'Cướp Có Văn Hóa' Ở Hà Nội

14 Tháng Ba 20154:30 CH(Xem: 1020)
Hồi sáu, bẩy tuổi, tôi đi bộ từ thị xã Bắc Ninh về làng, ở phủ Thuận Thành; trên đường thấy những bụi cây tre mầu vàng, ngả sang mầu nâu, đỏ chứ không phải mầu xanh. Tôi hỏi người người dẫn đường, chị giải thích đó là giống tre đặc biệt ở vùng này, có từ thời Hùng Vương. Khi Phù Đổng Thiên Vương cưỡi ngựa sắt đi đánh giặc Ân, con ngựa hí phun ra lửa, làm cháy các bụi tre, cho nên từ đó da cây tre đổi mầu. Sau này khi có con, kể cho con nghe chuyện Thánh Gióng, tôi vẫn nhắc đến kỷ niệm này. Bây giờ kể chuyện cho các cháu nghe cũng vậy. Mỗi năm, Hội Gióng vẫn diễn ra trong ba ngày, mùng 6 đến mùng 8 Tháng Giêng âm lịch tại đền Gióng, huyện Sóc Sơn, bây giờ thuộc thành phố Hà Nội để tưởng nhớ vị anh hùng phá giặc, cứu nước. 

Năm nay, nếu nhớ đến Thánh Gióng lại chỉ thấy buồn. Vì nhiều người đi Hội Gióng đã biến thành những đám côn đồ cướp, phá, đánh lẫn nhau. Nhiều thanh niên, không biết có phải trai Gióng hay không, xông vào cướp cái kiệu hoa tre, chắc là tre làng Gióng. Những người khiêng kiệu chống lại, rồi đánh nhau. Sau đó, đến lượt đoàn rước kiệu trầu cau cũng bị hàng chục trai tráng xông vào cướp trầu cau; rồi cũng ẩu đả; nhiều người được đưa vào bệnh viện điều trị. 

Trên các báo mạng, nhiều người đã than phiền về những vụ ẩu đả tại Hội Gióng và chỉ trích hành động của đám thanh niên vô lại. Nhưng phản ứng của chính quyền thì rất lạ. Báo chí cho biết ông Lê Hữu Mạnh, phó chủ tịch huyện Sóc Sơn coi vụ ẩu đả này là một “chuyện bình thường!” Ông nói: “Lễ hội không tổ chức phát lộc cho người dân cho nên ai muốn có lộc phải cướp. Việc xảy ra xô xát là bình thường!” Có nhà báo trong nước nhận xét rằng những người đi “cướp hoa tre lấy lộc” đều mang sẵn gậy gộc, những người đi bảo vệ kiệu cũng trang bị sẵn, làm như hai bên đều chuẩn bị trước cho cuộc thư hùng! Hai bên, kẻ cướp và người giữ của đều biết trước rằng “chuyện bình thường” này sẽ diễn ra chăng? Có ai ngờ rằng Hội Gióng lại có thêm một “truyền thống” mới, năm nào cũng có thể thấy người đi cướp và người đánh cướp hay không? Đáng kinh ngạc hơn nữa là lời tuyên bố của ông Phan Đăng Long, phó trưởng ban Tuyên Giáo trong Thành Ủy đảng cộng sản ở Hà Nội. Ông Phan Đăng Long nói vụ ăn cướp ở Hội Gióng là một vụ “cướp có văn hóa!”

Có lẽ các quan chức cộng sản, từ cấp xã lên cấp huyện, tỉnh, cho tới trung ương, họ đã có thói quen nhìn những vụ dân cướp bóc, tranh giành với nhau là “chuyện bình thường” từ lâu rồi. Dân Hà Nội đã chứng kiến cảnh thanh niên nam nữ giành giật các cành cây hoa anh đào, giằng xé hoa đến tan nát, những cây hoa anh đào mà người Nhật Bản đem sang giới thiệu với dân Việt để bày tỏ tình hữu nghị! Người Nhật muốn “hữu nghị” nhưng người Việt lại không thể “hữu nghị” với nhau được! Lại tới vụ một nhà hàng Nhật giới thiệu món cá sống “sushi” mời đến ăn miễn phí, các thực khách người Việt kéo tới chen lẫn, giẫm đạp lên nhau để giành ăn! Các quan chức “tuyên huấn” cộng sản chắc cũng coi đó là những vụ “cướp có văn hóa!” Không biết họ nghĩ sao khi dân Hà Nội đánh nhau, đạp lên nhau giành giật miếng bánh chưng trong cuộc biểu diễn nấu bánh chưng kỷ lục nặng hai tấn? Còn những người đánh nhau giành áo mưa khi Tòa Đại Sứ Hòa Lan tổ chức phát tặng, như vậy có phải là “cướp có văn hóa” hay không?

