Thuở Học Trò

27 Tháng Ba 20159:08 SA(Xem: 1989)

Hoàng Vi Kha

Thuở Học Trò

SG_nu_sinh

Tôi đang chăm chú ngồi làm bài tập mà cô Hải vừa cho thì tự dưng một tờ giấy nho nhỏ cuộn tròn bay vèo lên bàn làm tôi giựt mình đánh thót một cái. Đón lấy mảnh giấy, tôi ngơ ngác nhìn quanh thì nhỏ Trân bên cạnh đã hối thúc:

- Mở ra coi lè lẹ mậy! Của đám con Duyên đó. Từ phía dãy bàn bên kia, Duyên và Hạnh cũng đang chớp mắt lia lịa với tôi. Một cái, hai cái, ba cái, bốn cái, ... mười hai cái. A, tín hiệu của báo động khẩn cấp. Mèn ơi, chuyện gì nữa đây? Tôi hối hả trải tờ giấy ra đọc:

"Ê! Hai nhỏ kia, ông Tiến hôm nay mới mua một cây súng nước. Lúc nãy, ổng khoe với đám con trai. Lợi hại đó nha. Họp bộ tư lệnh ngay lập tức.
Ký tên
Duyên Kì Cục"

Nhỏ Trân bụm miệng la khẽ:

- Trời, tao quên mang theo vũ khí của tao hôm nay rồi.

- Chít man, tao cũng vậy! - Tôi cũng cuống lên. Từ bàn bên kia, nhỏ Duyên lại chớp mắt ì xèo. Một, hai, ba... Ba cái! Lại tín hiệu gì nữa đây! Tôi và nhỏ Trân ráng ngồi đếm và nhớ. Hum... một, hai, ba... trả lời ta! A, tôi nhớ ra rồi, liền cắm cúi báo cáo tình hình. Mẫu giấy con con được nhanh chóng truyền tới tay của Duyên. Còn đang đợi Duyên đọc thư và trả lời thì lưng tôi đã nhận được tín hiệu từ bàn sau của nhỏ Cúc "cụt đuôi". Tôi vội dựa ghế ra sau để nghe nhỏ Cúc xầm xì:

- Tin tình báo! Vũ mang nguyên một chai gội đầu!

- Trời! - Tôi và nhỏ Trân buộc miệng la lên, khiến cho cả lớp xoay lại nhìn hai đứa chúng tôi. 

- Nè, làm bài xong chưa mà ngồi đó nói chuyện hả? - Từ bàn giáo viên, cô Hải đang chăm chú làm sổ sách, liền ngước mặt lên cảnh cáo chung cả lớp. Tiếng lao xao lặp tức lắng đọng xuống từ từ.

- Đề nghị cô Cúc cụt đuôi và cô Lan "bang" điều chỉnh âm thanh vừa đủ nghe - Quang "đàng chi địa" ngồi cạnh Cúc vừa lên tiếng châm chọc thì đã bị nhỏ Cúc xoay lại, cuộn cuốn tập khỏ vào đầu một cái bóc.

- Im, mí người nghèo hỏng có quyền nói, chỉ có mí người giàu mí có quyền nói! - Cúc nhại giọng của nhân vật Trùm Sò khéo đến độ cả Quang "đàng chi địa", Trân "Xí muội" và tôi đều bật cười khúc khích. Mẫu trò chuyện của chúng tôi nhanh chóng lôi cuốn theo hai thành viên của bàn kế bên đó là Trí "Quẻn" và Loan "Chua":

- Con trai gì mà nhiều chuyện quá ! Loan "Chua" bĩu môi nhìn Quang "đàng chi địa".

- So với chị Loan chua nhà ta thì ai mà sánh bằng! Trí Quẻn trả đũa lại giùm Quang.

- A... cái ông này! Cái thân đã Quẻn rồi mà còn hông ngán ta. Đừng ỷ mình Quẻn rồi làm tới nha! - Loan rít lên khe khẽ... chua lòm.

