Vì Sao Chúng Ta Lại Ngoáy Mũi?

27 Tháng Ba 20154:09 CH(Xem: 1750)
blank

Ngoáy vào phía trong lỗ mũi là kinh tởm, mất vệ sinh và có thể có hại, do đó không nên để nó thành một việc theo thói quen, Jason G Goldman nói.

Phần lớn chúng ta ngoáy mũi nhưng ít người thừa nhận điều này. Nếu bị bắt quả tang ngoáy mũi, ta cảm thấy ngượng và hối hận. Và chúng ta cũng thấy khó chịu với ai đó khi họ ngoáy mũi nơi công cộng. Tất nhiên là tôi đang nói về việc dùng ngón tay đưa vào lỗ mũi để lấy rỉ mũi ra.

Việc ngoáy mũi có thực sự là xấu đến thế không? Nó thường xuyên và không tốt đến mức nào? Và vì sao (thực sự là vì sao) có ai đó sẽ muốn nếm thử xem rỉ mũi nó như thế nào?

Thuật ngữ y khoa chính thức của việc ngoáy mũi là “rhinotillexomania”. Công trình nghiên cứu khoa học đầu tiên một cách có hệ thống của hiện tượng này đã được tiến hành mới từ năm 1995 bởi hai nhà nghiên cứu Mỹ tên là Thompson và Jefferson.

Họ gửi phiếu điều tra theo đường thư tín cho 1.000 người dân có tuổi ở hạt Dane, Wisconsin. Trong số 254 người trả lời thì một tỷ lệ lớn bất ngờ tới 91% số người thú nhận có ngoáy mũi trong khi chỉ có 1,2% thừa nhận ngoáy mũi ít nhất một lần/một tiếng.

Có hai người cho biết thói quen ngoáy mũi đã ảnh hưởng đên công việc hàng ngày của họ, ảnh hưởng từ mức trung bình đến đáng kể. Và điều ngạc nhiên là hai người khác cho hay do ngoáy mũi nhiều đến mức tạo ra một lỗ hổng ở vách mũi, vách ngăn bằng thịt tách biệt lỗ mũi trái với lỗ mũi phải.

blank
Ảnh Thinkstock

Đây không phải là một nghiên cứu hoàn chỉnh; chỉ khoảng 1/4 số người trả lời trong số được khảo sát, và cũng có thể những người thường xuyên thích ngoáy mũi đã điền phiếu điều tra và gửi trả lại. Tuy nhiên nghiên cứu đã nêu bật khả năng là việc ngoáy mũi, mặc dù là thói xấu văn hóa, là khá phổ biến.

Thói quen xấu của thiếu niên

Năm năm sau hai tiến sỹ Chittaranjan Andrade và BS Srihari của Viện Quốc Gia về Sức khỏa Tâm Thần và Thần Kinh Học ở Bangalore, Ấn Độ, đã quyết định đi sâu hơn về việc ngoáy mũi.

Họ lập luận rằng phần lớn những hành vi theo thói quen thường xảy ra với thiếu niên và trẻ con nhiều hơn là với người lớn, nên sẽ có ý nghĩa hơn nếu ta khảo sát giới trẻ, thay vì khảo sát giới có tuổi, nhằm biết được việc ngoáy mũi xảy ra nhiều tới mức nào.

Ngoài ra, do biết rằng việc nghiên cứu ở Wisconsin có thể bị thiên lệch trong việc trả lời, họ đã phát các câu hỏi điều tra tại lớp học, ở đó họ có khả năng tốt hơn lấy được mẫu đại diện.

Họ tập trung vào bốn trường ở Bangalore, một trường gồm trẻ em thuộc các gia đình tầng lớp thấp trong xã hội, hai trường có học sinh được nuôi nấng trong các gia đình trung lưu, và trường thứ tư gồm học sinh thuộc các hộ khá giả hơn.

Tổng cộng Andrade and Srihari đã tập hợp được số liệu của 200 thiếu niên. Hầu hết xác nhận là có ngoáy mũi, trung bình bốn lần trong một ngày.

Đó chưa phải là tất cả những gì mới mẻ, chúng ta đã biết rồi. Nhưng điều thú vị là ở những thói quen khác nhau.

blank

Chỉ có 7,6% học sinh cho biết các em ngoáy mũi hơn 20 lần mỗi ngày, nhưng gần 20% nghĩ rằng “có vấn đề nghiêm trọng về ngoáy mũi”. Hầu hết nói rằng các em làm như vậy là để đỡ ngứa và lấy rỉ mũi ra, nhưng trong số đó 24 học sinh, nghĩa là 12%, xác nhận rằng ngoáy mũi vì thích như thế.

