RSF Mở Chiến Dịch Hỗ Trợ Tự Do Mạng - Quyền Bình Đẳng Cho Phụ Nữ 20 Năm Qua

17 Tháng Ba 20152:59 SA(Xem: 1448)
Chiến Dịch Hỗ trợ Tự Do Mạng của Tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF)
Chiến Dịch Hỗ trợ Tự Do Mạng của Tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF)
blank RFA files

Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF)  hôm 12 tháng 3 đã phát động một chiến dịch mới có tên là ‘Chiến dịch Hỗ trợ Tự Do’. Trong chiến dịch này, RSF đã chọn ra 9 trang mạng trên thế giới đang bị các chính phủ một số nước chặn để tạo các trang mạng ảo và đặt vào máy chủ của các công ty cung cấp dịch vụ mạng lớn như Google, Amazon, Microsoft. Với cách làm này, RSF hy vọng chính phủ các nước được coi là kẻ thù của internet theo báo cáo hàng năm của tổ chức này sẽ khó có thể tìm cách chặn được các trang mạng bị kiểm duyệt vì sẽ gây tổn phí lớn về kinh tế và chính trị. Nhân dịp này, Việt Hà phỏng vấn ông Benjamin Ismal, phụ trách khu vực chấu Á Thái Bình Dương của RSF về chiến dịch này. Trước hết nói về mục đích và thời gian tiến hành chiến dịch mới, ông Benjamin Ismal cho biết:

Benjamin Ismal: Ý tưởng mới lấy cảm hứng từ một nhóm có tên là greatfire.org. Họ là những nhà hoạt động xã hội ẩn danh ở Trung Quốc. Trong nhiều năm họ đã áp dụng phương pháp trang mạng ảo, tức là tạo một trang mạng ảo đặt ở một địa chỉ URL khác. Họ cho người đọc địa chỉ của website để có thể liên lạc. Giới hạn của kỹ thuật này là khi bạn thông báo địa chỉ thì giới chức chính quyền cũng biết và họ có thể nhanh chóng chặn website này và thế là bắt đầu một cuộc chơi mèo đuổi chuột.

Cho nên cải thiện mới là tạo trang mạng ảo và đặt vào một địa chỉ an toàn, đó là mục tiêu đặt ra của chương trình hỗ trợ tự do. Chúng tôi gọi là hỗ trợ vì chúng tôi sử dụng các công ty lớn như Microsoft, Amazon, Google là những công ty có dịch vụ máy chủ cho các công ty tư nhân. Bằng cách đặt trang mạng ảo ví dụ như Dân Làm Báo của Việt nam vào dịch vụ này thì chúng tôi có thể bảo vệ được trang mạng vì giao thức (protocol) sử dụng STPS có nghĩa là an toàn. Nếu bạn cố gắng hình tượng máy chủ như một căn nhà, bạn chỉ cần lấy một phòng trong nhà và đặt trang mạng vào phòng đó. Vì mã hóa của máy chủ, giới chức chính quyền sẽ không thể biết được phòng nào là nơi có trang mạng. Nếu họ muốn chặn trang mạng họ phải chặn cửa chính của căn nhà tức là toàn bộ dịch vụ và điều này sẽ gây tổn phí lớn về kinh tế chính trị vì nó gây hại cho rất nhiều hoạt động của lĩnh vực tự nhân, và tạo sự phản đối của các doanh nghiệp là những người không có liên quan gì đến cuộc chiến này. Chúng tôi đã chọn ra 9 trang mạng trên thế giới và đặt các trang mạng này trong vài tháng.