Tôi và nhỏ Trân cố nén tiếng cười đang muốn bật vỡ ra. Ngay lúc đó, một mẫu giấy từ bàn Duyên Kì Cục lại bay vèo đến. Phen này thì Trân giành lấy và đọc nho nhỏ cho tôi và Cúc cùng nghe:

"Đừng lo, tao với nhỏ Hạnh mỗi đứa có đến hai cây súng lận. Lát nữa hết giờ Lý, chạy qua bàn tao lấy ngay".

Cúc "cụt đuôi" búng tay cái chóc nói:

- Ngon lành, phen này ngộ sẽ páo chù!

Tùng ! Tùng !

Tiếng trống đổi giờ vừa vang lên cả lớp đã huyên náo, rần rần. Chờ cho cô Hải bước ra khỏi lớp, tôi và nhỏ Trân đã lật đật chạy sang bàn của Duyên. Đón lấy cây súng nước từ tay Duyên, tôi ngạc nhiên:

- Sao mày có tới hai cây?

- Sáng nay, tao chôm của thằng em tao đó. Mau giấu đi, coi chừng đám con trai thấy à!

- Bao giờ mình "tổng tiến công"? - Trân xen vào hỏi.

- Vừa có trống ra chơi là a lê hấp, tấn công liền nghe chưa! - Duyên rỉ tai bọn tôi. Hạnh góp thêm vào:

- Nhớ nha, chia ra mà đánh. Phần tụi bây là mấy ông tướng bên đó đó.

Nhát thấy bóng thầy Vinh, tôi liền kéo tay nhỏ Trân trở về chổ ngồi.

- Biết rồi! í .. khoan, cho bóc lủm 1 cục xí muội đã.

Trân với lại, bóc nhanh một viên xí muội trên bàn của Hạnh rồi vội vàng chạy theo tôi về chổ ngồi vừa lúc thầy Vinh bước vào lớp học. Giờ Sử của thầy hôm nay về "Cuộc khởi nghĩa Xô Viết Nghệ Tĩnh". Ui chà, chán ngấy. Tôi và nhỏ Trân chỉ chờ lúc ngừng ghi chép thì lại thì thào bàn tính:

- Phen này mày định ra tay với tên nào ?

- ông Dũng "mì sợi", Thắng "đứt", Hải "hùng".

- Trời, 1 chấp 3, ngon lành vậy?

- Chuyện nhỏ ! Dzớt ngọt 3 ổng cho mày xem! Còn mày?

- Tao à ? Hum... - Tôi lưỡng lự rồi trả lời - thì cái ông Đỉnh "đánh đu", ông Thuận "tiện" - Ông Thuận? - Trân tròn mắt.

Tôi cười tủm tỉm

- Tao biết mày sẽ cho ổng lọt sổ nên tao chôm ổng ngay.

- Đồ quỉ! - Nhỏ Trân cười rồi hỏi tiếp:

- Sao có hai tên à ?

- Trí "quẻn" có nhỏ Loan, Quang thì có con Cúc rồi!

- Ê, hay là chơi anh chàng Quân "huyền" đi! - Trân vừa bỏm bẻm nhai cục xí muội vừa chép bài, vừa đề nghị nho nhỏ.

- Trời! - Tôi kêu khẻ - ai chứ cái ông cụ non đó thôi tao hỏng dám đá động tới!

- Hi hi ... chứ hỏng phải hông nỡ động tới hở?

- Đồ quỉ chùa! - Tôi vớ lấy cây súng nước trong gầm bàn xịt nhẹ nhỏ Trân một phát khiến cho nhỏ la oai oái.

Cả lớp, một lần nữa, lại xoay sang nhìn hai đứa chúng tôi tò mò. 

- Bài giảng đã xong, các em có thể ngồi nói chuyện nho nhỏ, nhưng đừng làm ồn lớp kế bên.

Được sự "thông cởm" của thầy Vinh, ngay lập tức, lớp chúng tôi dậy lên tiếng xù xì vang khắp. Thiệt là không hổ danh "nhiều chuyện".

- Mày dám xịt phe ta sao hả? - Nhỏ Trân la lên. Cúc cũng chồm tới phụ họa:

- Ê, để dành "đạn" nha hai bà!

