Chuyến Tàu Cuối Đông

15 Tháng Ba 20158:42 SA(Xem: 2408)

Tàu từ bên kia sông Côn qua. Nguyệt Hà và những người khách vội vã bước xuống tàu. Đó là một con tàu cây, thân khá dài, cái mũi ghếch xiên lên trời, đôi mắt được vẽ to, tròng đen tròn như cái miệng chén… Máy nổ sình sịch, nước cuồn cuộn, ùng ục như sôi ở phía sau lái. Con tàu từ từ rời xa cái bến sông có cái chòi lẻ loi, chơ vơ bên mấy cây so đủa lưa thưa, cằn cổi.
Minh họa của MINH SƠN

Minh họa của MINH SƠN

… Cảng Cát- Bây giờ mùa đông. Gió bấc đã thổi se se mấy đêm qua- chắc Định cũng đang cuộn chăn, ôm ấp cô vợ mới cưới mà vui vẻ hạnh phúc?… Tàu ra giữa sông lớn. Gió ù ù. Nguyệt Hà kéo cao cổ áo. Đã hai mươi mấy âm lịch tháng Chạp. Cô trở về thành phố ăn tết với gia đình. Mẹ chắc đang trông chờ cô con gái từ nơi xa xôi, hẻo lánh trở về.

* * *

- Cô bị mệt?… Tôi cho cô mượn cái võng ra phía sau giăng ngủ một giấc … Một giấc sẽ tới nhà. Đường còn xa lắm!

- Cám ơn anh! Không sao… - Nguyệt Hà nhìn người đàn ông tốt bụng kia. Anh ta trạc ba mươi tuổi ngoài, mặc bộ quân phục bạc màu. Trên cổ áo anh có đeo quân hàm sĩ quan xanh lá cây. Anh ta ngồi kế bên cô từ khi cô xuống tàu, nhưng Nguyệt Hà chẳng hề để ý. Lúc cô buồn ngủ, liêu xiêu dựa vào người anh, thì anh ta mới lên tiếng.

- Anh… ở bên biên phòng?

- Vâng… còn cô. Cô chắc làm ở huyện?

- Dạ… Em ở trạm khuyến ngư.

- Tôi có quen mấy người ở phòng Nông nghiệp huyện. Cô biết anh Định chứ?

- Biết!… - Nguyệt Hà thoáng giật mình, cô trả lời hơi lạnh lùng pha lẫn chút chua xót. Không ai làm gì, nhưng cô cảm thấy như mình bị xúc phạm! Con người ấy. Một gã đàn ông thật lạ lùng, một gã đàn ông thật đớn hèn. Cô không hề bị sốc, chỉ buồn và tiếc với cảm giác bị lừa dối như một người mua lầm món hàng mà mình ưa thích. Nguyệt Hà cũng đã từng trải qua một vài mối tình thời sinh viên, khá đẹp, nhẹ nhàng và lãng mạn. Tình yêu thời @!

Tiếng máy tàu rì rì, đều đặn. Nguyệt Hà không cưỡng nổi cơn buồn ngủ. Cô biết đường còn xa lắm. Gần một ngày trời mới tới. Những xóm làng, những đám bần lá còn mờ sương trắng bên bờ sông, những dải đất lòi lõm từng khúc do bị sóng đánh lở, lùi lại phía sau. Con tàu phăm phăm xé nước, Nguyệt Hà ngả vào vai anh bộ đội biên phòng, thiu thiu ngủ ngon lành. Người sĩ quan ấy cố gắng không cựa mình để cô gái tạm tròn giấc ngủ: “ Không biết cô ta có mơ gì không! Cô gái này cũng dễ ngủ như trẻ con!”.

Chiếc tàu khách khựng lại khi chạm vào một đám lục bình trôi trên sông. Phía dưới đám lục bình là một gốc cây to lờ đờ mặt nước. Nguyệt Hà bừng mở mắt. Cô vịn vai anh bộ đội theo quán tính. “Xin lỗi anh… tôi vô ý quá!” - Má cô thoáng hồng lên khi nhìn thấy khuôn mặt hơi phong trần nhưng khá đẹp trai của anh. “Không sao… Tôi thấy cô ngủ ngon quá! Nên chẳng dám đánh thức cô dậy!”