Nếu bạn cố gắng hình tượng máy chủ như một căn nhà, bạn chỉ cần lấy một phòng trong nhà và đặt trang mạng vào phòng đó. Vì mã hóa của máy chủ, giới chức chính quyền sẽ không thể biết được phòng nào là nơi có trang mạng

Benjamin Ismal


Chúng tôi chịu chi phí vì đây là dịch vụ phải trả tiền. Càng nhiều người vào trang mạng thì càng tốn nhiều tiền. Chúng tôi sẽ làm việc này lâu nhất có thể, hy vọng là khoảng 1 năm. Cùng thời gian đó chúng tôi cũng sẽ tìm giải pháp tài chính để duy trì các trang web này trong lâu dài. Với các công ty truyền thông lớn thì chúng tôi có thể yêu cầu họ tự trả tiền dịch vụ, còn các trang web và blog nhỏ thì chúng tôi sẽ tìm kiếm người tài trợ để duy trì hoạt động.

Việt Hà: Trên thế giới có rất nhiều trang mạng đang bị kiểm duyệt, bị chặn, tại sao RSF chỉ chọn 9 trang mạng này, RSF có ý định mở rộng danh sách hay không và nếu không tìm được đủ nguồn tài trợ thì các ông có kế hoạch dự phòng nào?

Benjamin Ismal: Danh sách các trang web, hay blog bị kiểm duyệt, và chặn là rất dài. Có nhiều tài khoản của blog, twitter có thể được mở được nhờ dịch vụ này. Nhưng nếu như vậy thì sẽ rất tốn tiền và chúng tôi không thể làm hết. Tôi nghĩ là chúng tôi sẽ luôn tìm ra được những giải pháp cho các trang nhỏ cần được sự trợ giúp. Chúng tôi đã trợ giúp rất nhiều công ty truyền thông trong quá khứ và sẽ tiếp tục làm như vậy. Chúng tôi sẽ kêu gọi sự trợ giúp từ khu vực tư nhân và quốc tế. Vì những trang web này nhờ kỹ thuật mới có thể được mở được ra với mọi người trong nước, chúng tôi hy vọng là một số nhà quảng cáo không chịu sức ép từ chính phủ có thể đặt quảng cáo vào website để tạo thu nhập và từ đó giúp duy trì trang mạng.

Việt Hà: Cũng có ý kiến đánh giá rằng ý tưởng của chiến dịch là rất hay nhưng họ e ngại về hiệu quả của chiến dịch vì chính phủ những nước muốn ngăn chặn tự do internet sẽ luôn tìm được các giải pháp để đối phó như trước đây họ đã sử dụng bức tường lửa để ngăn chặn thông tin internet chẳng hạn. Các ông đã có giải pháp nào để chuẩn bị cho tình huống này?

Các trang mạng được đặt ở các máy chủ này an toàn và họ chỉ có thể chặn trang mạng bằng cách chặn toàn bộ hệ thống. Cho nên đến khi họ tìm ra cách, tìm được cách giải mã thì việc chặn là không thể. Ngoài ra khi họ tìm ra giải pháp để chặn, thì chúng tôi cũng sẽ tiếp tục chơi trò mèo đuổi chuột

Benjamin Ismal


Benjamin Ismal:
 Họ rất có thể sẽ tìm ra giải pháp, nhưng vào lúc này thì chưa. Các trang mạng được đặt ở các máy chủ này an toàn và họ chỉ có thể chặn trang mạng bằng cách chặn toàn bộ hệ thống. Cho nên đến khi họ tìm ra cách, tìm được cách giải mã thì việc chặn là không thể. Ngoài ra khi họ tìm ra giải pháp để chặn, thì chúng tôi cũng sẽ tiếp tục chơi trò mèo đuổi chuột. Chỉ trong một phút, chúng tôi có thể tạo ra một trang web ảo khác ngay khi được biết là trang trước bị chặn. Chúng tôi cũng cân nhắc khả năng làm tăng khả năng của máy chủ chấp nhận các yêu cầu, và do đó chống được những vụ tấn công làm tràn ngập dữ liệu điển hình.