Đảng cộng sản tự phong cho mình vai trò “lãnh đạo nhà nước” và “lãnh đạo xã hội,” ghi vào điều 4 trong Hiến Pháp, bắt 90 triệu người dân phải tuân theo. Họ là một đảng đề cao “bạo lực cách mạng.” Họ chủ trương phải cướp chính quyền, giữ quyền hành bằng bất cứ cách nào. Hồ Chí Minh đã dạy các đảng viên học theo Mao Trạch Đông, nhớ câu Mao dạy rằng “Súng đẻ ra chính quyền.” Vì cộng sản lãnh đạo cho nên nước ta biến thành một xã hội bạo động chưa bao giờ thấy, kể cả thời chiến tranh. Cho nên những người ăn trộm gà, trộm chó cũng bị đánh đập, có khi bị giết. Không phải chỉ có nạn nhân mất trộm, mà cả làng kéo nhau ra vây bắt, đánh chết rồi đốt cả người lẫn xe tay ăn trộm. Nhưng càng tàn bạo, càng sinh ra thêm nhiều kẻ trộm.

Tôi lại nhớ thời còn nhỏ, mẹ tôi kể trong làng bắt được một anh ăn trộm, anh đi bẻ bắp ngô ở ruộng người khác, bị tuần đinh bắt quả tang. Họ trói anh ngồi ở một góc ngoài đình. Thầy tôi đi qua, anh ăn trộm khóc lóc xin nhờ: “Cụ Mền ơi, họ dọa chặt ngón tay cháu! Xin cụ nói với họ tha cho nhà cháu!” Thầy tôi là một cụ đồ trong làng, mà phong tục người Việt rất kính trọng các thầy giáo, nhất là người cao tuổi. Thầy tôi đã đi đến nhà các người có chức vụ xin họ hãy trừng phạt cách khác, tha cho anh ăn trộm tội chặt ngón tay: “Chặt mất ngón tay làm sao nó còn nuôi nổi vợ con nó? Muốn nó lại đi ăn trộm nữa hay sao?” Trong lúc bàn cãi với các “quan viên,” mẹ tôi kể, thầy tôi còn lớn tiếng nói: “Nếu vợ tao, con tao đói, tao cũng đi ăn trộm!” 

Sau đó, người ta đã tha tội chặt tay cho anh ăn trộm. Có thể họ cũng chỉ dọa cho anh ta sợ mà thôi, chứ người Việt Nam nào chẳng biết câu, “Bần cùng sinh đạo tặc!” 

Nhưng ở nước Việt Nam bây giờ những kẻ “không bần cùng” cũng “sinh đạo tặc!” Bản tin trên báo Người Việt hôm trước kể “trong dịp Tết Ất Mùi, có 6,200 ca nhập viện” vì đồng bào chúng ta đánh nhau, chém nhau, bắn nhau. “Ngày cao điểm lên đến 900 ca làm 11 người chết.”

Đó cũng là do “Đảng lãnh đạo.” Một đám người ngồi trên cao suốt nửa thế kỷ mà họ chủ trương dùng bạo lực bắt dân phải vâng lời, họ đã nêu tấm gương xấu đến trẻ em cũng tự động “học tập” theo. Nhạc sĩ Tuấn Khanh nhận xét: “Người Việt hôm nay dường như đủ hung hãn lên: hung hãn giành giật thức ăn buffet, hung hãn trói đánh kẻ trộm chó, hung hãn phán xét, nguyền rủa chung quanh như bản thân mình là hiện thân của ngọn cờ đầu nhân nghĩa” Nhưng, Tuấn Khanh rất buồn vì “cái cần phải hung hãn, thì người ta đang chọn thái độ hèn nhát!”