- À. Anh về đâu ?

- Tôi về Tây Phố…

- Tây Phố à!… Anh ở lối nào?

- Đến đó, tôi còn đi nữa. Tôi về đến Chợ Xép.

- Anh chắc về quê ăn tết?

- Không! Tôi chỉ tranh thủ về thăm con rồi phải trở xuống Cảng Cát - Người sĩ quan bộ đội biên phòng nói.

Nguyệt Hà nhìn anh, hỏi thăm như phép lịch sự thông thường:

- Cháu lớn chưa anh?

- Nó còn bé lắm, hiện đang ở với bà nội!

Nguyệt Hà cảm giác hơi là lạ khi nghe người sĩ quan kia nói. Giọng anh ta thoáng đượm nhẹ chút buồn. Nếu không nhìn vào đôi mắt người đàn ông ấy, người ta cũng khó phát hiện. Cô bỗng hỏi vu vơ:

- Sao lại ở với bà nội, mẹ cháu đâu? Trẻ con ở với mẹ mới phải chứ…

-Vợ tôi mất khi con bé mới được sáu tháng!

Nguyệt Hà cảm thấy ái ngại:

- Mới sáu tháng mà đã mất mẹ! Chắc nuôi nó vất vả lắm?

- Con bé khó nuôi, đường ruột của nó không chịu được sữa hộp. Chỉ uống nước cơm với đường mà lớn! Bây giờ cũng ổn rồi, đã được hơn ba tuổi … - Người đàn ông ấy cúi đầu im lặng. Nguyệt Hà cũng im lặng. Hình như trên đời nầy, có những nỗi buồn không giống nhau! Nguyệt Hà miên man với những dòng suy nghĩ của cô.

- Cô về thành phố, rồi bao giờ trở xuống Cảng Cát - Người sĩ quan hỏi.

- Qua tết tôi mới xuống! - Nguyệt Hà trả lời uể oải và ngán ngẩm. “Anh ở đó lâu chưa?”- Nguyệt Hà hỏi lại.

- Tết nầy nữa là tám năm.

- Sao quá lâu vậy? Sao anh không xin chuyển về thành phố hoặc một nơi gần gia đình hơn?

- Tại cô không biết đó thôi. Lính biên phòng chúng tôi phải ở biên giới, hải đảo hoặc cửa sông. Ở thành phố thì đâu còn gọi là biên phòng!

Chuyện tình của Nguyệt Hà cũng nhiều trắc trở! Cô về Cảng Cát gần tròn bốn năm. Định là một kỹ sư của Trung tâm khuyến ngư tỉnh. Những lần lên xuống trạm, Định đã quen Nguyệt Hà và chinh phục cô. Nguyệt Hà dần dần yêu Định. Có lẽ do sự cô đơn nơi miền đất cuối sông nầy hơn là tình yêu đích thực. Nên cô cũng không khó khăn lắm để quên Định trong một thời gian ngắn, từ sau lúc anh có vợ. Bây giờ cô trở về mang một nỗi chán nản đâu đâu. Đã sắp xuân rồi…

