Những Thương Hiệu Chỉ Có Ở Little Saigon

30 Tháng Ba 20154:15 CH(Xem: 1548)

Kalynh Ngô/Người Việt


LITTLE SAIGON, CALIFORNIA (NV) - Nhắc đến Little Saigon, Quận Cam, nơi được gọi là “cái nôi của người Việt tỵ nạn,” người ta nhớ ngay đến những cái tên quen thuộc như Phước Lộc Thọ; Quán Văn; nhà sách Tú Quỳnh... đã tồn tại gần 40 năm.

Thế nhưng, một trong những nét riêng, "rất Little Saigon," là những thương hiệu gốc Việt với cái tên rất Việt.

blank

Thương hiệu Bí Bầu Moving. (Hình: Bí Bầu Moving)


Năm Khéo, Bí Bầu - nghe thật thân quen


Chúng tôi tìm đến số điện thoại ghi cùng với tên của thương hiệu này. Người trả lời, cũng chính là ông Năm Khéo đang chuyển đồ cho khách của mình. Lời hứa “tôi sẽ gọi lại sau” được ông thực hiện ngay trong ngày hôm ấy.

“Năm Khéo là năm cái khéo. Lúc mới làm công việc này, tôi nghĩ là mình chủ yếu phục vụ người Việt của mình, nên tôi tìm một cái tên thật dễ nhớ, thật đơn giản, chỉ cần nói đến là thấy ngay tính chất công việc của mình.” Ông Năm Khéo, người chủ của cơ sở thương mại mang chính tên mình, nói với chất giọng mộc mạc.

Hỏi ông vì sao không phải là một khéo, hai khéo, hay ba khéo, hoặc mười khéo, mà lại là ... năm khéo? Ông cười sảng khoái, giải thích ngay.

“Lúc đó tui nghĩ ra số năm nên gọi là năm.”

Thật đơn giản! Ngắn gọn! Và dễ nhớ đến mức nhanh nhất cho người cần tìm thông tin cần biết.

Ông và gia đình định cư ở Mỹ khoảng 20 năm, thì cũng là ngần ấy thời gian ông gắn bó với “Năm Khéo.”

“Đừng hỏi tên thiệt của tui, vì có nói ra cũng không ai biết đâu. Nhưng nếu hỏi đến tên Năm Khéo, ở Little Saigon này ai cũng biết.”

Có lẽ tính của ông thật tình, giản dị, sẽ chẳng “khéo” như công việc mưu sinh của ông. Thế nhưng, đơn giản là tốt nhất, là ... khéo nhất.

Và có lẽ cũng chính sự chân tình, thật thà đó mà thương hiệu Năm Khéo Moving là một dấu ấn đáng tin cậy ở Little Saigon.

Trước khi gọi đến số điện thoại của thương hiệu Bí Bầu Moving, chúng tôi có nghĩ, “có lẽ chủ của cơ sở này là người miền Tây.”

Và đúng vậy, “chú Bí Bầu,” người muốn rằng: “Cứ gọi là chú Bí Bầu đi” đã khởi nghiệp với nghề này gần 12 năm, từ ngày đầu tiên ông đặt chân đến Mỹ.

“Tôi đặt tên cho thương hiệu của mình là Bí Bầu vì tôi nghĩ nó sẽ dễ nhớ. Đối tượng mình phục vụ là người Việt Nam, nên tôi chọn cái tên vui vui, có tính chất dân gian, thân mật,” “chú Bí Bầu” nói.

Bí Bầu dễ làm cho người ta nghĩ đến sự gắn kết máu mủ, tình nghĩa thủy chung.

“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.” (Ca dao Việt Nam)

Nhưng “Chú Bí Bầu” của Little Saigon rất khiêm tốn khi nói rằng “tôi không dám nói rằng mình đặt tên đó để gợi lên một thâm tình máu mủ, mà tôi chỉ nghĩ cái tên ấy nó đậm tính cổ truyền, dân gian Việt Nam.”


Tèo Tire Club – Tên “cúng cơm” thay đổi một cuộc đời


Nằm ngay trên con đường nhỏ Dillow St cắt ngang đại lộ Bolsa, Tèo Tire Club thu hút ngay sự tò mò của người đi ngang, bởi cái tên rất Việt Nam của mình.