Chợt nhỏ Trân bụm miệng cười hì hì:

- Hay là tụi mình "đánh du kích" nha!

- Là sao ? - tôi hỏi

- Là vầy nè! Nhỏ Trân không trả lời tôi mà len lén thò tay xuống phía dưới bàn rồi nhè ngay lưng của Dũng "mì sợi" ngồi trước mặt mà xịt một tia nước.

- A ... ! Mẹ ơi, đứa nào xịt nước tao vậy?

Dũng "mì sợi" la toáng lên, đứng phắt dậy xoay ra phía sau. Tôi và nhỏ Cúc không nín được cười trước cái miệng đang há hốc thật to của Dũng. Cũng may, cả lớp cũng đều bật cười nên Dũng không biết ai là kẻ ra tay.

- Các em đừng to tiếng quá ! Thầy Vinh nhắc nhở.

Thầy hiền thật. Bởi vậy nhỏ Trân mới dám quá quắt như vậy, chứ mà là giờ của thầy Đằng "chủ nhiệm" hay của cô Tuyết "Sư Tử" thì chấp nhỏ có ba đầu, sáu tay cũng im thin thít. Tôi kéo tay nhỏ thì thầm:

- Mày thiệt tình .. phá hết chỗ nói! Tôi nhìn gương mặt của Dũng mà cười hoài, trong lúc nhỏ Trân thì vẫn tỉnh như sáo:

- Để tao cho lão Thắng biết tay, cho chừa cái tật ngồi cười thấy ghét.

Nói đoạn nhỏ Trân choàng sang tôi, nhè ngay cái ót với bờ tóc hớt cao của Thắng mà bắn một phát nước cái vèo.

- Oái! Oái! - Thắng vừa la làng vừa xoay lại - Thầy ơi, em bị bắn lén.

Lớp lại cười lên cái rần. Thầy Vinh còn chưa kịp nói lời nào thì một hồi trống dài báo hiệu giờ ra chơi đã vang lên giòn giã. Không đợi thầy Vinh kịp bước khỏi cửa, nhỏ Duyên đã nhanh nhẹn nhào đến Tiến dùng súng nước bắn lia lịa. Nhỏ mở đầu thiệt là ngoạn mục. Chiếc áo sơ mi trắng của Tiến đã ướt nhèm rồi. Tôi và mấy nhỏ khác cũng ngay lập tức nhè vào các anh chàng khác mà xịt nước tới tấp. Bọn con trai cũng đâu dễ chịu thua. Tiến đã phản công lại nhỏ Duyên. Vũ thì cầm nguyên bình gội đầu đã đổ đầy nước, cứ xông vào Hạnh mà thẳng tay. Tiếng cười, tiếng la, làm huyên náo cả một góc hành lang. Tội nghiệp mấy chàng không có "vũ khí" bị bọn tôi tận tình chiếu cố, ướt không khác gì vừa mắc phải cơn mưa.

- Ê tụi bây! Xịt ông Quang phụ tao coi. Súng của tao hết nước rồi! - Nhỏ Cúc "cụt đuôi" vừa cuống cuồng tháo chạy vừa la toáng lên cầu viện. Quang hùng hổ đuổi theo phía sau với cuốn tập cầm trên tay dọa đánh, miệng thì luôn hét lên:

- Có ngon thì chạy luôn đi nha! Tui mà tóm được bà là tui đục cho bà chết.

Nhỏ Trân nghe thế vội kéo tôi xoay sang đối phó với Quang. Chiếc áo sơ mi của Quang bị thêm hai khẩu súng nước của tôi và Trân bây giờ đã ướt hoàn toàn. Quang la làng lên:

- Trời ơi! mấy bà này thiệt là quá đáng mà.

Hải thì cười hô hố:

- Nhè ngay cái thằng sợ nước. Đã hơn 2 tuần chưa muốn tẩy bụi trần gian mà mấy bà tắm cho nó, nó la là phải rồi!

- Ông lộn xộn, xịt ông luôn! - Nhỏ Loan "chua" từ đâu xông tới tấn công Hải. Anh chàng cũng vội vàng rút sau lưng khẩu súng nước trả đòn. Nhưng...