Ý tưởng của chiến dịch này không phải là để chứng minh là chúng tôi đã tìm cách mở được các trang mạng 100%, nhưng để tạo ra một sự hiểu biết trong cộng đồng của các nhà hoạt động xã hội và xã hội dân sự, những người muốn đưa thông tin đến công chúng. Đó là một chiến dịch tăng hiểu biết trên toàn cầu. Bằng chiến dịch này, chúng tôi cũng muốn đặt các công ty lớn như Microsoft, Amazon… vào cuộc chiến. Có thể họ muốn tránh tham gia, nhưng nếu ví dụ chính phủ Việt Nam gây khó khăn cho họ bằng cách liên hệ với Amazon và yêu cầu họ bỏ Dân Làm Báo nếu không sẽ phải chịu hậu quả thì chúng tôi sẽ biết là liệu công ty có đồng ý với chính phủ hay không.

Việt Hà: Xin cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi buổi phỏng vấn

Theo RFA


Quyền bình đẳng cho phụ nữ 20 năm qua

Hải Ninh, phóng viên RFA
Tổng thư ký Liên Hợp Quốc (LHQ) Ban Ki-moon tại Hội nghị toàn cầu về Phụ nữ ngày 10 tháng 3, 2015 tại New York
Tổng thư ký Liên Hợp Quốc (LHQ) Ban Ki-moon tại Hội nghị toàn cầu về Phụ nữ ngày 10 tháng 3, 2015 tại New York
blank UN Women / J. Carrier

Tiến trình phát triển quyền bình đẳng cho phụ nữ trong vòng 20 năm qua diễn ra với tốc độ chậm không thể chấp nhận được. Đây là kết luận trong báo cáo của Cơ quan Phụ nữ Liên Hợp Quốc- UN Women. Báo cáo này đánh dấu kỷ niệm 20 năm Hội nghị Toàn cầu lần thứ tư về Phụ nữ tại Bắc Kinh năm 1995. Trong tạp chí phụ nữ tuần này, Hải Ninh sơ lược đôi nét báo cáo vừa nêu và tìm hiểu đánh giá về phát triển phụ nữ ở Việt Nam trong 20 năm qua.

Năm 1995, tại Bắc Kinh, 189 quốc gia cùng thông qua một Cương lĩnh Hành động. Đây là một tuyên bố toàn diện về những vấn đề liên quan tới phụ nữ, trong đó, nó nhắc đến các vấn đề như lạm dụng quyền con người tới nghèo đói. Công ước cũng kêu gọi chính phủ các nước tham gia thực hiện hàng loạt các hành động nhằm chấm dứt bạo lực đối với phụ nữ và nâng cao quyền bình đẳng cho giới nữ.

Theo khảo sát mới công bố của Cơ quan Phụ nữ Liên hiệp quốc UN Women đối với 167 quốc gia, sau 20 năm, không một nước nào đạt được bình đẳng giới. Với tốc độ này, báo cáo nhận định, sẽ phải mất 81 năm nữa các nước mới có thể đạt được bình đẳng giới trong các lĩnh vực như sự tham gia của phụ nữ vào nền kinh tế và khoảng nửa thế kỷ nữa để có thể tăng cường sự hiện diện của phụ nữ trong quốc hội các nước.

Báo cáo này cũng cho thấy một số khu vực có tiến triển, chẳng hạn như nhiều nước đã đưa ra luật chống phân biệt và chống bạo lực đối với phụ nữ và các trẻ em gái. Trẻ em gái chiếm gần đến một nửa ở các trường tiểu học. Phụ nữ tham gia vào lực lượng lao động cũng tăng đáng kể trong khi đó tỷ lệ tử vong sau sinh giảm tới 45% kể từ năm 1990.

Tuy nhiên, báo cáo của UN Women cũng cho biết mặc cho việc phụ nữ ngày càng có trình độ hơn, họ vẫn nắm giữ những công việc không mấy hứa hẹn trong khi đó vấn đề khoảng cách về tiền lương là một vấn nạn trên toàn cầu. Bạo lực đối với phụ nữ và trẻ em gái vẫn tồn tại ở tất cả các nước, có những nơi tệ nạn này lên tới mức nguy hiểm. Thêm vào đó, phụ nữ không hề được quyền bình đẳng trong giới lãnh đạo ở cả khu vực nhà nước và tư nhân.

