Phần 2 - Chương 5

20 Tháng Ba 20159:24 SA(Xem: 796)

Phần 2 - Chương 5

Nô mua báo rất ít ! Hôm nay nó không định đi bán kiếm thật nhiều tiền như mọi hôm nó nghĩ, để mua cho con Rớt một chiếc áo bông tím, hay dẫn con Rớt đi ciné xem nàng công chúa lạc loài mà con Rớt thích. Nô chỉ muốn gặp má của nó ! 

Vài chục tờ báo kè kè trong tay, Nô thất thểu đi. Không lớn tiếng rao như mọi hôm, cổ nó khàn khàn, mồ hôi ra đẫm ướt sau lưng. Từ đầu đường Tự - do đến cuối đường, Nô đi đi lại lại không biết bao nhiêu lần, nó không nhớ, nhưng dù cho Nô đi cả ngàn lần lui tới như vậy nếu gặp được má, Nô vẫn đi. 

Đầu của Nô nặng như chì, chân tay mệt mỏi đôi mắt lừ đừ chỉ muốn khép lại. Nếu giờ này nó trở về quán phở bác Hai, ngả lưng xuống ghế bố nằm ì ra một giấc thì sướng biết bao. Nhưng đôi mắt của Nô phải mở ra thật lớn hết sức miễn cưỡng để nhìn những người đàn bà sang trọng lui tới con đường này, may ra gặp má nó chăng. 

Chị bán thuốc mọi khi Nô thường ghé lại mua một vài điếu Salem, nhìn nó lấy làm lạ. Không hiểu thằng nhỏ này mắc chứng gì mà cà rà cà rê hoài, mớ báo trên tay còn nguyên. Buôn bán mà cà rề kiểu nó có ngày hết vốn. Đợi Nô đi ngang, chị lên tiếng: 

_ Nhỏ à ! 

Nô đứng lại : 

_ Gì vậy chị ? 

_ Bán gì mà cà rề cà ràng hoài vậy mậy ? 

_ Tui bán hết nổi ! Trong người đau nên mệt quá ! 

_ Vậy sao không ngĩ cho khoẻ khi nào hết bịnh hẵng hay ? 

Nô bước lại để xấp báo trên ghế đẩu cạnh thùng thuốc. Ngồi nghỉ mệt mắt vẫn chăm chú theo dõi trên đường, Nô nói :

_ Tui cũng muốn nghỉ bán cho khoẻ ! Nhưng … 

Nô nói chưa hết câu, bỗng nó nhìn thấy chiếc xe huê kỳ bóng lộn hôm trước mà má nó từ trên đó bước xuống. Nó đứng lên chụp xấp báo chạy theo. Chị bán thuốc không hiểu gì ngơ ngác nhìn. 

Hai chân của Nô chạy thật lẹ, cuống quít. Tận đàng xa chiếc xe ngừng lại. Trên đó một người đàn ông cao lớn, một người đàn bà nhỏ thó bước xuống. Họ đi thẳng vào nhà hàng cạnh đó. 

Nô vừa đến, thì ngừơi đàn ông và người đàn bà đã bước vào bên trong. Ngoài cửa nhìn vào chiếc áo dài màu vàng, cái dáng đi, đúng là má nó rồi. Nô gọi thật lớn, giọng khàn khàn đến rát cuống hong: 

_ Má ơi! Má …! 

Người đàn bà mà Nô gọi là má hình như không nghe, vì bên trong nhà hàng tiếng nhạc dồn dập cuốn mất hút tiếng kêu của Nô. Gọi thêm một tiếng nữa, nó vùng chạy theo vào. 

Một anh bồi đứng gác cửa cạnh đó, thấy thằng nhỏ bán báo đâm sầm vào, anh ta nắm áo Nô lại: 

_ Chạy đâu vậy nhỏ? Mắc mớ gì mà đâm sầm vô đây? 

_ Tui chạy vô má tui một chút. 

_ Má mầy đâu ở trong này mà vô? 

_ Bà bận áo dài màu vàng mới vừa vô trong này nè! 

Người bồi nhìn Nô: quần áo dơ dáy như vậy mà có thể là con của bà sang trọng khi nãy được sao? Hay thằng nhỏ muốn vô trong này bán báo rồi nói đại như vậy, con nít bây giờ tinh ranh lắm! Nhiều khi qua mặt người lớn như chơi! Nghĩ như thế, anh bồi nhìn Nô: 

_ Thôi đi chỗ khác chơi đi ôn con! Cái kiểu ma mãnh của mầy ai không biết, định qua mặt tao hả! 