- I cha .. hết nước rồi! - Hải la lên rồi cuống cuồng quay đầu bỏ chạy. Nhỏ Loan dĩ nhiên là đuổi theo sát gót. Tôi và nhỏ Trân ôm bụng cười rũ ra. Chàng Quang nhân cơ hội này liền co giò chuồn lẹ.

- Ê xịt ông Thuận mày! - Trân kéo tay tôi lôi đi.

- ủa, bồ ruột cũng hông tha sao?

- Bồ thì càng phải dzợt cho sợ chứ! - Nhỏ Trân vừa hét lên vừa lao vào chàng Thuận mà bóp cò khẩu súng nước liền tù tì. Thuận hấp tấp vừa dùng quyển tập che chắn, vừa tìm đường bỏ chạy. Tôi cũng trờ tới tiếp tay nhỏ Trân. Thuận trố mắt:

- A! ngay cả Lan cũng dám xịt nước Thuận hả?

- Sao lại không! Tôi chứng tỏ lời nói của mình bằng cách xịt Thuận liên tục. Thuận cuống cuồng không biết làm sao thì cũng vừa lúc Quân đi ngang. Chàng ta liền chộp ngay lấy vai Quân đẩy ra hứng đạn. Chiếc sơ mi trắng của Quân lãnh trọn một loạt nước từ khẩu súng của tôi. Nhưng tệ hơn hết là khuôn mặt Quân cũng ướt nhèm.

- Chết rồi! - Tôi hốt hoảng la lên. Dấu vội khẩu súng ra sau lưng. Nhỏ Trân cũng thắng cái két ngay bên cạnh tôi. Riêng Thuận, khi đã an toàn núp sau lưng của Quân thì tủm tỉm cười đắc chí:

- Biết ngay núp sau lưng Quân là an toàn số một mà.

- Xí .. ăn gian! Thuận ăn gian - Tôi và nhỏ Trân la lên.

Quân chậm rãi nhìn sang tôi. Gương mặt của anh chàng vẫn nghiêm trang đến độ có thể hù chết tôi được.

- Xin lỗi .. xin lỗi nha! - Tôi trở nên ấp úng. Nhỏ Trân núp sau lưng tôi thì thào:

- Mày ngon thiệt! Cả Quân mà cũng chơi luôn.

- Ngon khỉ gì! - Tôi huých nhỏ Trân - Tao đang run nè hỏng thấy sao?

- Run gì... nhát như thỏ, để tao.

Nói đoạn, nhỏ Trân bước tới ưỡn ngực ra vẻ oai hùng:

- Lỡ tay tí mà, làm gì mà làm mặt ngầu dữ vậy?

Quân vẫn im lặng, chỉ nhìn tôi mà không màng đến nhỏ Trân. Tuy nhiên, trong đôi mắt luôn nghiêm túc của Quân tôi không nhận thấy sự hằn học, trách móc nào cả. Chính điều đó lại làm cho tôi đâm ra bối rối hơn.

- ổng ngầu quá mày ơi ! - Nhỏ Trân thụt lui, kề tai tôi nói nhỏ - Thôi mày ở đây ráng mà xuống nước nhỏ nha, tao chạy trước.

Nói đoạn nhỏ Trân xoay đầu bấm nút biến thiệt lẹ, cả Thuận cũng thế. "Con quỉ chùa thiệt thấy ghét, vậy mà cũng bày đặt làm tàng". Tôi rủa thầm nhỏ bạn, rồi lúng túng ngỏ lời xin lỗi Quân khi thấy Quân đưa tay vuốt đi những hạt nước đọng trên mặt. Quân vẫn không nói gì. 

- ừm... Lan có cái khăn này... Quân lấy lau đỡ đi nha! - Tôi lại khe khẽ đề nghị.

- Không sao! - Đến lúc đó, Quân mới chịu trả lời tôi với một nụ cười nhẹ. Tự dưng tôi trở nên lúng túng trước nụ cười đó. Quân có một nụ cười rất tươi. Nụ cười làm tan biến đi nét nghiêm trang trên gương mặt của anh chàng ngay lập tức. Nhưng quả tim bé con của tôi chả hiểu vì cớ gì vẫn còn nhảy thình thịch.