Nhưng không chỉ dùng ngón tay. Có tổng cộng 13 học sinh nói là chúng dùng nhíp, và 9 học sinh nói là dùng bút chì. Trong đó chín học sinh (chín cơ đấy) xác nhận ăn tài sản quí giá đã ngoáy được. Ngon nhỉ!

Không thấy có khác biệt giữa các lớp được phân theo điều kiện kinh tế xã hội; ngoáy mũi là một điều gì đó thực sự có điểm chung đối với tất cả chúng ta.

Tuy nhiên, có sự khác biệt ít nhiều về mặt giới tính. Con trai thường hay làm như vậy hơn, trong khi con gái thường nghĩ đó là thói xấu. Con trai, theo thống kê, còn thường có thêm những thói xấu như là cắn móng tay (tên khoa học là onychophagia) hoặc nhổ lông mũi (trichotillomania).

Làm tổn thương mặt

Tuy nhiên ngoáy mũi không chỉ là việc làm vô hại. Trong những trường hợp thái quá, ngoáy mũi có thể gây ra (hoặc liên quan đến) những rắc rối hệ trọng hơn, như Andrade và Srihari đã phát hiện ra khi họ xem xét các thống kê y tế.

blank
Ảnh SPL

Có một trường hợp, các bác sĩ phẫu thuật không thể nào vá nổi vách mũi bị thủng do bệnh nhân không ngừng ngoáy mũi làm cho chỗ phẫu thuật được vá không thể lành được. Và lại còn có trường hợp của một bà 53 tuổi mà việc ngoáy mũi kinh niên của bà không những làm thủng vách mũi, thực tế bà còn đục một lỗ vào xoang mũi.

Và có một thanh niên 29 tuổi, anh này trước đây có đồng thời hai triệu chứng chưa được đưa vào hồ sơ là trichotillomania (nhổ lông mũi) và rhinotillexomania (ngoáy mũi). Việc này buộc các bác sỹ phải đặt ra một thuật ngữ với từ ghép mới: rhinotrichotillomania (Ngoáy mũi nhổ lông). Hành vi của anh này là cứ tự bắt mình phải nhổ lông mũi. Khi việc nhổ lông đến mức thái quá thì mũi anh bị viêm tấy lên.

Để chữa viêm tấy, anh đã dùng một chất thuốc mà chất này có một tác dụng phụ làm mũi anh có mầu tím. Anh không ngờ là mầu tím này lại che dấu được lông mũi luôn lộ ra, và điều này đã làm anh cảm thấy rất thoải mái. Anh thực sự thấy hài lòng khi ra khỏi nhà với một cái mũi mầu tím còn hơn là với lông mũi thòi ra. Các bác sỹ (nay đã chữa thành công cho anh bằng thuốc uống) cho rằng sự thôi thúc phải làm như vậy của anh là một biểu hiện của rối loạn về dị dạng của cơ thể, điều này đôi khi được cho là một “rối loạn phạm vi rộng mang tính ép buộc ám ảnh”.

Có gì là nguy hiểm?

Phần lớn chúng ta có thể an tâm khi biết rằng việc đôi lúc ngoáy mũi một cách kín đáo chắc hẳn không phải là trạng thái bệnh lý. Điều đáng lưu ý là mặc dù việc cắn móng tay và nhổ lông mũi bị coi là biểu hiện của của rối loạn ép buộc ám ảnh chứ rhinotillexomania (ngoáy mũi) thường thì không bị coi là như vậy.

Nhưng điều đó không có nghĩa là ngoáy mũi hoàn toàn an toàn. Trong một nghiên cứu năm 2006, một nhóm nhà nghiên cứu Hà Lan phát hiện là ngoáy mũi dễ gây nhiễm trùng.

blank
Ảnh SPL

Họ thấy rằng những người hay ngoáy mũi ở một trạm y tế chữa tai mũi họng dễ mang khuẩn tụ cầu trong mũi hơn là những người không làm như vậy. Trong những người tự nguyện khỏe mạnh họ cũng tìm thấy một điều gì đó tương tự: một tương quan rõ ràng giữa tần xuất ngoáy mũi với tần suất mà nơi nuôi khuẩn ở mũi chứa chấp các vi khuẩn xấu xa này, và với tần suất về lượng vi khuẩn tụ cầu xuất hiện ở nơi nuôi khuẩn này.

