Chuyện Suy Tư - Cám Dỗ Ngọt Ngào!

20 Tháng Ba 20155:32 CH(Xem: 1274)
Cám dỗ ngọt ngào!

1/ Quá đề cao vai trò của giáo dân: Khi quá đề cao vai trò của giáo dân đặc biệt là giáo dân có tiền, thì giáo hội bị dẫn dắt và bị ảnh hưởng bởi xu thế trần tục. Cụ thể là việc cho giáo dân rước lễ trên tay, nhiều LM không cần ngồi toà giãi tội mà đứng ở góc cây để giãi tội, vai trò truyền giáo của giáo xứ được đẫy hết cho giáo dân, như hình ảnh chiếc thuyền trên đó giáo dân và LM cùng chèo, thuyền không đi là lỗi của giáo dân, vì giáo dân là số đông. Cách quản lý "lấy dân làm góc" này người CS đã áp dụng và theo thời gian nó có nhiều bất cập.
4
2/ Đề cao vai trò yêu người: Quá đề cao vai trò yêu tha nhân và dùng lý luận này để bào biện cho các điều xấu trái mắt Chúa. Vì yêu người nên chấp nhận sự đồng tính luyến ái hay vấn đề ly dị, mà quên đi giới luật của Chúa. Đối với Thiên Chúa là đấng nắm giữ sinh mạng và ban không khi cho ta thở mà ta chưa kính yêu người cho phải đạo, thì làm sao ta yêu tha nhân được, có chăng là tình yêu đầy vụ lợi theo kiểu “” đắc nhân tâm””.

3/ Vì yêu thương giáo dân nên LM làm việc mục vụ theo nhu cầu của giáo dân: Giáo dân ít xưng tội, thì LM không ngồi toà nữa, giáo dân không đi lễ sáng thì LM không làm lễ sáng, giáo dân là mục tiêu mục vụ của LM. Giáo xứ là của dân do dân và phục vụ dân thì không còn chổ để Thiên Chúa lãnh đạo.

4/ Chỉ cần cầu nguyện sốt sắng không cần cầu nguyện nhiều: Ý thứ nhất chắc chắn đúng, nhưng khi kết hợp với ý thứ hai thì nó trở nên một cái bẫy ngọt ngào. Thử hỏi có ai tập thể dục chỉ cần 1 phút “”sốt sắng”” hơn là tập thể dục 30 phút không “”sốt sắng””.

5/ LM và giáo sỹ chỉ cần mời gọi mọi người sống cầu nguyện mà không cần làm gương sáng. Các ngài cứ vào phòng đóng cữa cầu nguyện để bảo vệ sự khiêm nhường của mình chứ không cần làm gương cầu nguyện. Ranh giới giữa Thiên Đàng và Hõa Ngục cũng gần như ranh giới giữa đời sống làm gương lành và đời sống giã hình.

6/ Đưa tình huynh đệ lên quá cao: Tình huynh đệ trong nhà thờ, các cuộc hội họp và ăn uống vì lòng mếm yêu tha nhân nên phải dành phần lớn các nỗ lực của giáo xứ cho các việc phục vụ đáp ứng nhu cầu vật chất cho anh em như xã hội trần thế. Trong các cuộc hội hộp của giáo xứ phần lớn thời gian dành để bàn bạc về việc tổ chức tiệc tùng, cách tặng hoa, cách quyên góp để xây dựng, có bao nhiêu thời gian để cầu nguyện hay tìm cách giúp giáo dân và cộng đoàn sống thánh thiện hơn?

7/ Để lôi cuốn người trẻ cần phải cải cách thánh lễ cho phù hợp: Dâng lễ chỉ đứng để cho thoải mái, trong thánh lễ cần đưa nhạc ngoài đời vào, rồi đưa giúp lễ nữ, rồi bắt tay chào nhau ý ơi, trong khi các Thiên Thần, các Quản Thần, các Quyền Thần đang quỳ gối ngợi khen thờ lạy Thiên Chúa.

8/ Đề cao lòng thương xót Chúa để che lấp trách nhiệm phải trả trong luyện ngục: Thiên Chúa quá nhân từ nên dù là học hành đoàng hoàng hay anh quay cóp ngài đều cho đậu ĐH hết và ra trường đều cho làm quan để hưởng phần gia nghiệp với ngài hết. 