- Học trò lớp 11 rồi mà còn phá quá vậy? - Quân tiến lại gần bên tôi. Chiếc sơ mi trắng ướt đẫm bó sát vuông ngực rộng chợt làm tôi thẹn thùng ngoảnh mặt sang hướng khác. "Ui cha, ghê quá, phen này chết chắc", tôi khẽ lẩm bẩm, chờ đợi Quân "lên lớp". Nhưng không, Quân lại im lặng, nhìn tôi với tia mắt hệt như dòng điện cao thế.

- Quân ... giận à ? ừm...hay Quân lấy cây súng này xịt lại Lan đi nha.

Tôi đưa cho Quân khẩu súng nước. Anh chàng đón lấy. Tự dưng như có một luồng điện làm toàn thân tôi giật bắn khi tay tôi khẽ chạm vào tay Quân. "Chết rồi, long thể mình hôm nay bị trục trặc kỹ thuật rồi", tôi lại khổ sở than thầm trong lòng. Cầm khẩu súng nước của tôi trên tay quan sát một tí, rồi Quân trao trả lại:

- Súng đẹp đó! Nó thích hợp trong tay của Lan hơn.

- ừ hử, ai như Quân, cứ như ông cụ non! - Tôi chống chế, cố tình lánh né không nhìn thẳng vào Quân. anh chàng lại phì cười. í ẹ, vẫn là nụ cười đầy ma lực đó.

- ừm... nếu Quân không thích thì cho Lan xin lỗi nha!

- Không đâu! Lan cứ tiếp tục vui chơi đi! Quân đi nha! - Anh chàng không để tôi nói tiếp đã xoay lưng bước xuống cầu thang. "Chắc là lại đi họp hành gì rồi" tôi nghĩ thầm, "thấy ghét". í, tôi vội bụm miệng phì cười khi lỡ nói ra hai chữ đó. Quân dừng lại! Ui cha, chết chắc. Tôi nhanh chóng nhoẻn miệng cười thiệt là tươi, chớp chớp mắt giả nai thiệt là hiền.

- Lan nè! Quân ngước lên gọi khẽ.

- Gì hở ?

- Lan cười ... hum... Lan cười trông đẹp đó. Cứ giữ mãi sự vui vẻ, hồn nhiên đó, đừng làm ông cụ non như Quân.

Nói vừa xong thì Quân cũng ba chân bốn cẳng chạy cái vèo mất tiêu. Tôi chỉ kịp thoáng thấy hai tai Quân tự dưng đỏ bừng. "Anh chàng thí ghét" Tôi lẩm bẩm một mình cùng nụ cười... vu vơ. Có cái gì đó chợt dấy lên trong lòng tôi thật lạ.

Bất ngờ, nhỏ Trân ở đâu chạy ùa đến ôm chầm lấy tôi:

- Bắt quả tang đang mơ mộng!

- Mốc xì! - Tôi chối nhanh. Tao đang mừng rơn vì ổng hỏng có giận đây nè.

- Dĩ nhiên là ổng sức mí mà giận mày!

- Sao lại không?

- Thôi đi bà ơi, còn giả bộ giả nai với tui nữa à?

- Thiệt tình mà mậy! - Tôi xoay sang Trân ngơ ngác, mầy đang nói cái gì vậy?

Trân nhìn gương mặt ngớ ngẩn của tôi thì bật cười rộ ra rồi vỗ tay hát:

- Khi xưa đôi ta bé ta chơi

Đôi ta chơi bắn súng khơi khơi

Chơi công an đi bắt quân gian

Em hiên ngang giơ súng ngay tim anh

xịt ... xịt "

- Đồ quỉ chùa! Chọc tao hả! - Tôi nhào đến ngắt nhỏ Trân. Nhỏ vừa la làng vừa bỏ chạy. Tôi đuổi theo nhỏ mà lòng xen lẫn nỗi mắc cỡ và niềm vui thật mới lạ. 