Nhắc tới lời tuyên bố “cướp có văn hóa” của ông Phan Đăng Long trong Thành Ủy Hà Nội. blogger Nguyễn Hữu Vinh cũng thấy cộng sản đã tạo ra một nền “văn hóa ăn cướp.” Từ vụ cướp chính quyền cho tới “cải cách ruộng đất,” gây chiến tranh “giải phóng miền Nam. Những nông dân, những nhà tư sản, rồi tới tất cả các tổ chức tín ngưỡng, tôn giáo đều bị cướp nặng nề... Đảng Cộng Sản gom tất cả tài sản đất đai, tài nguyên đất nước vào tay mình.” Vì vậy, những người không được cha mẹ giáo dục, những người thiếu suy nghĩ đã “học tập đạo đức Hồ Chí Minh,” gây ra cảnh: “Cướp” trở nên bình thường trong xã hội.” Nguyễn Hữu Vinh nêu thí dụ: Trong phiên tòa xử một thanh niên chặt tay cô gái để cướp xe ga, khi hung thủ bị tuyên án phạt, người nhà của anh ta đã gào thét chửi bới cô gái, chứ không biết trách mắng con cái mình. Họ hét lên rằng: “Ai bảo mày mang vàng bạc và đi xe ga đẹp làm chi cho nó chặt?” Nghe là phải ngạc nhiên, vì không một xã hội nào trong nhân loại dạy nhau cách suy nghĩ ngược đời như thế! Thái độ đổ tội cho nạn nhân bị cướp chứ không trách kẻ cướp, không thấy xấu hổ vì hành động căn cướp, người ta đã được học tập qua các cuộc đấu tố, đánh tư sản của đảng cộng sản! Những đứa ăn cướp mới được “lãnh đạo nhà nước và xã hội!” Nguyễn Hữu Vinh kết luận: “Xã hội đã đến lúc buộc phải sống chung bình thường với... cướp!”

Đời xưa, luân lý của dân ta, cũng như các nước Á Đông khác, đề cao tín nghĩa. Ngày nay các lãnh tụ cộng sản chỉ làm gương nói dối, nói dối trên báo, trên đài, nói dối từ sớm tới đêm, ở những cái loa đầu ngõ. Ngày xưa các cụ dạy con cháu nhường nhịn, khoan dung; ngày nay cộng sản dạy đấu tranh giai cấp, “muốn biết yêu thương phải học căm thù.” Bài học về “đạo đức cách mạng” của Hồ Chí Minh chỉ đề cao một đức tính: Hoàn toàn trung thành với đảng cộng sản; đó là thứ đạo đức cao nhất. Không cần nói đến bổn phận với gia đình, cha mẹ. Trái lại, trẻ em còn được cô giáo, thầy giáo khuyến khích kể lại trong nhà ăn cơm có món gì, cha mẹ nói với nhau những chuyện gì. Ngay cả hàng xóm cũng được huấn luyện dò thám, tố cáo lẫn nhau để “lập công với đảng.”

Trước cảnh người Việt Nam đánh nhau, cướp nhau, giết nhau hàng ngày, nhiều người có thể sẽ lắc đầu, nhún vai giải thích: “Cái nước mình nó như thế!”

Nhưng “Cái nước mình nó vốn không như thế!” Từ ngàn năm trước, nước mình không ai coi một bọn ăn cướp nào là “cướp có văn hóa.” Chỉ một cán bộ cộng sản mới được đảng giáo dục cho lối nhìn như vậy. Nước mình vốn không có “văn hóa ăn cướp.” Chỉ từ khi có đảng cộng sản mới có thứ văn hóa đó. 

Dân Việt Nam phải chấm dứt thứ “văn hóa ăn cướp.” Phải chấm dứt thứ “văn hóa nói dối” có hệ thống. Phải chấm dứt lệ thuộc ngoại bang. Ngày xưa Thánh Gióng đánh giặc Ân. Tôi hỏi người chị dẫn đường: Giặc Ân là giặc gì? Chị giải thích: Chắc là giặc Tàu nó sang, vì bên Tàu thời xưa đó có Nhà Ân. Nếu ngày nay có một Thánh Gióng, chắc người ta sẽ nói ngài chỉ đánh “giặc lạ” thôi chứ không dám nêu tên!