Do vậy, với tất cả những rủi ro này, và với khả năng có thể gây khó chịu cho người khác, tại sao chúng ta vẫn cứ làm điều đó?

Ta không có được câu trả lời rõ ràng, nhưng như Tom Stafford có viết gần đây về cắn móng tay, có thể đó là sự kết hợp của sự thỏa mãn đơn giản mà ta có được sau khi “dọn dẹp” với thực tế là mũi ta lúc nào cũng trong tầm tay, nói một cách khác đi, ta ngoáy mũi vì nó ở ngay đây.

Hoặc cũng có thể ngoáy mũi chỉ là một bằng chứng của lười biếng. Nói cho cùng, ngón tay không bao giờ là thiếu khi bạn cảm thấy muốn làm thông thoáng mũi mình. Nó nhiều hơn là hộp khăn giấy.

Thật là phấn khởi biết rằng một số nhà nghiên cứu vẫn đang cố gắng tìm hiểu lý do mà chúng ta ngoáy mũi và hệ quả của nó. Năm 2001 các nhà nghiên cứu Ấn Độ, Andrade và Srihari, vì kết quả công việc, đã được trao giải Ig Nobel. Giải này trao cho nghiên cứu mà thoạt đầu nó làm bạn cười nhưng rồi nó làm bạn phải nghĩ. Tại lễ trao giải, Andrade có nhận xét “một số người chõ mũi vào công việc của người khác. Công việc của tôi là làm cho nó chõ vào mũi người khác.”