Theo Vietmessenger

 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Duyên hôm nay trông vui tươi nói cười huyên thuyên với mọi người. Còn gần hai tiếng nữa chuyến bay mới khởi hành, nàng ngần ngừ chưa muốn vào phòng đợi ngay. Bè bạn đứa nào cũng lưu luyến, có đứa mắt ngấn lệ long lanh. Anh em của Duyên thì ai cũng vừa vui vừa lo lắng cho người nhà đi xa/25 Tháng Mười Một 2012(Xem: 2725)/
Khi nhận lệnh động viên, tôi về thăm gia đình trước khi lên đường nhập ngũ. Ngày tôi ra đi, mẹ tôi cho tôi một chuỗi Mân Côi, nói: “Biết con không tin gì ở những lời cầu nguyện với chuỗi Mân Côi, nhưng mẹ cho con chuỗi này và xin con một điều là luôn để chuỗi trong túi áo. Biết có chuỗi này trong túi áo con thì mẹ được an tâm.” Đó là loại chuỗi rất đẹp, dây bằng kim loại óng ánh, hạt bằng ngà trắng trong. Nghe lời mẹ, tôi để chuỗi vào túi áo và xem đó như một món trang sức kín đáo luôn mang theo người. Khi vào lính thì cuộc sống thành khác xưa. Áp lực cộng việc, những chuyến đi xa, những hiểm nguy về thời tiết, về đối phương lúc nào cũng rình rập quanh mình khiến lòng trí tôi luôn bị chi phối và dính chặt vào thực tế hàng ngày. Xâu chuỗi lúc nào cũng nằm trong túi áo.
Edward J. Barr là Giáo sư Đại Học, có bằng Cao học Thần học tại Học viện Thánh Augustinô. Ông cũng là một nhà văn Công Giáo. Văn của ông chuyên về thể loại văn chương châm biếm, chua chát. Ông cho rằng đó có thể là kết quả của những tháng ngày cận kề cái chết khi còn là một Thủy Quân Lục Chiến, và sau đó là một sĩ quan tình báo. Xin giới thiệu với quý vị và anh chị em một bài văn trào phúng mới nhất của ông. Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ. The Devil Came to Mass this weekend
🌹 Quà sinh nhật Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má : "Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?" Chưa tan tiệc, Má về sớm, nói vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi : "Sao má chẳng ăn gì?" Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và đĩa cá bống kho tiêu chị mang đến... 🌹 Con Nuôi Thầy giáo lớp 1 thảo luận với lớp về một bức hình chụp, có một cậu bé màu tóc khác mọi người trong gia đình. Một học sinh cho rằng cậu bé trong hình chính là con nuôi. Một cô bé nói : - Mình biết tất cả về con nuôi đấy. Một học sinh khác hỏi : - Thế con nuôi là gì ? Cô bé trả lời: - Con nuôi nghĩa là mình lớn lên từ trong tim mẹ mình chứ không phải từ trong bụng. 🌹
Đám cưới dài dằng dặc trên con đường thấp lè tè phủ bóng mát từ những hàng cây cao ở bờ dốc các trang trại. Đôi tân hôn đi đầu rồi đến cha mẹ, khách mời và người nghèo trong vùng, cuối cùng là bọn trẻ con. Chúng lượn quanh đám rước như những con ruồi, hoặc chen vào giữa hàng hay leo lên cành cây để nhìn cho rõ. Chú rể là một anh chàng bảnh trai tên là Jean Patu, chủ trại giàu nhất vùng. Nhưng trước hết đó là một anh thợ săn cuồng nhiệt, say mê săn bắn đến độ sẵn sàng tiêu những khoản tiền lớn cho chó săn, toán gác, cho chồn sương và súng ống mà không cần tính toán. Cô dâu, Rosalie Roussel, đã được khá nhiều đám ở các vùng lân cận ngấp nghé dạm hỏi vì họ thấy cô xinh đẹp, và họ biết cô có của hồi môn đáng kể, nhưng cô chỉ chọn Patu, có lẽ vì anh nầy được lòng cô hơn, hay đúng hơn, theo thói suy tính hơn thiệt của người Normandie, là vì anh có nhiều tiền.