Thiên Chúa công bằng và thánh thiện vô cùng, chắc chắn ngài sẽ thưởng phạt công minh, một người tạo ra một xu hướng tốt và nổ lực để điều tốt lan rộng, chắc chắn khi về trời thì phần thưởng sẽ tương xứng. Ngược lại một người khuyến khích mọi người làm điều xấu khi người đó chết đi, cái xu hướng xấu đó nếu tiếp tục lan rộng và làm mất linh hồn nhiều người chẳng lẽ Thiên Chúa lại cho hưởng vinh phúc đời đời mà không áy náy sao?

Theo Thanhcavietnam.net
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ở một khu rừng nọ, muôn loài muông thú sống rất thanh bình hạnh phúc. Cho đến khi Sư Tử vốn được bầu làm Chúa Sơn Lâm nhiều năm liền, một minh quân vừa oai phong lại vừa nhân từ, đang trong thời thịnh trị bỗng lăn đùng ra chết không rõ vì nguyên do gì./17 Tháng Năm 2012(Xem: 4646) Lm. LÊ QUANG UY /
Người ta truyền tụng rằng tại Nam Thiên Đệ Nhất Động có một vị sư tu hành đắc đạo. Có lúc sư ngồi thiền cả tháng, không ăn không uống, không lay động để thể hiện trí tuệ dũng mãnh của của Phật. Có lúc ngài tụng Kinh Hoa Nghiêm, Kinh Pháp Hoa, Kinh Viên Giác…tiếng như sư tử hống, vang vọng cả sơn lâm để thể thế gian có thể nghe rõ lời kinh, để thể hiện lòng từ bi của Phật. Có lúc đi đứng, nằm ngồi giữ nghiêm giới luật, từng động tác, từng cử chỉ đều giữ gìn chánh niệm để thể hiện tính trang nghiêm của chư Phật. Có lúc ngài thị hiện thành người chèo đò đưa khách thập phương hành hương, thỉnh thoảng nói vui một vài câu Phật pháp làm tỉnh ngộ lòng người. Có lúc ngài biến hóa thành một cậu bé luẩn quẩn ở bến đò, nhưng nói ra câu nào cũng khiến các cụ tấm tắc khen thầm tại sao có người uyên thâm Phật pháp đến như vậy. Phải chăng đây là Thiện Tài Đồng Tử tái sinh?
Phương Tấn 1* DANH HỌA LEONARDO DA VINCI VÀ “BỮA ĂN TỐI CUỐI CÙNG” CỦA CHÚA JESUS. Tôi đến Ý nhiều lần, đã đi thăm tòa thánh Vatican, chụp hình đóng giả “võ sĩ giác đấu” ở đấu trường La Mã, dạo thuyền trên kênh Venice, đùa giỡn cùng biển Rosolina, xoay gót chân cầu may trên hình con tê giác ở sân nhà thờ Milan. Và mới đây, tôi đã “vung tay xuống tấn” chống đỡ cả tháp nghiêng Pisa – một di sản văn hóa thế giới được Unesco công nhận từ năm 1987. Riêng “nụ cười bí ẩn” của nàng Mona Lisa mà danh họa Leonardo da Vinci đã mất 10 năm để vẽ và một số nhà khoa học thế giới đã tính được nụ cười hàm chứa 83% hạnh phúc, 9% khinh mạn, 6% sợ hãi và 2% giận dữ, tôi đã được nhìn ngắm không phải tại Ý mà tại bảo tàng Louvre nước Pháp.
Câu chuyện về 5 chú khỉ và 1 nải chuối dưới đây tưởng chừng như đơn giản nhưng nó lại ẩn chứa những bài học, hiện tượng xảy ra trong cuộc sống đôi khi khiến chúng ta phải giật mình. Chuyện kể rằng, có 5 con khỉ bị nhốt trong một căn phòng. Giữa phòng là một cái thang, trên đỉnh thang là nải chuối. Mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, người ta lại phun nước lạnh vào những con còn lại, làm chúng rất khổ sở. Sau một thời gian, mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, những con
Sau khi phải tốn cả tiếng đồng hồ với cha tôi tại nhà bank chỉ để cho ông cụ chuyển một số tiền, tôi nói: -Tại sao mình không dùng internet, ba? -Tại sao phải qua internet? Ông hỏi lại. -Tại vì mình sẽ không tốn hàng giờ vô bổ ở đây. Không chỉ nhà bank, ba có thể đi shopping mua bất cứ thứ gì từ internet. Mọi chuyện đều dễ dàng. - Nếu vậy thì ba sẽ không cần ra khỏi nhà ư? -Đúng vậy, -Tôi cao hứng kể tiếp- Bất cứ món gì ba muốn, Amazon có thể mang đến tận cửa cho mình. Và những lời sau đây của cha tôi đã làm tôi chợt tỉnh -Con thấy không, từ khi vô đây ba đã có dịp gặp gỡ chuyện trò 4 người bạn cũ. Có dịp trao đổi với nhân viên nhà bank, và họ bắt đầu biết ba là ai. Ba đang ở một mình. Đây là nơi ba sẽ cần đến. Ba muốn gặp mặt từng người họ để tạo sự quan hệ cá nhân với nhau. Ba có đủ thì giờ để làm việc này.