Bài gốc tiếng Anh đã đăng trên BBC Future.
Theo BBC

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Dựa trên nhiều khám phá khảo cổ học, các nhà khoa học đã thừa nhận phụ nữ Viking ở Scandinavia (Bắc Âu) "quyền lực" hơn nhiều so với suy nghĩ trước đây. Ra trận Các nhà khảo cổ đã phát hiện ra nhiều ngôi mộ chứa hài cốt của các nữ chiến binh Viking. Từ lâu, người ta cho rằng, ngôi mộ cổ ở thị trấn Birka của người Viking thuộc về một người có tầm quan trọng về quân sự. Sau đó, các nghiên cứu toàn diện về DNA cho thấy chiến binh Birka thực chất là một phụ nữ.
Nhà Trắng là nơi làm việc chính thức của của Tổng thống – người quyền lực nhất nước Mỹ, đồng thời đây cũng là nơi ở của ông và gia đình. Tòa nhà này đã có lịch hàng thế kỷ và trở thành biểu tượng quyền lực của người đứng đầu nước Mỹ. Và tất nhiên bản thân nó cũng ẩn chứa rất nhiều bí mật thú vị mà không phải ai cũng biết. Top 14 điều không phải ai cũng biết về Nhà Trắng
bài hát “ĐỪNG EM” Link Video: https://www.youtube.com/watch?v=55glr5LDysA Ca sĩ: Đoàn Sơn Thơ: Nguyên Khang Nhạc: Mai Phạm Keyboard: Duy Tiến Video: APHUONGFILM – Melbourne, AUSTRALIA Link Youtube : https://youtu.be/55glr5LDysA Link lời bài hát file PDF: https://drive.google.com/file/d/1eb2g_SGvLK3pOXtcYdsge-MfShAd6EGU/view Trân trọng và cám ơn, Mai Pham
Âm nhạc chữa bệnh “Hãy tập trung vào âm thanh của nhạc cụ,” Andrew Rossetti, một nhà nghiên cứu và trị liệu âm nhạc được cấp phép cho biết khi anh gảy các hợp âm trên một cây đàn guitar Tây Ban Nha cổ điển . “Nhắm mắt lại. Hãy nghĩ về một nơi mà bạn cảm thấy an toàn và thoải mái,” Rossetti nó
Trận Xương Giang là trận chiến cuối cùng đặt dấu chấm hết cho toàn bộ cánh quân của Liễu Thăng. Đây là một trong những trận chiến thảm khốc nhưng oanh liệt nhất của toàn bộ cuộc chiến. Chỉ trong vòng 27 ngày đêm (từ ngày 8/10/1427 đến ngày 3/11/1427) mà có sự tham chiến của gần 20 vạn quân từ đôi bên trên một chiến tuyến khoảng 100 km. Trong trận chiến này, chủ lực của quân Minh sang tiếp viện bị thiệt hại gần như toàn bộ và không thể tham chiến nữa.
Khoa học tồn tại vốn là để giúp con người ngày càng tiến bộ hơn, và cũng là để giải đáp những bí ẩn tồn tại trong cuộc sống. Tuy nhiên, đã có rất nhiều lần các chuyên gia bị lạc lối vì chính những thứ họ tìm ra. Những bí ẩn của thế giới đến nay vẫn chưa có lời giải
Các đường phố ở London ngày đêm đốt lửa lớn, đốt trầm hương và ớt với nỗ lực làm sạch không khí. Một số người đem xác người chết bỏ vào hố lửa rồi đốt, khói dày đặc và mùi chết chóc bao trùm khắp thành phố.
1. Trận Gettysburg, Nội chiến Mỹ (năm 1863) 5 trận chiến đơn lẻ đẫm máu nhất lịch sử nhân loại: Xác người chất đống - Ảnh 1. Tham chiến: Liên bang miền Bắc - Liên minh miền Nam Tổn thất: Liên bang miền Bắc: 23.000 - Liên minh miền Nam: 23.000 Kết quả: Liên bang miền Bắc thắng. Theo Military History, đây là trận chiến đánh dấu bước ngoặt của Liên bang miền Bắc, đồng thời cũng ghi nhận số lượng tổn thất lớn nhất trong cuộc Nội chiến Mỹ. Sau hàng loạt lợi thế ban đầu, đại tướng Lee dẫn quân miền Nam tiến đánh vùng kiểm soát của Liên bang miền Bắc. Giao tranh diễn ra kịch liệt trong suốt ba ngày trước khi quân đội miền Bắc giành được thắng lợi, đẩy lùi đối phương. Trận đánh được ghi nhận là trận chiến quan trọng nhất của cuộc Nội chiến Mỹ, ghi dấu địa danh Gettysburg và trở thành biểu tượng cho nghị lực và chiến thắng của Liên bang miền Bắc.
1- Tên quốc gia bắt đầu bằng chữ A chấm dứt bằng chữ A. Một quốc gia độc nhất vô nhị của hành tinh này từ ngày sinh ra đã ĐỨNG ĐẦU, hiện ĐỨNG ĐẦU và có thể sẽ mãi ĐỨNG ĐẦU trong danh sách tên các nước trên thế giới. 2- Một quốc gia có số điện thoại bắt đầu bằng SỐ MỘT. 3- Một quốc gia chưa bao giờ bị XÂM LĂNG 4- Một quốc gia tốn tiền nhiều nhất để BẢO VỆ các quốc gia khác. 5- Một quốc gia mà người cùng đường có thể TÁ TÚC và cư trú dù BẠN hay THÙ. 6- Một quốc gia khi lâm nạn không ai cứu trợ vì nó GIÀU NHẤT và là kẻ trước nhất cứu trợ khi các quốc gia khác lâm nạn. 7- Một quốc gia không ai nói CẢM ƠN dù bao giờ cũng nhận ơn từ nó. 8- Một quốc gia luôn bị miệt thị là ĐẾ QUỐC, nhưng chính nó là quốc gia thúc đẩy XÓA BỎ THUỘC ĐỊA sau Thế Chiến Thứ 2.
“Karaoke” là tiếng Việt, có nghĩa là cứ “ca ra là OK”. Vậy là dân ta thoải mái ca ra, dù nhiều khi chẳng OK chút nào. Trong mùa dịch cô Vi này, người người ở nhà, thiếu thú vui giải trí, người ta đâm ra thích “ca ra OK”. Tại Việt Nam, karaoke đã trở thành đại nạn, không biết có trầm trọng hơn dịch bệnh không, nhưng đủ để dân chúng la làng. Người ta hát thoải mái bất kể giờ giấc, nửa đêm vẫn cứ đua nhau gào làm náo động khu phố. Tôi đọc được trên Facebook lời than của một bạn ở Sài Gòn: “Nó hát ngày, hát đêm, hát thêm Chủ Nhật, hát tràn cung mây, hát không cho ai ngủ. Nó chuyển sang “Vùng Lá Me Bay” mà giọng lúc thì ồm ồm, lúc thì rít sần sật lên như thế thì lá bay sao được, bay kiểu gì mà từ trưa tới tối vẫn chẳng hết lá!”.
Bảo Trợ