Nô xấn tới xô người bồi ra: 

_ Chú cho tui vô một chút tui ra liền! 

Thấy thằng Nô lải nhải hoài, anh bồi đổ tức: 

_ A cái thằng này! Đi chỗ khác mà bán! Mày đừng có xớ rớ đây, tao kêu lính xúc bỏ bốt đa. 

Nô nghe anh bồi doa như thế, nó hơi lo! Nô không biết phải nói làm sao cho anh bồi tin. Đứng yên một chút, Nô nhìn theo bóng của má mất hút trên thang làu. Nô buồn bã quay lưng bước sang đường. Kiếm một chỗ ngồi xuống, Nô ngóng mắt qua, hy vọng chút nữa má nó từ trong đó bước ra. Lần này nó nhất định gặp cho kỳ được, xem má đã quên nó thật chưa? Dù ai có nói gì mặc kệ, Nô vân tin má hãy còn thương nó lắm. 

Bây giờ đã gần mười giờ đêm. Con đường người ngoại quốc đi đông, có nhiều người đàn bà cũng sang trọng như má nó, cắp tay họ giỡn hớt. Nô cuối gầm mặt xuống lòng đường, không dám nhìn những hình ảnh đó. Má Nô như thế sao? Không thể như thế được! Má của Nô sang trọng hơn, bằng chứng là bà bước từ trên xe hơi xuống, bằng chứng là những ngày ở nhà má rất hiền. Má rất thương Nô. 

Nhưng giọt mưa râm râm, giọt mưa thật nhỏ, thật nhẹ lành lạnh trên da mặt Nô. Ngẩng mặt lên, Nô kéo chiếc nón rách ngay ngắn, chật nịt ôm sát lấy đầu. Những giọt mưa lấm tấm vươn vươn qua những ống đèn màu trông thật đẹp. Nô tưởng tượng như những giọt sao xa rơi xuống! Bầu trời trên cao tối đen. Mưa đã rơi nhiều, con đường trước mặt đã loang loáng nước. 

Từ xa con Rớt đi lại, nó nhìn quanh quất trên đường. Thấy con nhỏ ngó láo liêng buồn cười quá. Đợi con nhỏ đến gần, Nô đứng lên ngoắt ngoắt: 

_ Rớt! 

Nghe gọi nhìn thấy Nô, Rớt vui mừng chạy đến: 

_ Giờ này sao mày còn ngồi đây hở Nô? Tao kiếm mày muốn chết vậy đó! 

Nô kéo con Rớt chạy vào vỉa hè tránh mưa. Rớt phui phủi những giọt mưa dính trên đâu xuống: 

_ Mưa như vậy mà mày ham bán quá hà! Đau cho mà chết luôn! 

Nô cười hề hề: 

_ Mạnh như tao xe đụng hỏng chết nữa! thì nói gì đến mưa. 

Rớt liếc xeo thằng Nô: 

_ Thằng này chỉ nói gở không hè! 

Nô ôm chồng báo cười: 

_ Bây giờ còn như vậy chứ, ngày mai chắc tao không bán báo nữa! 

_ Hỏng bán báo thì lấy gì mà ăn mậy? 

_ Tao gặp má tao rồi, không còn sợ gì nữa, ăn xong rồi chơi thả cửa hoặc đến trường học thôi, chứ không kè kè xấp báo như vậy khổ thấy mồ đi! 

Vừa nói, Nô vừa chỉ nhà hàng trước mặt: 

_ Má tao ở trỏng, chút nữa thế nào bả cũng ra. Má tao sẽ dẫn tao về nhà sống sung sướng với bả! 

Nô nói lêin miên, Rớt thấy buồn! Chút nữa đây Nô sẽ gặp má nó. Rớt không còn thằng Nô hằng ngày để nói chuyện nữa. Từ đây thằng Nô sẽ sung sướng. Không hiểu nó còn thích làm bạn với Rớt nữa không? Rớt linh cảm có một điều gì sẽ làm mất thằng Nô vĩnh viễn. Thằng Nô sẽ giàu có sung sướng. Thằng Nô sẽ ngồi trên chiếc xe bóng lộn đậu bên kia đường. Trong niềm vui sướng gặp lại mẹ, Nô có còn nhớ đến Rớt không? Cô bạn nhỏ xấu số của nó! 

Rớt buồn buồn: 

_ Mày thấy kỹ hôn? 