Không giống như cái tên Năm Khéo hay Bí Bầu với lý do “đơn giản cho người ta dễ nhớ,” Tèo Tire Club là cả một câu chuyện đời người.

“Tôi muốn trốn chạy một quá khứ.”

Người đàn ông nhỏ người, gương mặt kiên nghị trả lời ngắn gọn câu hỏi vì sao ông chọn một cái tên rất “cúng cơm” cho việc kinh doanh của mình.

Cái quá khứ từng bị trốn đó, qua lời kể của ông, như cuốn phim quay lại thời gian của 30 năm trước. Khi đó, cái tên Tèo chưa từng được nghĩ rằng sẽ có trên nước Mỹ, hơn nữa lại là tên của một cơ sở thương mại.

“Tôi từng là một kỹ sư, Electrical Engineer System Design, một ngành mà tôi nghĩ rằng vào lúc đó, toàn nước Mỹ chỉ có khoảng 200 người. Tôi làm việc với mức lương nhiều người mơ ước. Công ty chuyển tôi lên San Jose và tài trợ tất cả chi phí. Thế rồi, chính nơi đó, tôi đánh mất mình, và mất tất cả... Vì con ma cờ bạc.” Ông chậm rãi kể chuyện đời mình.

“Cái đêm tôi lê bước về nhà sau một canh bạc chết sống, mở tủ lạnh tìm chai chia để uống. Không có bia. Tìm thức ăn. Không có thức ăn. Tôi thấy trong tủ lạnh không có một chai sữa nào cho con tôi. Lúc đó, từ trong tôi như có một tiếng gào, 'mày là thằng mất dạy. Mày là kỹ sư mà không lo nổi cho con một bình sữa.' Tôi đi vào phòng, nhìn vợ con đang ngủ, tôi lấy cây đánh bóng chày, lay vợ mình dậy rồi bảo cô ấy hãy đánh tôi đi, đánh thật đau cho tôi tỉnh. Vợ tôi lắc đầu nói: 'Anh đã tỉnh rồi đấy.'”

Ông dừng lại, khẽ mỉm cười, đưa mắt nhìn quanh nơi làm việc của mình và nói, “tôi đã tỉnh sau đêm đó. Và đứng dậy để có ngày hôm nay. Tôi quyết định lấy cái tên cúng cơm ba má đặt cho mình để ghi nhớ là cái thằng tôi ngày đó đã chết rồi. Chỉ còn lại thằng Tèo mà thôi.”

blank
Ông "Tèo" tại cơ sở Tèo Tire Club của mình. (Hình: Kalynh/Người Việt)

Tèo Moving cũng là của ông. Và cũng chính là cái nghề đưa ông thoát khỏi địa ngục trần gian. Hai mươi bốn năm làm Tèo Moving, ông nói chưa bao giờ mình buồn hay ân hận vì đã không quay lại với nghề kỹ sư.

Ông nhớ lại ngày đầu tiên đưa thương hiệu Tèo Moving đến với cộng đồng Little Saigon, mọi người rất ngạc nhiên. Thế nhưng, theo ông: “Ba mẹ đã cho mình thành hình, nhưng mình đã không thành danh. Thì thôi mình quay lại cái tên cúng cơm ngày xưa để làm lại từ đầu. Ngày xưa vượt biển không chết, chẳng lẽ bây giờ lại để cuộc đời mình chết vì con ma bài?”

Tèo Tire Club, cơ sở thương mại hiện giờ của ông hoạt động được sáu năm nay. Theo ông, đây mới chính là nghiệp của mình.

“Tôi có cái bằng về sửa xe trước khi mở Tèo Moving. Rồi tôi quên bẵng nó đi. Sau này, trong lúc dọn dẹp đồ cũ, tôi mở thùng đồ đầu tiên, thấy tấm bằng này nằm trong đó,” ông nói.

“Thằng Tèo” năm nào bây giờ có thể hãnh diện với cái tên cúng cơm của mình đã trở thành một nét rất đặc biệt của con đường Bolsa.


