS Chụp lại hình ảnh, Thứ Bảy 7/11, trước ngày bầu cử tại thủ đô Cairo của Ai Cập, mọi người chuẩn bị kê đồ xếp bàn ghế tại một trường học, nơi được dùng làm địa điểm bỏ phiếu cho kỳ bầu cử quốc hội. NGUỒN HÌNH ẢNH, REUTERS
Không biết có phải do hoàn cảnh thiếu ăn thiếu mặc từ xưa, mà người Á đông nói chung, người Việt nói riêng, đặc biệt quan tâm tới miếng ăn. Ăn không phải chỉ để sinh tồn, mà còn để hưởng thụ. Ăn đứng đầu tứ khoái. Ăn cho sướng miệng cái đã, mấy chuyện khác tính sau. Ở đâu lúc nào, một mình hay nhiều mình, cũng thấy ăn. Thui thủi, trơ trọi ở nhà, lục lọi trong bếp coi có cái gì ăn cho đỡ buồn. Ra đường, đi chơi hay lo việc, trước hay sau gì cũng phải kiếm thứ gì dằn bụng. Ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, ăn tối, ăn khuya. Vì vậy, trong kho tàng Việt ngữ có vô số động từ đôi đi chung với "ăn". Điểm này không thấy có trong ngôn ngữ của các dân tộc khác. ❣️Nhưng "ăn" nhiều khi lại không có nghĩa là "ăn", mới lạ! Tụ họp đình đám, lễ lạt giỗ tết, người mình nói "ăn cưới", "ăn tết", "ăn giỗ", "ăn cúng", "ăn đám ma", "ăn đầy tháng", "ăn thôi nôi", …
Đã đến giờ ăn sáng ngày Chủ Nhật, tôi vẩy vài giọt nước lên chảo nóng để xem chúng có xèo xèo chưa. Hoàn hảo. Nhanh chóng, tôi đổ một muỗng đầy hỗn hợp bột nhạt vào lòng giữa chảo, nhẹ nhàng xoay vòng dần lan ra xung quanh. Sau đó, tôi tăng nhiệt độ lò lên, bỏ thêm một muỗng đầy loại bơ trong suốt (gọi là ghee) vòng quanh chiếc bánh tròn mới thành hình, ngay sau đó bánh phồng lên một chút và mép cuộn tròn lại. Giờ đến lúc trở mặt bên kia để làm bánh chín đều.
Với họ là mỗi ngày chân thật, với chúng ta là một cửa sổ mở vào thế giới tuyệt diệu của Nhật Bản xưa. Cuối thế kỷ 19, Nhật Bản đưa ra Hiến pháp Minh Trị, trong đó Thiên hoàng là người đứng đầu nhà nước, nhưng thủ tướng là người đứng đầu chính phủ. Mô hình cai trị thịnh hành này cũng dẫn đến những phát triển mới và lối sống hiện đại hơn. Qua những bức ảnh được tô màu bằng tay từ năm 1890 đến năm 1899, chúng ta thấy được một Nhật Bản giữa lằn ranh của chế độ quân chủ cũ và những thách thức hiện đại mà thế kỷ 19 mang tới.
Bảo Trợ