_ Con nhỏ này kỳ hôn? Sao lại không kỹ, mặt của bả in trong trí tao. Đứng xa tao thấy hai người bước xuống đi thẳng vào nhà hàng tao chạy theo không kịp. 

Quay nhìn con đường dẫn ra bờ sông Sài Gòn còn một vài chỗ đèn khí đá, ánh sáng loáng thoáng tạt theo gió, Rớt đứng lên: 

_ Mày đã ăn gì chưa Nô? 

_ Chưa. 

_ Ngồi đợi tao một chút nha. 

Nói xong Rớt bỏ đi về hướng bờ sông. Một lát sau nó đem về hai khúc bánh mì thịt, đưa cho Nô một khúc: 

_ Mày an đỡ kẻo đói. 

Một khúc bánh mì thôi! Không đáng là bao, nhưng ý nghĩ của Rớt thật tội tình, giờ phút này còn ngổi đây, còn ăn chung với nhau. Nhưng ngày mai chắc gì được như vậy nữa. Rớt cầm trên tay một khúc, nhưng nó không an, chỉ nhìn Nô đang ngấu nghiến, Rớt nghe mình chưa bao giờ vui như bữa nay, cũng như chưa bao giờ buồn bằng bữa nay. 

Thấy con Rớt cầm bánh mì không ăn, Nô hỏi: 

_ Sao mày không ăn hả Rớt? 

Rớt mân mê khúc bánh mì trên tay: 

_ Thấy mày ăn ngon lành quá, không đói nên muốn để khúc này mày ăn luôn. 

_ Bánh mì thịt ngon lắm! Ăn đi Rớt! 

Rớt không vội ăn, đứng lên nói gần như khóc: 

_ Thôi tao về nghen Nô! 

_ Sao mày lại về? 

_ Chút nữa mày về với má mày, còn lại một mình tao về quán phở Bác Hai chắc là buồn lắm! Thôi tao về trước vậy! 

Nô hiểu ý nghĩ của con nhỏ. Cầm cánh tay nhỏ nhắn của Rớt kéo ngồi xuống vỉa hè. Mưa lâm râm làm bàn tay chúng nghe lạnh và buồn. Nhìn về hướng nhà hàng, má Nô ở bên trong, nó nói: 

_ Mày ở lại đây! Chút nữa thế nào má tao cũng ra. Tao sẽ nói với bả cùng dẫn mày về. Má tao sẽ thương mày như bả thương tao vậy đó. Má tao sẽ cho hai đứa mình đi học. Mày sẽ được sung sướng như cô Oanh, cô Thúy mà mày thường đi làm về kể cho tao nghe. Không còn ai dám chọc phá mày nữa! Trên khuôn mặt mày sẽ không còn buồn, không còn khổ và tụi mình cũng không còn lo kiếm từng bữa ăn như hôm nay nữa. 

Nghe Nô nói trơn tru như thế, Rớt bỗng nghĩ đến má nó, Rớt buồn buồn: 

_ Không biết đến khi nào mới gặp lại má tao nữa? 

_ Thì đã có má tao thương mầy rồi! 

_ Đành rằng như vậy, nhưng tao cũng phải biết má tao chứ. 

_ … !!! 

Nô mải mê nói chuyện với Rớt, nó không để ý bên kia nhà hàng người đàn bà Nô gọi là má bước ra. Đến khi Nô quay lại, thấy hai người đã bước vào xe đóng cửa. 

Nô quýnh quáng đứng lên chạy sang đường, chiếc xe cũng từ từ lăn bánh, nó đuổi theo gọi lớn: 

_ Má ơi ! Má ơi! 

Sợ không kịp, Nô chạy thật lẹ sang đường không để ý chiếc xe tuần cảnh đang chạy ngon trớn trên đường vắng. Chiếc xe đảo tay lái, thắng rít trên đường lộ ướt mưa, thằng Nô văng sang một bên nằm co quắp. 

Rớt ôm chồng báo của Nô chạy lon ton phía sau, thấy chiếc xe lao tới, thằng Nô văng qua một bên đường, nó đứng khựng lại hét lên: 

_ Chết rồi ! Nô ơi ! 

Đứng nhìn xác thằng Nô nằm trên đường mưa ướt, máu từ đầu nó chảy ra loang theo nước mưa trên đường. Rớt không khóc nổi thành tiếng, nước mắt nó trào ra như dòng suối nhỏ. 

Rớt nghe loáng thoáng: thằng nhỏ chết rồi ! 