Ngô Nhân Dụng
Theo Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Như một phần của “Giấc mộng Trung Hoa”, việc quốc tế hóa đồng Nhân dân tệ (CNY) và khiến nó phổ biến không chỉ giúp Trung Quốc tăng cường năng lực ổn định tiền tệ - tài chính mà còn là công cụ để Bắc Kinh thao túng, mặc cả lợi ích chính trị, thu thập thông tin trái phép khi thay tiền giấy bằng tiền kỹ thuật số. Nhưng “giấc mộng Trung Hoa” đã dần tan đi mất, và đồng CNY cũng như vậy… Tham vọng quốc tế hóa đồng CNY là một phần của “Giấc mộng Trung Hoa”
Đô đốc Hải quân huyền thoại của Nhật Bản Yamamoto, sau khi thắng trận Trân Châu Cảng đã thốt lên: "Tôi lo sợ rằng những gì chúng ta đã làm sẽ đánh thức một gã khổng lồ đang ngủ và trao cho anh ta một quyết tâm khủng khiếp". Cũng như vậy, Mỹ đã từng “ngủ quên” trước Trung Quốc và giờ buộc phải tỉnh dậy khỏi giấc “mộng Trung Hoa” - giấc mộng không dành cho người dân Trung Quốc thiện lương, không dành cho hòa bình và tương lai của con người thế gian này
Virus Corona Vũ Hán đã giáng một đòn nặng nề vào kinh tế của mọi quốc gia. Tuy nhiên, Trung Quốc - nhà “xuất khẩu” con virus quái ác này, lại đang tài tình sử dụng sự bùng phát khủng khiếp hiện nay để làm giàu cho chính mình, xuất khẩu khối lượng lớn vật tư y tế kém chất lượng sang phương Tây và đánh bóng tên tuổi bản thân như thể là “vị cứu tinh của nhân loại” dù bản thân chính là “tội đồ” thế kỷ… Giấu dịch, lan dịch và tuyên truyền về “dập dịch thành công” nhờ nội lực và công nghệ y học để kiếm tiền trong sự hỗn loạn…
Tác giả Pingping Yu đã có bài bình luận với tiêu đề “Đã đến lúc người Mỹ chống lại nạn trộm cắp công nghệ của Trung Quốc”, đăng tải trên Epochtimes ngày 15/4. Dưới đây là nội dung bài viết 30 năm trước, Hoa Kỳ bắt đầu mở cửa với Trung Quốc theo chính sách “can dự mang tính xây dựng”, với hy vọng giúp Trung Quốc tự do hóa và hướng nước này trở thành một quốc gia “ổn định, cởi mở và không hiếu chiến”, như cựu Tổng thống Bill Clinton đã hình dung. Vào thời điểm đó, công nghệ của Trung Quốc tụt hậu so với Hoa Kỳ. Không thể tưởng tượng được, một ngày nào đó, Trung Quốc sẽ trở thành một đối thủ cạnh tranh về công nghệ [với nước Mỹ]. Sau ba thập kỷ mở cửa thương mại, bây giờ Trung Quốc dường chỉ “cách gang tấc” là có thể thay thế nước Mỹ trở thành nhà cung cấp công nghệ hàng đầu thế giới. Chuyện này xảy ra như thế nào?
Thế là một tòa án ở Minneapolis đã đăng đường xét xử vụ viên cảnh sát Derek Chauvin, một người Mỹ da trắng, đã đè đầu gối lên cổ George Floyd, 46 tuổi, một người Mỹ da đen, trong chín phút rưỡi khi bắt giữ anh ta vì bị tình nghi xài tiền giả. Floyd chết, và chuyện đáng tiếc ấy đã xảy vào buổi tối hôm 25 tháng 5, 2020. Sau gần một năm, phiên xử đầu tiên đã diễn ra ngày 29 tháng 3 trong bầu không khí khá căng thẳng và nghi kỵ cả bên trong lẫn bên ngoài phòng xử. Trong gần một năm qua, cái chết của Floyd đã làm thay đổi nước Mỹ hoàn toàn. An ninh, trật tự tại những nơi công cộng không còn. Công lý nằm trong tay đám đông bạo động làm chủ trên đường phố, và nhiều tai to mặt lớn trong chính quyền đã hãnh diện được quỳ gối và vinh danh Công lý của BLM và Antifa, hai tổ chức đã công khai đứng ra nhận công lãnh đạo phong trào tranh đấu cho công lý và bình đẳng chủng tộc của dân Mỹ.