* * *

Ngày cuối cùng của năm. Khi đi ngang qua chợ Xép. Nguyệt Hà chợt nhớ lại câu chuyện trên chuyến tàu mấy hôm trước. Cô bỗng có ý nghĩ:“ Anh ta nói với mình về thăm con rồi trở xuống Cảng Cát. Thử ghé vào tìm nhà anh ta xem sao. Có thể anh ta nói cho ra vẻ!”. Nguyệt Hà hỏi thăm, người ta chỉ cho cô một ngôi nhà ở cuối xóm. Căn nhà gỗ bình thường. Trước nhà có cây mai vàng được uốn hình con nai, bum búp nụ. Nhà mở cửa toang hoác. Nguyệt Hà bước lên thềm: “Xin lỗi, có ai ở nhà không?”. Không có người lên tiếng. Cô nhìn vào trong. Trước mắt cô là một đứa bé gái chừng ba- bốn tuổi, mặt mày sáng sủa nhưng hơi xanh xao, bị nhốt trong một cái giường khá rộng, có rào bằng những cây xống lá khô được bện bằng dây lạt dừa nước. Một cái chuồng nhốt con nít! Đứa bé nhìn Nguyệt Hà có vẻ lạ lùng, rồi nó thản nhiên chơi tiếp với con búp bê đã cụt một tay, văng ra kế đó. Cô đi lại bên con bé. Nguyệt Hà đưa tay ra. Con bé lần vịn thanh rào, đứng lên và nắm tay cô, nó tỏ ra khá vui mừng, hai chân bung búng!…Có tiếng bước chân sau hè, và giọng người hỏi: “Ai vậy?”. Nguyệt Hà thoáng bối rối, rồi cô trả lời: “Cháu là bạn của anh Tuấn!”. Người đàn bà đã khá lớn tuổi, dáng người sạch sẽ, nhìn Nguyệt Hà: “ Cô là bạn của thằng Tuấn. Cô ngồi chơi , để tôi châm nước uống nghe?” - “Cám ơn dì! Vợ anh Tuấn đâu, thưa dì?”- “Vợ nó chết mấy năm rồi cô không biết sao?”- Người đàn bà kia có vẻ ngạc nhiên nhìn Nguyệt Hà chăm chăm - “Cháu ở xa mới về” - “À, ra vậy!” . Bà ta bỗng thoáng quay mặt, đưa tay lên quệt mi mắt: “Xin lỗi cô… Thấy cô tôi nhớ con dâu tôi quá! Nó là dân gốc thị thành, có chồng về quê mà giỏi lắm. Ngày nó còn sống, nó cáng đáng mọi công việc trong ngoài…”

- Chị ấy làm gì ạ. Thưa dì?

- Nó là cô giáo ở ngoài xã. Chồng nó đi làm xa, ít khi về lắm. Việc nhà nó lo tất! - Mẹ Tuấn chỉ tấm ảnh trên bàn thờ. Nguyệt Hà nhìn người phụ nữ trong ảnh. Người trong ảnh có nụ cười hiền hiền, như đang nhìn cô. “Vợ anh Tuấn ở ngoài chắc đẹp lắm!”. Theo lời kể của bà Sáu- mẹ của Tuấn, mẹ bé Thương bị tai nạn giao thông trên đường đi từ trường học về nhà, khi hai thanh niên uống rượu say, chạy ẩu tông vào cô. Bà Sáu cầm một cái tô mủ dưới bếp lên: “Tôi cho bé Thương ăn cơm. Cô ngồi chơi nhé!” - “Để cháu giúp cho dì… Em bé dễ cưng quá! Tội nghiệp…”. Nguyệt Hà cầm lấy cái tô cơm trên tay mẹ của Tuấn. Bà ấy nhìn Nguyệt Hà trân trân: “Trời ơi, Sao cô ấy giống con dâu mình quá vậy!”, rồi bà thì thầm khi thắp cây hương lên bàn thờ con dâu : “Lan ơi! Tết đến nơi rồi. Con về nhà ăn tết với mẹ nhe…”.

Nguyệt Hà từ giã bà Sáu ra về. Bé Thương nhìn theo Nguyệt Hà ngơ ngác. Có lẽ nó không hiểu vì sao cô ấy đến, rồi cô ấy lại đi?

- A lô! Anh Tuấn à em… đang ở nhà anh!

- Cô…cô là ai! Mà sao cô lại ở… đó?

- Em là Nguyệt Hà. Nguyệt Hà… trạm khuyến ngư Cảng Cát. Anh có nhớ không? Em chơi với bé Thương mấy hôm nay!

- A! Cô Hà…Tôi cám ơn cô nhiều lắm! Khi nào cô trở xuống, tôi sẽ khao cô một chầu để đền ơn!

Nguyệt Hà cảm thấy vui vui trong lòng. Còn chuyện xuống Cảng Cát sớm hay muộn, cô vẫn chưa tính được…

Khi Nguyệt Hà quảy hành lý xuống tàu trở về Cảng Cát thì trời đã sang xuân, nhưng không khí vẫn còn chút rét dìu dịu của cuối đông vương lại. Ở trên bến Cảng Cát hôm ấy, người ta thấy có một người sĩ quan bộ đội biên phòng, thỉnh thoảng lại đưa tay xem đồng hồ. Hình như anh ta có vẻ nóng lòng và sốt ruột lắm!

Nắng mùa xuân vàng trong màu hổ phách. Xứ biển đẹp như trong tranh vẽ.