Ba vấn đề cần quan tâm

Ở Việt Nam, vấn đề bình đẳng cho phụ nữ được đánh giá có những tiến bộ đáng kể song những tiến bộ này không giúp cải thiện nhiều đời sống của phụ nữ. Ông Monjurul Kabir, đứng đầu bộ phận phụ trách khu vực châu Á-Thái Bình Dương của tổ chức UN Women, đưa ra ba vấn đề về phụ nữ đáng quan tâm ở Việt Nam hiện nay. Ông cho biết:

Monjurul Kabir: Số lượng phụ nữ tham gia vào lực lượng lao động ở Việt Nam đứng vào hàng lớn nhất khu vực. Tuy nhiên, nó cũng lại tạo ra những thách thức trong việc nâng cao năng lực của phụ nữ trong nền kinh tế. Bởi vì dù phụ nữ tham gia nhiều vào lực lượng lao động, nó không dẫn đến việc họ có được nhiều lợi ích về kinh tế cũng như họ không tham gia nhiều vào chính trị. Đó là một vấn đề mà UN Women cùng làm việc với chính phủ Việt Nam.

Ông Kabir cũng cho biết bạo lực đối với phụ nữ cũng là một vấn đề đáng ngại ở Việt Nam. Ông nói:

Monjurul Kabir: Việt Nam vấn đề bạo lực đối với phụ nữ vẫn diễn ra. Các số liệu thống kê cho biết khoảng 58% phụ nữ có gia đình ở Việt Nam chịu cảnh bạo hành ít nhất một lần trong đời. Chúng ta cũng có số liệu cho thấy khoảng 34% phụ nữ bị cảnh hành hạ về thể xác và tình dục. Vì thế, dù Việt Nam có tiến triển về việc giảm tỷ lệ chênh lệch về giáo dục, khiến nhiều trẻ em gái được đi học, điều đó không làm giảm tỷ lệ phụ nữ bị bạo hành trong gia đình.

Việc có ít phụ nữ đại diện trong quốc hội là một điểm mà Việt Nam cần cải thiện. Ông cho biết:

Monjurul Kabir: Việt Nam còn nhiều thách thức trong vấn đề phụ nữ gia nhập vào chính trị ở cấp cao. Ví dụ, ở quốc hội Việt Nam có khoảng 24.4% phụ nữ có mặt, đây là một con số khá lớn so với các nước trên thế giới, tuy nhiên nó lại ở mức thấp nhất trong lịch sử của Việt Nam. Vì thế, chúng tôi muốn cổ vũ cho việc tăng cao tỷ lệ này trong cuộc bầu cử năm 2016 tới. Bởi vì, nếu ngày càng nhiều phụ nữ có mặt trong quốc hội có nghĩa là phụ nữ ngày càng có nhiều quyền lợi hơn. Tôi không nói rằng đàn ông không cổ vũ cho các quyền của phụ nữ tuy nhiên tôi nghĩ rằng ta có thể làm tốt hơn thế và Việt Nam có thể làm tốt hơn thế.

Đây là một thực tế mà ngay cả giới chức ở Việt Nam cũng phải thừa nhận. Trong một bài phỏng vấn với phóng viên của đài Á châu Tự do gần đây, tiến sĩ Vương Thị Hạnh, giám đốc trung tâm hỗ trợ giáo dục và nâng cao năng lực cho phụ nữ ở Hà Nội, cho biết tỷ lệ phụ nữ giữ các chức vụ chủ tịch hay phó chủ tịch vẫn còn ít. Bà cũng bày tỏ ý kiến của nhiều dư luận trong nước về việc có nhiều phụ nữ trong các vị trí cho tiếng nói quyết định nhiều hơn.