Ngay từ khi thành lập ngày 26/10/1955, Việt Nam Cộng Hòa chọn con đường phát triển xã hội lấy con người (người dân) làm trọng tâm và tự chủ quốc gia làm mục tiêu chiến lược, nên đến nay vẫn còn nhiều ảnh hưởng để chúng ta tìm hiểu và học hỏi. Tự cung tự chủ Trong thời thuộc địa người Pháp tập trung xây dựng kỹ nghệ ở miền Bắc Việt Nam, nên ngay khi thành lập Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã hướng đến phát triển kỹ nghệ nhẹ và kỹ nghệ tiêu dùng phục vụ nhu cầu quốc nội. Để có thể tự chủ về kinh tế, chính phủ khuyến khích các nhà tư sản ngoại quốc, đa số là người Hoa có quốc tịch Trung Hoa Dân Quốc, trở thành công dân Việt Nam Cộng Hòa. Với chủ trương kinh tế tự do, Chính phủ chỉ giữ một số hoạt động công ích, như điện, nước, hỏa xa, hàng không, còn hầu hết mọi hoạt động kinh tế đều để tư nhân vận hành.
Tổng thống Joe Biden muốn thực hiện chính sách 'nước Mỹ trở lại' tăng cường sự lãnh đạo của Mỹ trên toàn thế giới nên tình trạng đối đầu Mỹ-Trung ngày càng khốc liệt. Như thế liệu Chính phủ Biden có thực hiện được ý muốn hay lại lâm vào “bế tắc” như các chính phủ tiền nhiệm trước đây? Chính phủ Obama Chiến lược xoay trục Thái Bình Dương mở đầu những thay đổi về chính sách đối ngoại, chuyển trọng tâm về khu vực Á Châu, bao vây kinh tế và kềm hãm tình trạng trỗi dậy của Bắc Kinh. Về quân sự Chính phủ Obama vẫn lún sâu vào chiến tranh Trung Đông, mà ngân sách quốc phòng thì không được Quốc Hội đồng ý tăng thêm. Nên giữa tháng 4/2012 Trung cộng xâm chiếm Bãi cạn Scarborough thuộc Phi Luật Tân, họ còn liên tục xây dựng các đảo với phi trường quân sự trong khu vực Hoàng Sa và Trường Sa mà hề gặp phản ứng quân sự nào từ phía Mỹ.
Tuần lễ qua trên thế giới diễn ra hai sự kiện quan trọng: Thứ nhất là vào ngày 12/3/2021 lần đầu tiên Tổng thống Joe Biden họp trực tuyến với thủ tướng ba nước Úc, Ấn và Nhật trong Bộ Tứ An Ninh (the Squad); Và sự kiện thứ hai là nước Anh công bố chuyển hướng Chiến lược ngoại giao, an ninh và quốc phòng từ đặt trọng tâm vào Châu Âu chuyển sang Châu Á Thái Bình Dương. Cả hai sự kiện cho thấy Mỹ, Anh và một số quốc gia khác đang hình thành chiến lược phát triển khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và mở rộng. Ý tưởng chiến lược Vào tháng 8/2007 tại Bombay, cựu Thủ tướng Nhật Abe Shinzo đưa ra ý tưởng xây dựng một châu Á trải dài từ Thái Bình Dương đến Ấn Độ Dương như một vùng biển của tự do và mở rộng cho tất cả mọi quốc gia trên thế giới.
Mỹ sẽ chỉ chiến thắng khi chính quyền Trung Quốc sụp đổ =Thiện Nhân • Căng thẳng Mỹ-Trung có thể dẫn đến sự “chung sống cạnh tranh” hay không, hay phải lên đến đỉnh điểm - dẫn đến sự thất bại của chế độ Trung Quốc? Các quan chức Mỹ có thể đang hy vọng vào kết quả đầu tiên, nhưng họ có lẽ nên chuẩn bị cho kết quả thứ hai.
Cộng hòa nhân dân Trung Hoa siêu cường toàn cầu mới nổi cạnh tranh giành quyền lực tối cao giữa Mỹ và Trung Quốc, đặc biệt trong các lĩnh vực kinh tế, công nghiệp, tội phạm mạng, gián điệp công nghiệp, v.v ... (Ảnh của Ulrich Baumgarten/ Getty Images) Toàn cảnh cuộc đấu kinh tế, an ninh quốc gia giữa Mỹ và Trung Quốc Bình luận Lê Minh - Tâm An •
Bảo Trợ