Xe đò Long Thành-Cà Mau ở Mỹ


Người dân Little Saigon khá quen thuộc với hình ảnh chiếc xe 12 chỗ ngồi màu trắng sơn dòng chữ “Xe đò Long Thành – Cà Mau.” Chủ nhân của chiếc xe đò có cái tên “lạc lõng” ở nước Mỹ nhưng không xa lạ với Little Saigon này là anh Thiện Thành.

“Tôi đặt tên cho chiếc xe này là Long Thành-Cà Mau, và làm nghề này cũng vì muốn trả ơn một người,” anh Thiện Thành giải thích, đơn giản như chính cái chất miền Tây Nam Bộ của anh.

blank
Ông Thiện Thành bên cạnh chiếc xe Long Thành-Cà Mau của mình. (Hình: Thiện Thành cung cấp)


“Tôi là người miền Tây. Tôi sinh ra ở Cà Mau, nơi tận cùng đất nước. Năm 11 tuổi, tôi đón xe đò lên Sài Gòn, để từ Sài Gòn bắt xe đi Long Khánh thăm ba tôi bị đang bị giam trong tù Cộng Sản. Đến bến xe ở Sài Gòn thì trời đã tối. Tôi với hai giỏ đệm đựng trái cây và thức ăn để đi thăm nuôi ba không biết phải làm sao giữa thành phố xa lạ. Thì lúc đó, có một người tài xế lớn tuổi đang chuẩn bị về nhà sau chuyến xe cuối cùng trong ngày. Ông hỏi thăm tôi và sau đó chở tôi về nhà, cho ngủ nhờ qua đêm,” anh Thành kể lại câu chuyện của mình.

“Tám năm sau, tôi trở lên Sài Gòn tìm người đàn ông tốt bụng đó thì đúng ngày hôm ấy, ông lên đường đi Pháp định cư. Rồi tôi sang Mỹ, mang theo câu nói của ông, đó là 'muốn cám ơn chú thì hãy giúp lại những người khác.'”

Theo ông chủ của chuyến xe đò Long Thành-Cà Mau, chính câu nói đó đã đưa anh đi theo cái nghề của người mà anh mang ơn, với tâm nguyện sống “giúp lại những người khác.”

Thêm nữa, anh dùng chính tên của chuyến xe Long Thành đã giúp anh ngày trước, ghép vào với tên của thành phố nơi anh sinh ra thành thương hiệu cho công việc của mình khi sang Mỹ.

Từ đó. Little Saigon có một chuyến xe Long Thành-Cà Mau.


Thầy Ba Cầu Bông trên đất Mỹ


Little Saigon có cầu Bông?

Không phải thế! Nhà thuốc bắc Thầy Ba Cầu Bông là thương hiệu lâu đời, vang danh khắp Sài Gòn-Gia Định-Chợ Lớn 30 năm từ trước năm 1975.

“Sư phụ là con thứ ba trong gia đình, nhà gần cầu Bông nên khi lập nhà thuốc lấy tên là Thầy Ba Cầu Bông,” bà Yến, một người thân và cũng là người làm việc tại nhà thuốc cho biết.

Vẫn theo lời bà, “sau đó chiến tranh loạn lạc, khi cùng với gia đình lưu lạc sang đến bên này, sư phụ vẫn dùng lại tên thương hiệu gốc.”

Cho đến bây giờ hiếm ai biết được thật của ông, chỉ biết ông là Thầy Ba Cầu Bông.

Người nối nghiệp duy nhất của ông ở hải ngoại là Đông Y Sĩ Văn Hữu Nuôi, cũng là người đệ tử nhỏ nhất. Theo bà Yến cho biết, những sư huynh khác có nối nghiệp sư phụ ở Sài Gòn, nhưng chỉ một thời gian ngắn, không ai giữ được nghề lâu cho đến giờ.

“Những phương thuốc đặc chế gia truyền của Nhà Thuốc Bắc Thầy Ba Cầu Bông đã giúp hàng triệu người Việt trên hải ngoại, nam phụ lão ấu vượt qua nhiều căn bệnh.” Bà Yến tự hào nói về thương hiệu mà mình đang gắn bó.