Mùa Giáng Sinh về, có lẽ tâm hồn ai cũng rộn lên một niêm vui nào đó trong bầu khí cuối năm, khi tiết trời thay đổi… Xin góp một vài câu chuyện sưu tầm về mùa Giáng Sinh làm món quà nhỏ cho quý bạn đọc… Chúc các bạn tìm được niềm vui Giáng Sinh thật sự trong tâm hồn mình…. Có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. /post 22 Tháng Mười Hai 2017(Xem: 964)/
Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông , một thương gia . Ấy vậy mà cuộc đời phiêu bạt để bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ. Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Hoa Dã quỳ gắn với một câu chuyện truyền thuyết cảm động về tình yêu đôi lứa. Chuyện kể rằng từ xa xưa có một bộ tộc Lasiêng sinh sống ở vùng Tây nguyên xa xôi. Trong bộ tộc có nàng H’Linh xinh đẹp yêu tha thiết chàng K’Lang, ngày ngày K’Lang vào rừng săn bắn, hái lượm, còn H’Linh ở nhà se sợi dệt tấm chăn kiệu chồng (theo tục lệ của bộ tộc thì con gái trước khi lấy chồng phải dệt một tấm chăn thật đẹp để mang về nhà chồng), tối về họ lại quây quần đốt lửa và múa hát cùng dân làng. Cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc của họ cứ thế trôi qua và chờ đến ngày trở thành chồng vợ. Nhưng tình yêu giữa hai người lại không được suôn sẻ như mong đợi, bởi trong bộ tộc có chàng LaRihn là con trai của người tộc trưởng cũng ngày đêm thương trộm, nhớ thầm H’Linh, nhưng không được nàng đáp lại. LaRihn rất hờn ghen.
Mụ Chét tất tả đi về phía Ủy Ban Xã. Hôm nay là ngày mụ được vinh dự mời lên để nhận quà. Món quà mà chỉ có gia đình liệt sĩ mới nhận được. Mấy tháng trước làng bị lụt nặng. Những cơn mưa dầm liên tiếp cả tuần, gió rít từng cơn khiến trời lạnh cóng hơn nhiều hơn năm trước. Nước từ con sông dâng lên mỗi lúc một cao. Nhà mụ chồng ghế, chồng bàn lên giường để tránh lụt. Cuối cùng mụ được đưa lên ngồi lên khu đĩ nhà, lụt mới từ từ rút lui. Nước rút, căn nhà như ruộng mới bừa xong, dơ nhớp không chịu được. Mọi thứ đều hư hại. Lúa không có bao nhiêu lại bị ngâm nước lên mộng hết phân nửa. Sắn trong nương bới không kịp cũng bị hư hết một mớ. Nhà đã nghèo lại bị tai trời, rau ngoài vườn thúi cả, gạo ẩm độn với sắn đã chạy chỉ vàng khè, cơm ăn vào nó cứ say say thế nào.
Năm 2016, tôi đến Huế. Đấy là lần đầu tiên tôi đến thăm lăng Gia Long. Tôi đã đi Huế rất nhiều, đã đi lăng Tự Đức, Khải Định vài lần. Nhưng lăng Gia Long hầu như tôi không hề đặt chân đến, chỉ vì … tôi không biết. Ngài được mặc định là nhân vật phản diện trong sách giáo khoa, trong những tài liệu chính thống, và vì thế, lăng của ngài cũng bị đưa vào quên lãng. Dịp đó là lần đầu tiên tôi đưa bạn gái ra Huế chơi. Trong vé tham quan các điểm di tích lăng tẩm, thì chỉ có lăng Minh Mạng, Tự Đức, Khải Định và thăm Đại Nội, không có lăng Gia Long. Chiều đó, tôi chở bạn gái đi thăm lăng Minh Mạng. Nhưng không hiểu sao tôi chạy lố đến một cây cầu mới xây và có biển hiệu chỉ dẫn "Lăng Gia Long". Vừa lạc, vừa tìm mãi chưa ra lăng Minh Mạng mà thấy biển chỉ lăng Gia Long.
Bảo Trợ