Truyện ngắn của ĐẶNG HOÀNG THÁM
Theo Baobaria

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Khi ánh bình mình vừa ló dạng, trải ánh sáng lên trên cánh đồng và làng mạc của xã Sơn Hải cô Ba đã thức dậy. Cô cuốn lại mái tóc, choàng chiếc khăn lên hai vai, quơ chân tìm đôi guốc rồi mở cửa bước ra sân. Con chó Lu từ ngoài ngõ thấy chủ liền quẩy đuôi, chạy vào quấn quít bên cạnh.
...chẳng bao giờ quên nồi bánh đầu tiên nấu ở phố Los Angeles gần bên mấy building cao tầng, với lá chuối nhà ông Mễ, nếp đậu từ China Town, dây cột bánh ở tiệm tạp hóa ông già Ấn Độ và một chiếc trực thăng bay trên mái nhà khi bánh vừa chín chưa kịp vớt ra./02 Tháng Hai 2014(Xem: 8534)/
Cành lan trổ hoa đúng vào dịp mừng Xuân mới, có thể nói nó như là biểu tượng của cuộc đời Thư, cành lan rừng bám víu vào cây rừng hoang dã để tồn tại với bao nghiệt ngã của thiên nhiên của con người tàn phá, nhưng hoa nó vẫn nở tươi thắm thật tuyệt vời./30 Tháng Giêng 2014(Xem: 2622) Đặng Xuân Hường/
Khí hậu âm u, bầu trời ảm đạm buồn tẻ. Sự vắng lặng của đêm Giáng Sinh, mà không có gì có thể so sánh được, đang từ từ phủ xuống trên miền đất hoang vu, không có lối cho xe chạy qua được. Những đống tuyết đã tan chảy trong mấy ngày qua làm cho con đường mòn trở nên sũng ướt lầy lội.
Giuse đặt con vào nằm trong máng cỏ, hài nhi rạng rỡ nằm im dõi đôi mắt bé tí nhìn theo Giuse. Một niềm hạnh phúc xen lẫn cảm xúc trào lên, Giuse ứa lệ nhìn bé sơ sinh phải chịu cảnh thiếu thốn như thế này./24 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 3939) Đặng Xuân Hường/
Những bài thánh ca vang lên trong radio nghe thật nồng ấm, náo nức trong mùa Noel. Lễ Giáng sinh gần kề, mọi người chuẩn bị sắm sửa cho ngày đại lễ. Làng xóm đã nhộn nhịp khác thường, mặc dù cuộc sống cũng chẳng khác gì hơn mấy trong cái xóm nghèo đồng quê này,/30 Tháng Mười Hai 2013(Xem: 6404) Đặng Xuân Hường/
Buổi sáng thứ Bảy trời mát, nắng ấm rọi vào tận ngạch cửa nhà, đã gần đến giờ học Giáo lý Thêm sức của thằng cu Tĩnh, mà nó còn loi nhoi nơi mấy con dế. Hôm qua đi học ở trường về, chiều thứ Sáu không có bài tập làm ở nhà, nó xin mẹ đi ra nơi đám ruộng gần nhà bắt dế./Đu đủ tím. 13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 4454) Đặng Xuân Hường /
Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo./19 Tháng Mười 2013(Xem: 2959) Đặng Xuân Hường/
Ngày xưa có một chàng sư tử sống ở Phi Châu với những tên sư tử khác. Những tên sư tử khác rất hiểm độc và ngày ngày ăn tươi nuốt sống ngựa vằn, linh dương đầu bò, và mọi loài sơn dương. Đôi lúc những tên sư tử hiểm độc cũng ăn thịt người.//10 Tháng Bảy 2012(Xem: 5689) Ernest Hemingway - EbookVN
Sau khi sáng tạo các công trình vĩ đại bao gồm cả bầu trời, tinh tú...và mặt đất cùng các sinh vật, Ngài muốn tạo dựng nên một sinh vật trông giống Ngài, để tiếp tay với Ngài cai quản một vùng đất, trong đó đã được Ngài sắp sẵn mọi thứ. Adam đã được tạo thành, và Ngài rất hài lòng/14 Tháng Hai 2013(Xem: 6291)/
Bảo Trợ