Câu Chuyện Ổ Bánh Mì và Lão Già Kỳ Quặc Bạn có tin vào nhân quả báo ứng? Chờ tới khi nó đổ xuống đầu bạn, lúc ấy muốn trốn cũng không kịp. Nhân quả thường đến muộn nên đôi lúc ta tưởng là nó không có. Có một người phụ nữ khi nướng bánh mì cho gia đình mình luôn làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Và một người gù lưng đều đặn đến để lấy ổ bánh mì đó. Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người gù lưng đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Người đàn bà rất bực bội. Bà thầm nghĩ: “Không một lời cám ơn, ngày nào người gù này cũng đến lấy bánh ta làm rồi lải nhải giai điệu khó chịu ấy! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?”
Chuyện kể rằng có một anh tài xế chở bệnh nhân tâm thần cho bệnh viện tâm thần. Trong một lần đưa đón, anh ta để lạc mất ba bệnh nhân do sai sót. Vì để bảo toàn công việc của mình, anh ta đã lái đến trạm xe bus gần đó rồi mời chào chở miễn phí cho những ai về cùng đường. Nhờ thế, anh lừa được ba người hoàn toàn bình thường lên xe rồi chở thẳng vào bệnh viện. Và sau cùng, trải qua rất nhiều nỗ lực, ba người họ mới có thể thoát khỏi trại tâm thần. Khi họ được rời đi, các phóng viên biết chuyện mới đến mời phỏng vấn để tìm hiểu thực hư ra sao. Phóng viên đã hỏi cả 3 người: Khi anh bị đưa vào trại tâm thần, anh đã dùng cách nào để tự giải cứu mình? Anh chàng định luật học trả lời: Tôi nghĩ, tôi phải ra khỏi đó bằng mọi giá, tôi cần chứng minh bản thân mình không có bệnh. Phóng viên: Anh chứng minh bằng cách nào?
Họ lấy nhau vì tình, những năm đầu đời êm đẹp lắm, con cái lần lượt ra đời đủ cả nếp tẻ. Ai cũng khen đẹp, hạnh phúc. Công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió. Họ laị thông minh, nhạy bén nắm bắt xu hướng thị hiếu của thị trường nên việc kinh doanh phát triển nhanh. Dư phước tiền kiếp trổ hoa kết quả, chừng mươi năm sau đã trở thành đaị gia, tiền rừng bạc biển, của cải nhiều vô số nhưng sự đời đôi khi laị éo le thay! Tiền ngày càng nhiều thì hạnh phúc laị vơi cạn dần, gia tài phình to ra thì tình nghĩa đạo lý laị teo tóp và tàn lụi đi. Người vợ ngày càng tỏ ra ham tiền vô độ và tham vọng quá lớn. Người chồng thì cũng có những biểu hiện quái lạ khác người, khác đời. Chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh liên miên, ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cự lớn. Không khí trong nhà khi thì lạnh như hầm bạc trong nhà băng, khi thì cháy ngùn ngụt như trận chiến; đến đỉnh điểm thì kéo nhau ra toà.
Sau khi thiền sư Bankei qua đời, một người mù sống gần chùa của thiền sư nói với một người bạn: “Bởi vì tôi mù, tôi không thể quan sát sắc mặt người ta, nên tôi phải xét tư cách của họ qua giọng nói. Thường thì khi tôi nghe một người chúc mừng người khác về chuyện vui hay thành công nào đó, tôi cũng nghe một âm bí mật của ganh tị. Khi chia buồn với người khác về mất mát của họ, tôi cũng nghe thích thú và thỏa mãn, cứ như là người chia buồn thật sự vui vì có cái gì đó để lại cho họ hưởng trong thế giới riêng của họ. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì giọng nói của Bankei luôn luôn thành thật. Khi thiền sư bày tỏ hạnh phúc, tôi chẳng nghe gì khác ngoài hạnh phúc, và khi thiền sư bày tỏ buồn rầu, tôi chẳng nghe gì khác ngoài buồn rầu.
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình. Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng : - Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ ?
Bảo Trợ