Người ta khiêng xác nhỏ nhắn của thằng Nô, bỏ lên xe hồng thập tự chở đi mất hút … 

Thành phố về khuya yên lặng, chỉ còn nghe tiếng mưa rơi như một điệu buồn xuống mặt đường nhựa loang loáng nước. Trên khuôn mặt Rớt, nước mắt nhiều hơn nước mưa nhỏ xuống lạnh tanh. Xấp báo của thằng Nô vẫn còn trên tay Rớt, nó đã ướt nhem nặng trĩu. 

“ Tao chỉ có mỗi mình mầy thương yêu thôi Nô! Sao mầy lại bỏ tao ra đi sớm vậy? Mầy không còn thương tao nữa sao Nô? Nô ơi, mày biết không, giờ này một mình tao trở về quán bác Hai, buồn ghê ! ” 

Thằng Nô chết rồi, Rớt lủi thủi trở về một mình quán phở nằm trên lề đường. Ánh đèn đường hắt xuống, hằn lên một bóng nhỏ xiêu vẹo trên đường khuya. Không còn như những buổi tối hôm nào nữa: có thằng Nô, hai đứa về chung cười nói huyên thuyên rộn ràng đừơng phố, kể cho nhau nghe những tủi buồn hằng ngày phải gánh chịu. Bây giờ thì hết rồi! Vui không biết kể cho ai nghe. Buồn không biết trút vào đâu. Rớt gọi tên thằng Nô thật nhỏ trong tiếng nấc. 

Quán phở bác Hai đã nghĩ từ lâu, bóng tối phủ đầy. Cạnh đó cái lều nhỏ cũng không còn đèn đóm gì hết. Giờ này chắc bác Hai đã ngủ ngon giấc rồi! Rớt ngồi bệt xuống cửa quán, dựa lưng vào cánh cửa khép hờ, đôi mắt nó nhìn lên bầu trời đen kịt, lâu lâu một vài lằn giông chớp sáng, lại trả về khoảng đêm đen kịt. Rớt tìm mãi không tìm thấy một ngôi sao nào, dù là một ngôi sao thật nhỏ. 

NGỌC PHƯƠNG

 Nguon Vietmessenger
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường - Bình Giã cũng là một vùng quê yên bình, với ruộng đồng lúa bắp ngô khoai, với bao người chung sống ôn hoà. Và một trong những nét đẹp của quê hương Bình Giã mình là những cô gái vui tươi, dù chân lấm tay bùn nhưng vẫn có nụ cười rạng rỡ, dù dãi nắng dầm sương nhưng vẫn có vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi thanh xuân.
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Nguồn: Mary Gold sưu tầm, scan & N' Nguyên Vỹ, Vantrinh Tran đánh máy -------------------- Sông nước Tiền Giang - Loại Hoa Tím Tủ sách Tuổi Hoa - 1972 Thực hiện eBook: Nguyễn Hữu Minh /post 20 Tháng Ba 2018 (Xem: 664)/
Nhà Xuất Bản Sống Mới 1957 Giới thiệu ngắn Người viết văn thành danh trước khi đất nước bị chia cắt, sau sự hụt hẩn về những đổi thay của chánh trị và văn nghệ mà cầm bút lại sớm nhất và viết với chủ đề mang tính cách xây dựng là Thẩm Thệ Hà. Cùng thời với Hoa Trinh Nữ người khác viết Rừng Thẳm Bể Khơi, Tiếng Suối Sao Leng… đầy rẫy cảnh trai gái tình tứ nhạy cảm thì Thẩm Thệ Hà chọn đề tài nói lên điều xấu của giới trẻ trong trường nội trú: tình cảm đồng phái tính. Ông dùng tệ trạng đó làm nền để nói điều cần nói là phải chửa lại cái tâm lý tình cảm lệch lạc khiến thành vô cảm của những người trẻ nầy, hướng dẫn họ đi vào con đường ích lợi cho xã hội. Thời đó những nhóm nữ sinh CTY, YTC bắt cặp với nhau đã thành bệnh, tiếng nói nhẹ nhàng của Hoa Trinh Nữ có thể coi là một trong những nguyên nhân làm xẹp đi phong trào nầy. Văn trao chuốt, gợi cảm, quyển sách sẽ có giá trị hơn nếu phần đầu không qua kéo dài đến thành loãng.. (NVS-2008)
TỦ SÁCH TUỔI HOA LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám /post 29 Tháng Chín 2015 (Xem: 1054)/
Bảo Trợ