Ông Kabir nhận định rằng tình trạng này cho thấy một sự trái ngược khi mà phụ nữ hiện diện trên mọi mặt trong cuộc sống ở Việt Nam. Cùng lúc đó, vai trò của họ thường không được thừa nhận một cách chính thức hoặc không hề được công nhận. Ông nói:

Monjurul Kabir: Nó phản ánh một thực tế không chỉ ở Việt Nam mà nhiều đất nước khác trên thế giới khi mà phụ nữ tham gia rất nhiều hoạt động ở trong nhà hay ngoài xã hội. Tuy vậy, rất nhiều hoạt động của họ không dẫn tới các giá trị về kinh tế. Khác hẳn với nam giới, họ luôn được trân trọng trong các nỗ lực hay vai trò của họ. Tuy vậy, nhiều khi ta coi công việc của phụ nữ là chuyện hiển nhiên.

Về vấn đề này, bà Nguyễn Thể Bình, giám đốc tổ chức Nhân quyền cho Việt Nam trụ sở tại Hoa Kỳ, cho rằng thể chế của Việt Nam là nguyên nhân dẫn tới tình trạng bất bình đẳng nam nữ vẫn duy trì. Bà nói:

Nguyễn Thể Bình: Tôi nghĩ nó là thật sai lầm khi nói rằng chủ nghĩa cộng sản giúp phụ nữ một điều gì trong xã hội. Tôi nghĩ là thực tế nó lợi dụng phụ nữ trong các vị trí lãnh đạo cấp thấp để tạo ra một cái sự viễn tưởng rằng có chút bình đẳng giới trong xã hội. Trên thực tế là những phụ nữ được đứng vào trong vị trí đó không có quyền lực và khả năng để đưa ra quyết định cuối cùng. Bộ Chính trị Trung Quốc và Việt Nam phần lớn là bao gồm toàn đàn ông. Và vì thế họ sử dụng phụ nữ ở các vị trí lãnh đạo cấp thấp là để thao túng hệ thống bởi vì những người

phụ nữ này thường mềm mại và hiền hoà hơn nên cũng dễ thuận theo những sự lũng đoạn. Tôi tin rằng không hề có quyền lực nào của phụ nữ trong xã hội cộng sản.

Tại Việt Nam, cơ quan chịu trách nhiệm đấu tranh cho quyền bình đẳng của phụ nữ là Hội phụ nữ lại thường bị cáo buộc là đàn áp phụ nữ bằng việc áp đặt lên phụ nữ những tiêu chuẩn truyền thống. Hiền Nga, một phụ nữ trẻ hoạt động năng nổ trong các phong trào về quyền phụ nữ ở Việt Nam, cho biết:

Hiền Nga: Cái việc phải dịu dàng, đảm đang, cho lo việc nhà, và bên cạnh đấy thì vẫn phải là tiến thân được trong con đường sự nghiệp. Trong khi đó, họ không vận động ch  o các giá trị (của phụ nữ). Đúng là phụ nữ làm lãnh đạo thì được khuyến khích nhưng họ không có chính sách tăng cường sự tham gia của phụ nữ trong giới lãnh đạo.

Tuy nhiên, ông Kabir thuộc cơ quan của Liên Hợp Quốc về phụ nữ UN Women khẳng định rằng Việt Nam có nhiều điểm mạnh có thể phát triển và Việt Nam có thể khắc phục những điểm còn hạn chế hiện tại. UN Women cũng đánh giá Việt Nam là một quốc gia quan trọng trong những mục tiêu phát triển quyền phụ nữ trong năm 2016 và nhiều năm tới.

Tạp chí phụ nữ tuần này xin tạm dừng tại đây. Hải Ninh xin cảm ơn quý vị. Mọi ý kiến đóng góp về bài vở của trang tạp chí, xin mời quý vị gửi email về theo địa chỉ phamn@rfa.org hoặc gửi tới trang Facebook cá nhân tạiwww.facebook.com/haininhrfa. Hải Ninh xin chào tạm biệt.
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