Vẫn còn rất nhiều những tên gọi mộc mạc, rất Việt Nam ở khắp Little Saigon như Tèo Tyre Club; Thạch Bà Kim; cà phê Lú; Tèo Sandwich...

Tất cả những cái tên ấy đều ra đời từ chính tình yêu quê hương và tinh thần vượt khó của người Việt Nam.

Và chắc chắn sẽ còn rất nhiều nữa, khi mà dấu ấn 40 năm của người Việt hải ngoại đã và đang thành hình nên một cộng đồng vững mạnh trên nước Mỹ.
Theo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dựa trên nhiều khám phá khảo cổ học, các nhà khoa học đã thừa nhận phụ nữ Viking ở Scandinavia (Bắc Âu) "quyền lực" hơn nhiều so với suy nghĩ trước đây. Ra trận Các nhà khảo cổ đã phát hiện ra nhiều ngôi mộ chứa hài cốt của các nữ chiến binh Viking. Từ lâu, người ta cho rằng, ngôi mộ cổ ở thị trấn Birka của người Viking thuộc về một người có tầm quan trọng về quân sự. Sau đó, các nghiên cứu toàn diện về DNA cho thấy chiến binh Birka thực chất là một phụ nữ.
Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
Các đường phố ở London ngày đêm đốt lửa lớn, đốt trầm hương và ớt với nỗ lực làm sạch không khí. Một số người đem xác người chết bỏ vào hố lửa rồi đốt, khói dày đặc và mùi chết chóc bao trùm khắp thành phố.
1. Trận Gettysburg, Nội chiến Mỹ (năm 1863) 5 trận chiến đơn lẻ đẫm máu nhất lịch sử nhân loại: Xác người chất đống - Ảnh 1. Tham chiến: Liên bang miền Bắc - Liên minh miền Nam Tổn thất: Liên bang miền Bắc: 23.000 - Liên minh miền Nam: 23.000 Kết quả: Liên bang miền Bắc thắng. Theo Military History, đây là trận chiến đánh dấu bước ngoặt của Liên bang miền Bắc, đồng thời cũng ghi nhận số lượng tổn thất lớn nhất trong cuộc Nội chiến Mỹ. Sau hàng loạt lợi thế ban đầu, đại tướng Lee dẫn quân miền Nam tiến đánh vùng kiểm soát của Liên bang miền Bắc. Giao tranh diễn ra kịch liệt trong suốt ba ngày trước khi quân đội miền Bắc giành được thắng lợi, đẩy lùi đối phương. Trận đánh được ghi nhận là trận chiến quan trọng nhất của cuộc Nội chiến Mỹ, ghi dấu địa danh Gettysburg và trở thành biểu tượng cho nghị lực và chiến thắng của Liên bang miền Bắc.
1- Tên quốc gia bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU, hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU trong danh sách tên các nước trên thế giới. 2- Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT. 3- Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG 4- Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác. 5- Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ. 6- Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nó GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn. 7- Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ nó. 8- Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính nó là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
“Karaoke” là tiếng Việt, có nghĩa là cứ “ca ra là OK”. Vậy là dân ta thoải mái ca ra, dù nhiều khi chẳng OK chút nào. Trong mùa dịch cô Vi này, người người ở nhà, thiếu thú vui giải trí, người ta đâm ra thích “ca ra OK”. Tại Việt Nam, karaoke đã trở thành đại nạn, không biết có trầm trọng hơn dịch bệnh không, nhưng đủ để dân chúng la làng. Người ta hát thoải mái bất kể giờ giấc, nửa đêm vẫn cứ đua nhau gào làm náo động khu phố. Tôi đọc được trên Facebook lời than của một bạn ở Sài Gòn: “Nó hát ngày, hát đêm, hát thêm Chủ Nhật, hát tràn cung mây, hát không cho ai ngủ. Nó chuyển sang “Vùng Lá Me Bay” mà giọng lúc thì ồm ồm, lúc thì rít sần sật lên như thế thì lá bay sao được, bay kiểu gì mà từ trưa tới tối vẫn chẳng hết lá!”.
Bảo Trợ